Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1307: Ngươi lại là Huyết Nhai thánh truyền? (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hồi Quang Phản Chiếu đã khác với trước kia, thay đổi lớn nhất bây giờ chính là“Tỉ mỉ”.Sở Hi Thanh có thể khống chế tất cả lực lượng phản xạ lại, thao túng chúngbiến hóa.Những sức mạnh phản xạ lại, lập tức k*ch th*ch cương lực của người khổng lồxương trắng.Nhưng cái này lại đúng ý của Sở Hi Thanh, Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tayhắn ‘ong’ lên vài tiếng, không ngừng chấn động và run rẩy.Những cương lực nhỏ vụn kia không ngừng bị phản chấn qua phản xạ lại, phạmvi càng ngày càng lan rộng, cũng khiến cho càng nhiều cương lực nhỏ vụn gianhập vào trong đó, chỉ khoảnh khắc mà đã bao phủ toàn bộ người khổng lồxương trắng.Tình cảnh này giống như chơi game, chỉ một viên bi nho nhỏ cũng làm cho toànbộ gạch sụp đổ.Cũng giống như Domino, chỉ đẩy nhã một quân thì sẽ khiến toàn bộ sụp đổ.Khi Sở Hi Thanh chém ra một đao này, hầu như tất cả mọi người nhìn thấy cảnhnày đều phải hiện lên một vệt kinh ngạc.Trong con ngươi màu xanh lam của Sở Vân Vân cũng hiện lên một vệt vuimừng.Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y thì lại nhắm mắt lại, không tự chủđược mà nắm chặt kiếm bên hông mình.Một đao này của Sở Hi Thanh, làm cho nàng nhớ đến người vô địch thiên hạ ở800 năm trước kia, liên tưởng đến những mẩu ký ức kia.Chỉ nói đến một chiêu Hồi Quang Phản Chiêu này, đao đạo của người này đãđến ‘tam muội’.Ầm!Trong khi Vấn Thù Y đang suy nghĩ rất nhiều, người khổng lồ xương trắng kiađã sụp đổ, hóa thành từng mảnh từng mảnh bụi mù.Vấn Thù Y không hề cảm thấy bất ngờ.Nàng nhìn Sở Hi Thanh múa đao, liền biết cái ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này sẽbị hắn phá giải.Sở Hi Thanh dùng lực khống chế tỉ mỉ và tinh tế của mình, dễ dàng phá hoại thếcân bằng trong cơ thể người khổng lồ xương trắng.Trận chiến này, thắng bại đã định!Hai mắt Cổ Nguyên Thần thì lại trợn trừng trừng lên.Khi ‘Thiên Mệnh nguyên thần’’ bị một đao của Sở Hi Thanh đánh nát, chânnguyên và khí huyết trong cơ thể Cổ Nguyên Thần cũng tán loạn, vô số máutươi tràn ra từ miệng mũi của hắn.Điều này làm cho hắn không khỏi sinh ra cảm giác tuyệt vọng.‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này tương liên với tâm thần của hắn, một khi ‘ThiênMệnh nguyên thần’ bị phá hủy, nguyên thần và bản nguyên của Cổ NguyênThần cũng bị trọng thương.Đây cũng chính là lý do vì sao hắn bị trọng thương thì mới dám thả ‘ThiênMệnh nguyên thần’’ ra ngoài.Nhưng vào lúc này, làm cho hắn hoảng sợ chính là lân phiến màu trắng bạcbóng loáng như gương trên người Sở Hi Thanh.“Thiết Nhai kính giáp!”Cổ Nguyên Thần nhìn Sở Hi Thanh với vẻ không thể tin tưởng nổi, sau đó lạibừng tỉnh: “Ngươi lại có huyết mạch Nhai Tí? Ngươi lại là Huyết Nhai thánhtruyền của Vô Tướng thần tông. . .”Ngay khi hắn nói đến đây, Sở Hi Thanh đã điều động ánh đao, chặt đầu của hắnxuống.Kiếm khí của Cửu Diệu Thần Luân kiếm cũng chém thân thể của Cổ NguyênThần thành phấn vụn.Khi nguyên thần của Cổ Nguyên Thần bị Sở Hi Thanh phá tan, toàn bộ quảngtrường bạch ngọc rơi vào tĩnh lặng một thời gian.Ngoại trừ những cao nhân tận mắt quan sát trận chiến này, hầu như tất cả mọingười đều nghe thấy tiếng gào thét trước khi chết của Cổ Nguyên Thần.Sở Hi Thanh không có pháp ‘Già Thiên’ như Sở Vân Vân, không ép được tiếnggào của Cổ Nguyên Thần.Điều này khiến cho toàn bộ chiến đấu trên quảng trường đều dừng lại.Tất cả võ tu đều rời khỏi chiến đấu, kinh ngạc nhìn về phía Cổ Nguyên Thầngào thét.Ngay cả ánh đao màu xanh đang truy đuổi Đại Hắc Thiên – Nhật Già La cũngđình trệ chốc lát.Nhật Già La cuối cùng cũng có thể thoát thân, bóng người lùi nhanh về phíasau, ẩn thân ở trong một góc cách đó mấy chục trượng.Hắn liều mạng chế tạo sương khói, lại dốc hết sức vào Già Thiên võ ý và VôThường võ ý của mình, để che giấu bóng người và khí cơ của mình.Nhật Già La đã không muốn đối mặt với ánh đao màu xanh kia, càng không cóhứng thú tìm hiểu thân phận của người này.Nói chung là chết đạo hữu không chết bần đạo, vẫn để cho người khác đi đốiphó với cao thủ thần bí này là được.Sau đó, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh.Vô Cực Đao Quân này, thế mà lại nắm giữ huyết mạch Nhai Tí!Vô Tướng thần tông đã lừa gạt toàn bộ thiên hạ.Người này mới là đệ tử Vô Tướng thần tông coi trọng nhất, cũng là người kếthừa y bát của Huyết Nhai Đao Quân.Trong đôi mắt sâu thẳm của Nhật Già La hiện ra ý lạnh.Nửa năm trước, hắn từng nhận mệnh lệnh của chủ thượng, triệu tập mười mấycao thủ, cố gắng đánh giết Sở Mính ở giữa đường, nhưng vì Tông Tam Bình nênsắp thành lại bại.Không ngờ mục tiêu của bọn họ đã sai lầm từ đầu.Nữ tử của Kinh Tây Sở thị kia, chỉ là một con cờ bị Vô Tướng thần tông đẩy rachặn đao cho Sở Hi Thanh mà thôi.Sau khi Sở Hi Thanh chém giết Cổ Nguyên Thần, hắn cũng cảm nhận được biếnhóa trong cơ thể.Táng Thiên cực kỳ thỏa mãn với cái chết của Cổ Nguyên Thần.Hắn cũng không ban thần ân hay cường hóa thân thể gì nữa.Bởi vì hắn đã ‘ứng trước’ tiền công cho Sở Hi Thanh rồi.
Hồi Quang Phản Chiếu đã khác với trước kia, thay đổi lớn nhất bây giờ chính là
“Tỉ mỉ”.
Sở Hi Thanh có thể khống chế tất cả lực lượng phản xạ lại, thao túng chúng
biến hóa.
Những sức mạnh phản xạ lại, lập tức k*ch th*ch cương lực của người khổng lồ
xương trắng.
Nhưng cái này lại đúng ý của Sở Hi Thanh, Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tay
hắn ‘ong’ lên vài tiếng, không ngừng chấn động và run rẩy.
Những cương lực nhỏ vụn kia không ngừng bị phản chấn qua phản xạ lại, phạm
vi càng ngày càng lan rộng, cũng khiến cho càng nhiều cương lực nhỏ vụn gia
nhập vào trong đó, chỉ khoảnh khắc mà đã bao phủ toàn bộ người khổng lồ
xương trắng.
Tình cảnh này giống như chơi game, chỉ một viên bi nho nhỏ cũng làm cho toàn
bộ gạch sụp đổ.
Cũng giống như Domino, chỉ đẩy nhã một quân thì sẽ khiến toàn bộ sụp đổ.
Khi Sở Hi Thanh chém ra một đao này, hầu như tất cả mọi người nhìn thấy cảnh
này đều phải hiện lên một vệt kinh ngạc.
Trong con ngươi màu xanh lam của Sở Vân Vân cũng hiện lên một vệt vui
mừng.
Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y thì lại nhắm mắt lại, không tự chủ
được mà nắm chặt kiếm bên hông mình.
Một đao này của Sở Hi Thanh, làm cho nàng nhớ đến người vô địch thiên hạ ở
800 năm trước kia, liên tưởng đến những mẩu ký ức kia.
Chỉ nói đến một chiêu Hồi Quang Phản Chiêu này, đao đạo của người này đã
đến ‘tam muội’.
Ầm!
Trong khi Vấn Thù Y đang suy nghĩ rất nhiều, người khổng lồ xương trắng kia
đã sụp đổ, hóa thành từng mảnh từng mảnh bụi mù.
Vấn Thù Y không hề cảm thấy bất ngờ.
Nàng nhìn Sở Hi Thanh múa đao, liền biết cái ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này sẽ
bị hắn phá giải.
Sở Hi Thanh dùng lực khống chế tỉ mỉ và tinh tế của mình, dễ dàng phá hoại thế
cân bằng trong cơ thể người khổng lồ xương trắng.
Trận chiến này, thắng bại đã định!
Hai mắt Cổ Nguyên Thần thì lại trợn trừng trừng lên.
Khi ‘Thiên Mệnh nguyên thần’’ bị một đao của Sở Hi Thanh đánh nát, chân
nguyên và khí huyết trong cơ thể Cổ Nguyên Thần cũng tán loạn, vô số máu
tươi tràn ra từ miệng mũi của hắn.
Điều này làm cho hắn không khỏi sinh ra cảm giác tuyệt vọng.
‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này tương liên với tâm thần của hắn, một khi ‘Thiên
Mệnh nguyên thần’ bị phá hủy, nguyên thần và bản nguyên của Cổ Nguyên
Thần cũng bị trọng thương.
Đây cũng chính là lý do vì sao hắn bị trọng thương thì mới dám thả ‘Thiên
Mệnh nguyên thần’’ ra ngoài.
Nhưng vào lúc này, làm cho hắn hoảng sợ chính là lân phiến màu trắng bạc
bóng loáng như gương trên người Sở Hi Thanh.
“Thiết Nhai kính giáp!”
Cổ Nguyên Thần nhìn Sở Hi Thanh với vẻ không thể tin tưởng nổi, sau đó lại
bừng tỉnh: “Ngươi lại có huyết mạch Nhai Tí? Ngươi lại là Huyết Nhai thánh
truyền của Vô Tướng thần tông. . .”
Ngay khi hắn nói đến đây, Sở Hi Thanh đã điều động ánh đao, chặt đầu của hắn
xuống.
Kiếm khí của Cửu Diệu Thần Luân kiếm cũng chém thân thể của Cổ Nguyên
Thần thành phấn vụn.
Khi nguyên thần của Cổ Nguyên Thần bị Sở Hi Thanh phá tan, toàn bộ quảng
trường bạch ngọc rơi vào tĩnh lặng một thời gian.
Ngoại trừ những cao nhân tận mắt quan sát trận chiến này, hầu như tất cả mọi
người đều nghe thấy tiếng gào thét trước khi chết của Cổ Nguyên Thần.
Sở Hi Thanh không có pháp ‘Già Thiên’ như Sở Vân Vân, không ép được tiếng
gào của Cổ Nguyên Thần.
Điều này khiến cho toàn bộ chiến đấu trên quảng trường đều dừng lại.
Tất cả võ tu đều rời khỏi chiến đấu, kinh ngạc nhìn về phía Cổ Nguyên Thần
gào thét.
Ngay cả ánh đao màu xanh đang truy đuổi Đại Hắc Thiên – Nhật Già La cũng
đình trệ chốc lát.
Nhật Già La cuối cùng cũng có thể thoát thân, bóng người lùi nhanh về phía
sau, ẩn thân ở trong một góc cách đó mấy chục trượng.
Hắn liều mạng chế tạo sương khói, lại dốc hết sức vào Già Thiên võ ý và Vô
Thường võ ý của mình, để che giấu bóng người và khí cơ của mình.
Nhật Già La đã không muốn đối mặt với ánh đao màu xanh kia, càng không có
hứng thú tìm hiểu thân phận của người này.
Nói chung là chết đạo hữu không chết bần đạo, vẫn để cho người khác đi đối
phó với cao thủ thần bí này là được.
Sau đó, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh.
Vô Cực Đao Quân này, thế mà lại nắm giữ huyết mạch Nhai Tí!
Vô Tướng thần tông đã lừa gạt toàn bộ thiên hạ.
Người này mới là đệ tử Vô Tướng thần tông coi trọng nhất, cũng là người kế
thừa y bát của Huyết Nhai Đao Quân.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Nhật Già La hiện ra ý lạnh.
Nửa năm trước, hắn từng nhận mệnh lệnh của chủ thượng, triệu tập mười mấy
cao thủ, cố gắng đánh giết Sở Mính ở giữa đường, nhưng vì Tông Tam Bình nên
sắp thành lại bại.
Không ngờ mục tiêu của bọn họ đã sai lầm từ đầu.
Nữ tử của Kinh Tây Sở thị kia, chỉ là một con cờ bị Vô Tướng thần tông đẩy ra
chặn đao cho Sở Hi Thanh mà thôi.
Sau khi Sở Hi Thanh chém giết Cổ Nguyên Thần, hắn cũng cảm nhận được biến
hóa trong cơ thể.
Táng Thiên cực kỳ thỏa mãn với cái chết của Cổ Nguyên Thần.
Hắn cũng không ban thần ân hay cường hóa thân thể gì nữa.
Bởi vì hắn đã ‘ứng trước’ tiền công cho Sở Hi Thanh rồi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hồi Quang Phản Chiếu đã khác với trước kia, thay đổi lớn nhất bây giờ chính là“Tỉ mỉ”.Sở Hi Thanh có thể khống chế tất cả lực lượng phản xạ lại, thao túng chúngbiến hóa.Những sức mạnh phản xạ lại, lập tức k*ch th*ch cương lực của người khổng lồxương trắng.Nhưng cái này lại đúng ý của Sở Hi Thanh, Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tayhắn ‘ong’ lên vài tiếng, không ngừng chấn động và run rẩy.Những cương lực nhỏ vụn kia không ngừng bị phản chấn qua phản xạ lại, phạmvi càng ngày càng lan rộng, cũng khiến cho càng nhiều cương lực nhỏ vụn gianhập vào trong đó, chỉ khoảnh khắc mà đã bao phủ toàn bộ người khổng lồxương trắng.Tình cảnh này giống như chơi game, chỉ một viên bi nho nhỏ cũng làm cho toànbộ gạch sụp đổ.Cũng giống như Domino, chỉ đẩy nhã một quân thì sẽ khiến toàn bộ sụp đổ.Khi Sở Hi Thanh chém ra một đao này, hầu như tất cả mọi người nhìn thấy cảnhnày đều phải hiện lên một vệt kinh ngạc.Trong con ngươi màu xanh lam của Sở Vân Vân cũng hiện lên một vệt vuimừng.Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y thì lại nhắm mắt lại, không tự chủđược mà nắm chặt kiếm bên hông mình.Một đao này của Sở Hi Thanh, làm cho nàng nhớ đến người vô địch thiên hạ ở800 năm trước kia, liên tưởng đến những mẩu ký ức kia.Chỉ nói đến một chiêu Hồi Quang Phản Chiêu này, đao đạo của người này đãđến ‘tam muội’.Ầm!Trong khi Vấn Thù Y đang suy nghĩ rất nhiều, người khổng lồ xương trắng kiađã sụp đổ, hóa thành từng mảnh từng mảnh bụi mù.Vấn Thù Y không hề cảm thấy bất ngờ.Nàng nhìn Sở Hi Thanh múa đao, liền biết cái ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này sẽbị hắn phá giải.Sở Hi Thanh dùng lực khống chế tỉ mỉ và tinh tế của mình, dễ dàng phá hoại thếcân bằng trong cơ thể người khổng lồ xương trắng.Trận chiến này, thắng bại đã định!Hai mắt Cổ Nguyên Thần thì lại trợn trừng trừng lên.Khi ‘Thiên Mệnh nguyên thần’’ bị một đao của Sở Hi Thanh đánh nát, chânnguyên và khí huyết trong cơ thể Cổ Nguyên Thần cũng tán loạn, vô số máutươi tràn ra từ miệng mũi của hắn.Điều này làm cho hắn không khỏi sinh ra cảm giác tuyệt vọng.‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này tương liên với tâm thần của hắn, một khi ‘ThiênMệnh nguyên thần’ bị phá hủy, nguyên thần và bản nguyên của Cổ NguyênThần cũng bị trọng thương.Đây cũng chính là lý do vì sao hắn bị trọng thương thì mới dám thả ‘ThiênMệnh nguyên thần’’ ra ngoài.Nhưng vào lúc này, làm cho hắn hoảng sợ chính là lân phiến màu trắng bạcbóng loáng như gương trên người Sở Hi Thanh.“Thiết Nhai kính giáp!”Cổ Nguyên Thần nhìn Sở Hi Thanh với vẻ không thể tin tưởng nổi, sau đó lạibừng tỉnh: “Ngươi lại có huyết mạch Nhai Tí? Ngươi lại là Huyết Nhai thánhtruyền của Vô Tướng thần tông. . .”Ngay khi hắn nói đến đây, Sở Hi Thanh đã điều động ánh đao, chặt đầu của hắnxuống.Kiếm khí của Cửu Diệu Thần Luân kiếm cũng chém thân thể của Cổ NguyênThần thành phấn vụn.Khi nguyên thần của Cổ Nguyên Thần bị Sở Hi Thanh phá tan, toàn bộ quảngtrường bạch ngọc rơi vào tĩnh lặng một thời gian.Ngoại trừ những cao nhân tận mắt quan sát trận chiến này, hầu như tất cả mọingười đều nghe thấy tiếng gào thét trước khi chết của Cổ Nguyên Thần.Sở Hi Thanh không có pháp ‘Già Thiên’ như Sở Vân Vân, không ép được tiếnggào của Cổ Nguyên Thần.Điều này khiến cho toàn bộ chiến đấu trên quảng trường đều dừng lại.Tất cả võ tu đều rời khỏi chiến đấu, kinh ngạc nhìn về phía Cổ Nguyên Thầngào thét.Ngay cả ánh đao màu xanh đang truy đuổi Đại Hắc Thiên – Nhật Già La cũngđình trệ chốc lát.Nhật Già La cuối cùng cũng có thể thoát thân, bóng người lùi nhanh về phíasau, ẩn thân ở trong một góc cách đó mấy chục trượng.Hắn liều mạng chế tạo sương khói, lại dốc hết sức vào Già Thiên võ ý và VôThường võ ý của mình, để che giấu bóng người và khí cơ của mình.Nhật Già La đã không muốn đối mặt với ánh đao màu xanh kia, càng không cóhứng thú tìm hiểu thân phận của người này.Nói chung là chết đạo hữu không chết bần đạo, vẫn để cho người khác đi đốiphó với cao thủ thần bí này là được.Sau đó, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh.Vô Cực Đao Quân này, thế mà lại nắm giữ huyết mạch Nhai Tí!Vô Tướng thần tông đã lừa gạt toàn bộ thiên hạ.Người này mới là đệ tử Vô Tướng thần tông coi trọng nhất, cũng là người kếthừa y bát của Huyết Nhai Đao Quân.Trong đôi mắt sâu thẳm của Nhật Già La hiện ra ý lạnh.Nửa năm trước, hắn từng nhận mệnh lệnh của chủ thượng, triệu tập mười mấycao thủ, cố gắng đánh giết Sở Mính ở giữa đường, nhưng vì Tông Tam Bình nênsắp thành lại bại.Không ngờ mục tiêu của bọn họ đã sai lầm từ đầu.Nữ tử của Kinh Tây Sở thị kia, chỉ là một con cờ bị Vô Tướng thần tông đẩy rachặn đao cho Sở Hi Thanh mà thôi.Sau khi Sở Hi Thanh chém giết Cổ Nguyên Thần, hắn cũng cảm nhận được biếnhóa trong cơ thể.Táng Thiên cực kỳ thỏa mãn với cái chết của Cổ Nguyên Thần.Hắn cũng không ban thần ân hay cường hóa thân thể gì nữa.Bởi vì hắn đã ‘ứng trước’ tiền công cho Sở Hi Thanh rồi.