Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1359: Chiếu Thế Ma Đăng (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tạ Chân Khanh lại rất bình tĩnh, bởi vì sáng nay nàng đã chấn động rồi.“Nhai Tí Đao vốn đã vô địch thiên hạ, huống hồ còn là Nhai Tí Đao có Vạn CổThiên Thu Chi Huyết và tu luyện thêm cả Tru Thiên Đao?”Tạ Chân Khanh nghĩ thầm, mấy ngày nay, chỉ sợ đám kẻ thù của Vô Tướngthần tông đều đứng ngồi không yên.Cũng sẽ có rất nhiều người trên giang hồ đứng ngồi không yên.Nàng thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp: “Hi vọng Sở Hi Thanh có thể ngăncản được trận phong ba này.”“Ta cũng hi vọng như vậy.” Đổng Lâm Sơn cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.Hắn không ngờ thiếu niên chạy đến xin mình cho dương danh kia, lại đi đếntrình độ này rồi.Hắn biết Sở Hi Thanh bất phàm từ lâu rồi, nhưng không ngờ được lại thiên tưcủa người này lại kinh khủng như thế.“Việc này cũng không dễ, gần như là kẻ địch của nửa cái thiên hạ này rồi. Bâygiờ ta đã hiểu, tại sao Lý Trường Sinh lại cố ý đi kinh thành một lần. Người nàyquét ngang kinh thành là có mưu đồ khác.”Tạ Chân Khanh nghe vậy thì thu hồi suy nghĩ lung tung: “Vị này muốn mượnthiên tử để lập uy, cảnh cáo thiên hạ. Hơn mười năm trước hắn không bảo vệđược Tần Mộc Ca, hơn mười năm sau, hắn cũng đã là đệ nhất thiên hạ dướiSiêu Phẩm rồi.”Nàng vừa nói chuyện vừa lật sách, sau đó lại ‘a’ một tiếng đầy ngạc nhiên.“Hạng 2 Thanh Vân Tổng Bảng cũng thay đổi, Thần Ma Đao Quân – Vạn KiếmSinh? Ta chưa từng nghe nói đến người này bao giờ, vậy mà lại nhảy vào ThanhVân Tổng Bảng, xếp hạng 2 Thanh Vân Tứ Thiên Quân.”Tạ Chân Khanh nhìn kỹ nội dung, sau đó lại kinh ngạc nói: “Đây là đệ tử thântruyền của Ma Lưu Đao Vương – Trang Nghiêm, đệ tử Thần Đao môn. Mộttháng qua đã đi qua năm mươi sáu tông phái ở Lương Châu và Tịnh Châu, liêntục đánh bại tất cả nhân vật trẻ tuổi dưới tam phẩm, không người nào có thểđịch lịch, ngay cả người xếp hạng 2 Thanh Vân Tứ Thiên Quân lúc trước làQuảng Hàn Thiên Quân – Lâm Dao Quân cũng thua dưới tay hắn.”Phía trên còn viết một lời bình của Thần Cơ đại học sĩ. . . Ma đao rời khỏi phíatây, vạn đao cúi đầu!. . .Cùng lúc đó, Thiên Tịnh viện trên Vô Tướng thần sơn, trong viện bỗng nhiênphát ra một tiếng ‘bành’ vang giòn.Sở Mính ném bộ dụng cụ uống trà quý giá ra khỏi lầu các, rơi nát vụn trên nềnđá xanh trong sân.Sau đó, lại có thêm rất nhiều thứ bay ra khỏi cửa sổ, không ngừng vỡ vụn.Mấy Đạo thị của Sở Mính ở trong viện nhìn thấy cảnh này thì không dám thởmạnh.Sắc mặt của bọn họ đều tái nhợt, khí tức lạnh lẽo như băng.“Sở Hi Thanh đã có huyết mạch Nhai Tí? Vậy ta tính là gì? Ta là món đồ gì?Bọn họ chính là không để ta vào mắt, chính là không muốn ta học Nhai Tí Đao.. .”Sở Mính điên cuồng ném tất cả đồ vật ra bên ngoài, lại đập nát tất cả những gìcó thể nhìn thấy.Sau đó, nàng mệt bở hơi tai, co quắp trên mặt đất.Lúc này, Sở Mính không chỉ run rẩy, mà còn rơi lệ: “Ta chính là bị con chó bịbọn họ mang ra chặn đao thay cho Sở Hi Thanh, là con cờ để bọn họ che dấu taimắt của người khác. Sở Hi Thanh! Vô Tướng thần tông! Bọn họ khinh ngườiquá đáng! Khinh người quá đáng!”Long Hắc Hổ ở bên cạnh cũng rất khó chịu, nỗi hối hận đang cắn xé trái timhắn.Vất vả lắm hắn mới quyết định đáp ứng lời mời chào của Kinh Tây Sở thị,nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.Chuyện này quả thật là bước vào một cái hố sâu không thấy đáy.Nhưng hối hận đã không giải quyết được vấn đề, Long Hắc Hổ tạm thời thu hồitâm tư: “Tiểu thư, chúng ta vẫn còn hi vọng, vẫn chưa hỏng bét đến cực điểm.”“Vậy mà còn chưa đủ hỏng bét? Phụ thân cũng đã bảo ta trở về kinh thành!”Gương mặt tái nhợt của Sở Mính lại cười cười tự giễu: “Đây là như thế nào? Tacũng đã liều mạng bị hủy tiền đồ, chuyển sang tu luyện Vô Tướng công. Thờiđiểm này, bọn họ lại bảo ta về nhà? Ha ha, bọn họ coi Sở Mính ta là một cái bôtiểu dùng xong thì ném bỏ sao?”Long Hắc Hổ không để ý lắm, sắc mặt bình tĩnh: “Ta nghe nói, mười mấy ngàytrước thái sư đã đến Vô Tướng thần tông, còn đòi hỏi một danh ngạch học tậpNhai Tí Đao từ chỗ Lý Trường Sinh, đúng không?”“Tin tức của ngươi đúng là rất nhanh nhạy, thái sư cũng đã nói việc này trêntriều đình.”Sở Mính hơi kinh ngạc mà nhìn Long Hắc Hổ một chút: “Nhưng người thiên tửchọn là muội muội của Tần Mộc Ca, Thiết Sơn quận chúa Tần Tịch Nhan. Nàngcó huyết mạch Quy Nhất của Tần gia, tuy rằng không xuất sắc như Tần MộcCa, nhưng cũng có hi vọng tu luyện tầng thứ nhất của Thần Ý Xúc Tử Đao.Nàng chẳng những có tài nguyên tu luyện của Tần gia, mà triều đình và đại nộicũng nghiêng về phía nàng.”“Ta biết việc này.” Long Hắc Hổ híp mắt lại: “Vấn đề là, mặc kệ là thiên tử hayVô Tướng thần tông, tất cả đều không yên tâm với Tần Tịch Nhan. So với vịThiết Sơn quận chúa kia, bệ hạ càng hi vọng tiểu thư ngươi học được Nhai TíĐao. Hắn chọn Tần Tịch Nhan, thật ra là vì thất vọng với tiểu thư ngươi, cũnglà vì bất đắc dĩ thôi.”
Tạ Chân Khanh lại rất bình tĩnh, bởi vì sáng nay nàng đã chấn động rồi.
“Nhai Tí Đao vốn đã vô địch thiên hạ, huống hồ còn là Nhai Tí Đao có Vạn Cổ
Thiên Thu Chi Huyết và tu luyện thêm cả Tru Thiên Đao?”
Tạ Chân Khanh nghĩ thầm, mấy ngày nay, chỉ sợ đám kẻ thù của Vô Tướng
thần tông đều đứng ngồi không yên.
Cũng sẽ có rất nhiều người trên giang hồ đứng ngồi không yên.
Nàng thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp: “Hi vọng Sở Hi Thanh có thể ngăn
cản được trận phong ba này.”
“Ta cũng hi vọng như vậy.” Đổng Lâm Sơn cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hắn không ngờ thiếu niên chạy đến xin mình cho dương danh kia, lại đi đến
trình độ này rồi.
Hắn biết Sở Hi Thanh bất phàm từ lâu rồi, nhưng không ngờ được lại thiên tư
của người này lại kinh khủng như thế.
“Việc này cũng không dễ, gần như là kẻ địch của nửa cái thiên hạ này rồi. Bây
giờ ta đã hiểu, tại sao Lý Trường Sinh lại cố ý đi kinh thành một lần. Người này
quét ngang kinh thành là có mưu đồ khác.”
Tạ Chân Khanh nghe vậy thì thu hồi suy nghĩ lung tung: “Vị này muốn mượn
thiên tử để lập uy, cảnh cáo thiên hạ. Hơn mười năm trước hắn không bảo vệ
được Tần Mộc Ca, hơn mười năm sau, hắn cũng đã là đệ nhất thiên hạ dưới
Siêu Phẩm rồi.”
Nàng vừa nói chuyện vừa lật sách, sau đó lại ‘a’ một tiếng đầy ngạc nhiên.
“Hạng 2 Thanh Vân Tổng Bảng cũng thay đổi, Thần Ma Đao Quân – Vạn Kiếm
Sinh? Ta chưa từng nghe nói đến người này bao giờ, vậy mà lại nhảy vào Thanh
Vân Tổng Bảng, xếp hạng 2 Thanh Vân Tứ Thiên Quân.”
Tạ Chân Khanh nhìn kỹ nội dung, sau đó lại kinh ngạc nói: “Đây là đệ tử thân
truyền của Ma Lưu Đao Vương – Trang Nghiêm, đệ tử Thần Đao môn. Một
tháng qua đã đi qua năm mươi sáu tông phái ở Lương Châu và Tịnh Châu, liên
tục đánh bại tất cả nhân vật trẻ tuổi dưới tam phẩm, không người nào có thể
địch lịch, ngay cả người xếp hạng 2 Thanh Vân Tứ Thiên Quân lúc trước là
Quảng Hàn Thiên Quân – Lâm Dao Quân cũng thua dưới tay hắn.”
Phía trên còn viết một lời bình của Thần Cơ đại học sĩ. . . Ma đao rời khỏi phía
tây, vạn đao cúi đầu!
. . .
Cùng lúc đó, Thiên Tịnh viện trên Vô Tướng thần sơn, trong viện bỗng nhiên
phát ra một tiếng ‘bành’ vang giòn.
Sở Mính ném bộ dụng cụ uống trà quý giá ra khỏi lầu các, rơi nát vụn trên nền
đá xanh trong sân.
Sau đó, lại có thêm rất nhiều thứ bay ra khỏi cửa sổ, không ngừng vỡ vụn.
Mấy Đạo thị của Sở Mính ở trong viện nhìn thấy cảnh này thì không dám thở
mạnh.
Sắc mặt của bọn họ đều tái nhợt, khí tức lạnh lẽo như băng.
“Sở Hi Thanh đã có huyết mạch Nhai Tí? Vậy ta tính là gì? Ta là món đồ gì?
Bọn họ chính là không để ta vào mắt, chính là không muốn ta học Nhai Tí Đao.
. .”
Sở Mính điên cuồng ném tất cả đồ vật ra bên ngoài, lại đập nát tất cả những gì
có thể nhìn thấy.
Sau đó, nàng mệt bở hơi tai, co quắp trên mặt đất.
Lúc này, Sở Mính không chỉ run rẩy, mà còn rơi lệ: “Ta chính là bị con chó bị
bọn họ mang ra chặn đao thay cho Sở Hi Thanh, là con cờ để bọn họ che dấu tai
mắt của người khác. Sở Hi Thanh! Vô Tướng thần tông! Bọn họ khinh người
quá đáng! Khinh người quá đáng!”
Long Hắc Hổ ở bên cạnh cũng rất khó chịu, nỗi hối hận đang cắn xé trái tim
hắn.
Vất vả lắm hắn mới quyết định đáp ứng lời mời chào của Kinh Tây Sở thị,
nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.
Chuyện này quả thật là bước vào một cái hố sâu không thấy đáy.
Nhưng hối hận đã không giải quyết được vấn đề, Long Hắc Hổ tạm thời thu hồi
tâm tư: “Tiểu thư, chúng ta vẫn còn hi vọng, vẫn chưa hỏng bét đến cực điểm.”
“Vậy mà còn chưa đủ hỏng bét? Phụ thân cũng đã bảo ta trở về kinh thành!”
Gương mặt tái nhợt của Sở Mính lại cười cười tự giễu: “Đây là như thế nào? Ta
cũng đã liều mạng bị hủy tiền đồ, chuyển sang tu luyện Vô Tướng công. Thời
điểm này, bọn họ lại bảo ta về nhà? Ha ha, bọn họ coi Sở Mính ta là một cái bô
tiểu dùng xong thì ném bỏ sao?”
Long Hắc Hổ không để ý lắm, sắc mặt bình tĩnh: “Ta nghe nói, mười mấy ngày
trước thái sư đã đến Vô Tướng thần tông, còn đòi hỏi một danh ngạch học tập
Nhai Tí Đao từ chỗ Lý Trường Sinh, đúng không?”
“Tin tức của ngươi đúng là rất nhanh nhạy, thái sư cũng đã nói việc này trên
triều đình.”
Sở Mính hơi kinh ngạc mà nhìn Long Hắc Hổ một chút: “Nhưng người thiên tử
chọn là muội muội của Tần Mộc Ca, Thiết Sơn quận chúa Tần Tịch Nhan. Nàng
có huyết mạch Quy Nhất của Tần gia, tuy rằng không xuất sắc như Tần Mộc
Ca, nhưng cũng có hi vọng tu luyện tầng thứ nhất của Thần Ý Xúc Tử Đao.
Nàng chẳng những có tài nguyên tu luyện của Tần gia, mà triều đình và đại nội
cũng nghiêng về phía nàng.”
“Ta biết việc này.” Long Hắc Hổ híp mắt lại: “Vấn đề là, mặc kệ là thiên tử hay
Vô Tướng thần tông, tất cả đều không yên tâm với Tần Tịch Nhan. So với vị
Thiết Sơn quận chúa kia, bệ hạ càng hi vọng tiểu thư ngươi học được Nhai Tí
Đao. Hắn chọn Tần Tịch Nhan, thật ra là vì thất vọng với tiểu thư ngươi, cũng
là vì bất đắc dĩ thôi.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tạ Chân Khanh lại rất bình tĩnh, bởi vì sáng nay nàng đã chấn động rồi.“Nhai Tí Đao vốn đã vô địch thiên hạ, huống hồ còn là Nhai Tí Đao có Vạn CổThiên Thu Chi Huyết và tu luyện thêm cả Tru Thiên Đao?”Tạ Chân Khanh nghĩ thầm, mấy ngày nay, chỉ sợ đám kẻ thù của Vô Tướngthần tông đều đứng ngồi không yên.Cũng sẽ có rất nhiều người trên giang hồ đứng ngồi không yên.Nàng thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp: “Hi vọng Sở Hi Thanh có thể ngăncản được trận phong ba này.”“Ta cũng hi vọng như vậy.” Đổng Lâm Sơn cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.Hắn không ngờ thiếu niên chạy đến xin mình cho dương danh kia, lại đi đếntrình độ này rồi.Hắn biết Sở Hi Thanh bất phàm từ lâu rồi, nhưng không ngờ được lại thiên tưcủa người này lại kinh khủng như thế.“Việc này cũng không dễ, gần như là kẻ địch của nửa cái thiên hạ này rồi. Bâygiờ ta đã hiểu, tại sao Lý Trường Sinh lại cố ý đi kinh thành một lần. Người nàyquét ngang kinh thành là có mưu đồ khác.”Tạ Chân Khanh nghe vậy thì thu hồi suy nghĩ lung tung: “Vị này muốn mượnthiên tử để lập uy, cảnh cáo thiên hạ. Hơn mười năm trước hắn không bảo vệđược Tần Mộc Ca, hơn mười năm sau, hắn cũng đã là đệ nhất thiên hạ dướiSiêu Phẩm rồi.”Nàng vừa nói chuyện vừa lật sách, sau đó lại ‘a’ một tiếng đầy ngạc nhiên.“Hạng 2 Thanh Vân Tổng Bảng cũng thay đổi, Thần Ma Đao Quân – Vạn KiếmSinh? Ta chưa từng nghe nói đến người này bao giờ, vậy mà lại nhảy vào ThanhVân Tổng Bảng, xếp hạng 2 Thanh Vân Tứ Thiên Quân.”Tạ Chân Khanh nhìn kỹ nội dung, sau đó lại kinh ngạc nói: “Đây là đệ tử thântruyền của Ma Lưu Đao Vương – Trang Nghiêm, đệ tử Thần Đao môn. Mộttháng qua đã đi qua năm mươi sáu tông phái ở Lương Châu và Tịnh Châu, liêntục đánh bại tất cả nhân vật trẻ tuổi dưới tam phẩm, không người nào có thểđịch lịch, ngay cả người xếp hạng 2 Thanh Vân Tứ Thiên Quân lúc trước làQuảng Hàn Thiên Quân – Lâm Dao Quân cũng thua dưới tay hắn.”Phía trên còn viết một lời bình của Thần Cơ đại học sĩ. . . Ma đao rời khỏi phíatây, vạn đao cúi đầu!. . .Cùng lúc đó, Thiên Tịnh viện trên Vô Tướng thần sơn, trong viện bỗng nhiênphát ra một tiếng ‘bành’ vang giòn.Sở Mính ném bộ dụng cụ uống trà quý giá ra khỏi lầu các, rơi nát vụn trên nềnđá xanh trong sân.Sau đó, lại có thêm rất nhiều thứ bay ra khỏi cửa sổ, không ngừng vỡ vụn.Mấy Đạo thị của Sở Mính ở trong viện nhìn thấy cảnh này thì không dám thởmạnh.Sắc mặt của bọn họ đều tái nhợt, khí tức lạnh lẽo như băng.“Sở Hi Thanh đã có huyết mạch Nhai Tí? Vậy ta tính là gì? Ta là món đồ gì?Bọn họ chính là không để ta vào mắt, chính là không muốn ta học Nhai Tí Đao.. .”Sở Mính điên cuồng ném tất cả đồ vật ra bên ngoài, lại đập nát tất cả những gìcó thể nhìn thấy.Sau đó, nàng mệt bở hơi tai, co quắp trên mặt đất.Lúc này, Sở Mính không chỉ run rẩy, mà còn rơi lệ: “Ta chính là bị con chó bịbọn họ mang ra chặn đao thay cho Sở Hi Thanh, là con cờ để bọn họ che dấu taimắt của người khác. Sở Hi Thanh! Vô Tướng thần tông! Bọn họ khinh ngườiquá đáng! Khinh người quá đáng!”Long Hắc Hổ ở bên cạnh cũng rất khó chịu, nỗi hối hận đang cắn xé trái timhắn.Vất vả lắm hắn mới quyết định đáp ứng lời mời chào của Kinh Tây Sở thị,nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.Chuyện này quả thật là bước vào một cái hố sâu không thấy đáy.Nhưng hối hận đã không giải quyết được vấn đề, Long Hắc Hổ tạm thời thu hồitâm tư: “Tiểu thư, chúng ta vẫn còn hi vọng, vẫn chưa hỏng bét đến cực điểm.”“Vậy mà còn chưa đủ hỏng bét? Phụ thân cũng đã bảo ta trở về kinh thành!”Gương mặt tái nhợt của Sở Mính lại cười cười tự giễu: “Đây là như thế nào? Tacũng đã liều mạng bị hủy tiền đồ, chuyển sang tu luyện Vô Tướng công. Thờiđiểm này, bọn họ lại bảo ta về nhà? Ha ha, bọn họ coi Sở Mính ta là một cái bôtiểu dùng xong thì ném bỏ sao?”Long Hắc Hổ không để ý lắm, sắc mặt bình tĩnh: “Ta nghe nói, mười mấy ngàytrước thái sư đã đến Vô Tướng thần tông, còn đòi hỏi một danh ngạch học tậpNhai Tí Đao từ chỗ Lý Trường Sinh, đúng không?”“Tin tức của ngươi đúng là rất nhanh nhạy, thái sư cũng đã nói việc này trêntriều đình.”Sở Mính hơi kinh ngạc mà nhìn Long Hắc Hổ một chút: “Nhưng người thiên tửchọn là muội muội của Tần Mộc Ca, Thiết Sơn quận chúa Tần Tịch Nhan. Nàngcó huyết mạch Quy Nhất của Tần gia, tuy rằng không xuất sắc như Tần MộcCa, nhưng cũng có hi vọng tu luyện tầng thứ nhất của Thần Ý Xúc Tử Đao.Nàng chẳng những có tài nguyên tu luyện của Tần gia, mà triều đình và đại nộicũng nghiêng về phía nàng.”“Ta biết việc này.” Long Hắc Hổ híp mắt lại: “Vấn đề là, mặc kệ là thiên tử hayVô Tướng thần tông, tất cả đều không yên tâm với Tần Tịch Nhan. So với vịThiết Sơn quận chúa kia, bệ hạ càng hi vọng tiểu thư ngươi học được Nhai TíĐao. Hắn chọn Tần Tịch Nhan, thật ra là vì thất vọng với tiểu thư ngươi, cũnglà vì bất đắc dĩ thôi.”