Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1360: Chiếu Thế Ma Đăng (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Mính nghe vậy thì ngây người, rơi vào trầm tư.Long Hắc Hổ lại nói tiếp: “Tiểu thư, ngươi bây giờ vẫn là Huyết Nhai dự bị củaVô Tướng thần tông, cũng không vi phạm môn quy, ít nhất cũng không có ainắm được nhược điểm của ngươi. Mà Vô Tướng thần tông là một thần tôngnhất phẩm, tông môn tự có quy củ, bọn họ không thể vô duyên vô cớ khai trừngươi, nên cho ngươi đãi ngộ của Huyết Nhai dự bị thì nhất định phải cho.”Sở Mính nghe đến đó, tâm thần không khỏi run lên, mắt hiện lên một tia kì dị:“Ý của Long thúc là, ta còn có thể ở lại Vô Tướng thần tông? Còn có thể họcNhai Tí Đao?”“Dù sao cũng tốt hơn là ngươi trở về kinh thành.” Long Hắc Hổ cười khổ mộttiếng: “Nhưng tiếp theo, tiểu thư ngươi nhất định phải cẩn thận, phải nỗ lực gấpđôi. Ngươi bây giờ đã không còn tiền vốn để kiêu ngạo, nhất định phải dùng tấtcả khả năng, để Vô Tướng thần tông tin tưởng ngươi, để bệ hạ và thị lang đạinhân nhìn thấy hi vọng từ ngươi. Nhưng con đường này cực kỳ gian nan, càngđi càng khó, không phải người có nghị lực lớn thì không đi nổi.”Ánh mắt Sở Mính chuyển động, một lúc lâu sau, nàng bỗng nhiên giơ quả đấmlên, nện xuống mặt đất.“Vậy thì ở lại, trừ phi Vô Tướng thần tông đuổi ta ra khỏi cửa, bằng không thìta nhất định phải học được Nhai Tí Đao.”Sở Mính nghiến răng nghiến lợi: “Không phải vì người khác, mà là vì chínhchúng ta."Lần này, nàng cũng hết sức thất vọng với bệ hạ, với phụ thân mình.. . .Cùng lúc đó, trong Tổ Sư điện trên Huyết Bức sơn.Đỉnh chóp của tòa núi đá này có hình dạng cực kỳ giống một con dơi cực lớn,sáng sớm hôm nay đã vang lên chín tiếng chuông.Âm thanh kia làm rung động toàn bộ Huyết Bức thần sơn, khiến cho tất cảngười trên dưới núi đều là vẻ mặt nghiêm túc, yên lặng không nói, chỉ nhìn vềphía đỉnh núi.Tại Huyết Bức sơn, Tổ Sư điện đánh chín tiếng chuông có nghĩa là, một là tôngmôn gặp nguy cơ, có kẻ địch tấn công vào núi. Hai là có nhân vật cấp bậc tháithượng trưởng lão ngã xuống.Bây giờ Huyết Bức thần sơn vẫn bình yên vô sự, vậy không cần nói cũng biết lýdo chuông vang.Nhưng mà làm cho tất cả mọi người kinh ngạc chính là, sau khi chín tiếngchuông này dừng lại một lát, thì lại có chín tiếng chuông khác vang lên.Cảnh này khiến cho sắc mặt của tất cả mọi người đều trắng bệch, vẻ mặt dại ra.Mà lúc này, tại đại sảnh Huyết Thần điện trên Huyết Bức thần sơn, tất cả trưởnglão của Huyết Bức sơn đều tụ tập tại đây, bọn họ đều hiện lên vẻ bi thương.Chỉ có người trung niên mặc trường bào đỏ ngòm ngồi ở trên cao nhất là bìnhtình, giọng nói hờ hững: “Thần Phong Vô Ảnh – Huyết Vô Tẫn, Thực Nhật Thủ- Quyền Tư Không, hai vị thái thượng trưởng lão ngã xuống trong một ngày,đây là lần đầu tiên Huyết Bức sơn gặp phải chuyện này.”Sau đó hắn lại cười một tiếng: “Các ngươi đừng giả vờ giả vịt nữa, hai ngườinày vừa chết, liền có hai danh ngạch Ma hạch nhất phẩm còn trống. Các ngươicười trên sự đau khổ của người khác, vui mừng còn không kịp, nào có bi thươngkhổ sở gì chứ?”Thần sắc của tất cả mọi người trong điện đều đọng lại, sau đó cúi đầu nói:“Chúng ta không dám!”Ma tu bọn họ rất ít khi thật lòng kính phục một người nào đó.Nhưng mà vị trước mắt này, chính là tông chủ Huyết Bức sơn, Chiếu Thế MaĐăng – Tông Thần Hỏa.Hơn hai trăm năm trước, Bảy đời Thượng phụ - Độc Cô Thủ từng đích thânthống soái đại quân, tập hợp mười mấy vị Thiên Bảng để tấn công Huyết Bứcsơn, chỉ dùng hai mươi ba chưởng liền đánh gục tông chủ cũ.Khi đó, toàn bộ người Huyết Bức sơn đều bàng hoàng, cho rằng thời khắc diệttông đã đến. Chính là Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hỏa tiếp nhận vị trítông chủ, ác chiến một ngày một đêm với Độc Cô Thủ, cuối cùng dùng ngànvạn tính mạng người trong phạm vi ba ngàn dặm quanh Huyết Bức thần sơnlàm thẻ đánh bạc, ép Độc Cô Thủ và quân đội triều đình phải lui về.“Có gì không dám, đối lại là ta, ta cũng sẽ nhân cơ hội này để leo lên.”Tông Thần Hỏa không để ý lắm, trong con ngươi lại hiện lên vẻ tàn khốc: “Nhưvậy, Sát Thần Y – Lý Trấn Ác có nói hai người họ chết thế nào không?”Lúc này, có một người bên dưới mở miệng: “Ta đã để người dò hỏi, Lý Trấn Ácnói Thần Phong Vô Ảnh – Huyết Vô Tẫn hẳn là chết trong tay Nhất KiếmKhuynh Thành – Vấn Thù Y, nhưng hắn lại không xác định. Còn Thực NhậtThủ - Quyền Tư Không thì hắn không biết. Khi đó mây khói tràn ngập, rấtnhiều cao thủ nhị phẩm bị g**t ch*t, cho nên đoán là trong Phong Thần lâu nhấtđịnh có cao nhân khác.”“Ồ?” Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hỏa nhíu mày, sau đó lại khinh thường:“Hai tên phế vật, một cái mang theo lực lượng của Huyết Uyên thần quân, mộtcái mang theo thân thân hóa thể của Thiêu Thiên ma chủ, vậy mà không thuhoặc được gì trong Vân Hải tiên cung, trái lại còn chết trong tay người khác,thực sự là nực cười.”
Sở Mính nghe vậy thì ngây người, rơi vào trầm tư.
Long Hắc Hổ lại nói tiếp: “Tiểu thư, ngươi bây giờ vẫn là Huyết Nhai dự bị của
Vô Tướng thần tông, cũng không vi phạm môn quy, ít nhất cũng không có ai
nắm được nhược điểm của ngươi. Mà Vô Tướng thần tông là một thần tông
nhất phẩm, tông môn tự có quy củ, bọn họ không thể vô duyên vô cớ khai trừ
ngươi, nên cho ngươi đãi ngộ của Huyết Nhai dự bị thì nhất định phải cho.”
Sở Mính nghe đến đó, tâm thần không khỏi run lên, mắt hiện lên một tia kì dị:
“Ý của Long thúc là, ta còn có thể ở lại Vô Tướng thần tông? Còn có thể học
Nhai Tí Đao?”
“Dù sao cũng tốt hơn là ngươi trở về kinh thành.” Long Hắc Hổ cười khổ một
tiếng: “Nhưng tiếp theo, tiểu thư ngươi nhất định phải cẩn thận, phải nỗ lực gấp
đôi. Ngươi bây giờ đã không còn tiền vốn để kiêu ngạo, nhất định phải dùng tất
cả khả năng, để Vô Tướng thần tông tin tưởng ngươi, để bệ hạ và thị lang đại
nhân nhìn thấy hi vọng từ ngươi. Nhưng con đường này cực kỳ gian nan, càng
đi càng khó, không phải người có nghị lực lớn thì không đi nổi.”
Ánh mắt Sở Mính chuyển động, một lúc lâu sau, nàng bỗng nhiên giơ quả đấm
lên, nện xuống mặt đất.
“Vậy thì ở lại, trừ phi Vô Tướng thần tông đuổi ta ra khỏi cửa, bằng không thì
ta nhất định phải học được Nhai Tí Đao.”
Sở Mính nghiến răng nghiến lợi: “Không phải vì người khác, mà là vì chính
chúng ta."
Lần này, nàng cũng hết sức thất vọng với bệ hạ, với phụ thân mình.
. . .
Cùng lúc đó, trong Tổ Sư điện trên Huyết Bức sơn.
Đỉnh chóp của tòa núi đá này có hình dạng cực kỳ giống một con dơi cực lớn,
sáng sớm hôm nay đã vang lên chín tiếng chuông.
Âm thanh kia làm rung động toàn bộ Huyết Bức thần sơn, khiến cho tất cả
người trên dưới núi đều là vẻ mặt nghiêm túc, yên lặng không nói, chỉ nhìn về
phía đỉnh núi.
Tại Huyết Bức sơn, Tổ Sư điện đánh chín tiếng chuông có nghĩa là, một là tông
môn gặp nguy cơ, có kẻ địch tấn công vào núi. Hai là có nhân vật cấp bậc thái
thượng trưởng lão ngã xuống.
Bây giờ Huyết Bức thần sơn vẫn bình yên vô sự, vậy không cần nói cũng biết lý
do chuông vang.
Nhưng mà làm cho tất cả mọi người kinh ngạc chính là, sau khi chín tiếng
chuông này dừng lại một lát, thì lại có chín tiếng chuông khác vang lên.
Cảnh này khiến cho sắc mặt của tất cả mọi người đều trắng bệch, vẻ mặt dại ra.
Mà lúc này, tại đại sảnh Huyết Thần điện trên Huyết Bức thần sơn, tất cả trưởng
lão của Huyết Bức sơn đều tụ tập tại đây, bọn họ đều hiện lên vẻ bi thương.
Chỉ có người trung niên mặc trường bào đỏ ngòm ngồi ở trên cao nhất là bình
tình, giọng nói hờ hững: “Thần Phong Vô Ảnh – Huyết Vô Tẫn, Thực Nhật Thủ
- Quyền Tư Không, hai vị thái thượng trưởng lão ngã xuống trong một ngày,
đây là lần đầu tiên Huyết Bức sơn gặp phải chuyện này.”
Sau đó hắn lại cười một tiếng: “Các ngươi đừng giả vờ giả vịt nữa, hai người
này vừa chết, liền có hai danh ngạch Ma hạch nhất phẩm còn trống. Các ngươi
cười trên sự đau khổ của người khác, vui mừng còn không kịp, nào có bi thương
khổ sở gì chứ?”
Thần sắc của tất cả mọi người trong điện đều đọng lại, sau đó cúi đầu nói:
“Chúng ta không dám!”
Ma tu bọn họ rất ít khi thật lòng kính phục một người nào đó.
Nhưng mà vị trước mắt này, chính là tông chủ Huyết Bức sơn, Chiếu Thế Ma
Đăng – Tông Thần Hỏa.
Hơn hai trăm năm trước, Bảy đời Thượng phụ - Độc Cô Thủ từng đích thân
thống soái đại quân, tập hợp mười mấy vị Thiên Bảng để tấn công Huyết Bức
sơn, chỉ dùng hai mươi ba chưởng liền đánh gục tông chủ cũ.
Khi đó, toàn bộ người Huyết Bức sơn đều bàng hoàng, cho rằng thời khắc diệt
tông đã đến. Chính là Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hỏa tiếp nhận vị trí
tông chủ, ác chiến một ngày một đêm với Độc Cô Thủ, cuối cùng dùng ngàn
vạn tính mạng người trong phạm vi ba ngàn dặm quanh Huyết Bức thần sơn
làm thẻ đánh bạc, ép Độc Cô Thủ và quân đội triều đình phải lui về.
“Có gì không dám, đối lại là ta, ta cũng sẽ nhân cơ hội này để leo lên.”
Tông Thần Hỏa không để ý lắm, trong con ngươi lại hiện lên vẻ tàn khốc: “Như
vậy, Sát Thần Y – Lý Trấn Ác có nói hai người họ chết thế nào không?”
Lúc này, có một người bên dưới mở miệng: “Ta đã để người dò hỏi, Lý Trấn Ác
nói Thần Phong Vô Ảnh – Huyết Vô Tẫn hẳn là chết trong tay Nhất Kiếm
Khuynh Thành – Vấn Thù Y, nhưng hắn lại không xác định. Còn Thực Nhật
Thủ - Quyền Tư Không thì hắn không biết. Khi đó mây khói tràn ngập, rất
nhiều cao thủ nhị phẩm bị g**t ch*t, cho nên đoán là trong Phong Thần lâu nhất
định có cao nhân khác.”
“Ồ?” Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hỏa nhíu mày, sau đó lại khinh thường:
“Hai tên phế vật, một cái mang theo lực lượng của Huyết Uyên thần quân, một
cái mang theo thân thân hóa thể của Thiêu Thiên ma chủ, vậy mà không thu
hoặc được gì trong Vân Hải tiên cung, trái lại còn chết trong tay người khác,
thực sự là nực cười.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Mính nghe vậy thì ngây người, rơi vào trầm tư.Long Hắc Hổ lại nói tiếp: “Tiểu thư, ngươi bây giờ vẫn là Huyết Nhai dự bị củaVô Tướng thần tông, cũng không vi phạm môn quy, ít nhất cũng không có ainắm được nhược điểm của ngươi. Mà Vô Tướng thần tông là một thần tôngnhất phẩm, tông môn tự có quy củ, bọn họ không thể vô duyên vô cớ khai trừngươi, nên cho ngươi đãi ngộ của Huyết Nhai dự bị thì nhất định phải cho.”Sở Mính nghe đến đó, tâm thần không khỏi run lên, mắt hiện lên một tia kì dị:“Ý của Long thúc là, ta còn có thể ở lại Vô Tướng thần tông? Còn có thể họcNhai Tí Đao?”“Dù sao cũng tốt hơn là ngươi trở về kinh thành.” Long Hắc Hổ cười khổ mộttiếng: “Nhưng tiếp theo, tiểu thư ngươi nhất định phải cẩn thận, phải nỗ lực gấpđôi. Ngươi bây giờ đã không còn tiền vốn để kiêu ngạo, nhất định phải dùng tấtcả khả năng, để Vô Tướng thần tông tin tưởng ngươi, để bệ hạ và thị lang đạinhân nhìn thấy hi vọng từ ngươi. Nhưng con đường này cực kỳ gian nan, càngđi càng khó, không phải người có nghị lực lớn thì không đi nổi.”Ánh mắt Sở Mính chuyển động, một lúc lâu sau, nàng bỗng nhiên giơ quả đấmlên, nện xuống mặt đất.“Vậy thì ở lại, trừ phi Vô Tướng thần tông đuổi ta ra khỏi cửa, bằng không thìta nhất định phải học được Nhai Tí Đao.”Sở Mính nghiến răng nghiến lợi: “Không phải vì người khác, mà là vì chínhchúng ta."Lần này, nàng cũng hết sức thất vọng với bệ hạ, với phụ thân mình.. . .Cùng lúc đó, trong Tổ Sư điện trên Huyết Bức sơn.Đỉnh chóp của tòa núi đá này có hình dạng cực kỳ giống một con dơi cực lớn,sáng sớm hôm nay đã vang lên chín tiếng chuông.Âm thanh kia làm rung động toàn bộ Huyết Bức thần sơn, khiến cho tất cảngười trên dưới núi đều là vẻ mặt nghiêm túc, yên lặng không nói, chỉ nhìn vềphía đỉnh núi.Tại Huyết Bức sơn, Tổ Sư điện đánh chín tiếng chuông có nghĩa là, một là tôngmôn gặp nguy cơ, có kẻ địch tấn công vào núi. Hai là có nhân vật cấp bậc tháithượng trưởng lão ngã xuống.Bây giờ Huyết Bức thần sơn vẫn bình yên vô sự, vậy không cần nói cũng biết lýdo chuông vang.Nhưng mà làm cho tất cả mọi người kinh ngạc chính là, sau khi chín tiếngchuông này dừng lại một lát, thì lại có chín tiếng chuông khác vang lên.Cảnh này khiến cho sắc mặt của tất cả mọi người đều trắng bệch, vẻ mặt dại ra.Mà lúc này, tại đại sảnh Huyết Thần điện trên Huyết Bức thần sơn, tất cả trưởnglão của Huyết Bức sơn đều tụ tập tại đây, bọn họ đều hiện lên vẻ bi thương.Chỉ có người trung niên mặc trường bào đỏ ngòm ngồi ở trên cao nhất là bìnhtình, giọng nói hờ hững: “Thần Phong Vô Ảnh – Huyết Vô Tẫn, Thực Nhật Thủ- Quyền Tư Không, hai vị thái thượng trưởng lão ngã xuống trong một ngày,đây là lần đầu tiên Huyết Bức sơn gặp phải chuyện này.”Sau đó hắn lại cười một tiếng: “Các ngươi đừng giả vờ giả vịt nữa, hai ngườinày vừa chết, liền có hai danh ngạch Ma hạch nhất phẩm còn trống. Các ngươicười trên sự đau khổ của người khác, vui mừng còn không kịp, nào có bi thươngkhổ sở gì chứ?”Thần sắc của tất cả mọi người trong điện đều đọng lại, sau đó cúi đầu nói:“Chúng ta không dám!”Ma tu bọn họ rất ít khi thật lòng kính phục một người nào đó.Nhưng mà vị trước mắt này, chính là tông chủ Huyết Bức sơn, Chiếu Thế MaĐăng – Tông Thần Hỏa.Hơn hai trăm năm trước, Bảy đời Thượng phụ - Độc Cô Thủ từng đích thânthống soái đại quân, tập hợp mười mấy vị Thiên Bảng để tấn công Huyết Bứcsơn, chỉ dùng hai mươi ba chưởng liền đánh gục tông chủ cũ.Khi đó, toàn bộ người Huyết Bức sơn đều bàng hoàng, cho rằng thời khắc diệttông đã đến. Chính là Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hỏa tiếp nhận vị trítông chủ, ác chiến một ngày một đêm với Độc Cô Thủ, cuối cùng dùng ngànvạn tính mạng người trong phạm vi ba ngàn dặm quanh Huyết Bức thần sơnlàm thẻ đánh bạc, ép Độc Cô Thủ và quân đội triều đình phải lui về.“Có gì không dám, đối lại là ta, ta cũng sẽ nhân cơ hội này để leo lên.”Tông Thần Hỏa không để ý lắm, trong con ngươi lại hiện lên vẻ tàn khốc: “Nhưvậy, Sát Thần Y – Lý Trấn Ác có nói hai người họ chết thế nào không?”Lúc này, có một người bên dưới mở miệng: “Ta đã để người dò hỏi, Lý Trấn Ácnói Thần Phong Vô Ảnh – Huyết Vô Tẫn hẳn là chết trong tay Nhất KiếmKhuynh Thành – Vấn Thù Y, nhưng hắn lại không xác định. Còn Thực NhậtThủ - Quyền Tư Không thì hắn không biết. Khi đó mây khói tràn ngập, rấtnhiều cao thủ nhị phẩm bị g**t ch*t, cho nên đoán là trong Phong Thần lâu nhấtđịnh có cao nhân khác.”“Ồ?” Chiếu Thế Ma Đăng – Tông Thần Hỏa nhíu mày, sau đó lại khinh thường:“Hai tên phế vật, một cái mang theo lực lượng của Huyết Uyên thần quân, mộtcái mang theo thân thân hóa thể của Thiêu Thiên ma chủ, vậy mà không thuhoặc được gì trong Vân Hải tiên cung, trái lại còn chết trong tay người khác,thực sự là nực cười.”