Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1417: Thần Ngao Tán Nhân (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh không phát hiện điều dị thường của Vấn Thù Y, hắn nâng khối đáxanh trong tay lên: “Tán nhân vừa nói, mảnh vỡ Thần Khế thiên bi có thể ngăncản thần linh, liên lạc với nhau? Xin hỏi là thế nào? Còn cả trạng thái của ngươibây giờ là thế nào? Rốt cuộc là sống hay chết?”Trong khi Vấn Thù Y chất vấn Thần Ngao Tán Nhân, hắn đã nghiên cứu vềkhối đá này.Đây là một mảnh vở của một bia đá, trong đó còn khắc mười mấy văn tự viễncổ.Đáng tiếc mà văn tự mơ hồ không rõ ràng, tựa như bị một luồng sức mạnh nàođó che đậy, nên không thể nhận ra.Sở Hi Thanh không biết chất liệu của tấm bia đá này, chân nguyên của hắn cũngkhông thể đi vào trong.Khi hắn nói ra, mấy người Sở Vân Vân và Kiếm Tàng Phong ở gần cũng tỏ vẻtò mò.Ngay cả Lục Loạn Ly đang dựa vào người Sở Hi Thanh cũng lên tinh thần,ngưng thần lắng nghe.Chỉ có Vấn Thù Y là bình thản, không để ý lắm.“Thần Khế thiên bi có thể kết nối trên trời dưới đất, hiểu thấu lục hợp báthoang, bốn người các ngươi chỉ cần nhỏ máu vào trong đó, lại phối hợp vớipháp quyết đặc thù, là có thể liên lạc với nhau từ xa.”“Bia đá này quan hệ đến một bí mật vô cùng lớn của thiên địa, cũng là mộttrong những nguyên nhân mà nhân tộc chúng ta bị thần linh nguyền rủa. Cóđiều, việc này liên quan rất lớn, ngươi bây giờ vẫn không nên biết thì tốt hơn.Ngoài ra, trước khi ngươi bước vào nhất phẩm, tốt nhất là không mang nó rangoài Vân Hải tiên cung. Còn Lệ mỗ. . .”Thần Ngao Tán Nhân cười khổ một chút: “Ta đã chết, tuy nhiên. . . còn có cơhội sống.”Ánh mắt Sở Hi Thanh đọng lại: “Xin trả lời rõ ràng!’Hắn không cảm thấy chuyện Thần Ngao Tán Nhân khởi tử hoàn sinh là có gìkhó chấp nhận.Dù sao hắn và Sở Vân Vân cũng là người khởi tử hoàn sinh, là người bò ra từnấm mồ.Ngoại trừ những người chán sống ra, có ai mà không muốn sống?Sở Hi Thanh lại lo lắng phương pháp phục sinh của vị này sẽ tổn hại đến LụcLoạn Ly.Khởi từ hoàn sinh, xưa nay đều không phải chuyện dễ, muốn thành công thìphải trả giá cực lớn.Lục âm Hoàn Hồn Chú trong người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân vẫn còn chưađược giải quyết kìa.“Thời khắc sống còn là một việc rất kh*ng b*, Lệ mỗ tiêu dao tự tại cả đời,trước khi lâm chung lại không thể đối diện với tử vong, mấy chục năm cuối đờiđã làm nhiều việc hoang đường.”Lời nói Thần Ngao Tán Nhân ẩn chứa ý tự giễu, sau đó thản nhiên nói: “Ta đãtừng nếm thử các loại thủ đoạn kéo dài tính mạng, thậm chí còn nghĩ đếnphương pháp huyết tế cho Ma thần để kéo dài tính mạng, tái tạo nhục thân. Tuyrằng cuối cùng vẫn từ bỏ, nhưng cũng đã vi phạm bản tâm. Còn cả Ngoại Phápthần đồng trên người ngươi nữa, nó chính là thủ đoạn cuối cùng mà ta lựachọn.”Sở Hi Thanh nhất thời biến sắc, nhìn về phía vai phải của mình.“Đừng lo lắng.” Thần Ngao Tán Nhân mỉm cười: “Mười ba năm trước khi ta bỏmình, ta có một ý tưởng kỳ lạ, tự nghĩ ra một loại pháp môn, đem đầu óc vàxương sống, ngũ quan thất khiếu, lục phủ ngũ tạng, máu thịt tứ chi, tất cả đềuchế tạo thành pháp khí, sau đó hòa thần phách của bản thân vào trong đó, cuốicùng dùng pháp môn chế tạo con rối để chắp vá những pháp khí này thành mộtthể. Ngoại Pháp thần đồng này chính là tác phẩm đầu tiên của ta.”Nội tâm Sở Hi Thanh hơi thả lòng, đồng thời lại líu lưỡi.Phương pháp này của Thần Ngao Tán Nhân, chính là luyện chế bản thân mìnhthành một con rối.Máu thịt yếu đuối, máy móc phi thăng.“Nhưng vào thời khắc cuối cùng, ta lại từ bỏ.”Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân quay đầu nhìn nhau với Vấn Thù Y: “Khi đó cómột vị cao nhân tìm đến ta, nguyện lấy một môn bí pháp phục sinh làm thù lao,để ta bảo quản Thần Khế thiên bi và hai sách Giới Luật, vào 3700 năm sau, lạigiao chúng cho ba người chiến thắng cuối cùng ngoài đệ tử của ta.”Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi suy tư: “Xin hỏi vị cao nhân kia tên gì? Hắn cóthể dự đoán tương lai sao?”“Các hạ cũng là nhất phẩm, tại sao lại hỏi mấy lời này?”Thần Ngao Tán Nhân thấy buồn cười: “Tương lai thiên biến vạn hóa, tất cảhành động của chúng ta, tất cả ngôn ngữ của chúng ta, đều sẽ dẫn đến tương laiphát sinh biến hóa. Vì vậy dù có mạnh như Chí tôn, thì cũng không thể dự đoánchính xác, huống hồ là 3700 năm sau?”Hắn nói đến đây, lại phát hiện đôi mắt màu xanh lam của Sở Vân Vân đang nhìnmình đầy lạnh lùng.Thần Ngao Tán Nhân bất đắc dĩ nói: “Người kia quả thật có một môn đại phápthần thông thôi diễn tương lai, bói toán vận mệnh. Hắn từng lấy thiên địa làmbàn cờ, đánh cờ với các thần và Chí tôn. Nhưng tuy rằng pháp môn của hắn tinhdiệu, lại không có thể biết rõ việc tương lai, bằng không hắn cũng không đếnmức rơi vào hoàn cảnh đó. Còn thân phận của người nó, thứ cho ta không thểtiết lộ.”“Các hạ đang cảm thấy kỳ lạ vì phần thưởng của các ngươi đều rất phù hợp vớibản thân? Không dối gạt chư vị, thần trí của lão phu vẫn còn, được bảo tồn ởtrong Tiên Khôi các, có thể nhìn thấy chuyện bên ngoài.”“Ví dụ như thần độc và thần chú trên người các hạ, ta cũng có thể nhìn thấy. Nóiđến thì trong bảo khố còn có bảy viên Thần Nông Hộ Tâm đan, có thể hỗ trợcác hạ trục xuất thần độc và khôi phục tu vị.”

Sở Hi Thanh không phát hiện điều dị thường của Vấn Thù Y, hắn nâng khối đá

xanh trong tay lên: “Tán nhân vừa nói, mảnh vỡ Thần Khế thiên bi có thể ngăn

cản thần linh, liên lạc với nhau? Xin hỏi là thế nào? Còn cả trạng thái của ngươi

bây giờ là thế nào? Rốt cuộc là sống hay chết?”

Trong khi Vấn Thù Y chất vấn Thần Ngao Tán Nhân, hắn đã nghiên cứu về

khối đá này.

Đây là một mảnh vở của một bia đá, trong đó còn khắc mười mấy văn tự viễn

cổ.

Đáng tiếc mà văn tự mơ hồ không rõ ràng, tựa như bị một luồng sức mạnh nào

đó che đậy, nên không thể nhận ra.

Sở Hi Thanh không biết chất liệu của tấm bia đá này, chân nguyên của hắn cũng

không thể đi vào trong.

Khi hắn nói ra, mấy người Sở Vân Vân và Kiếm Tàng Phong ở gần cũng tỏ vẻ

tò mò.

Ngay cả Lục Loạn Ly đang dựa vào người Sở Hi Thanh cũng lên tinh thần,

ngưng thần lắng nghe.

Chỉ có Vấn Thù Y là bình thản, không để ý lắm.

“Thần Khế thiên bi có thể kết nối trên trời dưới đất, hiểu thấu lục hợp bát

hoang, bốn người các ngươi chỉ cần nhỏ máu vào trong đó, lại phối hợp với

pháp quyết đặc thù, là có thể liên lạc với nhau từ xa.”

“Bia đá này quan hệ đến một bí mật vô cùng lớn của thiên địa, cũng là một

trong những nguyên nhân mà nhân tộc chúng ta bị thần linh nguyền rủa. Có

điều, việc này liên quan rất lớn, ngươi bây giờ vẫn không nên biết thì tốt hơn.

Ngoài ra, trước khi ngươi bước vào nhất phẩm, tốt nhất là không mang nó ra

ngoài Vân Hải tiên cung. Còn Lệ mỗ. . .”

Thần Ngao Tán Nhân cười khổ một chút: “Ta đã chết, tuy nhiên. . . còn có cơ

hội sống.”

Ánh mắt Sở Hi Thanh đọng lại: “Xin trả lời rõ ràng!’

Hắn không cảm thấy chuyện Thần Ngao Tán Nhân khởi tử hoàn sinh là có gì

khó chấp nhận.

Dù sao hắn và Sở Vân Vân cũng là người khởi tử hoàn sinh, là người bò ra từ

nấm mồ.

Ngoại trừ những người chán sống ra, có ai mà không muốn sống?

Sở Hi Thanh lại lo lắng phương pháp phục sinh của vị này sẽ tổn hại đến Lục

Loạn Ly.

Khởi từ hoàn sinh, xưa nay đều không phải chuyện dễ, muốn thành công thì

phải trả giá cực lớn.

Lục âm Hoàn Hồn Chú trong người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân vẫn còn chưa

được giải quyết kìa.

“Thời khắc sống còn là một việc rất kh*ng b*, Lệ mỗ tiêu dao tự tại cả đời,

trước khi lâm chung lại không thể đối diện với tử vong, mấy chục năm cuối đời

đã làm nhiều việc hoang đường.”

Lời nói Thần Ngao Tán Nhân ẩn chứa ý tự giễu, sau đó thản nhiên nói: “Ta đã

từng nếm thử các loại thủ đoạn kéo dài tính mạng, thậm chí còn nghĩ đến

phương pháp huyết tế cho Ma thần để kéo dài tính mạng, tái tạo nhục thân. Tuy

rằng cuối cùng vẫn từ bỏ, nhưng cũng đã vi phạm bản tâm. Còn cả Ngoại Pháp

thần đồng trên người ngươi nữa, nó chính là thủ đoạn cuối cùng mà ta lựa

chọn.”

Sở Hi Thanh nhất thời biến sắc, nhìn về phía vai phải của mình.

“Đừng lo lắng.” Thần Ngao Tán Nhân mỉm cười: “Mười ba năm trước khi ta bỏ

mình, ta có một ý tưởng kỳ lạ, tự nghĩ ra một loại pháp môn, đem đầu óc và

xương sống, ngũ quan thất khiếu, lục phủ ngũ tạng, máu thịt tứ chi, tất cả đều

chế tạo thành pháp khí, sau đó hòa thần phách của bản thân vào trong đó, cuối

cùng dùng pháp môn chế tạo con rối để chắp vá những pháp khí này thành một

thể. Ngoại Pháp thần đồng này chính là tác phẩm đầu tiên của ta.”

Nội tâm Sở Hi Thanh hơi thả lòng, đồng thời lại líu lưỡi.

Phương pháp này của Thần Ngao Tán Nhân, chính là luyện chế bản thân mình

thành một con rối.

Máu thịt yếu đuối, máy móc phi thăng.

“Nhưng vào thời khắc cuối cùng, ta lại từ bỏ.”

Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân quay đầu nhìn nhau với Vấn Thù Y: “Khi đó có

một vị cao nhân tìm đến ta, nguyện lấy một môn bí pháp phục sinh làm thù lao,

để ta bảo quản Thần Khế thiên bi và hai sách Giới Luật, vào 3700 năm sau, lại

giao chúng cho ba người chiến thắng cuối cùng ngoài đệ tử của ta.”

Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi suy tư: “Xin hỏi vị cao nhân kia tên gì? Hắn có

thể dự đoán tương lai sao?”

“Các hạ cũng là nhất phẩm, tại sao lại hỏi mấy lời này?”

Thần Ngao Tán Nhân thấy buồn cười: “Tương lai thiên biến vạn hóa, tất cả

hành động của chúng ta, tất cả ngôn ngữ của chúng ta, đều sẽ dẫn đến tương lai

phát sinh biến hóa. Vì vậy dù có mạnh như Chí tôn, thì cũng không thể dự đoán

chính xác, huống hồ là 3700 năm sau?”

Hắn nói đến đây, lại phát hiện đôi mắt màu xanh lam của Sở Vân Vân đang nhìn

mình đầy lạnh lùng.

Thần Ngao Tán Nhân bất đắc dĩ nói: “Người kia quả thật có một môn đại pháp

thần thông thôi diễn tương lai, bói toán vận mệnh. Hắn từng lấy thiên địa làm

bàn cờ, đánh cờ với các thần và Chí tôn. Nhưng tuy rằng pháp môn của hắn tinh

diệu, lại không có thể biết rõ việc tương lai, bằng không hắn cũng không đến

mức rơi vào hoàn cảnh đó. Còn thân phận của người nó, thứ cho ta không thể

tiết lộ.”

“Các hạ đang cảm thấy kỳ lạ vì phần thưởng của các ngươi đều rất phù hợp với

bản thân? Không dối gạt chư vị, thần trí của lão phu vẫn còn, được bảo tồn ở

trong Tiên Khôi các, có thể nhìn thấy chuyện bên ngoài.”

“Ví dụ như thần độc và thần chú trên người các hạ, ta cũng có thể nhìn thấy. Nói

đến thì trong bảo khố còn có bảy viên Thần Nông Hộ Tâm đan, có thể hỗ trợ

các hạ trục xuất thần độc và khôi phục tu vị.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh không phát hiện điều dị thường của Vấn Thù Y, hắn nâng khối đáxanh trong tay lên: “Tán nhân vừa nói, mảnh vỡ Thần Khế thiên bi có thể ngăncản thần linh, liên lạc với nhau? Xin hỏi là thế nào? Còn cả trạng thái của ngươibây giờ là thế nào? Rốt cuộc là sống hay chết?”Trong khi Vấn Thù Y chất vấn Thần Ngao Tán Nhân, hắn đã nghiên cứu vềkhối đá này.Đây là một mảnh vở của một bia đá, trong đó còn khắc mười mấy văn tự viễncổ.Đáng tiếc mà văn tự mơ hồ không rõ ràng, tựa như bị một luồng sức mạnh nàođó che đậy, nên không thể nhận ra.Sở Hi Thanh không biết chất liệu của tấm bia đá này, chân nguyên của hắn cũngkhông thể đi vào trong.Khi hắn nói ra, mấy người Sở Vân Vân và Kiếm Tàng Phong ở gần cũng tỏ vẻtò mò.Ngay cả Lục Loạn Ly đang dựa vào người Sở Hi Thanh cũng lên tinh thần,ngưng thần lắng nghe.Chỉ có Vấn Thù Y là bình thản, không để ý lắm.“Thần Khế thiên bi có thể kết nối trên trời dưới đất, hiểu thấu lục hợp báthoang, bốn người các ngươi chỉ cần nhỏ máu vào trong đó, lại phối hợp vớipháp quyết đặc thù, là có thể liên lạc với nhau từ xa.”“Bia đá này quan hệ đến một bí mật vô cùng lớn của thiên địa, cũng là mộttrong những nguyên nhân mà nhân tộc chúng ta bị thần linh nguyền rủa. Cóđiều, việc này liên quan rất lớn, ngươi bây giờ vẫn không nên biết thì tốt hơn.Ngoài ra, trước khi ngươi bước vào nhất phẩm, tốt nhất là không mang nó rangoài Vân Hải tiên cung. Còn Lệ mỗ. . .”Thần Ngao Tán Nhân cười khổ một chút: “Ta đã chết, tuy nhiên. . . còn có cơhội sống.”Ánh mắt Sở Hi Thanh đọng lại: “Xin trả lời rõ ràng!’Hắn không cảm thấy chuyện Thần Ngao Tán Nhân khởi tử hoàn sinh là có gìkhó chấp nhận.Dù sao hắn và Sở Vân Vân cũng là người khởi tử hoàn sinh, là người bò ra từnấm mồ.Ngoại trừ những người chán sống ra, có ai mà không muốn sống?Sở Hi Thanh lại lo lắng phương pháp phục sinh của vị này sẽ tổn hại đến LụcLoạn Ly.Khởi từ hoàn sinh, xưa nay đều không phải chuyện dễ, muốn thành công thìphải trả giá cực lớn.Lục âm Hoàn Hồn Chú trong người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân vẫn còn chưađược giải quyết kìa.“Thời khắc sống còn là một việc rất kh*ng b*, Lệ mỗ tiêu dao tự tại cả đời,trước khi lâm chung lại không thể đối diện với tử vong, mấy chục năm cuối đờiđã làm nhiều việc hoang đường.”Lời nói Thần Ngao Tán Nhân ẩn chứa ý tự giễu, sau đó thản nhiên nói: “Ta đãtừng nếm thử các loại thủ đoạn kéo dài tính mạng, thậm chí còn nghĩ đếnphương pháp huyết tế cho Ma thần để kéo dài tính mạng, tái tạo nhục thân. Tuyrằng cuối cùng vẫn từ bỏ, nhưng cũng đã vi phạm bản tâm. Còn cả Ngoại Phápthần đồng trên người ngươi nữa, nó chính là thủ đoạn cuối cùng mà ta lựachọn.”Sở Hi Thanh nhất thời biến sắc, nhìn về phía vai phải của mình.“Đừng lo lắng.” Thần Ngao Tán Nhân mỉm cười: “Mười ba năm trước khi ta bỏmình, ta có một ý tưởng kỳ lạ, tự nghĩ ra một loại pháp môn, đem đầu óc vàxương sống, ngũ quan thất khiếu, lục phủ ngũ tạng, máu thịt tứ chi, tất cả đềuchế tạo thành pháp khí, sau đó hòa thần phách của bản thân vào trong đó, cuốicùng dùng pháp môn chế tạo con rối để chắp vá những pháp khí này thành mộtthể. Ngoại Pháp thần đồng này chính là tác phẩm đầu tiên của ta.”Nội tâm Sở Hi Thanh hơi thả lòng, đồng thời lại líu lưỡi.Phương pháp này của Thần Ngao Tán Nhân, chính là luyện chế bản thân mìnhthành một con rối.Máu thịt yếu đuối, máy móc phi thăng.“Nhưng vào thời khắc cuối cùng, ta lại từ bỏ.”Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân quay đầu nhìn nhau với Vấn Thù Y: “Khi đó cómột vị cao nhân tìm đến ta, nguyện lấy một môn bí pháp phục sinh làm thù lao,để ta bảo quản Thần Khế thiên bi và hai sách Giới Luật, vào 3700 năm sau, lạigiao chúng cho ba người chiến thắng cuối cùng ngoài đệ tử của ta.”Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi suy tư: “Xin hỏi vị cao nhân kia tên gì? Hắn cóthể dự đoán tương lai sao?”“Các hạ cũng là nhất phẩm, tại sao lại hỏi mấy lời này?”Thần Ngao Tán Nhân thấy buồn cười: “Tương lai thiên biến vạn hóa, tất cảhành động của chúng ta, tất cả ngôn ngữ của chúng ta, đều sẽ dẫn đến tương laiphát sinh biến hóa. Vì vậy dù có mạnh như Chí tôn, thì cũng không thể dự đoánchính xác, huống hồ là 3700 năm sau?”Hắn nói đến đây, lại phát hiện đôi mắt màu xanh lam của Sở Vân Vân đang nhìnmình đầy lạnh lùng.Thần Ngao Tán Nhân bất đắc dĩ nói: “Người kia quả thật có một môn đại phápthần thông thôi diễn tương lai, bói toán vận mệnh. Hắn từng lấy thiên địa làmbàn cờ, đánh cờ với các thần và Chí tôn. Nhưng tuy rằng pháp môn của hắn tinhdiệu, lại không có thể biết rõ việc tương lai, bằng không hắn cũng không đếnmức rơi vào hoàn cảnh đó. Còn thân phận của người nó, thứ cho ta không thểtiết lộ.”“Các hạ đang cảm thấy kỳ lạ vì phần thưởng của các ngươi đều rất phù hợp vớibản thân? Không dối gạt chư vị, thần trí của lão phu vẫn còn, được bảo tồn ởtrong Tiên Khôi các, có thể nhìn thấy chuyện bên ngoài.”“Ví dụ như thần độc và thần chú trên người các hạ, ta cũng có thể nhìn thấy. Nóiđến thì trong bảo khố còn có bảy viên Thần Nông Hộ Tâm đan, có thể hỗ trợcác hạ trục xuất thần độc và khôi phục tu vị.”

Chương 1417: Thần Ngao Tán Nhân (3)