Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1418: Thần Ngao Tán Nhân (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Vân Vân nhíu mày thành hình chữ xuyên.Nhưng cuối cùng nàng vẫn không nói gì nữa.Sở Vân Vân có rất nhiều nghi vấn, nhưng nàng nghe giọng nói của Thần NgaoTán Nhân, thì biết vị này không có ý định giải đáp.Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại phất tay áo: “Nếu chư vị còn nghi vấn gì,không ngại để sau này rồi bàn. Bây giờ mời chư vị rời đi một lát, cho ta và đệ tửtruyền thừa của mình nói vài câu.”Sở Hi Thanh lại không định rời đi, hắn còn vài vấn đề quan trọng nữa kìa.Thần Ngao Tán Nhân lại nhìn về phía hắn, cười nói: “Chư vị yêu tâm, phươngpháp phục sinh của lão phu đúng là cần ba vị và đệ tử của ta giúp đỡ, nhưng màpháp môn này không hề tổn hại đến bản thân Loạn Ly. Lão phu còn phải dốctoàn lực hỗ trợ nàng bước vào Siêu Phẩm, bằng không thì phương pháp phụcsinh này chỉ như lâu đài trên không thôi. Huống hồ. . . thật ra ngươi nên hỏi ýkiến của đệ tử ta.”Sở Hi Thanh nửa tin nửa ngờ.Hắn và mọi người chung quanh nhìn nhau một chút, sau đó nhìn Lục Loạn Lyvới vẻ dò hỏi.Lúc này, Lục Loạn Ly lại thản nhiên đẩy hắn ra, cố gắng chống đỡ cơ thể.Sở Hi Thanh nhất thời hiểu ý của Lục Loạn Ly.Hắn cười khổ một chút, rồi ngự không mà lên, đi theo mấy người kia rời khỏiThần Vân lâu đã rách nát không chịu nổi này.Vân Hải tiên cung có rất nhiều cấm chế mạnh mẽ và dày đặc.Lúc trước, bọn họ chỉ có thể đi theo con đường của Thần Ngao Tán Nhân sắpxếp, nhưng bây giờ tranh đấu đã kết thúc, rất nhiều cấm chế đều mở ra với bọnhọ.Sau khi mọi người rời đi, Thần Ngao Tán Nhân nhìn bóng lưng mấy người vớivẻ suy tư: “Ngươi rất yêu thích thiếu niên kia? Lão phu chỉ sợ tình kiếp củangươi khó định, tự lấy đau lòng.”“Hai nữ tử bên cạnh hắn là anh kiệt hiếm thấy trên đời, thiên tư trác tuyệt, tuyệtđại phong hoa, sức chiến đấu Gần Thần. Ngươi muốn cướp người từ trong taycác nàng, quả thực là khó như lên trời.”Lục Loạn Ly nghe vậy thì cảm thấy kinh ngạc.Nàng quả thực thích Sở Hi Thanh.Vào thời khắc biết Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân không phải huynh muội, nàngđã hiểu nội tâm của mình.Khi đó, lòng nàng quặn đau, cực kỳ khó chịu.Nhưng việc này có quan hệ gì với Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y?Sau đó, Lục Loạn Ly lại ngăn chặn nỗi lòng, nghiêm túc khom người quỳ gốivới Thần Ngao Tán Nhân: “Sư tôn ở trên, xin nhận một lạy của Loạn Ly.”Lợi ích khi nhận truyền thừa Vân Hải tiên cung, dù nàng nghĩ bằng gót chân thìcũng hiểu.Vì vậy, Lục Loạn Ly không hề do dự.Lúc này, thân thể của nàng đã khôi phục một chút, cố gắng lạy ba cái, sau đómới buồn bực mà ngẩng đầu lên: “Việc riêng của đệ tử, đệ tử tự có thể xử lý,không cần sư tôn lo lắng.”Người cái sư tôn này, truyền đạo dạy nghề giải thích nghi vấn hoặc đưa tiền làđược rồi, quản chuyện vô bổ làm gì?Lo lắng không đâu!Thần Ngao Tán Nhân không khỏi bật cười, hắn không những không bực mình,trái lại còn rất thích tính cách ngay thẳng này.“Thôi, ta thấy kẻ kia đa tình thiện cảm, mặt mang theo hoa đào, lòng dạ rộnglớn. Nếu như ngươi muốn thật, vậy không phải là không có hi vọng. Nhưng lúcnãy ta nhìn thấy vẻ bất lực và không cam lòng ở trong mắt ngươi.”Sau đó, Thần Ngao Tán Nhân phất tay một cái, thò tay vào trong hư không:“Nếu ngươi muốn tương lai không khó chịu khi ở bên cạnh hắn, vậy thì bây giờphải tốn nhiều tâm tư, phải ăn nhiều khổ một chút.”Sau khi hắn nói xong, bỗng nhiên rút ra một thanh trường đao toàn thân màuxanh từ trong hư không.Theo sau đó còn có một bộ áo giáp cũng bay đến.Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, ngưng thần quan sát.Đây là một thanh Nhạn linh đao, toàn thân có ánh sáng xanh lưu chuyển, thânđao còn có cuồng phong quần quanh, lưỡi đao phong mang bức người.Lục Loạn Ly cẩn thận quan sát, nhất thời trợn tròn mắt lên: “Thần binh?”Đây là một thanh đao tiếp cận cấp độ nửa bước Siêu Phẩm.Sau đó, nàng lại phát hiện bộ áo giáp màu trắng ngọc kia cũng rất bất phàm.Đây là một bộ giáp mềm, cấp độ cũng cao đến nhất phẩm hạ.“Đây là Đoạn Phong đao của ta khi xưa.”Thần Ngao Tán Nhân mỉm cười: “Võ học của ngươi là Đại Minh Vương Luânthất truyền đã lâu, pháp thuật thì lại lấy hai thuật mộng ảo làm chủ, không giốngvới con đường của ta. Nhưng với thiên tư của ngươi, chỉ cần hơi học pháp mônhệ Phong của Vô Tướng thần tông là có thể đăng phong tạo cực, nên dùng đaonày là không có vấn đề.”“Còn bộ áo giáp này, nó tên là Thần Phong giáp. Căn cơ của nó là thuật phongấn, là một tác phẩm đắc ý của ta, tương lai ngươi của thể dùng thuật mộng ảo đểkhống chế, có thể tri triển tám phần mười uy lực của nó.”“Công pháp và võ đạo truyền thừa thì ngươi không cần để ý, thứ ta muốn làphục sinh chứ không phải truyền thừa. Chỉ là ngươi phải tiếp tục tu luyện GiớiLuật chi pháp, tốt nhất là thay đổi một ít căn cơ, cái này sẽ không xung đột vớiMộng Ảo chi pháp của ngươi.”

Sở Vân Vân nhíu mày thành hình chữ xuyên.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn không nói gì nữa.

Sở Vân Vân có rất nhiều nghi vấn, nhưng nàng nghe giọng nói của Thần Ngao

Tán Nhân, thì biết vị này không có ý định giải đáp.

Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại phất tay áo: “Nếu chư vị còn nghi vấn gì,

không ngại để sau này rồi bàn. Bây giờ mời chư vị rời đi một lát, cho ta và đệ tử

truyền thừa của mình nói vài câu.”

Sở Hi Thanh lại không định rời đi, hắn còn vài vấn đề quan trọng nữa kìa.

Thần Ngao Tán Nhân lại nhìn về phía hắn, cười nói: “Chư vị yêu tâm, phương

pháp phục sinh của lão phu đúng là cần ba vị và đệ tử của ta giúp đỡ, nhưng mà

pháp môn này không hề tổn hại đến bản thân Loạn Ly. Lão phu còn phải dốc

toàn lực hỗ trợ nàng bước vào Siêu Phẩm, bằng không thì phương pháp phục

sinh này chỉ như lâu đài trên không thôi. Huống hồ. . . thật ra ngươi nên hỏi ý

kiến của đệ tử ta.”

Sở Hi Thanh nửa tin nửa ngờ.

Hắn và mọi người chung quanh nhìn nhau một chút, sau đó nhìn Lục Loạn Ly

với vẻ dò hỏi.

Lúc này, Lục Loạn Ly lại thản nhiên đẩy hắn ra, cố gắng chống đỡ cơ thể.

Sở Hi Thanh nhất thời hiểu ý của Lục Loạn Ly.

Hắn cười khổ một chút, rồi ngự không mà lên, đi theo mấy người kia rời khỏi

Thần Vân lâu đã rách nát không chịu nổi này.

Vân Hải tiên cung có rất nhiều cấm chế mạnh mẽ và dày đặc.

Lúc trước, bọn họ chỉ có thể đi theo con đường của Thần Ngao Tán Nhân sắp

xếp, nhưng bây giờ tranh đấu đã kết thúc, rất nhiều cấm chế đều mở ra với bọn

họ.

Sau khi mọi người rời đi, Thần Ngao Tán Nhân nhìn bóng lưng mấy người với

vẻ suy tư: “Ngươi rất yêu thích thiếu niên kia? Lão phu chỉ sợ tình kiếp của

ngươi khó định, tự lấy đau lòng.”

“Hai nữ tử bên cạnh hắn là anh kiệt hiếm thấy trên đời, thiên tư trác tuyệt, tuyệt

đại phong hoa, sức chiến đấu Gần Thần. Ngươi muốn cướp người từ trong tay

các nàng, quả thực là khó như lên trời.”

Lục Loạn Ly nghe vậy thì cảm thấy kinh ngạc.

Nàng quả thực thích Sở Hi Thanh.

Vào thời khắc biết Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân không phải huynh muội, nàng

đã hiểu nội tâm của mình.

Khi đó, lòng nàng quặn đau, cực kỳ khó chịu.

Nhưng việc này có quan hệ gì với Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y?

Sau đó, Lục Loạn Ly lại ngăn chặn nỗi lòng, nghiêm túc khom người quỳ gối

với Thần Ngao Tán Nhân: “Sư tôn ở trên, xin nhận một lạy của Loạn Ly.”

Lợi ích khi nhận truyền thừa Vân Hải tiên cung, dù nàng nghĩ bằng gót chân thì

cũng hiểu.

Vì vậy, Lục Loạn Ly không hề do dự.

Lúc này, thân thể của nàng đã khôi phục một chút, cố gắng lạy ba cái, sau đó

mới buồn bực mà ngẩng đầu lên: “Việc riêng của đệ tử, đệ tử tự có thể xử lý,

không cần sư tôn lo lắng.”

Người cái sư tôn này, truyền đạo dạy nghề giải thích nghi vấn hoặc đưa tiền là

được rồi, quản chuyện vô bổ làm gì?

Lo lắng không đâu!

Thần Ngao Tán Nhân không khỏi bật cười, hắn không những không bực mình,

trái lại còn rất thích tính cách ngay thẳng này.

“Thôi, ta thấy kẻ kia đa tình thiện cảm, mặt mang theo hoa đào, lòng dạ rộng

lớn. Nếu như ngươi muốn thật, vậy không phải là không có hi vọng. Nhưng lúc

nãy ta nhìn thấy vẻ bất lực và không cam lòng ở trong mắt ngươi.”

Sau đó, Thần Ngao Tán Nhân phất tay một cái, thò tay vào trong hư không:

“Nếu ngươi muốn tương lai không khó chịu khi ở bên cạnh hắn, vậy thì bây giờ

phải tốn nhiều tâm tư, phải ăn nhiều khổ một chút.”

Sau khi hắn nói xong, bỗng nhiên rút ra một thanh trường đao toàn thân màu

xanh từ trong hư không.

Theo sau đó còn có một bộ áo giáp cũng bay đến.

Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, ngưng thần quan sát.

Đây là một thanh Nhạn linh đao, toàn thân có ánh sáng xanh lưu chuyển, thân

đao còn có cuồng phong quần quanh, lưỡi đao phong mang bức người.

Lục Loạn Ly cẩn thận quan sát, nhất thời trợn tròn mắt lên: “Thần binh?”

Đây là một thanh đao tiếp cận cấp độ nửa bước Siêu Phẩm.

Sau đó, nàng lại phát hiện bộ áo giáp màu trắng ngọc kia cũng rất bất phàm.

Đây là một bộ giáp mềm, cấp độ cũng cao đến nhất phẩm hạ.

“Đây là Đoạn Phong đao của ta khi xưa.”

Thần Ngao Tán Nhân mỉm cười: “Võ học của ngươi là Đại Minh Vương Luân

thất truyền đã lâu, pháp thuật thì lại lấy hai thuật mộng ảo làm chủ, không giống

với con đường của ta. Nhưng với thiên tư của ngươi, chỉ cần hơi học pháp môn

hệ Phong của Vô Tướng thần tông là có thể đăng phong tạo cực, nên dùng đao

này là không có vấn đề.”

“Còn bộ áo giáp này, nó tên là Thần Phong giáp. Căn cơ của nó là thuật phong

ấn, là một tác phẩm đắc ý của ta, tương lai ngươi của thể dùng thuật mộng ảo để

khống chế, có thể tri triển tám phần mười uy lực của nó.”

“Công pháp và võ đạo truyền thừa thì ngươi không cần để ý, thứ ta muốn là

phục sinh chứ không phải truyền thừa. Chỉ là ngươi phải tiếp tục tu luyện Giới

Luật chi pháp, tốt nhất là thay đổi một ít căn cơ, cái này sẽ không xung đột với

Mộng Ảo chi pháp của ngươi.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Vân Vân nhíu mày thành hình chữ xuyên.Nhưng cuối cùng nàng vẫn không nói gì nữa.Sở Vân Vân có rất nhiều nghi vấn, nhưng nàng nghe giọng nói của Thần NgaoTán Nhân, thì biết vị này không có ý định giải đáp.Lúc này, Thần Ngao Tán Nhân lại phất tay áo: “Nếu chư vị còn nghi vấn gì,không ngại để sau này rồi bàn. Bây giờ mời chư vị rời đi một lát, cho ta và đệ tửtruyền thừa của mình nói vài câu.”Sở Hi Thanh lại không định rời đi, hắn còn vài vấn đề quan trọng nữa kìa.Thần Ngao Tán Nhân lại nhìn về phía hắn, cười nói: “Chư vị yêu tâm, phươngpháp phục sinh của lão phu đúng là cần ba vị và đệ tử của ta giúp đỡ, nhưng màpháp môn này không hề tổn hại đến bản thân Loạn Ly. Lão phu còn phải dốctoàn lực hỗ trợ nàng bước vào Siêu Phẩm, bằng không thì phương pháp phụcsinh này chỉ như lâu đài trên không thôi. Huống hồ. . . thật ra ngươi nên hỏi ýkiến của đệ tử ta.”Sở Hi Thanh nửa tin nửa ngờ.Hắn và mọi người chung quanh nhìn nhau một chút, sau đó nhìn Lục Loạn Lyvới vẻ dò hỏi.Lúc này, Lục Loạn Ly lại thản nhiên đẩy hắn ra, cố gắng chống đỡ cơ thể.Sở Hi Thanh nhất thời hiểu ý của Lục Loạn Ly.Hắn cười khổ một chút, rồi ngự không mà lên, đi theo mấy người kia rời khỏiThần Vân lâu đã rách nát không chịu nổi này.Vân Hải tiên cung có rất nhiều cấm chế mạnh mẽ và dày đặc.Lúc trước, bọn họ chỉ có thể đi theo con đường của Thần Ngao Tán Nhân sắpxếp, nhưng bây giờ tranh đấu đã kết thúc, rất nhiều cấm chế đều mở ra với bọnhọ.Sau khi mọi người rời đi, Thần Ngao Tán Nhân nhìn bóng lưng mấy người vớivẻ suy tư: “Ngươi rất yêu thích thiếu niên kia? Lão phu chỉ sợ tình kiếp củangươi khó định, tự lấy đau lòng.”“Hai nữ tử bên cạnh hắn là anh kiệt hiếm thấy trên đời, thiên tư trác tuyệt, tuyệtđại phong hoa, sức chiến đấu Gần Thần. Ngươi muốn cướp người từ trong taycác nàng, quả thực là khó như lên trời.”Lục Loạn Ly nghe vậy thì cảm thấy kinh ngạc.Nàng quả thực thích Sở Hi Thanh.Vào thời khắc biết Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân không phải huynh muội, nàngđã hiểu nội tâm của mình.Khi đó, lòng nàng quặn đau, cực kỳ khó chịu.Nhưng việc này có quan hệ gì với Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y?Sau đó, Lục Loạn Ly lại ngăn chặn nỗi lòng, nghiêm túc khom người quỳ gốivới Thần Ngao Tán Nhân: “Sư tôn ở trên, xin nhận một lạy của Loạn Ly.”Lợi ích khi nhận truyền thừa Vân Hải tiên cung, dù nàng nghĩ bằng gót chân thìcũng hiểu.Vì vậy, Lục Loạn Ly không hề do dự.Lúc này, thân thể của nàng đã khôi phục một chút, cố gắng lạy ba cái, sau đómới buồn bực mà ngẩng đầu lên: “Việc riêng của đệ tử, đệ tử tự có thể xử lý,không cần sư tôn lo lắng.”Người cái sư tôn này, truyền đạo dạy nghề giải thích nghi vấn hoặc đưa tiền làđược rồi, quản chuyện vô bổ làm gì?Lo lắng không đâu!Thần Ngao Tán Nhân không khỏi bật cười, hắn không những không bực mình,trái lại còn rất thích tính cách ngay thẳng này.“Thôi, ta thấy kẻ kia đa tình thiện cảm, mặt mang theo hoa đào, lòng dạ rộnglớn. Nếu như ngươi muốn thật, vậy không phải là không có hi vọng. Nhưng lúcnãy ta nhìn thấy vẻ bất lực và không cam lòng ở trong mắt ngươi.”Sau đó, Thần Ngao Tán Nhân phất tay một cái, thò tay vào trong hư không:“Nếu ngươi muốn tương lai không khó chịu khi ở bên cạnh hắn, vậy thì bây giờphải tốn nhiều tâm tư, phải ăn nhiều khổ một chút.”Sau khi hắn nói xong, bỗng nhiên rút ra một thanh trường đao toàn thân màuxanh từ trong hư không.Theo sau đó còn có một bộ áo giáp cũng bay đến.Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, ngưng thần quan sát.Đây là một thanh Nhạn linh đao, toàn thân có ánh sáng xanh lưu chuyển, thânđao còn có cuồng phong quần quanh, lưỡi đao phong mang bức người.Lục Loạn Ly cẩn thận quan sát, nhất thời trợn tròn mắt lên: “Thần binh?”Đây là một thanh đao tiếp cận cấp độ nửa bước Siêu Phẩm.Sau đó, nàng lại phát hiện bộ áo giáp màu trắng ngọc kia cũng rất bất phàm.Đây là một bộ giáp mềm, cấp độ cũng cao đến nhất phẩm hạ.“Đây là Đoạn Phong đao của ta khi xưa.”Thần Ngao Tán Nhân mỉm cười: “Võ học của ngươi là Đại Minh Vương Luânthất truyền đã lâu, pháp thuật thì lại lấy hai thuật mộng ảo làm chủ, không giốngvới con đường của ta. Nhưng với thiên tư của ngươi, chỉ cần hơi học pháp mônhệ Phong của Vô Tướng thần tông là có thể đăng phong tạo cực, nên dùng đaonày là không có vấn đề.”“Còn bộ áo giáp này, nó tên là Thần Phong giáp. Căn cơ của nó là thuật phongấn, là một tác phẩm đắc ý của ta, tương lai ngươi của thể dùng thuật mộng ảo đểkhống chế, có thể tri triển tám phần mười uy lực của nó.”“Công pháp và võ đạo truyền thừa thì ngươi không cần để ý, thứ ta muốn làphục sinh chứ không phải truyền thừa. Chỉ là ngươi phải tiếp tục tu luyện GiớiLuật chi pháp, tốt nhất là thay đổi một ít căn cơ, cái này sẽ không xung đột vớiMộng Ảo chi pháp của ngươi.”

Chương 1418: Thần Ngao Tán Nhân (4)