Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1506: Song đao (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Một đám hề nhảy nhót.”Cuồng Kiếm – Phong Tam đứng ở đầu thuyền, hừ nhẹ một tiếng: “Thật rakhông cần phải bỏ qua bọn họ, chỉ cần chủ thượng nói một câu, Phong mỗ nhấtđịnh sẽ chém sạch bọn họ.”“Không cần thiết!” Vẻ mặt Sở Hi Thanh bình tĩnh: “Ngươi đã nói là một đám hềrồi, không quá quan trọng, không cần dây dưa với bọn họ.”Đó chỉ là một đám võ tu tứ phẩm dùng để theo dõi hắn mà thôi, thực lực khôngmạnh.Dù Cuồng Kiếm – Phong Tam giải quyết bọn họ, thì người ta cũng truyền tin đirồi, chỉ mất thời gian mà thôi.Huống hồ Tuần Sơn đường và Ngự đường của Vô Tướng thần tông cũng khôngăn chay.Mà lúc này, trên đỉnh Vô Tướng thần sơn, đại trưởng lão Giới Luật viện Lư ThủDương đang chắp tay sau lưng, ngóng nhìn trời mây phía nam.Dục Nhật thần chu hóa thành một vệt kim quang, biến mất ở chân trời, Lư ThủDương thì lại vẫn nhìn về bên đó.Sắc mặt hắn âm trầm, trong mắt đầy lừa giận: “Ta không ngờ ngươi lại đồng ýđể hắn ra ngoài! Chỉ bởi vì Sở Hi Thanh học được Thần ý Đao Tâm?”“Không chỉ như vậy!”Lý Trường Sinh nghĩ đến chuyện mà đao linh Huyết Nhai thần đao báo chomình vào đêm qua.Tên tiểu tử này lại có thể áp chế Tần Mộc Ca trong thoáng chốc, còn làm loạichuyện kia với Tần Mộc Ca nữa.Tên này thật sự là gan to bằng trời, khó mà tin nổi.Tuy nhiên. . .Nếu như nói lúc trước hắn chỉ nắm chắc bốn năm phần, thì bẩy giờ lại có bảytám phần.Lý Trường Sinh vừa thất thần, vừa đi đến bên cạnh Lư Thủ Dương, bình tĩnh tựnhiên nói: “Hi Thanh nói một câu rất hay, chỉ thủ là không thủ được, áp lực củachúng ta sẽ càng ngày càng lớn. Yên tâm, ta đảm bảo Hi Thanh sẽ bình yên vôsự.”“Ngươi lấy gì để đảm bảo?”Lư Thủ Dương quay đầu lại, ánh mắt đầy ngờ vực mà nhìn Lý Trường Sinh,giọng nói của hắn còn ngậm lấy vài phần chất vấn: “Còn nữa, ta và Ngạo Quốcchạy lên Băng Châu mấy tháng, tất cả hành động của tông chủ đại nhân ngươithật sự làm người ta khó hiểu! Các ngươi rốt cuộc là đám làm gì? Bên trong hồlô của các ngươi đến cùng là chứa thứ gì?”Mấy tháng này, Băng Châu rung chuyển không yên.Dạ Lang tộc xuất hiện một tên thiên tài, đang nhanh chóng chỉnh hợp các bộ lạclại với nhau.Người này hình như còn được mấy hoàng tộc Cự linh chống đỡ và ủng hổ, DạLang tộc lại có xu hướng nổi lên, đã tập trung gần trăm vạn binh mã ở phíaĐông bắc Băng Châu.Hắn và Ngạo Quốc không thể không chạy đến tọa trấn, trợ giúp biên quân BăngChâu trấn áp cục diện.Lý Trường Sinh lại không trả lời, thần sắc hắn thản nhiên, nhìn về phương xa:“Ngươi sẽ biết, nhiều nhất là mấy tháng nữa, mọi việc sẽ rõ ràng. Tổ sư phù hộ,Vô Tướng thần tông ta nhất định có thể bình yên vượt qua ma kiếp!”. . .Tốc độ của Dục Nhật thần chu cực nhanh, chỉ không đến một khắc đồng hồ, haingười Sở Hi Thanh đã chạy đến quận thành Yến An của U Châu.Chiếc thần chu này vừa dừng lại trên không trung của quận thành, liền có mộtcái Càn Khôn phi kiếm bay đến.Đó là Càn Khôn phi kiếm của Thiết Diện Phán Quan – La Dương, nó đã xoayquanh không trung một lúc lâu.Thanh kiếm này vừa cảm ứng được hắn, liền trực tiếp phi độn qua.Sở Hi Thanh cảm ứng một lát, liền mỉm cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi gặp mộtngười bạn trước đã.”Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại lùng lùng nghiêm nghị nhìn tòa thành trìkhổng lồ ở bên dưới.Hắn cảm ứng được vài cỗ thần niệm mạnh mẽ đang càn quét và lục soát bầutrời.Nhưng Phong Tam lại thấy Sở Hi Thanh kết ấn quyết, mượn Ngoại Pháp thầnđồng để sử dụng pháp thuật Già Thiên Ẩn Thần, che giấu khí tức của hai ngườibọn họ.Cùng lúc đó, hắn còn dùng Nhai Tí Đao để làm lệch hướng những thần niệmđang càn quét kia.Nguyên lý này khá giống cách ứng phó với ra đa của máy bay tàng hình.Phong Tam lại đè kiếm, khí cơ lạnh lẽo: “Hai cái tam phẩm, hai cái Địa Bảng,có lẽ là đến vì chúng ta. Dục Nhật thần chu chạy thẳng về phía nam, bọn họ đãsuy đoán được hướng đi của chúng ta.”“Còn nữa, hình như trong tay bọn họ còn pháp khí thôi diễn bói toán, có thể thôidiễn ra phương vị của chủ thượng, mặc dù không chính xác lắm, nhưng cũng cóthể tham khảo. Pháp thuật này của ngươi không che giấu được bao lâu, e rằngkhó tránh khỏi một trận chiến.”Sở Hi Thanh nghe vậy, cũng không để ý: “Cứ đi gặp hai người bạn kia là được,chiến đấu thì cũng không sao cả.”Trong mắt hắn còn ngậm lấy vài phần chờ mong.Phong Tam lại nghĩ, quả thực là không có gì ghê gớm, nên cũng mặc kệ Sở HiThanh điều khiển Dục Nhật thần chu hạ xuống, đi vào một tòa miếu sơn thần ởngoài quận thành Yến An.Tòa miếu sơn thần này ở trong rừng sâu núi thẳm, rách nát không chịu nổi.Khi Sở Hi Thanh nhảy xuống, liền nghe thấy giọng nói của Thiết Diện PhánQuan – La Dương: “Có phải là ân công Vô Cực Đao Quân!”“Đúng vậy!”Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa khoát tay, chiếc thuyền màu vàng trên khôngtrung liền co rút lại, rồi bay vào trong tay áo của hắn.Vô Tướng thần tông đã khắc pháp môn Đại Tiểu Như Ý lên trên chiếc thuyềnnày.Trước kia Yến Quy Lai và Tố Phong Đao đều không có pháp lực của thuật sư,cũng không phải chủ nhân của chiếc thuyền này.Sở Hi Thanh thì được tông môn cho phép, có thể luyện hóa chiếc thuyền này.Cái này giống như công ty giao xe cho sử dụng.Sở Hi Thanh chỉ cần nộp mười vạn lượng bạc một tháng, thì tất cả quyền sửdụng Dục Nhật thần chu đều thuộc về hắn
“Một đám hề nhảy nhót.”
Cuồng Kiếm – Phong Tam đứng ở đầu thuyền, hừ nhẹ một tiếng: “Thật ra
không cần phải bỏ qua bọn họ, chỉ cần chủ thượng nói một câu, Phong mỗ nhất
định sẽ chém sạch bọn họ.”
“Không cần thiết!” Vẻ mặt Sở Hi Thanh bình tĩnh: “Ngươi đã nói là một đám hề
rồi, không quá quan trọng, không cần dây dưa với bọn họ.”
Đó chỉ là một đám võ tu tứ phẩm dùng để theo dõi hắn mà thôi, thực lực không
mạnh.
Dù Cuồng Kiếm – Phong Tam giải quyết bọn họ, thì người ta cũng truyền tin đi
rồi, chỉ mất thời gian mà thôi.
Huống hồ Tuần Sơn đường và Ngự đường của Vô Tướng thần tông cũng không
ăn chay.
Mà lúc này, trên đỉnh Vô Tướng thần sơn, đại trưởng lão Giới Luật viện Lư Thủ
Dương đang chắp tay sau lưng, ngóng nhìn trời mây phía nam.
Dục Nhật thần chu hóa thành một vệt kim quang, biến mất ở chân trời, Lư Thủ
Dương thì lại vẫn nhìn về bên đó.
Sắc mặt hắn âm trầm, trong mắt đầy lừa giận: “Ta không ngờ ngươi lại đồng ý
để hắn ra ngoài! Chỉ bởi vì Sở Hi Thanh học được Thần ý Đao Tâm?”
“Không chỉ như vậy!”
Lý Trường Sinh nghĩ đến chuyện mà đao linh Huyết Nhai thần đao báo cho
mình vào đêm qua.
Tên tiểu tử này lại có thể áp chế Tần Mộc Ca trong thoáng chốc, còn làm loại
chuyện kia với Tần Mộc Ca nữa.
Tên này thật sự là gan to bằng trời, khó mà tin nổi.
Tuy nhiên. . .
Nếu như nói lúc trước hắn chỉ nắm chắc bốn năm phần, thì bẩy giờ lại có bảy
tám phần.
Lý Trường Sinh vừa thất thần, vừa đi đến bên cạnh Lư Thủ Dương, bình tĩnh tự
nhiên nói: “Hi Thanh nói một câu rất hay, chỉ thủ là không thủ được, áp lực của
chúng ta sẽ càng ngày càng lớn. Yên tâm, ta đảm bảo Hi Thanh sẽ bình yên vô
sự.”
“Ngươi lấy gì để đảm bảo?”
Lư Thủ Dương quay đầu lại, ánh mắt đầy ngờ vực mà nhìn Lý Trường Sinh,
giọng nói của hắn còn ngậm lấy vài phần chất vấn: “Còn nữa, ta và Ngạo Quốc
chạy lên Băng Châu mấy tháng, tất cả hành động của tông chủ đại nhân ngươi
thật sự làm người ta khó hiểu! Các ngươi rốt cuộc là đám làm gì? Bên trong hồ
lô của các ngươi đến cùng là chứa thứ gì?”
Mấy tháng này, Băng Châu rung chuyển không yên.
Dạ Lang tộc xuất hiện một tên thiên tài, đang nhanh chóng chỉnh hợp các bộ lạc
lại với nhau.
Người này hình như còn được mấy hoàng tộc Cự linh chống đỡ và ủng hổ, Dạ
Lang tộc lại có xu hướng nổi lên, đã tập trung gần trăm vạn binh mã ở phía
Đông bắc Băng Châu.
Hắn và Ngạo Quốc không thể không chạy đến tọa trấn, trợ giúp biên quân Băng
Châu trấn áp cục diện.
Lý Trường Sinh lại không trả lời, thần sắc hắn thản nhiên, nhìn về phương xa:
“Ngươi sẽ biết, nhiều nhất là mấy tháng nữa, mọi việc sẽ rõ ràng. Tổ sư phù hộ,
Vô Tướng thần tông ta nhất định có thể bình yên vượt qua ma kiếp!”
. . .
Tốc độ của Dục Nhật thần chu cực nhanh, chỉ không đến một khắc đồng hồ, hai
người Sở Hi Thanh đã chạy đến quận thành Yến An của U Châu.
Chiếc thần chu này vừa dừng lại trên không trung của quận thành, liền có một
cái Càn Khôn phi kiếm bay đến.
Đó là Càn Khôn phi kiếm của Thiết Diện Phán Quan – La Dương, nó đã xoay
quanh không trung một lúc lâu.
Thanh kiếm này vừa cảm ứng được hắn, liền trực tiếp phi độn qua.
Sở Hi Thanh cảm ứng một lát, liền mỉm cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi gặp một
người bạn trước đã.”
Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại lùng lùng nghiêm nghị nhìn tòa thành trì
khổng lồ ở bên dưới.
Hắn cảm ứng được vài cỗ thần niệm mạnh mẽ đang càn quét và lục soát bầu
trời.
Nhưng Phong Tam lại thấy Sở Hi Thanh kết ấn quyết, mượn Ngoại Pháp thần
đồng để sử dụng pháp thuật Già Thiên Ẩn Thần, che giấu khí tức của hai người
bọn họ.
Cùng lúc đó, hắn còn dùng Nhai Tí Đao để làm lệch hướng những thần niệm
đang càn quét kia.
Nguyên lý này khá giống cách ứng phó với ra đa của máy bay tàng hình.
Phong Tam lại đè kiếm, khí cơ lạnh lẽo: “Hai cái tam phẩm, hai cái Địa Bảng,
có lẽ là đến vì chúng ta. Dục Nhật thần chu chạy thẳng về phía nam, bọn họ đã
suy đoán được hướng đi của chúng ta.”
“Còn nữa, hình như trong tay bọn họ còn pháp khí thôi diễn bói toán, có thể thôi
diễn ra phương vị của chủ thượng, mặc dù không chính xác lắm, nhưng cũng có
thể tham khảo. Pháp thuật này của ngươi không che giấu được bao lâu, e rằng
khó tránh khỏi một trận chiến.”
Sở Hi Thanh nghe vậy, cũng không để ý: “Cứ đi gặp hai người bạn kia là được,
chiến đấu thì cũng không sao cả.”
Trong mắt hắn còn ngậm lấy vài phần chờ mong.
Phong Tam lại nghĩ, quả thực là không có gì ghê gớm, nên cũng mặc kệ Sở Hi
Thanh điều khiển Dục Nhật thần chu hạ xuống, đi vào một tòa miếu sơn thần ở
ngoài quận thành Yến An.
Tòa miếu sơn thần này ở trong rừng sâu núi thẳm, rách nát không chịu nổi.
Khi Sở Hi Thanh nhảy xuống, liền nghe thấy giọng nói của Thiết Diện Phán
Quan – La Dương: “Có phải là ân công Vô Cực Đao Quân!”
“Đúng vậy!”
Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa khoát tay, chiếc thuyền màu vàng trên không
trung liền co rút lại, rồi bay vào trong tay áo của hắn.
Vô Tướng thần tông đã khắc pháp môn Đại Tiểu Như Ý lên trên chiếc thuyền
này.
Trước kia Yến Quy Lai và Tố Phong Đao đều không có pháp lực của thuật sư,
cũng không phải chủ nhân của chiếc thuyền này.
Sở Hi Thanh thì được tông môn cho phép, có thể luyện hóa chiếc thuyền này.
Cái này giống như công ty giao xe cho sử dụng.
Sở Hi Thanh chỉ cần nộp mười vạn lượng bạc một tháng, thì tất cả quyền sử
dụng Dục Nhật thần chu đều thuộc về hắn
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Một đám hề nhảy nhót.”Cuồng Kiếm – Phong Tam đứng ở đầu thuyền, hừ nhẹ một tiếng: “Thật rakhông cần phải bỏ qua bọn họ, chỉ cần chủ thượng nói một câu, Phong mỗ nhấtđịnh sẽ chém sạch bọn họ.”“Không cần thiết!” Vẻ mặt Sở Hi Thanh bình tĩnh: “Ngươi đã nói là một đám hềrồi, không quá quan trọng, không cần dây dưa với bọn họ.”Đó chỉ là một đám võ tu tứ phẩm dùng để theo dõi hắn mà thôi, thực lực khôngmạnh.Dù Cuồng Kiếm – Phong Tam giải quyết bọn họ, thì người ta cũng truyền tin đirồi, chỉ mất thời gian mà thôi.Huống hồ Tuần Sơn đường và Ngự đường của Vô Tướng thần tông cũng khôngăn chay.Mà lúc này, trên đỉnh Vô Tướng thần sơn, đại trưởng lão Giới Luật viện Lư ThủDương đang chắp tay sau lưng, ngóng nhìn trời mây phía nam.Dục Nhật thần chu hóa thành một vệt kim quang, biến mất ở chân trời, Lư ThủDương thì lại vẫn nhìn về bên đó.Sắc mặt hắn âm trầm, trong mắt đầy lừa giận: “Ta không ngờ ngươi lại đồng ýđể hắn ra ngoài! Chỉ bởi vì Sở Hi Thanh học được Thần ý Đao Tâm?”“Không chỉ như vậy!”Lý Trường Sinh nghĩ đến chuyện mà đao linh Huyết Nhai thần đao báo chomình vào đêm qua.Tên tiểu tử này lại có thể áp chế Tần Mộc Ca trong thoáng chốc, còn làm loạichuyện kia với Tần Mộc Ca nữa.Tên này thật sự là gan to bằng trời, khó mà tin nổi.Tuy nhiên. . .Nếu như nói lúc trước hắn chỉ nắm chắc bốn năm phần, thì bẩy giờ lại có bảytám phần.Lý Trường Sinh vừa thất thần, vừa đi đến bên cạnh Lư Thủ Dương, bình tĩnh tựnhiên nói: “Hi Thanh nói một câu rất hay, chỉ thủ là không thủ được, áp lực củachúng ta sẽ càng ngày càng lớn. Yên tâm, ta đảm bảo Hi Thanh sẽ bình yên vôsự.”“Ngươi lấy gì để đảm bảo?”Lư Thủ Dương quay đầu lại, ánh mắt đầy ngờ vực mà nhìn Lý Trường Sinh,giọng nói của hắn còn ngậm lấy vài phần chất vấn: “Còn nữa, ta và Ngạo Quốcchạy lên Băng Châu mấy tháng, tất cả hành động của tông chủ đại nhân ngươithật sự làm người ta khó hiểu! Các ngươi rốt cuộc là đám làm gì? Bên trong hồlô của các ngươi đến cùng là chứa thứ gì?”Mấy tháng này, Băng Châu rung chuyển không yên.Dạ Lang tộc xuất hiện một tên thiên tài, đang nhanh chóng chỉnh hợp các bộ lạclại với nhau.Người này hình như còn được mấy hoàng tộc Cự linh chống đỡ và ủng hổ, DạLang tộc lại có xu hướng nổi lên, đã tập trung gần trăm vạn binh mã ở phíaĐông bắc Băng Châu.Hắn và Ngạo Quốc không thể không chạy đến tọa trấn, trợ giúp biên quân BăngChâu trấn áp cục diện.Lý Trường Sinh lại không trả lời, thần sắc hắn thản nhiên, nhìn về phương xa:“Ngươi sẽ biết, nhiều nhất là mấy tháng nữa, mọi việc sẽ rõ ràng. Tổ sư phù hộ,Vô Tướng thần tông ta nhất định có thể bình yên vượt qua ma kiếp!”. . .Tốc độ của Dục Nhật thần chu cực nhanh, chỉ không đến một khắc đồng hồ, haingười Sở Hi Thanh đã chạy đến quận thành Yến An của U Châu.Chiếc thần chu này vừa dừng lại trên không trung của quận thành, liền có mộtcái Càn Khôn phi kiếm bay đến.Đó là Càn Khôn phi kiếm của Thiết Diện Phán Quan – La Dương, nó đã xoayquanh không trung một lúc lâu.Thanh kiếm này vừa cảm ứng được hắn, liền trực tiếp phi độn qua.Sở Hi Thanh cảm ứng một lát, liền mỉm cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi gặp mộtngười bạn trước đã.”Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại lùng lùng nghiêm nghị nhìn tòa thành trìkhổng lồ ở bên dưới.Hắn cảm ứng được vài cỗ thần niệm mạnh mẽ đang càn quét và lục soát bầutrời.Nhưng Phong Tam lại thấy Sở Hi Thanh kết ấn quyết, mượn Ngoại Pháp thầnđồng để sử dụng pháp thuật Già Thiên Ẩn Thần, che giấu khí tức của hai ngườibọn họ.Cùng lúc đó, hắn còn dùng Nhai Tí Đao để làm lệch hướng những thần niệmđang càn quét kia.Nguyên lý này khá giống cách ứng phó với ra đa của máy bay tàng hình.Phong Tam lại đè kiếm, khí cơ lạnh lẽo: “Hai cái tam phẩm, hai cái Địa Bảng,có lẽ là đến vì chúng ta. Dục Nhật thần chu chạy thẳng về phía nam, bọn họ đãsuy đoán được hướng đi của chúng ta.”“Còn nữa, hình như trong tay bọn họ còn pháp khí thôi diễn bói toán, có thể thôidiễn ra phương vị của chủ thượng, mặc dù không chính xác lắm, nhưng cũng cóthể tham khảo. Pháp thuật này của ngươi không che giấu được bao lâu, e rằngkhó tránh khỏi một trận chiến.”Sở Hi Thanh nghe vậy, cũng không để ý: “Cứ đi gặp hai người bạn kia là được,chiến đấu thì cũng không sao cả.”Trong mắt hắn còn ngậm lấy vài phần chờ mong.Phong Tam lại nghĩ, quả thực là không có gì ghê gớm, nên cũng mặc kệ Sở HiThanh điều khiển Dục Nhật thần chu hạ xuống, đi vào một tòa miếu sơn thần ởngoài quận thành Yến An.Tòa miếu sơn thần này ở trong rừng sâu núi thẳm, rách nát không chịu nổi.Khi Sở Hi Thanh nhảy xuống, liền nghe thấy giọng nói của Thiết Diện PhánQuan – La Dương: “Có phải là ân công Vô Cực Đao Quân!”“Đúng vậy!”Sở Hi Thanh vừa nói chuyện vừa khoát tay, chiếc thuyền màu vàng trên khôngtrung liền co rút lại, rồi bay vào trong tay áo của hắn.Vô Tướng thần tông đã khắc pháp môn Đại Tiểu Như Ý lên trên chiếc thuyềnnày.Trước kia Yến Quy Lai và Tố Phong Đao đều không có pháp lực của thuật sư,cũng không phải chủ nhân của chiếc thuyền này.Sở Hi Thanh thì được tông môn cho phép, có thể luyện hóa chiếc thuyền này.Cái này giống như công ty giao xe cho sử dụng.Sở Hi Thanh chỉ cần nộp mười vạn lượng bạc một tháng, thì tất cả quyền sửdụng Dục Nhật thần chu đều thuộc về hắn