Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1507: Gia tướng Sở thị
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, hai bóng người lóe lên ở trước cửa miếu sơn thần.Một người trong đó khoảng ba mươi tuổi, thân thể to cao mạnh mẽ, khuôn mặtchữ quốc, ngũ quan như đao khắc, cứng rắn giống như nham thạch, đó chính làThiết Diện Phán Quan – La Dương.Người còn lại thì cao to thon dài, tướng mạo cũng khá trẻ tuổi, ngũ quan thanhtú, vẻ mặt cũng lạnh lùng.Sau khi người này đi ra, liền quan sát Sở Hi Thanh, trong mắt ẩn chứa vẻ tò mòtìm hiểu.Sở Hi Thanh cũng ngưng thần nhìn người này một chút.Đây là Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên!Hắn khẽ mỉm cười, chắp tay với hai người: “Xin lỗi, để các ngươi chờ lâu.”“Sao ân công lại nói vậy?’Thiết Diện Phán Quan – La Dương thi lễ với Sở Hi Thanh: “Thân phận của âncông đặc thù, không tiện ra ngoài, chúng ta chờ một lúc cũng không có gì.”Tẩy Bích Thiên cũng thi lễ, thần thái và giọng nói đều đúng mực: “Tẩy mỗ gặpqua Vô Cực Đao Quân! Trước tiên cảm ơn Đao Quân đã cứu mạng vị huynh đệnày của ta, cũng cảm ơn Đao Quân đã giúp đỡ trong nửa năm qua, huynh đệchúng ta đều được lợi ích không nhỏ.”“Tuy nhiên, lần sau Đao Quân có triệu kiến, tốt nhất là nên an bài thỏa đãng.Lần này Đao Quân thật sự để huynh đệ chúng ta chờ lâu, ngươi khẽ ra lệnh mộttiếng, liền đẻ cho chúng ta chạy ngàn dặm xa xôi đến đây, lại chờ ở đây mộtngày một đêm. Đao Quân đây là coi chúng ta như thuộc hạ? Có thể tùy ý saikhiến, gọi thì đến đuổi thì đi?”Vẻ bất mãn trong mắt hắn đã lộ rõ.Cuồng Kiếm – Phong Tam nghe vậy, vẻ mặt tức giận không vui: “Tiểu tử, làmcàn! Chủ thượng nhà ta là ai? Có thể đến đây gặp các ngươi, đã là nể mặt lắmrồi, các ngươi đừng không biết điều.”Ánh mắt Tẩy Bích Thiên lập tức đọng lại, liếc mắt nhìn Phong Tam: “Ngươi làngười phương nào?”Khoảnh khắc này, kiếm ý và quyền ý của hai người đã va chạm.Bên cạnh miếu sơn thần rách nát cũng nổ ầm ầm.Tẩy Bích Thiên vốn muốn nói ‘Nơi này nào đến lượt ngươi nói chuyện?’.Lúc này, lời ra đến cửa miệng thì lại nuốt xuống.Quyền ý của hắn bị kiếm ý của đối phương mạnh mẽ phá tan, vọt thẳng đếntrước mi tâm của hắn.Ánh mắt Tẩy Bích Thiên nghiêm túc hơn, lại phun ra vài chữ: “Các hạ là caonhân phương nào?”Hắn ngồi hạng 27 Địa Bảng, gần như không đối thủ trong cùng cấp.Tu vị của người này cũng tương đương hắn, nhưng võ ý của người này lại thắnghắn một bậc.“Tại hạ Phong Tam, người đời gọi Cuồng Kiếm!”Phong Tam chắp tay sau lưng, ngậm lấy vài phần khinh bỉ và khiêu khích mànhìn Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên: “Quyền ý của ngươi cũng chỉcó vậy, lấy gì mà tự kiêu? Có chút bản lĩnh như vậy, sao dám làm càn trước mặtchủ thượng?”“Phong Tam? Chưa từng nghe đến, nhưng các hạ khẩu khí thật lớn!”Tẩy Bích Thiên nheo mắt lại, khí tức trở nên vô cùng nguy hiểm: “Võ đạo củata thế nào, không đến lượt ngươi đánh giá. Chúng ta có thể thử một chút, Tẩymỗ sẽ không thua các hạ.”Tuy hắn thua trên võ ý, nhưng nếu đánh thật thì chưa chắc sẽ thua.Bách Bộ Thần Quyền của Tẩy Bích Thiên thiên về đánh xa, thân pháp lại siêutuyệt.Trước khi Tẩy Bích Thiên bước vào tam phẩm, đã có rất nhiều cao thủ bị hắnđánh giết từ khoảng cách ba dặm năm dặm.Phong Tam nghe vậy thì mỉm cười: “Ngươi đơn giản là tu một môn thân phápThần Hành Vạn Biến, tinh thông ‘Thần tốc’ và ‘BIến Thiên’ chi pháp. Ở trướcmặt người khác thì quả thực là có thể hung hăng, nhưng ở trước mặt ta thì cònchưa đáng kể.”Khí cơ của hai người bắt đầu trở nên ác liệt.Thiết Diện Phán Quan – La Dương phát hiện hai người sắp sửa bùng nổ, lập tứctiến lên một bước, ngăn ở trước người Tẩy Bích Thiên.Hắn mở miệng nói: “Bích Thiên! Đây là ân công của ta và mấy vị huynh đệ,ngươi không thể làm càn.”Sở Hi Thanh cũng hơi phẩy tay áo nói: “Phong tiên sinh, ta đã nói rồi, đây làbạn của chúng ta.”“Chủ thượng.”Phong Tam nghiêng người thi lễ với Sở Hi Thanh, vẻ mặt tự phụ: “Chủ thượngcoi hắn là bạn bè, nhưng vị trước mắt này thì lại không nghĩ vậy. ta không muốnđộng thủ, vị này lại muốn thử ta. Chủ thượng yên tâm, chúng ta sẽ phân thắngbại ngay thôi.”Tẩy Bích Thiên nghe vậy thì nở nụ cười trào phúng: “Các hạ thật sự không nhìnnhầm đâu. Lão La, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không mạo phạm ân công củangươi, cũng sẽ không làm gì vị Phong tiên sinh này. Nhưng mà người tranhnhau câu nói, phật tranh một nén hương. Thế gian này, có vài người nhất địnhphải ăn đòn thì bọn họ mới phục.”Ngay khi hắn vừa nói xong, giữa hai người bọn họ bỗng nhiên nổ đùng đùngnhư sấm rền.Bóng người Tẩy Bích Thiên lại trượt lùi ra ngoài trăm trượng.Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại theo sát như hình với bóng.Hắn không rút kiếm, lại theo sát Tẩy Bích Thiên. Hắn vẫn duy trì khoảng cáchcủa song phương trong phạm vi một trượng, khóa chặt Tẩy Bích Thiên ở trongphạm vi kiếm thế bao trùm.Đây cũng là phạm vi kiếm thế và kiếm ý của hắn mạnh nhất, vừa rút kiếm là cóthể đánh một kích lôi đình.
Cùng lúc đó, hai bóng người lóe lên ở trước cửa miếu sơn thần.
Một người trong đó khoảng ba mươi tuổi, thân thể to cao mạnh mẽ, khuôn mặt
chữ quốc, ngũ quan như đao khắc, cứng rắn giống như nham thạch, đó chính là
Thiết Diện Phán Quan – La Dương.
Người còn lại thì cao to thon dài, tướng mạo cũng khá trẻ tuổi, ngũ quan thanh
tú, vẻ mặt cũng lạnh lùng.
Sau khi người này đi ra, liền quan sát Sở Hi Thanh, trong mắt ẩn chứa vẻ tò mò
tìm hiểu.
Sở Hi Thanh cũng ngưng thần nhìn người này một chút.
Đây là Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên!
Hắn khẽ mỉm cười, chắp tay với hai người: “Xin lỗi, để các ngươi chờ lâu.”
“Sao ân công lại nói vậy?’
Thiết Diện Phán Quan – La Dương thi lễ với Sở Hi Thanh: “Thân phận của ân
công đặc thù, không tiện ra ngoài, chúng ta chờ một lúc cũng không có gì.”
Tẩy Bích Thiên cũng thi lễ, thần thái và giọng nói đều đúng mực: “Tẩy mỗ gặp
qua Vô Cực Đao Quân! Trước tiên cảm ơn Đao Quân đã cứu mạng vị huynh đệ
này của ta, cũng cảm ơn Đao Quân đã giúp đỡ trong nửa năm qua, huynh đệ
chúng ta đều được lợi ích không nhỏ.”
“Tuy nhiên, lần sau Đao Quân có triệu kiến, tốt nhất là nên an bài thỏa đãng.
Lần này Đao Quân thật sự để huynh đệ chúng ta chờ lâu, ngươi khẽ ra lệnh một
tiếng, liền đẻ cho chúng ta chạy ngàn dặm xa xôi đến đây, lại chờ ở đây một
ngày một đêm. Đao Quân đây là coi chúng ta như thuộc hạ? Có thể tùy ý sai
khiến, gọi thì đến đuổi thì đi?”
Vẻ bất mãn trong mắt hắn đã lộ rõ.
Cuồng Kiếm – Phong Tam nghe vậy, vẻ mặt tức giận không vui: “Tiểu tử, làm
càn! Chủ thượng nhà ta là ai? Có thể đến đây gặp các ngươi, đã là nể mặt lắm
rồi, các ngươi đừng không biết điều.”
Ánh mắt Tẩy Bích Thiên lập tức đọng lại, liếc mắt nhìn Phong Tam: “Ngươi là
người phương nào?”
Khoảnh khắc này, kiếm ý và quyền ý của hai người đã va chạm.
Bên cạnh miếu sơn thần rách nát cũng nổ ầm ầm.
Tẩy Bích Thiên vốn muốn nói ‘Nơi này nào đến lượt ngươi nói chuyện?’.
Lúc này, lời ra đến cửa miệng thì lại nuốt xuống.
Quyền ý của hắn bị kiếm ý của đối phương mạnh mẽ phá tan, vọt thẳng đến
trước mi tâm của hắn.
Ánh mắt Tẩy Bích Thiên nghiêm túc hơn, lại phun ra vài chữ: “Các hạ là cao
nhân phương nào?”
Hắn ngồi hạng 27 Địa Bảng, gần như không đối thủ trong cùng cấp.
Tu vị của người này cũng tương đương hắn, nhưng võ ý của người này lại thắng
hắn một bậc.
“Tại hạ Phong Tam, người đời gọi Cuồng Kiếm!”
Phong Tam chắp tay sau lưng, ngậm lấy vài phần khinh bỉ và khiêu khích mà
nhìn Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên: “Quyền ý của ngươi cũng chỉ
có vậy, lấy gì mà tự kiêu? Có chút bản lĩnh như vậy, sao dám làm càn trước mặt
chủ thượng?”
“Phong Tam? Chưa từng nghe đến, nhưng các hạ khẩu khí thật lớn!”
Tẩy Bích Thiên nheo mắt lại, khí tức trở nên vô cùng nguy hiểm: “Võ đạo của
ta thế nào, không đến lượt ngươi đánh giá. Chúng ta có thể thử một chút, Tẩy
mỗ sẽ không thua các hạ.”
Tuy hắn thua trên võ ý, nhưng nếu đánh thật thì chưa chắc sẽ thua.
Bách Bộ Thần Quyền của Tẩy Bích Thiên thiên về đánh xa, thân pháp lại siêu
tuyệt.
Trước khi Tẩy Bích Thiên bước vào tam phẩm, đã có rất nhiều cao thủ bị hắn
đánh giết từ khoảng cách ba dặm năm dặm.
Phong Tam nghe vậy thì mỉm cười: “Ngươi đơn giản là tu một môn thân pháp
Thần Hành Vạn Biến, tinh thông ‘Thần tốc’ và ‘BIến Thiên’ chi pháp. Ở trước
mặt người khác thì quả thực là có thể hung hăng, nhưng ở trước mặt ta thì còn
chưa đáng kể.”
Khí cơ của hai người bắt đầu trở nên ác liệt.
Thiết Diện Phán Quan – La Dương phát hiện hai người sắp sửa bùng nổ, lập tức
tiến lên một bước, ngăn ở trước người Tẩy Bích Thiên.
Hắn mở miệng nói: “Bích Thiên! Đây là ân công của ta và mấy vị huynh đệ,
ngươi không thể làm càn.”
Sở Hi Thanh cũng hơi phẩy tay áo nói: “Phong tiên sinh, ta đã nói rồi, đây là
bạn của chúng ta.”
“Chủ thượng.”
Phong Tam nghiêng người thi lễ với Sở Hi Thanh, vẻ mặt tự phụ: “Chủ thượng
coi hắn là bạn bè, nhưng vị trước mắt này thì lại không nghĩ vậy. ta không muốn
động thủ, vị này lại muốn thử ta. Chủ thượng yên tâm, chúng ta sẽ phân thắng
bại ngay thôi.”
Tẩy Bích Thiên nghe vậy thì nở nụ cười trào phúng: “Các hạ thật sự không nhìn
nhầm đâu. Lão La, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không mạo phạm ân công của
ngươi, cũng sẽ không làm gì vị Phong tiên sinh này. Nhưng mà người tranh
nhau câu nói, phật tranh một nén hương. Thế gian này, có vài người nhất định
phải ăn đòn thì bọn họ mới phục.”
Ngay khi hắn vừa nói xong, giữa hai người bọn họ bỗng nhiên nổ đùng đùng
như sấm rền.
Bóng người Tẩy Bích Thiên lại trượt lùi ra ngoài trăm trượng.
Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại theo sát như hình với bóng.
Hắn không rút kiếm, lại theo sát Tẩy Bích Thiên. Hắn vẫn duy trì khoảng cách
của song phương trong phạm vi một trượng, khóa chặt Tẩy Bích Thiên ở trong
phạm vi kiếm thế bao trùm.
Đây cũng là phạm vi kiếm thế và kiếm ý của hắn mạnh nhất, vừa rút kiếm là có
thể đánh một kích lôi đình.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, hai bóng người lóe lên ở trước cửa miếu sơn thần.Một người trong đó khoảng ba mươi tuổi, thân thể to cao mạnh mẽ, khuôn mặtchữ quốc, ngũ quan như đao khắc, cứng rắn giống như nham thạch, đó chính làThiết Diện Phán Quan – La Dương.Người còn lại thì cao to thon dài, tướng mạo cũng khá trẻ tuổi, ngũ quan thanhtú, vẻ mặt cũng lạnh lùng.Sau khi người này đi ra, liền quan sát Sở Hi Thanh, trong mắt ẩn chứa vẻ tò mòtìm hiểu.Sở Hi Thanh cũng ngưng thần nhìn người này một chút.Đây là Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên!Hắn khẽ mỉm cười, chắp tay với hai người: “Xin lỗi, để các ngươi chờ lâu.”“Sao ân công lại nói vậy?’Thiết Diện Phán Quan – La Dương thi lễ với Sở Hi Thanh: “Thân phận của âncông đặc thù, không tiện ra ngoài, chúng ta chờ một lúc cũng không có gì.”Tẩy Bích Thiên cũng thi lễ, thần thái và giọng nói đều đúng mực: “Tẩy mỗ gặpqua Vô Cực Đao Quân! Trước tiên cảm ơn Đao Quân đã cứu mạng vị huynh đệnày của ta, cũng cảm ơn Đao Quân đã giúp đỡ trong nửa năm qua, huynh đệchúng ta đều được lợi ích không nhỏ.”“Tuy nhiên, lần sau Đao Quân có triệu kiến, tốt nhất là nên an bài thỏa đãng.Lần này Đao Quân thật sự để huynh đệ chúng ta chờ lâu, ngươi khẽ ra lệnh mộttiếng, liền đẻ cho chúng ta chạy ngàn dặm xa xôi đến đây, lại chờ ở đây mộtngày một đêm. Đao Quân đây là coi chúng ta như thuộc hạ? Có thể tùy ý saikhiến, gọi thì đến đuổi thì đi?”Vẻ bất mãn trong mắt hắn đã lộ rõ.Cuồng Kiếm – Phong Tam nghe vậy, vẻ mặt tức giận không vui: “Tiểu tử, làmcàn! Chủ thượng nhà ta là ai? Có thể đến đây gặp các ngươi, đã là nể mặt lắmrồi, các ngươi đừng không biết điều.”Ánh mắt Tẩy Bích Thiên lập tức đọng lại, liếc mắt nhìn Phong Tam: “Ngươi làngười phương nào?”Khoảnh khắc này, kiếm ý và quyền ý của hai người đã va chạm.Bên cạnh miếu sơn thần rách nát cũng nổ ầm ầm.Tẩy Bích Thiên vốn muốn nói ‘Nơi này nào đến lượt ngươi nói chuyện?’.Lúc này, lời ra đến cửa miệng thì lại nuốt xuống.Quyền ý của hắn bị kiếm ý của đối phương mạnh mẽ phá tan, vọt thẳng đếntrước mi tâm của hắn.Ánh mắt Tẩy Bích Thiên nghiêm túc hơn, lại phun ra vài chữ: “Các hạ là caonhân phương nào?”Hắn ngồi hạng 27 Địa Bảng, gần như không đối thủ trong cùng cấp.Tu vị của người này cũng tương đương hắn, nhưng võ ý của người này lại thắnghắn một bậc.“Tại hạ Phong Tam, người đời gọi Cuồng Kiếm!”Phong Tam chắp tay sau lưng, ngậm lấy vài phần khinh bỉ và khiêu khích mànhìn Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên: “Quyền ý của ngươi cũng chỉcó vậy, lấy gì mà tự kiêu? Có chút bản lĩnh như vậy, sao dám làm càn trước mặtchủ thượng?”“Phong Tam? Chưa từng nghe đến, nhưng các hạ khẩu khí thật lớn!”Tẩy Bích Thiên nheo mắt lại, khí tức trở nên vô cùng nguy hiểm: “Võ đạo củata thế nào, không đến lượt ngươi đánh giá. Chúng ta có thể thử một chút, Tẩymỗ sẽ không thua các hạ.”Tuy hắn thua trên võ ý, nhưng nếu đánh thật thì chưa chắc sẽ thua.Bách Bộ Thần Quyền của Tẩy Bích Thiên thiên về đánh xa, thân pháp lại siêutuyệt.Trước khi Tẩy Bích Thiên bước vào tam phẩm, đã có rất nhiều cao thủ bị hắnđánh giết từ khoảng cách ba dặm năm dặm.Phong Tam nghe vậy thì mỉm cười: “Ngươi đơn giản là tu một môn thân phápThần Hành Vạn Biến, tinh thông ‘Thần tốc’ và ‘BIến Thiên’ chi pháp. Ở trướcmặt người khác thì quả thực là có thể hung hăng, nhưng ở trước mặt ta thì cònchưa đáng kể.”Khí cơ của hai người bắt đầu trở nên ác liệt.Thiết Diện Phán Quan – La Dương phát hiện hai người sắp sửa bùng nổ, lập tứctiến lên một bước, ngăn ở trước người Tẩy Bích Thiên.Hắn mở miệng nói: “Bích Thiên! Đây là ân công của ta và mấy vị huynh đệ,ngươi không thể làm càn.”Sở Hi Thanh cũng hơi phẩy tay áo nói: “Phong tiên sinh, ta đã nói rồi, đây làbạn của chúng ta.”“Chủ thượng.”Phong Tam nghiêng người thi lễ với Sở Hi Thanh, vẻ mặt tự phụ: “Chủ thượngcoi hắn là bạn bè, nhưng vị trước mắt này thì lại không nghĩ vậy. ta không muốnđộng thủ, vị này lại muốn thử ta. Chủ thượng yên tâm, chúng ta sẽ phân thắngbại ngay thôi.”Tẩy Bích Thiên nghe vậy thì nở nụ cười trào phúng: “Các hạ thật sự không nhìnnhầm đâu. Lão La, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không mạo phạm ân công củangươi, cũng sẽ không làm gì vị Phong tiên sinh này. Nhưng mà người tranhnhau câu nói, phật tranh một nén hương. Thế gian này, có vài người nhất địnhphải ăn đòn thì bọn họ mới phục.”Ngay khi hắn vừa nói xong, giữa hai người bọn họ bỗng nhiên nổ đùng đùngnhư sấm rền.Bóng người Tẩy Bích Thiên lại trượt lùi ra ngoài trăm trượng.Cuồng Kiếm – Phong Tam thì lại theo sát như hình với bóng.Hắn không rút kiếm, lại theo sát Tẩy Bích Thiên. Hắn vẫn duy trì khoảng cáchcủa song phương trong phạm vi một trượng, khóa chặt Tẩy Bích Thiên ở trongphạm vi kiếm thế bao trùm.Đây cũng là phạm vi kiếm thế và kiếm ý của hắn mạnh nhất, vừa rút kiếm là cóthể đánh một kích lôi đình.