Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1516: Áp chế

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn về phía vị đại tướng quân mặc giáp vàng kia, nhìnkhuôn mặt ngay ngắn uy nghiêm kia.“An Bắc đại tướng quân Tần Thắng?”Khi Sở Hi Thanh khống chế sát ý trong lòng, Cuồng Kiếm – Phong Tam cũnglắc mình rời khỏi đoàn mây nấm kia.Áo trắng trên người hắn thế mà lại không bị tổn hại một chút, vẻ mặt vẫn thongdong tự nhiên.Trong lời nói của Phong Tam lại chất chứa ý khinh thường: “Chà chà! Nhìn cáiVạn Thần Kiếp này, uy thế thật lớn nha, đây là muốn giết người diệt khẩu?Nhưng ta đã nói rồi, Vạn Thần Kiếp của ngươi có thiếu hụt.”Trong tay hắn là võ tu tam phẩm kia.Tuy rằng tên võ tu này bị thương rất nặng, toàn thân là máu thịt đầm đìa, rơi vàotrạng thái ngất xỉu!Nhưng mà người này vẫn còn sống!Da mặt của An Bắc đại tướng quân Tần Thắng không khỏi co quắp lại.Đám thuộc hạ này của hắn, đều là hắn dùng hai năm trời để thu nạp và đào tạo,còn bỏ ra một lượng lớn tài nguyên và sức lực.Bây giờ lại bị diệt sạch ở đây!Không chỉ bị diệt sạch, mà còn có người sống rơi vào tay đối phương!Trong khi An Bắc đại tướng quân Tần Thắng nhìn chằm chằm vào Cuồng Kiếm– Phong Tam với sát ý vô tận.Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy BíchThiên cũng đã giải quyết xong đối thủ của bọn họ.Hai người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Sở Hi Thanh.Bọn họ không xác định là mình có nên ở lại hay không.Hai người bọn họ đều là phản tặc của triều đình, Sở Hi Thanh bây giờ lại làHuyết Nhai thánh truyền của Vô Tướng thần tông, Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ.Cẩm y vệ tiếp xúc với phản tặc, cái này tương đối chói mắt.Ngoài ra, dưới cái nhìn của bọn họ, vẫn không nên bại lộ thân phận chân chínhcủa thiếu chủ.Hai người lại không dám rút đi luôn.Dù sao người đến cũng là An Bắc đại tướng quân Tần Thắng, là võ tu nhấtphẩm hạ, là Tịch Diệt Thương Đốc – Tần Thắng xếp hạng 98 trên Địa Bảng!Đặc biệt là kẻ này còn có địch ý với thiếu chủ, nên bọn họ không yên tâm rời đi.Tuy nhiên, hai người lại nhìn thấy vẻ mặt không để ý của Sở Hi Thanh.Vẻ mặt của Sở Hi Thanh thong dong tự nhiên, ngự không đến trước ngườiPhong Tam, ngăn cản tầm mắt của Tần Thắng.Trên mặt hắn giống cười mà không phải cười, nói: “Nếu như ta đoán không sai,các hạ chính là Tần Thắng Tần đại tướng quân? Sở mỗ ngưỡng mộ đã lâu!”Tần Thắng nghe vậy, cuối cùng cũng đưa mắt nhìn qua Sở Hi Thanh.Ánh mắt hắn lấp lóe, quan sát đánh giá Sở Hi Thanh: “Bản soái nghe danh VôCực Đao Quân đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt, quả nhiên là thiên kiêu cáithế, danh bất hư truyền!”Một cái ngũ phẩm mà thôi, đổi là người khác thì hắn còn chẳng thèm liếc mắt.Nhưng thiếu niên trước mắt này thì lại khác, kẻ này có thiên phú còn vượt quacháu gái kia của hắn, tương lai quá nửa là có thể học được Thần Ý Xúc Tử Đao,từ đó vô địch thiên hạ!Dù là bây giờ, người này cũng có thể làm cho mấy tên thuộc hạ tam phẩm củahắn nằm lại tay đây, cũng đáng giá để hắn coi trọng.“Hai chữ cái thế này, thật sự không dám nhận!”Sở Hi Thanh lắc lắc đầu, dáng vẻ rất khiêm tốn, sau đó phóng tầm mắt về phíabắc: “Đại tướng quân từ châu thành chạy đến? Vậy thì thật là trùng hợp. Xin hỏivị thuộc hạ này có ta của thù hận gì với tướng quân sao? Sao vừa thấy mặt đãnặng tay như vậy?”Vẻ mặt Tần Thắng dửng dưng: “Sao Đao Quân lại nói vậy? Bản soái thân cóchức trách phòng thủ nơi này, hôm nay trở về thành Yến An, lại kinh ngạc khithấy khí cơ nơi này bạo loạn, có cao thủ giao thủ ở đây, vì vậy mới qua đây xemmột chút. Vừa rồi cũng chỉ là tiêu diệt tội phạm mà thôi.”Lúc này, hắn lại liếc nhìn Cuồng Kiếm – Phong Tam một chút: “Đây là Đạo thịcủa Đao Quân? Ngươi xem, hắn có tổn thương gì đâu?”Nhưng mà Phong Tam không tổn thương, lại không có liên quan gì đến hắn.Vừa rồi, Tần Thắng thật sự có tâm tư hủy diệt người này.Nếu như không được, thì cũng phải đánh trọng thương.Nhưng mà Phong Tam lại bình yên vô sự dưới thức cực chiêu Vạn Binh ThầnTịch của hắn.Hắn cảm thấy cái Đạo thị này của Sở Hi Thanh rất có vấn đề, rốt cuộc là cao thủở đâu ra?“Thì ra là vậy!” Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên: “Nếu đại tướng quân đãnói thế, vậy ta tạm thời coi là vậy đi.”Sắc mặt Tần Thắng như thường, tựa như không nghe ra ý trào phúng của Sở HiThanh.Sau đó hắn lại nhấc tay lên, ngưng tụ ra một bàn tay khổng lồ, vồ thẳng về phíangười trong tay Phong Tam, đồng thời dặn dò phó tướng của mình: “Người nàygan to bằng trời, lại dám gây án ở U Châu, tập kích Vô Cực Đao Quân. TầnĐức Nguyên, ngươi mang tên tặc tử này về quận nha để thẩm vấn đi.”Nhưng mà bàn tay khổng lồ của Tần Thắng còn chưa đến nơi, chỉ thấy bên hôngcủa Sở Hi Thanh đã ‘sặc’ một tiếng.

Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn về phía vị đại tướng quân mặc giáp vàng kia, nhìn

khuôn mặt ngay ngắn uy nghiêm kia.

“An Bắc đại tướng quân Tần Thắng?”

Khi Sở Hi Thanh khống chế sát ý trong lòng, Cuồng Kiếm – Phong Tam cũng

lắc mình rời khỏi đoàn mây nấm kia.

Áo trắng trên người hắn thế mà lại không bị tổn hại một chút, vẻ mặt vẫn thong

dong tự nhiên.

Trong lời nói của Phong Tam lại chất chứa ý khinh thường: “Chà chà! Nhìn cái

Vạn Thần Kiếp này, uy thế thật lớn nha, đây là muốn giết người diệt khẩu?

Nhưng ta đã nói rồi, Vạn Thần Kiếp của ngươi có thiếu hụt.”

Trong tay hắn là võ tu tam phẩm kia.

Tuy rằng tên võ tu này bị thương rất nặng, toàn thân là máu thịt đầm đìa, rơi vào

trạng thái ngất xỉu!

Nhưng mà người này vẫn còn sống!

Da mặt của An Bắc đại tướng quân Tần Thắng không khỏi co quắp lại.

Đám thuộc hạ này của hắn, đều là hắn dùng hai năm trời để thu nạp và đào tạo,

còn bỏ ra một lượng lớn tài nguyên và sức lực.

Bây giờ lại bị diệt sạch ở đây!

Không chỉ bị diệt sạch, mà còn có người sống rơi vào tay đối phương!

Trong khi An Bắc đại tướng quân Tần Thắng nhìn chằm chằm vào Cuồng Kiếm

– Phong Tam với sát ý vô tận.

Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích

Thiên cũng đã giải quyết xong đối thủ của bọn họ.

Hai người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Sở Hi Thanh.

Bọn họ không xác định là mình có nên ở lại hay không.

Hai người bọn họ đều là phản tặc của triều đình, Sở Hi Thanh bây giờ lại là

Huyết Nhai thánh truyền của Vô Tướng thần tông, Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ.

Cẩm y vệ tiếp xúc với phản tặc, cái này tương đối chói mắt.

Ngoài ra, dưới cái nhìn của bọn họ, vẫn không nên bại lộ thân phận chân chính

của thiếu chủ.

Hai người lại không dám rút đi luôn.

Dù sao người đến cũng là An Bắc đại tướng quân Tần Thắng, là võ tu nhất

phẩm hạ, là Tịch Diệt Thương Đốc – Tần Thắng xếp hạng 98 trên Địa Bảng!

Đặc biệt là kẻ này còn có địch ý với thiếu chủ, nên bọn họ không yên tâm rời đi.

Tuy nhiên, hai người lại nhìn thấy vẻ mặt không để ý của Sở Hi Thanh.

Vẻ mặt của Sở Hi Thanh thong dong tự nhiên, ngự không đến trước người

Phong Tam, ngăn cản tầm mắt của Tần Thắng.

Trên mặt hắn giống cười mà không phải cười, nói: “Nếu như ta đoán không sai,

các hạ chính là Tần Thắng Tần đại tướng quân? Sở mỗ ngưỡng mộ đã lâu!”

Tần Thắng nghe vậy, cuối cùng cũng đưa mắt nhìn qua Sở Hi Thanh.

Ánh mắt hắn lấp lóe, quan sát đánh giá Sở Hi Thanh: “Bản soái nghe danh Vô

Cực Đao Quân đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt, quả nhiên là thiên kiêu cái

thế, danh bất hư truyền!”

Một cái ngũ phẩm mà thôi, đổi là người khác thì hắn còn chẳng thèm liếc mắt.

Nhưng thiếu niên trước mắt này thì lại khác, kẻ này có thiên phú còn vượt qua

cháu gái kia của hắn, tương lai quá nửa là có thể học được Thần Ý Xúc Tử Đao,

từ đó vô địch thiên hạ!

Dù là bây giờ, người này cũng có thể làm cho mấy tên thuộc hạ tam phẩm của

hắn nằm lại tay đây, cũng đáng giá để hắn coi trọng.

“Hai chữ cái thế này, thật sự không dám nhận!”

Sở Hi Thanh lắc lắc đầu, dáng vẻ rất khiêm tốn, sau đó phóng tầm mắt về phía

bắc: “Đại tướng quân từ châu thành chạy đến? Vậy thì thật là trùng hợp. Xin hỏi

vị thuộc hạ này có ta của thù hận gì với tướng quân sao? Sao vừa thấy mặt đã

nặng tay như vậy?”

Vẻ mặt Tần Thắng dửng dưng: “Sao Đao Quân lại nói vậy? Bản soái thân có

chức trách phòng thủ nơi này, hôm nay trở về thành Yến An, lại kinh ngạc khi

thấy khí cơ nơi này bạo loạn, có cao thủ giao thủ ở đây, vì vậy mới qua đây xem

một chút. Vừa rồi cũng chỉ là tiêu diệt tội phạm mà thôi.”

Lúc này, hắn lại liếc nhìn Cuồng Kiếm – Phong Tam một chút: “Đây là Đạo thị

của Đao Quân? Ngươi xem, hắn có tổn thương gì đâu?”

Nhưng mà Phong Tam không tổn thương, lại không có liên quan gì đến hắn.

Vừa rồi, Tần Thắng thật sự có tâm tư hủy diệt người này.

Nếu như không được, thì cũng phải đánh trọng thương.

Nhưng mà Phong Tam lại bình yên vô sự dưới thức cực chiêu Vạn Binh Thần

Tịch của hắn.

Hắn cảm thấy cái Đạo thị này của Sở Hi Thanh rất có vấn đề, rốt cuộc là cao thủ

ở đâu ra?

“Thì ra là vậy!” Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên: “Nếu đại tướng quân đã

nói thế, vậy ta tạm thời coi là vậy đi.”

Sắc mặt Tần Thắng như thường, tựa như không nghe ra ý trào phúng của Sở Hi

Thanh.

Sau đó hắn lại nhấc tay lên, ngưng tụ ra một bàn tay khổng lồ, vồ thẳng về phía

người trong tay Phong Tam, đồng thời dặn dò phó tướng của mình: “Người này

gan to bằng trời, lại dám gây án ở U Châu, tập kích Vô Cực Đao Quân. Tần

Đức Nguyên, ngươi mang tên tặc tử này về quận nha để thẩm vấn đi.”

Nhưng mà bàn tay khổng lồ của Tần Thắng còn chưa đến nơi, chỉ thấy bên hông

của Sở Hi Thanh đã ‘sặc’ một tiếng.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn về phía vị đại tướng quân mặc giáp vàng kia, nhìnkhuôn mặt ngay ngắn uy nghiêm kia.“An Bắc đại tướng quân Tần Thắng?”Khi Sở Hi Thanh khống chế sát ý trong lòng, Cuồng Kiếm – Phong Tam cũnglắc mình rời khỏi đoàn mây nấm kia.Áo trắng trên người hắn thế mà lại không bị tổn hại một chút, vẻ mặt vẫn thongdong tự nhiên.Trong lời nói của Phong Tam lại chất chứa ý khinh thường: “Chà chà! Nhìn cáiVạn Thần Kiếp này, uy thế thật lớn nha, đây là muốn giết người diệt khẩu?Nhưng ta đã nói rồi, Vạn Thần Kiếp của ngươi có thiếu hụt.”Trong tay hắn là võ tu tam phẩm kia.Tuy rằng tên võ tu này bị thương rất nặng, toàn thân là máu thịt đầm đìa, rơi vàotrạng thái ngất xỉu!Nhưng mà người này vẫn còn sống!Da mặt của An Bắc đại tướng quân Tần Thắng không khỏi co quắp lại.Đám thuộc hạ này của hắn, đều là hắn dùng hai năm trời để thu nạp và đào tạo,còn bỏ ra một lượng lớn tài nguyên và sức lực.Bây giờ lại bị diệt sạch ở đây!Không chỉ bị diệt sạch, mà còn có người sống rơi vào tay đối phương!Trong khi An Bắc đại tướng quân Tần Thắng nhìn chằm chằm vào Cuồng Kiếm– Phong Tam với sát ý vô tận.Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy BíchThiên cũng đã giải quyết xong đối thủ của bọn họ.Hai người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Sở Hi Thanh.Bọn họ không xác định là mình có nên ở lại hay không.Hai người bọn họ đều là phản tặc của triều đình, Sở Hi Thanh bây giờ lại làHuyết Nhai thánh truyền của Vô Tướng thần tông, Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ.Cẩm y vệ tiếp xúc với phản tặc, cái này tương đối chói mắt.Ngoài ra, dưới cái nhìn của bọn họ, vẫn không nên bại lộ thân phận chân chínhcủa thiếu chủ.Hai người lại không dám rút đi luôn.Dù sao người đến cũng là An Bắc đại tướng quân Tần Thắng, là võ tu nhấtphẩm hạ, là Tịch Diệt Thương Đốc – Tần Thắng xếp hạng 98 trên Địa Bảng!Đặc biệt là kẻ này còn có địch ý với thiếu chủ, nên bọn họ không yên tâm rời đi.Tuy nhiên, hai người lại nhìn thấy vẻ mặt không để ý của Sở Hi Thanh.Vẻ mặt của Sở Hi Thanh thong dong tự nhiên, ngự không đến trước ngườiPhong Tam, ngăn cản tầm mắt của Tần Thắng.Trên mặt hắn giống cười mà không phải cười, nói: “Nếu như ta đoán không sai,các hạ chính là Tần Thắng Tần đại tướng quân? Sở mỗ ngưỡng mộ đã lâu!”Tần Thắng nghe vậy, cuối cùng cũng đưa mắt nhìn qua Sở Hi Thanh.Ánh mắt hắn lấp lóe, quan sát đánh giá Sở Hi Thanh: “Bản soái nghe danh VôCực Đao Quân đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt, quả nhiên là thiên kiêu cáithế, danh bất hư truyền!”Một cái ngũ phẩm mà thôi, đổi là người khác thì hắn còn chẳng thèm liếc mắt.Nhưng thiếu niên trước mắt này thì lại khác, kẻ này có thiên phú còn vượt quacháu gái kia của hắn, tương lai quá nửa là có thể học được Thần Ý Xúc Tử Đao,từ đó vô địch thiên hạ!Dù là bây giờ, người này cũng có thể làm cho mấy tên thuộc hạ tam phẩm củahắn nằm lại tay đây, cũng đáng giá để hắn coi trọng.“Hai chữ cái thế này, thật sự không dám nhận!”Sở Hi Thanh lắc lắc đầu, dáng vẻ rất khiêm tốn, sau đó phóng tầm mắt về phíabắc: “Đại tướng quân từ châu thành chạy đến? Vậy thì thật là trùng hợp. Xin hỏivị thuộc hạ này có ta của thù hận gì với tướng quân sao? Sao vừa thấy mặt đãnặng tay như vậy?”Vẻ mặt Tần Thắng dửng dưng: “Sao Đao Quân lại nói vậy? Bản soái thân cóchức trách phòng thủ nơi này, hôm nay trở về thành Yến An, lại kinh ngạc khithấy khí cơ nơi này bạo loạn, có cao thủ giao thủ ở đây, vì vậy mới qua đây xemmột chút. Vừa rồi cũng chỉ là tiêu diệt tội phạm mà thôi.”Lúc này, hắn lại liếc nhìn Cuồng Kiếm – Phong Tam một chút: “Đây là Đạo thịcủa Đao Quân? Ngươi xem, hắn có tổn thương gì đâu?”Nhưng mà Phong Tam không tổn thương, lại không có liên quan gì đến hắn.Vừa rồi, Tần Thắng thật sự có tâm tư hủy diệt người này.Nếu như không được, thì cũng phải đánh trọng thương.Nhưng mà Phong Tam lại bình yên vô sự dưới thức cực chiêu Vạn Binh ThầnTịch của hắn.Hắn cảm thấy cái Đạo thị này của Sở Hi Thanh rất có vấn đề, rốt cuộc là cao thủở đâu ra?“Thì ra là vậy!” Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên: “Nếu đại tướng quân đãnói thế, vậy ta tạm thời coi là vậy đi.”Sắc mặt Tần Thắng như thường, tựa như không nghe ra ý trào phúng của Sở HiThanh.Sau đó hắn lại nhấc tay lên, ngưng tụ ra một bàn tay khổng lồ, vồ thẳng về phíangười trong tay Phong Tam, đồng thời dặn dò phó tướng của mình: “Người nàygan to bằng trời, lại dám gây án ở U Châu, tập kích Vô Cực Đao Quân. TầnĐức Nguyên, ngươi mang tên tặc tử này về quận nha để thẩm vấn đi.”Nhưng mà bàn tay khổng lồ của Tần Thắng còn chưa đến nơi, chỉ thấy bên hôngcủa Sở Hi Thanh đã ‘sặc’ một tiếng.

Chương 1516: Áp chế