Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1517: Áp chế (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kính Hoa Thủy Nguyệt đao đã ra khỏi vỏ, mang theo một mảnh ánh đao màutrắng bạc ở trên hư không, tựa như một mặt kính tròn.Sở Hi Thanh không vận dụng Thần Ý Đao Tâm, nhưng vẫn có thể phản xạ lạiba phần mười lực lượng của Tần Thắng, bảy phần còn lại đều bị đẩy ra.“Việc này không làm phiền tướng quân!” Lời nói Sở Hi Thanh ẩn chứa tràophúng: “Tại hạ chính là Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, cần gì tướng quân đếnthẩm vấn? Hay là. . .”Sở Hi Thanh híp mắt: “Đại tướng quân đã có hiềm nghi giết người diệt khẩu,bây giờ lại cưỡng ép bắt nhân chứng, chẳng lẽ đại tướng quân liên quan gì đếnnhững người này?”“Ăn nói linh tinh!”Vẻ mặt Tần Thắng càng lạnh hơn, lửa giận trong mắt hắn như ngưng thành thựcchất, ánh mắt ác liệt như đao, tựa như có thể đâm thủng cơ thể Sở Hi Thanh.Còn có một luồng uy áp hùng vĩ bao trùm phạm vi ba dặm quanh đây, tựa nhưphải nghiền ép và hủy diệt tất cả mọi thứ ở đây.Nhưng ngay sau đó, Tần Thắng liền phát hiện, võ ý thần niệm của mình khôngthể nghiền ép được Sở Hi Thanh.Cái thằng nhãi ranh này không chỉ có chút thành tựu ở Nhai Tí Đao, mà nguyênthần cũng mạnh mẽ đến mức vượt qua đại đa số võ tu tam phẩm.Mấu chốt là Thiên Thù Thần Ý Đao của người này còn có thể phản xạ lại thầnniệm.Hắn có Táng Thiên chân huyết, nên càng không có đạo lý sẽ khuất phục ngườikhác.Tần Thắng hừ lạnh một tiếng, trái lại quay sang nhìn hai người Tẩy Bích Thiênvà La Dương.Sau đó, trong mắt hắn lại hiện lên một tia dị thường: “Hai người này là ThầnQuyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên và Thiết Diện Phán Quan – La Dương?Xin hỏi Đao Quân, hai người này là chuyện gì? Ngươi chính là Vạn hộ Cẩm yvệ, là mệnh quan triều đình, tại sao lại cấu kết với đám nghịch tặc này?”“Tự nhiên là vì tra án!”Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, vẻ mặt lạnh nhạt tự nhiên: “Đại tiếng quân chớngậm máu phun người, hai người này đã báo cáo với ta, Hình bộ Tả thị lang SởNhư Lai ăn hối lộ trái pháp luật, chế tạo nhiều án oan tại bốn châu Băng U CựcTuyệt. Tại hạ phụng mệnh thái sư, điều tra và giám sát chuyện trái pháp luật củaquan dân bốn châu này, tự nhiên không thể không tra.”“Ngoài ra, hai năm trước bọn họ bị Sở Như Lai vu oan hãm hại, trở thành khâmphạm của triều đình. Trong vụ án này cũng có rất nhiều oan khuất, hai ngườibọn họ có ý tìm thái sư giải oan, nhờ ta chuyển công văn và chứng cứ. Vì vậynên ta mới hẹn bọn họ đến đây gặp mặt nói chuyện.”Tần Thắng không khỏi cau mày, sau đó khôi phục bình thường: “Miệng lưỡicủa Đao Quân quá lợi hại! Một chuyện cấu kết với phản tặc, lại bị ngươi nóiđường hoàng như vậy. Nhưng hôm nay, mặc kệ ngươi nói thế nào thì cũng vôdụng, nếu Tần mỗ đã gặp được đám nghịch tặc này, sẽ không để cho bọn họ cònsống rời đi.”Hắn lắc người một cái, trực tiếp vòng qua Sở Hi Thanh và Phong Tam, đi thẳngđến trước La Dương.Đồng thời, một thanh trường thương dài trượng tám từ trong áo của hắn bay ra,mang theo lực lượng tịch diệt, đánh thẳng về phía La Dương.Linh giác của Tần Thắng nói cho hắn biết, người này là kẻ yếu nhất ở đây.Lúc này, sắc mặt La Dương đã cực kỳ nghiêm túc, hắn đặt đôi bút phán quan ởtrước người, sẵn sàng đón địch.Tẩy Bích Thiên ở xa xa lại híp mắt lại, Bách Bộ Thần Quyền đã súc thế chờphát.Khóe môi Cuồng Kiếm – Phong Tam lại vểnh lên, ý trào phúng trong mắt càngđậm hơn.Chẳng biết vì sao, hắn không hề sợ hãi khi đối mặt với một cao thủ Thiên Bảngnhư Tần Thắng, trại lại còn nóng lòng muốn thử một phen.Tuy nhiên, khi hai người Tần Thắng và La Dương sắp giao thủ, Sở Hi Thanhbỗng nhiên phất tay áo một cái.Khoảnh khắc này, một đạo ánh kiếm màu đỏ thắm thình lình xuất hiện từ phíachân trời.Nó tựa như được chém ra từ mấy ngàn dặm, lại không thèm để ý đến khônggian và thời gian, một kiếm kia chém cho thương thế của Tần Thắng tán loạn,không thể không trượt lùi trăm trượng.Sau khi Tần Thắng đứng vững, sắc mặt không khỏi âm trầm như nước, đưa mắtnhìn về phía ánh kiếm kia.Đó là Mộc Kiếm Tiên! Là Tiệt Thiên kiếm ý của Mộc Kiếm Tiên!Một kiếm này, ít nhất cũng phải là tam phẩm!Vấn đề là thành Yến An và Vô Tướng thần sơn đều ở U Châu, nhưng lại là mộtnam một bắc, cách nhau đến năm ngàn dặm!Không phải nói bộ phân thân kia của Mộc Kiếm Tiên chỉ bao trùm phạm vi bangàn dặm thôi sao? Vượt qua phạm vi này thì lực lượng sẽ giảm xuống còn tứphẩm sao?Sau đó, Tần Thắng liền ý thức được, nhất định là bộ phân thân kia của MộcKiếm Tiên đã tăng trưởng.Vô Tướng thần tông có tích lũy vạn năm, lúc này vất vả lắm một kiếm đượcmột vị thần linh đáng tin cây, há có thể không dùng hết khả năng để cungphụng?Nói đến thì một năm qua, Vô Tướng thần tông vẫn luôn ra sức phổ biến tínngưỡng Mộc Kiếm Tiên ở bốn châu Băng U Cực Tuyệt, cung phụng cành Huyếttùng của Mộc Kiếm Tiên.Đám ngu dân ở bốn châu này đều rất tin tưởng Vô Tướng thần tông, nên cũngtin tưởng Mộc Kiếm Tiên. Đối với Mộc Kiếm Tiên mới đăng thần mà nói, đâylà một phần lợi ích rất lớn.Bảo sao cái thằng nhãi ranh này không sợ hãi!

Kính Hoa Thủy Nguyệt đao đã ra khỏi vỏ, mang theo một mảnh ánh đao màu

trắng bạc ở trên hư không, tựa như một mặt kính tròn.

Sở Hi Thanh không vận dụng Thần Ý Đao Tâm, nhưng vẫn có thể phản xạ lại

ba phần mười lực lượng của Tần Thắng, bảy phần còn lại đều bị đẩy ra.

“Việc này không làm phiền tướng quân!” Lời nói Sở Hi Thanh ẩn chứa trào

phúng: “Tại hạ chính là Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, cần gì tướng quân đến

thẩm vấn? Hay là. . .”

Sở Hi Thanh híp mắt: “Đại tướng quân đã có hiềm nghi giết người diệt khẩu,

bây giờ lại cưỡng ép bắt nhân chứng, chẳng lẽ đại tướng quân liên quan gì đến

những người này?”

“Ăn nói linh tinh!”

Vẻ mặt Tần Thắng càng lạnh hơn, lửa giận trong mắt hắn như ngưng thành thực

chất, ánh mắt ác liệt như đao, tựa như có thể đâm thủng cơ thể Sở Hi Thanh.

Còn có một luồng uy áp hùng vĩ bao trùm phạm vi ba dặm quanh đây, tựa như

phải nghiền ép và hủy diệt tất cả mọi thứ ở đây.

Nhưng ngay sau đó, Tần Thắng liền phát hiện, võ ý thần niệm của mình không

thể nghiền ép được Sở Hi Thanh.

Cái thằng nhãi ranh này không chỉ có chút thành tựu ở Nhai Tí Đao, mà nguyên

thần cũng mạnh mẽ đến mức vượt qua đại đa số võ tu tam phẩm.

Mấu chốt là Thiên Thù Thần Ý Đao của người này còn có thể phản xạ lại thần

niệm.

Hắn có Táng Thiên chân huyết, nên càng không có đạo lý sẽ khuất phục người

khác.

Tần Thắng hừ lạnh một tiếng, trái lại quay sang nhìn hai người Tẩy Bích Thiên

và La Dương.

Sau đó, trong mắt hắn lại hiện lên một tia dị thường: “Hai người này là Thần

Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên và Thiết Diện Phán Quan – La Dương?

Xin hỏi Đao Quân, hai người này là chuyện gì? Ngươi chính là Vạn hộ Cẩm y

vệ, là mệnh quan triều đình, tại sao lại cấu kết với đám nghịch tặc này?”

“Tự nhiên là vì tra án!”

Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, vẻ mặt lạnh nhạt tự nhiên: “Đại tiếng quân chớ

ngậm máu phun người, hai người này đã báo cáo với ta, Hình bộ Tả thị lang Sở

Như Lai ăn hối lộ trái pháp luật, chế tạo nhiều án oan tại bốn châu Băng U Cực

Tuyệt. Tại hạ phụng mệnh thái sư, điều tra và giám sát chuyện trái pháp luật của

quan dân bốn châu này, tự nhiên không thể không tra.”

“Ngoài ra, hai năm trước bọn họ bị Sở Như Lai vu oan hãm hại, trở thành khâm

phạm của triều đình. Trong vụ án này cũng có rất nhiều oan khuất, hai người

bọn họ có ý tìm thái sư giải oan, nhờ ta chuyển công văn và chứng cứ. Vì vậy

nên ta mới hẹn bọn họ đến đây gặp mặt nói chuyện.”

Tần Thắng không khỏi cau mày, sau đó khôi phục bình thường: “Miệng lưỡi

của Đao Quân quá lợi hại! Một chuyện cấu kết với phản tặc, lại bị ngươi nói

đường hoàng như vậy. Nhưng hôm nay, mặc kệ ngươi nói thế nào thì cũng vô

dụng, nếu Tần mỗ đã gặp được đám nghịch tặc này, sẽ không để cho bọn họ còn

sống rời đi.”

Hắn lắc người một cái, trực tiếp vòng qua Sở Hi Thanh và Phong Tam, đi thẳng

đến trước La Dương.

Đồng thời, một thanh trường thương dài trượng tám từ trong áo của hắn bay ra,

mang theo lực lượng tịch diệt, đánh thẳng về phía La Dương.

Linh giác của Tần Thắng nói cho hắn biết, người này là kẻ yếu nhất ở đây.

Lúc này, sắc mặt La Dương đã cực kỳ nghiêm túc, hắn đặt đôi bút phán quan ở

trước người, sẵn sàng đón địch.

Tẩy Bích Thiên ở xa xa lại híp mắt lại, Bách Bộ Thần Quyền đã súc thế chờ

phát.

Khóe môi Cuồng Kiếm – Phong Tam lại vểnh lên, ý trào phúng trong mắt càng

đậm hơn.

Chẳng biết vì sao, hắn không hề sợ hãi khi đối mặt với một cao thủ Thiên Bảng

như Tần Thắng, trại lại còn nóng lòng muốn thử một phen.

Tuy nhiên, khi hai người Tần Thắng và La Dương sắp giao thủ, Sở Hi Thanh

bỗng nhiên phất tay áo một cái.

Khoảnh khắc này, một đạo ánh kiếm màu đỏ thắm thình lình xuất hiện từ phía

chân trời.

Nó tựa như được chém ra từ mấy ngàn dặm, lại không thèm để ý đến không

gian và thời gian, một kiếm kia chém cho thương thế của Tần Thắng tán loạn,

không thể không trượt lùi trăm trượng.

Sau khi Tần Thắng đứng vững, sắc mặt không khỏi âm trầm như nước, đưa mắt

nhìn về phía ánh kiếm kia.

Đó là Mộc Kiếm Tiên! Là Tiệt Thiên kiếm ý của Mộc Kiếm Tiên!

Một kiếm này, ít nhất cũng phải là tam phẩm!

Vấn đề là thành Yến An và Vô Tướng thần sơn đều ở U Châu, nhưng lại là một

nam một bắc, cách nhau đến năm ngàn dặm!

Không phải nói bộ phân thân kia của Mộc Kiếm Tiên chỉ bao trùm phạm vi ba

ngàn dặm thôi sao? Vượt qua phạm vi này thì lực lượng sẽ giảm xuống còn tứ

phẩm sao?

Sau đó, Tần Thắng liền ý thức được, nhất định là bộ phân thân kia của Mộc

Kiếm Tiên đã tăng trưởng.

Vô Tướng thần tông có tích lũy vạn năm, lúc này vất vả lắm một kiếm được

một vị thần linh đáng tin cây, há có thể không dùng hết khả năng để cung

phụng?

Nói đến thì một năm qua, Vô Tướng thần tông vẫn luôn ra sức phổ biến tín

ngưỡng Mộc Kiếm Tiên ở bốn châu Băng U Cực Tuyệt, cung phụng cành Huyết

tùng của Mộc Kiếm Tiên.

Đám ngu dân ở bốn châu này đều rất tin tưởng Vô Tướng thần tông, nên cũng

tin tưởng Mộc Kiếm Tiên. Đối với Mộc Kiếm Tiên mới đăng thần mà nói, đây

là một phần lợi ích rất lớn.

Bảo sao cái thằng nhãi ranh này không sợ hãi!

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kính Hoa Thủy Nguyệt đao đã ra khỏi vỏ, mang theo một mảnh ánh đao màutrắng bạc ở trên hư không, tựa như một mặt kính tròn.Sở Hi Thanh không vận dụng Thần Ý Đao Tâm, nhưng vẫn có thể phản xạ lạiba phần mười lực lượng của Tần Thắng, bảy phần còn lại đều bị đẩy ra.“Việc này không làm phiền tướng quân!” Lời nói Sở Hi Thanh ẩn chứa tràophúng: “Tại hạ chính là Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ, cần gì tướng quân đếnthẩm vấn? Hay là. . .”Sở Hi Thanh híp mắt: “Đại tướng quân đã có hiềm nghi giết người diệt khẩu,bây giờ lại cưỡng ép bắt nhân chứng, chẳng lẽ đại tướng quân liên quan gì đếnnhững người này?”“Ăn nói linh tinh!”Vẻ mặt Tần Thắng càng lạnh hơn, lửa giận trong mắt hắn như ngưng thành thựcchất, ánh mắt ác liệt như đao, tựa như có thể đâm thủng cơ thể Sở Hi Thanh.Còn có một luồng uy áp hùng vĩ bao trùm phạm vi ba dặm quanh đây, tựa nhưphải nghiền ép và hủy diệt tất cả mọi thứ ở đây.Nhưng ngay sau đó, Tần Thắng liền phát hiện, võ ý thần niệm của mình khôngthể nghiền ép được Sở Hi Thanh.Cái thằng nhãi ranh này không chỉ có chút thành tựu ở Nhai Tí Đao, mà nguyênthần cũng mạnh mẽ đến mức vượt qua đại đa số võ tu tam phẩm.Mấu chốt là Thiên Thù Thần Ý Đao của người này còn có thể phản xạ lại thầnniệm.Hắn có Táng Thiên chân huyết, nên càng không có đạo lý sẽ khuất phục ngườikhác.Tần Thắng hừ lạnh một tiếng, trái lại quay sang nhìn hai người Tẩy Bích Thiênvà La Dương.Sau đó, trong mắt hắn lại hiện lên một tia dị thường: “Hai người này là ThầnQuyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên và Thiết Diện Phán Quan – La Dương?Xin hỏi Đao Quân, hai người này là chuyện gì? Ngươi chính là Vạn hộ Cẩm yvệ, là mệnh quan triều đình, tại sao lại cấu kết với đám nghịch tặc này?”“Tự nhiên là vì tra án!”Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, vẻ mặt lạnh nhạt tự nhiên: “Đại tiếng quân chớngậm máu phun người, hai người này đã báo cáo với ta, Hình bộ Tả thị lang SởNhư Lai ăn hối lộ trái pháp luật, chế tạo nhiều án oan tại bốn châu Băng U CựcTuyệt. Tại hạ phụng mệnh thái sư, điều tra và giám sát chuyện trái pháp luật củaquan dân bốn châu này, tự nhiên không thể không tra.”“Ngoài ra, hai năm trước bọn họ bị Sở Như Lai vu oan hãm hại, trở thành khâmphạm của triều đình. Trong vụ án này cũng có rất nhiều oan khuất, hai ngườibọn họ có ý tìm thái sư giải oan, nhờ ta chuyển công văn và chứng cứ. Vì vậynên ta mới hẹn bọn họ đến đây gặp mặt nói chuyện.”Tần Thắng không khỏi cau mày, sau đó khôi phục bình thường: “Miệng lưỡicủa Đao Quân quá lợi hại! Một chuyện cấu kết với phản tặc, lại bị ngươi nóiđường hoàng như vậy. Nhưng hôm nay, mặc kệ ngươi nói thế nào thì cũng vôdụng, nếu Tần mỗ đã gặp được đám nghịch tặc này, sẽ không để cho bọn họ cònsống rời đi.”Hắn lắc người một cái, trực tiếp vòng qua Sở Hi Thanh và Phong Tam, đi thẳngđến trước La Dương.Đồng thời, một thanh trường thương dài trượng tám từ trong áo của hắn bay ra,mang theo lực lượng tịch diệt, đánh thẳng về phía La Dương.Linh giác của Tần Thắng nói cho hắn biết, người này là kẻ yếu nhất ở đây.Lúc này, sắc mặt La Dương đã cực kỳ nghiêm túc, hắn đặt đôi bút phán quan ởtrước người, sẵn sàng đón địch.Tẩy Bích Thiên ở xa xa lại híp mắt lại, Bách Bộ Thần Quyền đã súc thế chờphát.Khóe môi Cuồng Kiếm – Phong Tam lại vểnh lên, ý trào phúng trong mắt càngđậm hơn.Chẳng biết vì sao, hắn không hề sợ hãi khi đối mặt với một cao thủ Thiên Bảngnhư Tần Thắng, trại lại còn nóng lòng muốn thử một phen.Tuy nhiên, khi hai người Tần Thắng và La Dương sắp giao thủ, Sở Hi Thanhbỗng nhiên phất tay áo một cái.Khoảnh khắc này, một đạo ánh kiếm màu đỏ thắm thình lình xuất hiện từ phíachân trời.Nó tựa như được chém ra từ mấy ngàn dặm, lại không thèm để ý đến khônggian và thời gian, một kiếm kia chém cho thương thế của Tần Thắng tán loạn,không thể không trượt lùi trăm trượng.Sau khi Tần Thắng đứng vững, sắc mặt không khỏi âm trầm như nước, đưa mắtnhìn về phía ánh kiếm kia.Đó là Mộc Kiếm Tiên! Là Tiệt Thiên kiếm ý của Mộc Kiếm Tiên!Một kiếm này, ít nhất cũng phải là tam phẩm!Vấn đề là thành Yến An và Vô Tướng thần sơn đều ở U Châu, nhưng lại là mộtnam một bắc, cách nhau đến năm ngàn dặm!Không phải nói bộ phân thân kia của Mộc Kiếm Tiên chỉ bao trùm phạm vi bangàn dặm thôi sao? Vượt qua phạm vi này thì lực lượng sẽ giảm xuống còn tứphẩm sao?Sau đó, Tần Thắng liền ý thức được, nhất định là bộ phân thân kia của MộcKiếm Tiên đã tăng trưởng.Vô Tướng thần tông có tích lũy vạn năm, lúc này vất vả lắm một kiếm đượcmột vị thần linh đáng tin cây, há có thể không dùng hết khả năng để cungphụng?Nói đến thì một năm qua, Vô Tướng thần tông vẫn luôn ra sức phổ biến tínngưỡng Mộc Kiếm Tiên ở bốn châu Băng U Cực Tuyệt, cung phụng cành Huyếttùng của Mộc Kiếm Tiên.Đám ngu dân ở bốn châu này đều rất tin tưởng Vô Tướng thần tông, nên cũngtin tưởng Mộc Kiếm Tiên. Đối với Mộc Kiếm Tiên mới đăng thần mà nói, đâylà một phần lợi ích rất lớn.Bảo sao cái thằng nhãi ranh này không sợ hãi!

Chương 1517: Áp chế (2)