Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1519: Áp chế (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Con ngươi của Tần Thắng nhất thời co rút lại.Hắn quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.Tần Thắng nhìn cực kỳ chăm chú, tựa như muốn nhớ kỹ cái khuôn mặt đángghét này của Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh thì cũng không sợ, lại nở nụ cười khó hiểu: “Xin mời tướng quântự giải quyết cho tốt!”Tần Tịch Nhan ở bên cạnh thì đã nhắm mắt lại.Nàng lo lắng ánh mắt của mình sẽ bại lộ tâm tư của mình.Tần Tịch Nhan nghĩ thầm, vị Vô Cực Đao Quân này không chỉ có thiên phú caotuyệt, mà còn dũng cảm tuyệt luân, nham hiểm độc ác, rất có thủ đoạn.Nếu người này học được Thần Ý Xúc Tử Đao, chỉ sợ là còn đáng sợ hơn HuyếtNhai Đao Quân gấp mười lần!Cùng lúc đó, Sở Mính cũng nhìn thấy tình cảnh này từ phía xa xa.Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy BíchThiên đều là kẻ địch của Kinh Tây Sở thị bọn họ, là kẻ thù gặp mặt là sẽ đánhnhau sống chết.Vì vậy, Sở Mính không dám đến gần, mà chỉ đứng từ rất xa.Ánh mắt Sở Mình đầy ngờ vực, nàng không hiểu vì sao Sở Hi Thanh lại cấu kếtvới hai người này.Là do bọn họ từng cạnh tranh, Kinh Tây Sở thị từng nhằm vào Sở Hi Thanhsao?Cái này thì cũng có thể hiểu được.Vấn đề là, tuy hai người kia đứng rất xa, nhưng Sở Mính lại chú ý đến ánh mắtcủa bọn họ nhìn Sở Hi Thanh rất không đúng.Đó không phải ánh mắt của một tên khâm phạm nhìn Cẩm y vệ, cũng khônggiống như một người bị vu oan đang nhìn quan phủ có thể giải oan cho họ.Đó là ánh mắt ngậm lấy mừng rỡ, vui sướng và cung kính.Sở Mính nghĩ thầm, chuyện này rất kỳ lạ, hết sức kỳ lạ.Trong này nhất định còn có nguyên do khác.. . .Khi hoàng hôn buông xuống, hai người Sở Hi Thanh và Cuồng Kiếm – PhongTam đều đứng trên đầu thuyền Dục Nhật thần chu.Hai canh giờ trước, bọn họ đã leo lên thuyền rời đi trước mắt của mấy ngườiTần Thắng và Tần Tịch Nhan.Hai người Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – TẩyBích Thiên cũng nói chuyện với Sở Hi Thanh một phen, sau đó cũng đã rời khỏithuyền.Mà lúc này, bọn họ đã cách quận Yến An mấy vạn dặm.Tốc độ của Dục Nhật thần chu chính là bá đạo như vậy.Cuồng Kiếm – Phong Tam nhíu mày, nhìn về phía ngoài khơi phía trước.Hắn cảm thấy bản thân mình không đúng lắm.Vừa rồi, khi ác chiến với đám người kia, hắn vô thức dùng đến một ít võ đạo màbản thân hắn không biết.Khi giằng co với Tần Thắng thì không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ nghĩ lại, thìcàng ngày càng cảm thấy mình không bình thường.Dường như hắn bị phong ấn một ít trí nhớ, lại có thêm một ít trí nhớ khôngthuộc về hắn.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn Phong Tam một cái, sau đó hai tay bắt linh quyết,miệng nói ra ba chữ ‘Hạ Duẫn An’.Thân thể Cuồng Kiếm – Phong Tam nhất thời cứng đờ, ánh mắt bắt đầu tan rãvô thần.Đây là tên của phụ thân Vô Thượng Kiếm Tâm – Hạ Bạch Thạch, đại trưởnglão Tri Phi Tử đã dùng cái tên này làm ám ngữ, nó có thể để tư duy của PhongTam dừng lại trong chốc lát.Hiểu một cách đơn giản, đây là một lệnh đặc thù trong hệ thống của máy tính,có thể để thống tiến vào trạng thái an toàn, dễ dàng cho việc điều chỉnh và diệtvirus.Sở Hi Thanh thừa dịp Phong Tam thất thần, lập tức mở võ đạo bảo khố ra, dùngtất cả bốn tấm thẻ thần thông Gần Mực Thì Đen mới đổi được lên người CuồngKiếm – Phong Tam.Sau đó, Sở Hi Thanh còn dùng thêm ba tấm ngọc phù tứ phẩm, dùng để giữ gìnvà củng cổ đoạn trí nhớ kia, duy trì nhận thức của Cuồng Kiếm – Phong Tam.Dựa theo lời giải thích của Tri Phi Tử, bọn họ cũng không dám khóa chết trínhớ của Phong Tam, làm như vậy sẽ khiến cho Hạ Bạch Thạch vô thức phảnkháng, hai là nếu như hắn cho mình là Phong Tam thật, vậy thì không tốt lắm.Trong lúc nhất thời, Thuật Sư viện không chế tạo được quá nhiều loại ngọc phùtứ phẩm này, Sở Hi Thanh chỉ mang theo hơn bốn mươi tấm.Sau này Thuật Sư viện sẽ tiếp tục luyện chế, rồi đưa đến võ quán Chính Dươngở Đông Châu, Sở Hi Thanh có thể tự mình qua lấy.Nhưng dưới trạng thái bình thường, một ngày dùng một tấm là được.Hôm nay là đặc biệt, sau khi giao thủ với Tần Thắng xong, dưới áp lực của TầnThắng, phong ấn của Phong Tam đã lỏng lẻo.Sua đó mới là Ngoại Pháp thần đồng, Sở Hi Thanh sử dụng ba lần pháp thuậtKhi Tâm Cuống Thần.Hắn không dám thao tác quá phức tạp, thông qua Khi Tâm Cuống Thần đểtruyền một đoạn tin tức đơn giản vào trong đầu của Phong Tam.Ta là Cuồng Kiếm – Phong Tam! Chủ thượng của ta là Sở Hi Thanh! Ta trungthành tuyệt đối với chủ thượng! Ta chiến đấu vì chủ thượng! Thần Ý Như TâmKiếm của ta không ai địch nổi.Sở Hi Thanh cũng cảm thấy chột dạ, nghĩ thầm sau này Hạ Bạch Thạch thứctỉnh, phát hiện trí nhớ của mình bị người điều chỉnh lung tung, không biết có ratay đánh hắn không? 

Con ngươi của Tần Thắng nhất thời co rút lại.

Hắn quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.

Tần Thắng nhìn cực kỳ chăm chú, tựa như muốn nhớ kỹ cái khuôn mặt đáng

ghét này của Sở Hi Thanh.

Sở Hi Thanh thì cũng không sợ, lại nở nụ cười khó hiểu: “Xin mời tướng quân

tự giải quyết cho tốt!”

Tần Tịch Nhan ở bên cạnh thì đã nhắm mắt lại.

Nàng lo lắng ánh mắt của mình sẽ bại lộ tâm tư của mình.

Tần Tịch Nhan nghĩ thầm, vị Vô Cực Đao Quân này không chỉ có thiên phú cao

tuyệt, mà còn dũng cảm tuyệt luân, nham hiểm độc ác, rất có thủ đoạn.

Nếu người này học được Thần Ý Xúc Tử Đao, chỉ sợ là còn đáng sợ hơn Huyết

Nhai Đao Quân gấp mười lần!

Cùng lúc đó, Sở Mính cũng nhìn thấy tình cảnh này từ phía xa xa.

Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích

Thiên đều là kẻ địch của Kinh Tây Sở thị bọn họ, là kẻ thù gặp mặt là sẽ đánh

nhau sống chết.

Vì vậy, Sở Mính không dám đến gần, mà chỉ đứng từ rất xa.

Ánh mắt Sở Mình đầy ngờ vực, nàng không hiểu vì sao Sở Hi Thanh lại cấu kết

với hai người này.

Là do bọn họ từng cạnh tranh, Kinh Tây Sở thị từng nhằm vào Sở Hi Thanh

sao?

Cái này thì cũng có thể hiểu được.

Vấn đề là, tuy hai người kia đứng rất xa, nhưng Sở Mính lại chú ý đến ánh mắt

của bọn họ nhìn Sở Hi Thanh rất không đúng.

Đó không phải ánh mắt của một tên khâm phạm nhìn Cẩm y vệ, cũng không

giống như một người bị vu oan đang nhìn quan phủ có thể giải oan cho họ.

Đó là ánh mắt ngậm lấy mừng rỡ, vui sướng và cung kính.

Sở Mính nghĩ thầm, chuyện này rất kỳ lạ, hết sức kỳ lạ.

Trong này nhất định còn có nguyên do khác.

. . .

Khi hoàng hôn buông xuống, hai người Sở Hi Thanh và Cuồng Kiếm – Phong

Tam đều đứng trên đầu thuyền Dục Nhật thần chu.

Hai canh giờ trước, bọn họ đã leo lên thuyền rời đi trước mắt của mấy người

Tần Thắng và Tần Tịch Nhan.

Hai người Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy

Bích Thiên cũng nói chuyện với Sở Hi Thanh một phen, sau đó cũng đã rời khỏi

thuyền.

Mà lúc này, bọn họ đã cách quận Yến An mấy vạn dặm.

Tốc độ của Dục Nhật thần chu chính là bá đạo như vậy.

Cuồng Kiếm – Phong Tam nhíu mày, nhìn về phía ngoài khơi phía trước.

Hắn cảm thấy bản thân mình không đúng lắm.

Vừa rồi, khi ác chiến với đám người kia, hắn vô thức dùng đến một ít võ đạo mà

bản thân hắn không biết.

Khi giằng co với Tần Thắng thì không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ nghĩ lại, thì

càng ngày càng cảm thấy mình không bình thường.

Dường như hắn bị phong ấn một ít trí nhớ, lại có thêm một ít trí nhớ không

thuộc về hắn.

Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn Phong Tam một cái, sau đó hai tay bắt linh quyết,

miệng nói ra ba chữ ‘Hạ Duẫn An’.

Thân thể Cuồng Kiếm – Phong Tam nhất thời cứng đờ, ánh mắt bắt đầu tan rã

vô thần.

Đây là tên của phụ thân Vô Thượng Kiếm Tâm – Hạ Bạch Thạch, đại trưởng

lão Tri Phi Tử đã dùng cái tên này làm ám ngữ, nó có thể để tư duy của Phong

Tam dừng lại trong chốc lát.

Hiểu một cách đơn giản, đây là một lệnh đặc thù trong hệ thống của máy tính,

có thể để thống tiến vào trạng thái an toàn, dễ dàng cho việc điều chỉnh và diệt

virus.

Sở Hi Thanh thừa dịp Phong Tam thất thần, lập tức mở võ đạo bảo khố ra, dùng

tất cả bốn tấm thẻ thần thông Gần Mực Thì Đen mới đổi được lên người Cuồng

Kiếm – Phong Tam.

Sau đó, Sở Hi Thanh còn dùng thêm ba tấm ngọc phù tứ phẩm, dùng để giữ gìn

và củng cổ đoạn trí nhớ kia, duy trì nhận thức của Cuồng Kiếm – Phong Tam.

Dựa theo lời giải thích của Tri Phi Tử, bọn họ cũng không dám khóa chết trí

nhớ của Phong Tam, làm như vậy sẽ khiến cho Hạ Bạch Thạch vô thức phản

kháng, hai là nếu như hắn cho mình là Phong Tam thật, vậy thì không tốt lắm.

Trong lúc nhất thời, Thuật Sư viện không chế tạo được quá nhiều loại ngọc phù

tứ phẩm này, Sở Hi Thanh chỉ mang theo hơn bốn mươi tấm.

Sau này Thuật Sư viện sẽ tiếp tục luyện chế, rồi đưa đến võ quán Chính Dương

ở Đông Châu, Sở Hi Thanh có thể tự mình qua lấy.

Nhưng dưới trạng thái bình thường, một ngày dùng một tấm là được.

Hôm nay là đặc biệt, sau khi giao thủ với Tần Thắng xong, dưới áp lực của Tần

Thắng, phong ấn của Phong Tam đã lỏng lẻo.

Sua đó mới là Ngoại Pháp thần đồng, Sở Hi Thanh sử dụng ba lần pháp thuật

Khi Tâm Cuống Thần.

Hắn không dám thao tác quá phức tạp, thông qua Khi Tâm Cuống Thần để

truyền một đoạn tin tức đơn giản vào trong đầu của Phong Tam.

Ta là Cuồng Kiếm – Phong Tam! Chủ thượng của ta là Sở Hi Thanh! Ta trung

thành tuyệt đối với chủ thượng! Ta chiến đấu vì chủ thượng! Thần Ý Như Tâm

Kiếm của ta không ai địch nổi.

Sở Hi Thanh cũng cảm thấy chột dạ, nghĩ thầm sau này Hạ Bạch Thạch thức

tỉnh, phát hiện trí nhớ của mình bị người điều chỉnh lung tung, không biết có ra

tay đánh hắn không? 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Con ngươi của Tần Thắng nhất thời co rút lại.Hắn quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.Tần Thắng nhìn cực kỳ chăm chú, tựa như muốn nhớ kỹ cái khuôn mặt đángghét này của Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh thì cũng không sợ, lại nở nụ cười khó hiểu: “Xin mời tướng quântự giải quyết cho tốt!”Tần Tịch Nhan ở bên cạnh thì đã nhắm mắt lại.Nàng lo lắng ánh mắt của mình sẽ bại lộ tâm tư của mình.Tần Tịch Nhan nghĩ thầm, vị Vô Cực Đao Quân này không chỉ có thiên phú caotuyệt, mà còn dũng cảm tuyệt luân, nham hiểm độc ác, rất có thủ đoạn.Nếu người này học được Thần Ý Xúc Tử Đao, chỉ sợ là còn đáng sợ hơn HuyếtNhai Đao Quân gấp mười lần!Cùng lúc đó, Sở Mính cũng nhìn thấy tình cảnh này từ phía xa xa.Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy BíchThiên đều là kẻ địch của Kinh Tây Sở thị bọn họ, là kẻ thù gặp mặt là sẽ đánhnhau sống chết.Vì vậy, Sở Mính không dám đến gần, mà chỉ đứng từ rất xa.Ánh mắt Sở Mình đầy ngờ vực, nàng không hiểu vì sao Sở Hi Thanh lại cấu kếtvới hai người này.Là do bọn họ từng cạnh tranh, Kinh Tây Sở thị từng nhằm vào Sở Hi Thanhsao?Cái này thì cũng có thể hiểu được.Vấn đề là, tuy hai người kia đứng rất xa, nhưng Sở Mính lại chú ý đến ánh mắtcủa bọn họ nhìn Sở Hi Thanh rất không đúng.Đó không phải ánh mắt của một tên khâm phạm nhìn Cẩm y vệ, cũng khônggiống như một người bị vu oan đang nhìn quan phủ có thể giải oan cho họ.Đó là ánh mắt ngậm lấy mừng rỡ, vui sướng và cung kính.Sở Mính nghĩ thầm, chuyện này rất kỳ lạ, hết sức kỳ lạ.Trong này nhất định còn có nguyên do khác.. . .Khi hoàng hôn buông xuống, hai người Sở Hi Thanh và Cuồng Kiếm – PhongTam đều đứng trên đầu thuyền Dục Nhật thần chu.Hai canh giờ trước, bọn họ đã leo lên thuyền rời đi trước mắt của mấy ngườiTần Thắng và Tần Tịch Nhan.Hai người Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – TẩyBích Thiên cũng nói chuyện với Sở Hi Thanh một phen, sau đó cũng đã rời khỏithuyền.Mà lúc này, bọn họ đã cách quận Yến An mấy vạn dặm.Tốc độ của Dục Nhật thần chu chính là bá đạo như vậy.Cuồng Kiếm – Phong Tam nhíu mày, nhìn về phía ngoài khơi phía trước.Hắn cảm thấy bản thân mình không đúng lắm.Vừa rồi, khi ác chiến với đám người kia, hắn vô thức dùng đến một ít võ đạo màbản thân hắn không biết.Khi giằng co với Tần Thắng thì không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ nghĩ lại, thìcàng ngày càng cảm thấy mình không bình thường.Dường như hắn bị phong ấn một ít trí nhớ, lại có thêm một ít trí nhớ khôngthuộc về hắn.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn Phong Tam một cái, sau đó hai tay bắt linh quyết,miệng nói ra ba chữ ‘Hạ Duẫn An’.Thân thể Cuồng Kiếm – Phong Tam nhất thời cứng đờ, ánh mắt bắt đầu tan rãvô thần.Đây là tên của phụ thân Vô Thượng Kiếm Tâm – Hạ Bạch Thạch, đại trưởnglão Tri Phi Tử đã dùng cái tên này làm ám ngữ, nó có thể để tư duy của PhongTam dừng lại trong chốc lát.Hiểu một cách đơn giản, đây là một lệnh đặc thù trong hệ thống của máy tính,có thể để thống tiến vào trạng thái an toàn, dễ dàng cho việc điều chỉnh và diệtvirus.Sở Hi Thanh thừa dịp Phong Tam thất thần, lập tức mở võ đạo bảo khố ra, dùngtất cả bốn tấm thẻ thần thông Gần Mực Thì Đen mới đổi được lên người CuồngKiếm – Phong Tam.Sau đó, Sở Hi Thanh còn dùng thêm ba tấm ngọc phù tứ phẩm, dùng để giữ gìnvà củng cổ đoạn trí nhớ kia, duy trì nhận thức của Cuồng Kiếm – Phong Tam.Dựa theo lời giải thích của Tri Phi Tử, bọn họ cũng không dám khóa chết trínhớ của Phong Tam, làm như vậy sẽ khiến cho Hạ Bạch Thạch vô thức phảnkháng, hai là nếu như hắn cho mình là Phong Tam thật, vậy thì không tốt lắm.Trong lúc nhất thời, Thuật Sư viện không chế tạo được quá nhiều loại ngọc phùtứ phẩm này, Sở Hi Thanh chỉ mang theo hơn bốn mươi tấm.Sau này Thuật Sư viện sẽ tiếp tục luyện chế, rồi đưa đến võ quán Chính Dươngở Đông Châu, Sở Hi Thanh có thể tự mình qua lấy.Nhưng dưới trạng thái bình thường, một ngày dùng một tấm là được.Hôm nay là đặc biệt, sau khi giao thủ với Tần Thắng xong, dưới áp lực của TầnThắng, phong ấn của Phong Tam đã lỏng lẻo.Sua đó mới là Ngoại Pháp thần đồng, Sở Hi Thanh sử dụng ba lần pháp thuậtKhi Tâm Cuống Thần.Hắn không dám thao tác quá phức tạp, thông qua Khi Tâm Cuống Thần đểtruyền một đoạn tin tức đơn giản vào trong đầu của Phong Tam.Ta là Cuồng Kiếm – Phong Tam! Chủ thượng của ta là Sở Hi Thanh! Ta trungthành tuyệt đối với chủ thượng! Ta chiến đấu vì chủ thượng! Thần Ý Như TâmKiếm của ta không ai địch nổi.Sở Hi Thanh cũng cảm thấy chột dạ, nghĩ thầm sau này Hạ Bạch Thạch thứctỉnh, phát hiện trí nhớ của mình bị người điều chỉnh lung tung, không biết có ratay đánh hắn không? 

Chương 1519: Áp chế (4)