Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1520: Áp chế (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, phương pháp này lại có thể để Hạ Bạch Thạch duy trì tu vị tamphẩm, có sức chiến đấu Địa Bảng.Sở Hi Thanh không biết làm như vậy có thể khôi phục đạo tâm của Hạ BạchThạch hay không, nhưng hắn có niềm tin, có thể làm cho người này khôi phụctám chín phần mười trạng thái năm xưa.Mấy người Tri Phi Tử từng có suy đoán.Trừ phi Cuồng Kiếm – Phong Tam tôn sùng và tin tưởng Sở Hi Thanh đến cựcđiểm, bằng không thì không thể tiến thêm một bước trên tu vị vốn có.Trí nhớ giả chắc chắn không phải trí nhớ thật, đạo tâm mượn đến cũng khôngphải đạo tâm thật, đây là một sơ hở trí mạng trong quá trình thăng cấp nhấtphẩm thượng.Sau khi Sở Hi Thanh làm xong những chuyện này, ánh mắt của Cuồng Kiếm –Phong Tam cũng lại có tiêu cự.Sau khi hắn tỉnh táo lại, lại liếc mắt nhìn bốn phía với vẻ ngờ vực, sau đó ánhmắt lại khóa chặt vào Sở Hi Thanh.“Chủ thượng, vừa có chuyện gì vậy? Hình như ta vừa thất thần trong chốc lát?”Hắn phát hiện trí nhớ của mình trống không trong giây lát, thời gian cũng khácvới bây giờ.Sở Hi Thanh nghe vậy, thản nhiên gật đầu: “Vừa rồi ngươi quả thực là đờ ra, làsuy nghĩ thứ gì đến thất thần sao?”Phong Tam cẩn thận nghĩ lại, sau đó lại lắc đầu, không nghĩ nữa.Có thể mình đờ người ra thật.Sau đó, hắn thu hồi tâm tư: “Lời nói của chủ thượng hôm nay, có phải là cố tìnhk*ch th*ch Tần Thắng không?”Hôm nay chủ thượng nói như vậy, chỉ sợ người kia sẽ không tiếc tất cả thủ đoạnvà lực lượng để g**t ch*t chủ thượng.“Ngươi nhìn ra rồi?”Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười: “Ta chính là có ý đó, vị An Bắc đại tướng quân TầnThắng này không chứa được ta, vì vậy dù ta có k*ch th*ch hắn hay không, hắncũng sẽ dốc hết sức để đưa ta vào chỗ chết, nhưng mà người càng gấp gáp, thìcàng dễ mắc sai lầm.”Hắn hi vọng Tần Thắng nhìn chằm chằm vào mình, thuận tiện cho Sở Vân Vânhành động.Sở Vân Vân không hề có ý định quay về Thiết Sơn Tần thị.Tuy nhiên, 290 vạn đại quân ở bốn châu Băng U Cực Tuyệt, tất cả đều là thuộchạ cũ của nàng.Có gần một nửa quan quân ở đây là do Sở Vân Vân đề bạt lên.Tần Thắng không có uy vọng của Bá Võ Vương, dù hắn kế nhiệm chức vị AnBắc đại tướng quân hai năm, nhưng vẫn không thể thay hết những người này.Tần Thắng còn phải bỏ công sức vào Tần gia, tra xét năm mươi vạn An BắcQuân trực thuộc Thiết Sơn Tần thị nữa.Phong Tam vẫn cảm thấy không hiểu.Nhưng khi hắn định mở miệng hỏi, thì Sở Hi Thanh đã đứng thẳng lên.“Chúng ta đến rồi!”Bọn họ đã đến nơi mà Huyết Nhai Đao Quân nói đến.Trong mắt Sở Hi Thanh hàm chứa vẻ chờ mong.Hi vọng sau một ngàn năm, thứ kia vẫn còn ở đó, sau khi Huyết Nhai Đao Quânvào tráng niên, hắn cũng không lấy thứ này đi.Cùng lúc đó, ở trên mặt biển cách đó mấy ngàn dặm.Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy BíchThiên hai mặt nhìn nhau.Vẻ mặt hai người đều cực kỳ nghiêm túc, không có quá nhiều tâm tình vuisướng.“Thế nào?” Tẩy Bích Thiên nhìn La Dương: “Ta cảm thấy thiếu chủ thật sự rấtkhác với trước kia.”“Thiếu chủ bây giờ, văn võ song toàn, trí dũng nhiều mặt. Dù là đối mắt với AnBắc đại tướng quân Tần Thắng, thì cũng có thể ung dung không vội. Hơn nữa,lời nói và khí độ của thiếu chủ còn vượt qua cả Tần Thắng.”Trong mắt La Dương toát ra một vệt vui vẻ: “Nhưng đó thật sự là thiếu chủkhông thể nghi ngờ! Gia chủ trên trời linh thiêng, nếu ngài ấy có thể nhìn thấythiếu chủ bây giờ, không biết sẽ vui mừng đến mức nào.”“Ta không nói là không phải.” Tẩy Bích Thiên lắc đầu: “Ta chỉ là cảm thấythiếu chủ thay đổi quá nhiều, cũng không biết là vì sao?”La Dương khẽ than thở mộ tiếng: “Thiếu chủ phải chịu đựng nỗi khổ độc chú từnhỏ, thứ hắn trải qua tuyệt đối không phải thứ người bình thường có thể chịuđựng, vì vậy nên chúng ta cũng khó đoán được tâm tính của hắn biến hóa thếnào. Bích Thiên, ngươi thật sự cho rằng thiếu chủ ngày xưa nhu nhược vô năngsao? Thiếu chủ không bị độc chú kia hành hạ đến phát rồ, từ đó có thể thấy ýchí của thiếu chủ không phải người thường có thể sánh bằng.”Hắn thấy Tẩy Bích Thiên yên lặng không nói gì, liền trực tiếp xoay người rờiđi: “Ta đi đây, đi tìm Lý giáo đầu rồi cùng đi Vân Hải tiên cung. Còn ngươi,ngươi nhất định phải hoàn thành việc thiếu chủ giao phó. Thiếu chủ khởi tửhoàn sinh, tuy rằng thoát khỏi độc chú, nhưng cái Lục âm Hoàn Hồn Chú kiacũng là một mầm họa rất lớn, chúng ta không thể trơ mắt nhìn.”Đây cũng là vì sao La Dương gặp mặt Sở Hi Thanh xong thì ý mừng trong lònglại biến mất bảy phần mười.Hắn cần phải chạy đến Vân Hải tiên cung, sau đó cố gắng nghiên cứu thiên quyGiới Luật hoàn chính trong vòng ba tháng.“Ta hiểu!”Tẩy Bích Thiên cũng quay người, lặng lẽ đi về một phía khác.Bọn họ đều gánh vác sứ mệnh Sở Hi Thanh giao cho, một người đi hướng nam,một người đi hướng đông.
Tuy nhiên, phương pháp này lại có thể để Hạ Bạch Thạch duy trì tu vị tam
phẩm, có sức chiến đấu Địa Bảng.
Sở Hi Thanh không biết làm như vậy có thể khôi phục đạo tâm của Hạ Bạch
Thạch hay không, nhưng hắn có niềm tin, có thể làm cho người này khôi phục
tám chín phần mười trạng thái năm xưa.
Mấy người Tri Phi Tử từng có suy đoán.
Trừ phi Cuồng Kiếm – Phong Tam tôn sùng và tin tưởng Sở Hi Thanh đến cực
điểm, bằng không thì không thể tiến thêm một bước trên tu vị vốn có.
Trí nhớ giả chắc chắn không phải trí nhớ thật, đạo tâm mượn đến cũng không
phải đạo tâm thật, đây là một sơ hở trí mạng trong quá trình thăng cấp nhất
phẩm thượng.
Sau khi Sở Hi Thanh làm xong những chuyện này, ánh mắt của Cuồng Kiếm –
Phong Tam cũng lại có tiêu cự.
Sau khi hắn tỉnh táo lại, lại liếc mắt nhìn bốn phía với vẻ ngờ vực, sau đó ánh
mắt lại khóa chặt vào Sở Hi Thanh.
“Chủ thượng, vừa có chuyện gì vậy? Hình như ta vừa thất thần trong chốc lát?”
Hắn phát hiện trí nhớ của mình trống không trong giây lát, thời gian cũng khác
với bây giờ.
Sở Hi Thanh nghe vậy, thản nhiên gật đầu: “Vừa rồi ngươi quả thực là đờ ra, là
suy nghĩ thứ gì đến thất thần sao?”
Phong Tam cẩn thận nghĩ lại, sau đó lại lắc đầu, không nghĩ nữa.
Có thể mình đờ người ra thật.
Sau đó, hắn thu hồi tâm tư: “Lời nói của chủ thượng hôm nay, có phải là cố tình
k*ch th*ch Tần Thắng không?”
Hôm nay chủ thượng nói như vậy, chỉ sợ người kia sẽ không tiếc tất cả thủ đoạn
và lực lượng để g**t ch*t chủ thượng.
“Ngươi nhìn ra rồi?”
Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười: “Ta chính là có ý đó, vị An Bắc đại tướng quân Tần
Thắng này không chứa được ta, vì vậy dù ta có k*ch th*ch hắn hay không, hắn
cũng sẽ dốc hết sức để đưa ta vào chỗ chết, nhưng mà người càng gấp gáp, thì
càng dễ mắc sai lầm.”
Hắn hi vọng Tần Thắng nhìn chằm chằm vào mình, thuận tiện cho Sở Vân Vân
hành động.
Sở Vân Vân không hề có ý định quay về Thiết Sơn Tần thị.
Tuy nhiên, 290 vạn đại quân ở bốn châu Băng U Cực Tuyệt, tất cả đều là thuộc
hạ cũ của nàng.
Có gần một nửa quan quân ở đây là do Sở Vân Vân đề bạt lên.
Tần Thắng không có uy vọng của Bá Võ Vương, dù hắn kế nhiệm chức vị An
Bắc đại tướng quân hai năm, nhưng vẫn không thể thay hết những người này.
Tần Thắng còn phải bỏ công sức vào Tần gia, tra xét năm mươi vạn An Bắc
Quân trực thuộc Thiết Sơn Tần thị nữa.
Phong Tam vẫn cảm thấy không hiểu.
Nhưng khi hắn định mở miệng hỏi, thì Sở Hi Thanh đã đứng thẳng lên.
“Chúng ta đến rồi!”
Bọn họ đã đến nơi mà Huyết Nhai Đao Quân nói đến.
Trong mắt Sở Hi Thanh hàm chứa vẻ chờ mong.
Hi vọng sau một ngàn năm, thứ kia vẫn còn ở đó, sau khi Huyết Nhai Đao Quân
vào tráng niên, hắn cũng không lấy thứ này đi.
Cùng lúc đó, ở trên mặt biển cách đó mấy ngàn dặm.
Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích
Thiên hai mặt nhìn nhau.
Vẻ mặt hai người đều cực kỳ nghiêm túc, không có quá nhiều tâm tình vui
sướng.
“Thế nào?” Tẩy Bích Thiên nhìn La Dương: “Ta cảm thấy thiếu chủ thật sự rất
khác với trước kia.”
“Thiếu chủ bây giờ, văn võ song toàn, trí dũng nhiều mặt. Dù là đối mắt với An
Bắc đại tướng quân Tần Thắng, thì cũng có thể ung dung không vội. Hơn nữa,
lời nói và khí độ của thiếu chủ còn vượt qua cả Tần Thắng.”
Trong mắt La Dương toát ra một vệt vui vẻ: “Nhưng đó thật sự là thiếu chủ
không thể nghi ngờ! Gia chủ trên trời linh thiêng, nếu ngài ấy có thể nhìn thấy
thiếu chủ bây giờ, không biết sẽ vui mừng đến mức nào.”
“Ta không nói là không phải.” Tẩy Bích Thiên lắc đầu: “Ta chỉ là cảm thấy
thiếu chủ thay đổi quá nhiều, cũng không biết là vì sao?”
La Dương khẽ than thở mộ tiếng: “Thiếu chủ phải chịu đựng nỗi khổ độc chú từ
nhỏ, thứ hắn trải qua tuyệt đối không phải thứ người bình thường có thể chịu
đựng, vì vậy nên chúng ta cũng khó đoán được tâm tính của hắn biến hóa thế
nào. Bích Thiên, ngươi thật sự cho rằng thiếu chủ ngày xưa nhu nhược vô năng
sao? Thiếu chủ không bị độc chú kia hành hạ đến phát rồ, từ đó có thể thấy ý
chí của thiếu chủ không phải người thường có thể sánh bằng.”
Hắn thấy Tẩy Bích Thiên yên lặng không nói gì, liền trực tiếp xoay người rời
đi: “Ta đi đây, đi tìm Lý giáo đầu rồi cùng đi Vân Hải tiên cung. Còn ngươi,
ngươi nhất định phải hoàn thành việc thiếu chủ giao phó. Thiếu chủ khởi tử
hoàn sinh, tuy rằng thoát khỏi độc chú, nhưng cái Lục âm Hoàn Hồn Chú kia
cũng là một mầm họa rất lớn, chúng ta không thể trơ mắt nhìn.”
Đây cũng là vì sao La Dương gặp mặt Sở Hi Thanh xong thì ý mừng trong lòng
lại biến mất bảy phần mười.
Hắn cần phải chạy đến Vân Hải tiên cung, sau đó cố gắng nghiên cứu thiên quy
Giới Luật hoàn chính trong vòng ba tháng.
“Ta hiểu!”
Tẩy Bích Thiên cũng quay người, lặng lẽ đi về một phía khác.
Bọn họ đều gánh vác sứ mệnh Sở Hi Thanh giao cho, một người đi hướng nam,
một người đi hướng đông.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, phương pháp này lại có thể để Hạ Bạch Thạch duy trì tu vị tamphẩm, có sức chiến đấu Địa Bảng.Sở Hi Thanh không biết làm như vậy có thể khôi phục đạo tâm của Hạ BạchThạch hay không, nhưng hắn có niềm tin, có thể làm cho người này khôi phụctám chín phần mười trạng thái năm xưa.Mấy người Tri Phi Tử từng có suy đoán.Trừ phi Cuồng Kiếm – Phong Tam tôn sùng và tin tưởng Sở Hi Thanh đến cựcđiểm, bằng không thì không thể tiến thêm một bước trên tu vị vốn có.Trí nhớ giả chắc chắn không phải trí nhớ thật, đạo tâm mượn đến cũng khôngphải đạo tâm thật, đây là một sơ hở trí mạng trong quá trình thăng cấp nhấtphẩm thượng.Sau khi Sở Hi Thanh làm xong những chuyện này, ánh mắt của Cuồng Kiếm –Phong Tam cũng lại có tiêu cự.Sau khi hắn tỉnh táo lại, lại liếc mắt nhìn bốn phía với vẻ ngờ vực, sau đó ánhmắt lại khóa chặt vào Sở Hi Thanh.“Chủ thượng, vừa có chuyện gì vậy? Hình như ta vừa thất thần trong chốc lát?”Hắn phát hiện trí nhớ của mình trống không trong giây lát, thời gian cũng khácvới bây giờ.Sở Hi Thanh nghe vậy, thản nhiên gật đầu: “Vừa rồi ngươi quả thực là đờ ra, làsuy nghĩ thứ gì đến thất thần sao?”Phong Tam cẩn thận nghĩ lại, sau đó lại lắc đầu, không nghĩ nữa.Có thể mình đờ người ra thật.Sau đó, hắn thu hồi tâm tư: “Lời nói của chủ thượng hôm nay, có phải là cố tìnhk*ch th*ch Tần Thắng không?”Hôm nay chủ thượng nói như vậy, chỉ sợ người kia sẽ không tiếc tất cả thủ đoạnvà lực lượng để g**t ch*t chủ thượng.“Ngươi nhìn ra rồi?”Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười: “Ta chính là có ý đó, vị An Bắc đại tướng quân TầnThắng này không chứa được ta, vì vậy dù ta có k*ch th*ch hắn hay không, hắncũng sẽ dốc hết sức để đưa ta vào chỗ chết, nhưng mà người càng gấp gáp, thìcàng dễ mắc sai lầm.”Hắn hi vọng Tần Thắng nhìn chằm chằm vào mình, thuận tiện cho Sở Vân Vânhành động.Sở Vân Vân không hề có ý định quay về Thiết Sơn Tần thị.Tuy nhiên, 290 vạn đại quân ở bốn châu Băng U Cực Tuyệt, tất cả đều là thuộchạ cũ của nàng.Có gần một nửa quan quân ở đây là do Sở Vân Vân đề bạt lên.Tần Thắng không có uy vọng của Bá Võ Vương, dù hắn kế nhiệm chức vị AnBắc đại tướng quân hai năm, nhưng vẫn không thể thay hết những người này.Tần Thắng còn phải bỏ công sức vào Tần gia, tra xét năm mươi vạn An BắcQuân trực thuộc Thiết Sơn Tần thị nữa.Phong Tam vẫn cảm thấy không hiểu.Nhưng khi hắn định mở miệng hỏi, thì Sở Hi Thanh đã đứng thẳng lên.“Chúng ta đến rồi!”Bọn họ đã đến nơi mà Huyết Nhai Đao Quân nói đến.Trong mắt Sở Hi Thanh hàm chứa vẻ chờ mong.Hi vọng sau một ngàn năm, thứ kia vẫn còn ở đó, sau khi Huyết Nhai Đao Quânvào tráng niên, hắn cũng không lấy thứ này đi.Cùng lúc đó, ở trên mặt biển cách đó mấy ngàn dặm.Thiết Diện Phán Quan – La Dương và Thần Quyền Phán Quan – Tẩy BíchThiên hai mặt nhìn nhau.Vẻ mặt hai người đều cực kỳ nghiêm túc, không có quá nhiều tâm tình vuisướng.“Thế nào?” Tẩy Bích Thiên nhìn La Dương: “Ta cảm thấy thiếu chủ thật sự rấtkhác với trước kia.”“Thiếu chủ bây giờ, văn võ song toàn, trí dũng nhiều mặt. Dù là đối mắt với AnBắc đại tướng quân Tần Thắng, thì cũng có thể ung dung không vội. Hơn nữa,lời nói và khí độ của thiếu chủ còn vượt qua cả Tần Thắng.”Trong mắt La Dương toát ra một vệt vui vẻ: “Nhưng đó thật sự là thiếu chủkhông thể nghi ngờ! Gia chủ trên trời linh thiêng, nếu ngài ấy có thể nhìn thấythiếu chủ bây giờ, không biết sẽ vui mừng đến mức nào.”“Ta không nói là không phải.” Tẩy Bích Thiên lắc đầu: “Ta chỉ là cảm thấythiếu chủ thay đổi quá nhiều, cũng không biết là vì sao?”La Dương khẽ than thở mộ tiếng: “Thiếu chủ phải chịu đựng nỗi khổ độc chú từnhỏ, thứ hắn trải qua tuyệt đối không phải thứ người bình thường có thể chịuđựng, vì vậy nên chúng ta cũng khó đoán được tâm tính của hắn biến hóa thếnào. Bích Thiên, ngươi thật sự cho rằng thiếu chủ ngày xưa nhu nhược vô năngsao? Thiếu chủ không bị độc chú kia hành hạ đến phát rồ, từ đó có thể thấy ýchí của thiếu chủ không phải người thường có thể sánh bằng.”Hắn thấy Tẩy Bích Thiên yên lặng không nói gì, liền trực tiếp xoay người rờiđi: “Ta đi đây, đi tìm Lý giáo đầu rồi cùng đi Vân Hải tiên cung. Còn ngươi,ngươi nhất định phải hoàn thành việc thiếu chủ giao phó. Thiếu chủ khởi tửhoàn sinh, tuy rằng thoát khỏi độc chú, nhưng cái Lục âm Hoàn Hồn Chú kiacũng là một mầm họa rất lớn, chúng ta không thể trơ mắt nhìn.”Đây cũng là vì sao La Dương gặp mặt Sở Hi Thanh xong thì ý mừng trong lònglại biến mất bảy phần mười.Hắn cần phải chạy đến Vân Hải tiên cung, sau đó cố gắng nghiên cứu thiên quyGiới Luật hoàn chính trong vòng ba tháng.“Ta hiểu!”Tẩy Bích Thiên cũng quay người, lặng lẽ đi về một phía khác.Bọn họ đều gánh vác sứ mệnh Sở Hi Thanh giao cho, một người đi hướng nam,một người đi hướng đông.