Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1581: Thần Ý Xúc Tử Đao (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Tẩy Bích Thiên!” Long Dương trưởng công chúa nheo mắt lại, sau đó lại cườigằn một tiếng: “Lại dám đánh đến cửa? Hắn thật to gan, thật sự coi mình làhạng 27 Địa Bảng sao?”Lúc này, Sở Thần Thông cũng đứng dậy, hắn nâng Vạn Tượng tinh bàn trongtay, đầy hứng thú mà nhìn về phía trước: “Đối thủ này đúng là không tệ, lát nữakhông ngại để ta thử hắn một phen.”Có thể mượn Tẩy Bích Thiên này để thử uy năng của thần khí.Tuy rằng hắn không thể luyện hóa Vạn Tượng tinh bàn, nhưng vẫn có thể mượnhuyết mạch Sở gia, để k*ch th*ch ba phần mười uy lực của nó.“Hồ đồ!” Sắc mặt Long Dương lạnh lùng nghiêm túc, giọng nói không cho làmtrái: “Tẩy Bích Thiên tuy hữu danh vô thức, nhưng thực lực cũng nằm tronghạng 200 Địa Bảng, ngươi bây giờ há có thể là đối thủ của hắn? Dù là ngươiluyện hóa được Vạn Tượng tinh bàn, thì cũng phải cẩn thận ba phần, huống chilà hiện tại?”Nếu Sở Thần Thông giao thủ với Tẩy Bích Thiên, tất sẽ bị Vạn Tượng tinh bànphản phệ đến trọng thương.Đám người này bị triều đình truy sát hơn hai năm, thực lực chẳng những khôngsuy sụp, trái lại còn tăng mạnh. Đám gia tướng và hộ vệ của Sở gia ở tây viện,thế mà lại không phải đối thủ của bọn họ.“Phiền phức rồi.”Lúc này, thái giám trung niên kia lại mở miệng: “Ta vừa dùng bí pháp để cầuviện với đại nội, nhưng đã bị người cắt đứt. Nơi này có thuật sư nhị phẩm trởlên, cắt đứt trong và ngoài. Công chúa, chỉ sợ trận pháp phòng ngự nơi này đãkhông thể ỷ lại, chúng ta nên rời khỏi đây trước.”Long Dương trưởng công chúa nghe vậy thì sững sờ, trong mắt rốt cuộc cũnghiện ra vài phần ngưng trọng.Vẻ mặt của nàng vẫn ung dung không vội: “Mười mấy tên chuột nhắt khôngdám ra ngoài ánh sáng mà thôi, bản cung cần gì bỏ chạy? Bản cung liền gặp bọnhọ một lần.”Lòng tin của nàng bắt nguồn từ tu vị nhị phẩm trên người, hai là từ vị nội thị tênCao Hàn này.Người này tuy không có danh tiếng gì, tu vị lại cao đến nhị phẩm, thực lực cũngnằm ở giữa Địa Bảng. Chính là cao thủ đại nội trong hoàng cung, đã đi theonàng từ nhỏ.Tẩy Bích Thiên dùng Bách Bộ Thần Quyền và thân phân để tung hoành thiênhạ, nhưng công pháp của Cao Hàn lại có thể khắc chế Tẩy Bích Thiên.Thứ ba là nơi này cách Hoàng Lâm uyển không đến mười lăm dặm.Đó là biệt cung của hoàng gia, là vị trí săn bắn du ngoạn của thiên tử. Nơi đókhông chỉ có 13 vạn cấm quân, mà còn có vô số cao thủ của đại nội.Bên kia không thể không phát hiện động tĩnh nơi này, giờ phút này viện binh đãở trên đường.Vì vậy, Long Dương trưởng công chúa không hề lo lắng.Thái giám kia nghe vậy thì hơi lo lắng: “Nhưng ta cảm ứng được không chỉ cóThần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên! Mà còn có một vị cao thủ khác, võđạo của ngươi này rất ác liệt, huynh đệ Lý gia không đỡ nổi một đòn của ngườinày. Người này lại dùng. . . như là Tru Thiên Đao của Vô Tướng thần tông. . .”Thái giám nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại, đưa mắt nhìn về phía trước: “Hắnđến rồi!”Khí tức mạnh mẽ kia đã dùng Tru Thiên Đao để tru diệt khoảng cách, trực tiếpvượt qua trăm trượng để xuất hiện ở trước bọn họ.Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi, mặc một bộ trường bào màu tím,dáng người cao tu, ngũ quan tuấn dật.Hắn đè đôi song đao bên hông, một đôi mắt phượng hẹp dài ngậm lấy ý cười.Thái giám kia nhìn người này, mắt hiện ra vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ: “Ngươi làngười phương nào?”Hắn cảm giác kẻ này rất quen thuộc, tựa như đã gặp ở đâu đó trong thời giangần đây.Hắn suy nghĩ thật nhanh, chẳng mấy chốc đã nhớ đến quyển Thiên Cơ Võ Phổmà mình mới xem gần đây.Ánh mắt thái giám co rút lại: “Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh?”Vấn đề là kẻ này đến đây làm gì? Còn liên thủ với đám dư nghiệt của trưởngphòng?Lẽ nào là vì chuyện của Sở Mính đã chọc giận người này?“Chính là Sở mỗ!”Sở Hi Thanh thì lại mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên nhìn hai mẹ con ở trên VọngTinh đài: “Nhưng mà không chỉ là Sở Hi Thanh, Long Dương trưởng công chúachắc hẳn cũng nhận ra ta.”Lúc này, con ngươi của Long Dương trưởng công chúa và Sở Thần Thông đềuco rút lại, sắc mặt đều trắng bệch như người chết.Trong mắt bọn họ có khiếp sợ, cũng có không thể tin nổi.“Sở Tranh!”Giọng nói của Long Dương trưởng công chúa rất khó khăn, gần như nói từngchữ từng chữ: “Ngươi thật sự còn sống? Ngươi lại không chết?”“Thật ra thì đã chết qua một lần!”Sở Hi Thanh dạo bước đến Vọng Tinh đài: “May mắn trở về từ cửu tuyền. Vìvậy, ta muốn đòi nợ với hai vị.”Long Dương trưởng công chúa thì nheo mắt lại: “Ngươi lại là Vô Cực ĐaoQuân!”Là Vô Cực Đao Quân thiên tư có một không hai trong thiên hạ, khiến ái nữ SởMính của nàng bị chèn ép trở thành con rơi!Long Dương trưởng công chúa chỉ cảm thấy rất hoang đường.Sở Tranh ốm yếu vô năng kia, làm sao có thể trở thành thiên kiêu cái thế, vôđịch trong cùng thế hệ được? 

“Tẩy Bích Thiên!” Long Dương trưởng công chúa nheo mắt lại, sau đó lại cười

gằn một tiếng: “Lại dám đánh đến cửa? Hắn thật to gan, thật sự coi mình là

hạng 27 Địa Bảng sao?”

Lúc này, Sở Thần Thông cũng đứng dậy, hắn nâng Vạn Tượng tinh bàn trong

tay, đầy hứng thú mà nhìn về phía trước: “Đối thủ này đúng là không tệ, lát nữa

không ngại để ta thử hắn một phen.”

Có thể mượn Tẩy Bích Thiên này để thử uy năng của thần khí.

Tuy rằng hắn không thể luyện hóa Vạn Tượng tinh bàn, nhưng vẫn có thể mượn

huyết mạch Sở gia, để k*ch th*ch ba phần mười uy lực của nó.

“Hồ đồ!” Sắc mặt Long Dương lạnh lùng nghiêm túc, giọng nói không cho làm

trái: “Tẩy Bích Thiên tuy hữu danh vô thức, nhưng thực lực cũng nằm trong

hạng 200 Địa Bảng, ngươi bây giờ há có thể là đối thủ của hắn? Dù là ngươi

luyện hóa được Vạn Tượng tinh bàn, thì cũng phải cẩn thận ba phần, huống chi

là hiện tại?”

Nếu Sở Thần Thông giao thủ với Tẩy Bích Thiên, tất sẽ bị Vạn Tượng tinh bàn

phản phệ đến trọng thương.

Đám người này bị triều đình truy sát hơn hai năm, thực lực chẳng những không

suy sụp, trái lại còn tăng mạnh. Đám gia tướng và hộ vệ của Sở gia ở tây viện,

thế mà lại không phải đối thủ của bọn họ.

“Phiền phức rồi.”

Lúc này, thái giám trung niên kia lại mở miệng: “Ta vừa dùng bí pháp để cầu

viện với đại nội, nhưng đã bị người cắt đứt. Nơi này có thuật sư nhị phẩm trở

lên, cắt đứt trong và ngoài. Công chúa, chỉ sợ trận pháp phòng ngự nơi này đã

không thể ỷ lại, chúng ta nên rời khỏi đây trước.”

Long Dương trưởng công chúa nghe vậy thì sững sờ, trong mắt rốt cuộc cũng

hiện ra vài phần ngưng trọng.

Vẻ mặt của nàng vẫn ung dung không vội: “Mười mấy tên chuột nhắt không

dám ra ngoài ánh sáng mà thôi, bản cung cần gì bỏ chạy? Bản cung liền gặp bọn

họ một lần.”

Lòng tin của nàng bắt nguồn từ tu vị nhị phẩm trên người, hai là từ vị nội thị tên

Cao Hàn này.

Người này tuy không có danh tiếng gì, tu vị lại cao đến nhị phẩm, thực lực cũng

nằm ở giữa Địa Bảng. Chính là cao thủ đại nội trong hoàng cung, đã đi theo

nàng từ nhỏ.

Tẩy Bích Thiên dùng Bách Bộ Thần Quyền và thân phân để tung hoành thiên

hạ, nhưng công pháp của Cao Hàn lại có thể khắc chế Tẩy Bích Thiên.

Thứ ba là nơi này cách Hoàng Lâm uyển không đến mười lăm dặm.

Đó là biệt cung của hoàng gia, là vị trí săn bắn du ngoạn của thiên tử. Nơi đó

không chỉ có 13 vạn cấm quân, mà còn có vô số cao thủ của đại nội.

Bên kia không thể không phát hiện động tĩnh nơi này, giờ phút này viện binh đã

ở trên đường.

Vì vậy, Long Dương trưởng công chúa không hề lo lắng.

Thái giám kia nghe vậy thì hơi lo lắng: “Nhưng ta cảm ứng được không chỉ có

Thần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên! Mà còn có một vị cao thủ khác, võ

đạo của ngươi này rất ác liệt, huynh đệ Lý gia không đỡ nổi một đòn của người

này. Người này lại dùng. . . như là Tru Thiên Đao của Vô Tướng thần tông. . .”

Thái giám nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại, đưa mắt nhìn về phía trước: “Hắn

đến rồi!”

Khí tức mạnh mẽ kia đã dùng Tru Thiên Đao để tru diệt khoảng cách, trực tiếp

vượt qua trăm trượng để xuất hiện ở trước bọn họ.

Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi, mặc một bộ trường bào màu tím,

dáng người cao tu, ngũ quan tuấn dật.

Hắn đè đôi song đao bên hông, một đôi mắt phượng hẹp dài ngậm lấy ý cười.

Thái giám kia nhìn người này, mắt hiện ra vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ: “Ngươi là

người phương nào?”

Hắn cảm giác kẻ này rất quen thuộc, tựa như đã gặp ở đâu đó trong thời gian

gần đây.

Hắn suy nghĩ thật nhanh, chẳng mấy chốc đã nhớ đến quyển Thiên Cơ Võ Phổ

mà mình mới xem gần đây.

Ánh mắt thái giám co rút lại: “Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh?”

Vấn đề là kẻ này đến đây làm gì? Còn liên thủ với đám dư nghiệt của trưởng

phòng?

Lẽ nào là vì chuyện của Sở Mính đã chọc giận người này?

“Chính là Sở mỗ!”

Sở Hi Thanh thì lại mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên nhìn hai mẹ con ở trên Vọng

Tinh đài: “Nhưng mà không chỉ là Sở Hi Thanh, Long Dương trưởng công chúa

chắc hẳn cũng nhận ra ta.”

Lúc này, con ngươi của Long Dương trưởng công chúa và Sở Thần Thông đều

co rút lại, sắc mặt đều trắng bệch như người chết.

Trong mắt bọn họ có khiếp sợ, cũng có không thể tin nổi.

“Sở Tranh!”

Giọng nói của Long Dương trưởng công chúa rất khó khăn, gần như nói từng

chữ từng chữ: “Ngươi thật sự còn sống? Ngươi lại không chết?”

“Thật ra thì đã chết qua một lần!”

Sở Hi Thanh dạo bước đến Vọng Tinh đài: “May mắn trở về từ cửu tuyền. Vì

vậy, ta muốn đòi nợ với hai vị.”

Long Dương trưởng công chúa thì nheo mắt lại: “Ngươi lại là Vô Cực Đao

Quân!”

Là Vô Cực Đao Quân thiên tư có một không hai trong thiên hạ, khiến ái nữ Sở

Mính của nàng bị chèn ép trở thành con rơi!

Long Dương trưởng công chúa chỉ cảm thấy rất hoang đường.

Sở Tranh ốm yếu vô năng kia, làm sao có thể trở thành thiên kiêu cái thế, vô

địch trong cùng thế hệ được? 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Tẩy Bích Thiên!” Long Dương trưởng công chúa nheo mắt lại, sau đó lại cườigằn một tiếng: “Lại dám đánh đến cửa? Hắn thật to gan, thật sự coi mình làhạng 27 Địa Bảng sao?”Lúc này, Sở Thần Thông cũng đứng dậy, hắn nâng Vạn Tượng tinh bàn trongtay, đầy hứng thú mà nhìn về phía trước: “Đối thủ này đúng là không tệ, lát nữakhông ngại để ta thử hắn một phen.”Có thể mượn Tẩy Bích Thiên này để thử uy năng của thần khí.Tuy rằng hắn không thể luyện hóa Vạn Tượng tinh bàn, nhưng vẫn có thể mượnhuyết mạch Sở gia, để k*ch th*ch ba phần mười uy lực của nó.“Hồ đồ!” Sắc mặt Long Dương lạnh lùng nghiêm túc, giọng nói không cho làmtrái: “Tẩy Bích Thiên tuy hữu danh vô thức, nhưng thực lực cũng nằm tronghạng 200 Địa Bảng, ngươi bây giờ há có thể là đối thủ của hắn? Dù là ngươiluyện hóa được Vạn Tượng tinh bàn, thì cũng phải cẩn thận ba phần, huống chilà hiện tại?”Nếu Sở Thần Thông giao thủ với Tẩy Bích Thiên, tất sẽ bị Vạn Tượng tinh bànphản phệ đến trọng thương.Đám người này bị triều đình truy sát hơn hai năm, thực lực chẳng những khôngsuy sụp, trái lại còn tăng mạnh. Đám gia tướng và hộ vệ của Sở gia ở tây viện,thế mà lại không phải đối thủ của bọn họ.“Phiền phức rồi.”Lúc này, thái giám trung niên kia lại mở miệng: “Ta vừa dùng bí pháp để cầuviện với đại nội, nhưng đã bị người cắt đứt. Nơi này có thuật sư nhị phẩm trởlên, cắt đứt trong và ngoài. Công chúa, chỉ sợ trận pháp phòng ngự nơi này đãkhông thể ỷ lại, chúng ta nên rời khỏi đây trước.”Long Dương trưởng công chúa nghe vậy thì sững sờ, trong mắt rốt cuộc cũnghiện ra vài phần ngưng trọng.Vẻ mặt của nàng vẫn ung dung không vội: “Mười mấy tên chuột nhắt khôngdám ra ngoài ánh sáng mà thôi, bản cung cần gì bỏ chạy? Bản cung liền gặp bọnhọ một lần.”Lòng tin của nàng bắt nguồn từ tu vị nhị phẩm trên người, hai là từ vị nội thị tênCao Hàn này.Người này tuy không có danh tiếng gì, tu vị lại cao đến nhị phẩm, thực lực cũngnằm ở giữa Địa Bảng. Chính là cao thủ đại nội trong hoàng cung, đã đi theonàng từ nhỏ.Tẩy Bích Thiên dùng Bách Bộ Thần Quyền và thân phân để tung hoành thiênhạ, nhưng công pháp của Cao Hàn lại có thể khắc chế Tẩy Bích Thiên.Thứ ba là nơi này cách Hoàng Lâm uyển không đến mười lăm dặm.Đó là biệt cung của hoàng gia, là vị trí săn bắn du ngoạn của thiên tử. Nơi đókhông chỉ có 13 vạn cấm quân, mà còn có vô số cao thủ của đại nội.Bên kia không thể không phát hiện động tĩnh nơi này, giờ phút này viện binh đãở trên đường.Vì vậy, Long Dương trưởng công chúa không hề lo lắng.Thái giám kia nghe vậy thì hơi lo lắng: “Nhưng ta cảm ứng được không chỉ cóThần Quyền Phán Quan – Tẩy Bích Thiên! Mà còn có một vị cao thủ khác, võđạo của ngươi này rất ác liệt, huynh đệ Lý gia không đỡ nổi một đòn của ngườinày. Người này lại dùng. . . như là Tru Thiên Đao của Vô Tướng thần tông. . .”Thái giám nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại, đưa mắt nhìn về phía trước: “Hắnđến rồi!”Khí tức mạnh mẽ kia đã dùng Tru Thiên Đao để tru diệt khoảng cách, trực tiếpvượt qua trăm trượng để xuất hiện ở trước bọn họ.Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi, mặc một bộ trường bào màu tím,dáng người cao tu, ngũ quan tuấn dật.Hắn đè đôi song đao bên hông, một đôi mắt phượng hẹp dài ngậm lấy ý cười.Thái giám kia nhìn người này, mắt hiện ra vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ: “Ngươi làngười phương nào?”Hắn cảm giác kẻ này rất quen thuộc, tựa như đã gặp ở đâu đó trong thời giangần đây.Hắn suy nghĩ thật nhanh, chẳng mấy chốc đã nhớ đến quyển Thiên Cơ Võ Phổmà mình mới xem gần đây.Ánh mắt thái giám co rút lại: “Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh?”Vấn đề là kẻ này đến đây làm gì? Còn liên thủ với đám dư nghiệt của trưởngphòng?Lẽ nào là vì chuyện của Sở Mính đã chọc giận người này?“Chính là Sở mỗ!”Sở Hi Thanh thì lại mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên nhìn hai mẹ con ở trên VọngTinh đài: “Nhưng mà không chỉ là Sở Hi Thanh, Long Dương trưởng công chúachắc hẳn cũng nhận ra ta.”Lúc này, con ngươi của Long Dương trưởng công chúa và Sở Thần Thông đềuco rút lại, sắc mặt đều trắng bệch như người chết.Trong mắt bọn họ có khiếp sợ, cũng có không thể tin nổi.“Sở Tranh!”Giọng nói của Long Dương trưởng công chúa rất khó khăn, gần như nói từngchữ từng chữ: “Ngươi thật sự còn sống? Ngươi lại không chết?”“Thật ra thì đã chết qua một lần!”Sở Hi Thanh dạo bước đến Vọng Tinh đài: “May mắn trở về từ cửu tuyền. Vìvậy, ta muốn đòi nợ với hai vị.”Long Dương trưởng công chúa thì nheo mắt lại: “Ngươi lại là Vô Cực ĐaoQuân!”Là Vô Cực Đao Quân thiên tư có một không hai trong thiên hạ, khiến ái nữ SởMính của nàng bị chèn ép trở thành con rơi!Long Dương trưởng công chúa chỉ cảm thấy rất hoang đường.Sở Tranh ốm yếu vô năng kia, làm sao có thể trở thành thiên kiêu cái thế, vôđịch trong cùng thế hệ được? 

Chương 1581: Thần Ý Xúc Tử Đao (5)