Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1582: Thần Ý Xúc Tử Đao (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Không thể tưởng tượng nổi!” Long Dương trưởng công chúa vẫn không thể tintưởng: “Ngươi rốt cuộc đã làm thế nào? Vì sao đến tận bây giờ vẫn không có ainhận ra thân phận của ngươi?”Người này vang danh thiên hạ, nhưng vẫn không có ai liên tưởng đến hắn và SởTranh.Hắn lại làm thế nào để giấu diếm được tai mắt của Kinh Tây Sở thị và triềuđình?“Ngươi có thể hiểu là một loại quấy nhiễu nhận biết.”Sở Hi Thanh tiếp tục tiến lên, tay đè song đao, bước lên bậc thang: “Vì sợ cácngươi nhận ra, ta đã bỏ ra rất nhiều công sức. Mãi cho đến tận đây, cuối cùngcũng coi như có lực lượng ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu.”“Ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu? Trừng mắt tất báo đúng không?”Long Dương trưởng công chúa nỉ non một tiếng, tâm thần chợt hơi động, cườithành tiếng: “Ngươi muốn mượn tính mạng của hai chúng ta để hoàn thành‘nghi thức thiên địa’? Quả thực, ngươi muốn hoàn thành ‘nghi thức’ của NhaiTí Đao, không có đối tượng nào là thích hợp hơn chúng ta. Đáng tiếc . . .”Vẻ mặt của nàng bỗng nhiên nghiêm túc, sát cơ dâng trào: “Không biết tự lượngsức mình! Cao Hàn, giết hắn cho ta!”Bóng người thái giám kia lập tức lóe lên, thân như mị ảnh mà xuất hiện ở trướcngười Sở Hi Thanh.Trong tay hắn là một thanh kiếm tinh xảo màu đỏ thắm, bao trùm toàn bộ thânthể Sở Hi Thanh.Long Dương trưởng công chúa thì lại chắp tay sau lưng, mở miệng nói tiếp:“Chút tu vị này của ngươi, mà cũng dám đến nhà trả thù, muốn là địch vớihoàng thất Đại Ninh ta? Quả thực là phát rồ. Nhưng mà cũng tốt, nếu như ngươiẩn nhẫn thêm hai năm, thật sự có thể trở thành đại họa của Đại Ninh ta. . .”Sở Thần Thông ở bên cạnh nàng thì lại ‘chà chà’ hai tiếng, cảm khái nói: “Đúnglà Tranh đường đệ, không ngờ hắn lại vẫn còn sống thật, lại còn là Vô Cực ĐaoQuân nữa. Thú vị, thú vị, quả nhiên là thiên hạ rộng lớn, không gì không có.”Cánh tay cầm Vạn Tượng tinh bàn của hắn đã nổi đầy gân xanh.Sở Thần Thông đang dùng toàn lực để áp chế cái thần khí nhất phẩm này.Trong lòng hắn lại sinh sôi ý mừng vô tận.Chỉ cần g**t ch*t Sở Hi Thanh ở đây, như vậy cái Vạn Tượng tinh bàn này sẽthuộc về hắn.Nếu Sở gia bọn họ có thể mai táng Sở Hi Thanh một lần, tự nhiên cũng có thểchôn hắn lần thứ hai.Nhưng khoảnh khắc này, giọng nói của Sở Thần Thông chợt dừng lại, sắc mặtlại chuyển thành tái nhợt.Con ngươi của Long Dương trưởng công chúa cũng co rụt lại.Trong vài hơi thở bọn họ nói chuyện, Cao Hàn đã đâm ít nhất 7200 kiếm.Cao Hàn tu luyện Vô Cấu Kiếm, chính là lấy tốc độ tay và tốc độ kiếm không gìsánh kịp để nổi danh thiên hạ.Nhưng Sở Hi Thanh lại không hề lùi lại một chút, lông tóc không tổn thương.Hắn tay đè song đao, hầu như cứng rắn chống đỡ kiếm thế của Cao Hàn, từngbước từng bước tiến lên phía trước.Thân thể Cao Hàn thậm chí còn không thể không lùi lại, hắn trượt lùi ba mươitrượng, mãi cho đến khi lùi đến trước người Long Dương trưởng công chúa.“Nhai Tí Đao của ngươi không đúng!” Miệng Cao Hàn thế mà lại tràn ra mộtvệt máu.Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thiếu niên đang cất bước đi tới kia với vẻ không thểtưởng tượng nổi, trong con ngươi tràn đầy kinh hãi: “Mời công chúa điện hạ đimau! Người này. . .rất có thể đã học được Thần Ý Xúc Tử Đao!”“Thần Ý Xúc Tử Đao!”Long Dương trưởng công chúa ngây người.Sở Hi Thanh thế mà lại học được Thần Ý Xúc Tử Đao rồi?Vấn đề là trong lời đồn, môn đao pháp này cần phải có tu vị tam phẩm mới cóthể học được.Nàng nghe phu quân và mưu sĩ nghị luận qua, dù thiên tư của Sở Hi Thanh xuấtchúng đến mức nào, cũng phải chờ đến tứ phẩm thì mới có thể học được thứcđầu tiên của Thần Ý Xúc Tử Đao.Long Dương trưởng công chúa lại cực kỳ tin tưởng Cao Hàn, nàng không biếtSở Hi Thanh có học được Thần Ý Xúc Tử Đao hay không, nhưng lại biết CaoHàn đường đường là một cao thủ nhị phẩm hạ, thế mà lại không thể làm gì SởHi Thanh.Hắn không chỉ không đả thương được Sở Hi Thanh, trái lại còn bị đối phươngphản xạ cho bị thương!Long Dương trưởng công chúa không do dự nữa, một tay nắm lấy tay củatrưởng tử Sở Thần Thông, rồi bay thẳng về phía bắc.Chỉ cần lướt qua bức tường cao của sơn trang này, nhảy qua gò núi nhỏ phíasau, đó chính là Hoàng Lâm uyển của hoàng gia.Chỉ là Long Dương trưởng công chúa mới bay được hai mươi trượng, liền bịmột bóng người đỏ thắm chặn lại.Long Dương trưởng công chúa vội vàng rút kiếm đâm về phía đối thủ, cươnglực của song phương va chạm nổ ầm ầm, khiến đất đá và kiến trúc ở chungquanh đều nổ thành bột mịn.Bóng người màu đỏ ngòm kia bị chấn động bay ra ngoài năm mươi trượng, lạicười gằn một tiếng: “Cái tu vị nhị phẩm này của ngươi, thì ra là tốt mã dẻ cùi.”Sắc mặt Long Dương trưởng công chúa lạnh như băng, vẫn bay ngược về VọngTinh đài lần nữa.Lúc này, trong miệng nàng cùng tràn ra một tia máu.Long Dương trưởng công chúa cũng biết tu vị nhị phẩm của mình là thế nào.Nàng mượn lực lượng của hoàng thất để tăng lên, dùng để kéo dài tuổi thọ màthôi.Thực lực chân chính của nàng kém xa võ tu nhị phẩm bình thường, thậm chícòn không bằng phần đuôi Địa Bảng

“Không thể tưởng tượng nổi!” Long Dương trưởng công chúa vẫn không thể tin

tưởng: “Ngươi rốt cuộc đã làm thế nào? Vì sao đến tận bây giờ vẫn không có ai

nhận ra thân phận của ngươi?”

Người này vang danh thiên hạ, nhưng vẫn không có ai liên tưởng đến hắn và Sở

Tranh.

Hắn lại làm thế nào để giấu diếm được tai mắt của Kinh Tây Sở thị và triều

đình?

“Ngươi có thể hiểu là một loại quấy nhiễu nhận biết.”

Sở Hi Thanh tiếp tục tiến lên, tay đè song đao, bước lên bậc thang: “Vì sợ các

ngươi nhận ra, ta đã bỏ ra rất nhiều công sức. Mãi cho đến tận đây, cuối cùng

cũng coi như có lực lượng ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu.”

“Ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu? Trừng mắt tất báo đúng không?”

Long Dương trưởng công chúa nỉ non một tiếng, tâm thần chợt hơi động, cười

thành tiếng: “Ngươi muốn mượn tính mạng của hai chúng ta để hoàn thành

‘nghi thức thiên địa’? Quả thực, ngươi muốn hoàn thành ‘nghi thức’ của Nhai

Tí Đao, không có đối tượng nào là thích hợp hơn chúng ta. Đáng tiếc . . .”

Vẻ mặt của nàng bỗng nhiên nghiêm túc, sát cơ dâng trào: “Không biết tự lượng

sức mình! Cao Hàn, giết hắn cho ta!”

Bóng người thái giám kia lập tức lóe lên, thân như mị ảnh mà xuất hiện ở trước

người Sở Hi Thanh.

Trong tay hắn là một thanh kiếm tinh xảo màu đỏ thắm, bao trùm toàn bộ thân

thể Sở Hi Thanh.

Long Dương trưởng công chúa thì lại chắp tay sau lưng, mở miệng nói tiếp:

“Chút tu vị này của ngươi, mà cũng dám đến nhà trả thù, muốn là địch với

hoàng thất Đại Ninh ta? Quả thực là phát rồ. Nhưng mà cũng tốt, nếu như ngươi

ẩn nhẫn thêm hai năm, thật sự có thể trở thành đại họa của Đại Ninh ta. . .”

Sở Thần Thông ở bên cạnh nàng thì lại ‘chà chà’ hai tiếng, cảm khái nói: “Đúng

là Tranh đường đệ, không ngờ hắn lại vẫn còn sống thật, lại còn là Vô Cực Đao

Quân nữa. Thú vị, thú vị, quả nhiên là thiên hạ rộng lớn, không gì không có.”

Cánh tay cầm Vạn Tượng tinh bàn của hắn đã nổi đầy gân xanh.

Sở Thần Thông đang dùng toàn lực để áp chế cái thần khí nhất phẩm này.

Trong lòng hắn lại sinh sôi ý mừng vô tận.

Chỉ cần g**t ch*t Sở Hi Thanh ở đây, như vậy cái Vạn Tượng tinh bàn này sẽ

thuộc về hắn.

Nếu Sở gia bọn họ có thể mai táng Sở Hi Thanh một lần, tự nhiên cũng có thể

chôn hắn lần thứ hai.

Nhưng khoảnh khắc này, giọng nói của Sở Thần Thông chợt dừng lại, sắc mặt

lại chuyển thành tái nhợt.

Con ngươi của Long Dương trưởng công chúa cũng co rụt lại.

Trong vài hơi thở bọn họ nói chuyện, Cao Hàn đã đâm ít nhất 7200 kiếm.

Cao Hàn tu luyện Vô Cấu Kiếm, chính là lấy tốc độ tay và tốc độ kiếm không gì

sánh kịp để nổi danh thiên hạ.

Nhưng Sở Hi Thanh lại không hề lùi lại một chút, lông tóc không tổn thương.

Hắn tay đè song đao, hầu như cứng rắn chống đỡ kiếm thế của Cao Hàn, từng

bước từng bước tiến lên phía trước.

Thân thể Cao Hàn thậm chí còn không thể không lùi lại, hắn trượt lùi ba mươi

trượng, mãi cho đến khi lùi đến trước người Long Dương trưởng công chúa.

“Nhai Tí Đao của ngươi không đúng!” Miệng Cao Hàn thế mà lại tràn ra một

vệt máu.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thiếu niên đang cất bước đi tới kia với vẻ không thể

tưởng tượng nổi, trong con ngươi tràn đầy kinh hãi: “Mời công chúa điện hạ đi

mau! Người này. . .rất có thể đã học được Thần Ý Xúc Tử Đao!”

“Thần Ý Xúc Tử Đao!”

Long Dương trưởng công chúa ngây người.

Sở Hi Thanh thế mà lại học được Thần Ý Xúc Tử Đao rồi?

Vấn đề là trong lời đồn, môn đao pháp này cần phải có tu vị tam phẩm mới có

thể học được.

Nàng nghe phu quân và mưu sĩ nghị luận qua, dù thiên tư của Sở Hi Thanh xuất

chúng đến mức nào, cũng phải chờ đến tứ phẩm thì mới có thể học được thức

đầu tiên của Thần Ý Xúc Tử Đao.

Long Dương trưởng công chúa lại cực kỳ tin tưởng Cao Hàn, nàng không biết

Sở Hi Thanh có học được Thần Ý Xúc Tử Đao hay không, nhưng lại biết Cao

Hàn đường đường là một cao thủ nhị phẩm hạ, thế mà lại không thể làm gì Sở

Hi Thanh.

Hắn không chỉ không đả thương được Sở Hi Thanh, trái lại còn bị đối phương

phản xạ cho bị thương!

Long Dương trưởng công chúa không do dự nữa, một tay nắm lấy tay của

trưởng tử Sở Thần Thông, rồi bay thẳng về phía bắc.

Chỉ cần lướt qua bức tường cao của sơn trang này, nhảy qua gò núi nhỏ phía

sau, đó chính là Hoàng Lâm uyển của hoàng gia.

Chỉ là Long Dương trưởng công chúa mới bay được hai mươi trượng, liền bị

một bóng người đỏ thắm chặn lại.

Long Dương trưởng công chúa vội vàng rút kiếm đâm về phía đối thủ, cương

lực của song phương va chạm nổ ầm ầm, khiến đất đá và kiến trúc ở chung

quanh đều nổ thành bột mịn.

Bóng người màu đỏ ngòm kia bị chấn động bay ra ngoài năm mươi trượng, lại

cười gằn một tiếng: “Cái tu vị nhị phẩm này của ngươi, thì ra là tốt mã dẻ cùi.”

Sắc mặt Long Dương trưởng công chúa lạnh như băng, vẫn bay ngược về Vọng

Tinh đài lần nữa.

Lúc này, trong miệng nàng cùng tràn ra một tia máu.

Long Dương trưởng công chúa cũng biết tu vị nhị phẩm của mình là thế nào.

Nàng mượn lực lượng của hoàng thất để tăng lên, dùng để kéo dài tuổi thọ mà

thôi.

Thực lực chân chính của nàng kém xa võ tu nhị phẩm bình thường, thậm chí

còn không bằng phần đuôi Địa Bảng

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Không thể tưởng tượng nổi!” Long Dương trưởng công chúa vẫn không thể tintưởng: “Ngươi rốt cuộc đã làm thế nào? Vì sao đến tận bây giờ vẫn không có ainhận ra thân phận của ngươi?”Người này vang danh thiên hạ, nhưng vẫn không có ai liên tưởng đến hắn và SởTranh.Hắn lại làm thế nào để giấu diếm được tai mắt của Kinh Tây Sở thị và triềuđình?“Ngươi có thể hiểu là một loại quấy nhiễu nhận biết.”Sở Hi Thanh tiếp tục tiến lên, tay đè song đao, bước lên bậc thang: “Vì sợ cácngươi nhận ra, ta đã bỏ ra rất nhiều công sức. Mãi cho đến tận đây, cuối cùngcũng coi như có lực lượng ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu.”“Ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu? Trừng mắt tất báo đúng không?”Long Dương trưởng công chúa nỉ non một tiếng, tâm thần chợt hơi động, cườithành tiếng: “Ngươi muốn mượn tính mạng của hai chúng ta để hoàn thành‘nghi thức thiên địa’? Quả thực, ngươi muốn hoàn thành ‘nghi thức’ của NhaiTí Đao, không có đối tượng nào là thích hợp hơn chúng ta. Đáng tiếc . . .”Vẻ mặt của nàng bỗng nhiên nghiêm túc, sát cơ dâng trào: “Không biết tự lượngsức mình! Cao Hàn, giết hắn cho ta!”Bóng người thái giám kia lập tức lóe lên, thân như mị ảnh mà xuất hiện ở trướcngười Sở Hi Thanh.Trong tay hắn là một thanh kiếm tinh xảo màu đỏ thắm, bao trùm toàn bộ thânthể Sở Hi Thanh.Long Dương trưởng công chúa thì lại chắp tay sau lưng, mở miệng nói tiếp:“Chút tu vị này của ngươi, mà cũng dám đến nhà trả thù, muốn là địch vớihoàng thất Đại Ninh ta? Quả thực là phát rồ. Nhưng mà cũng tốt, nếu như ngươiẩn nhẫn thêm hai năm, thật sự có thể trở thành đại họa của Đại Ninh ta. . .”Sở Thần Thông ở bên cạnh nàng thì lại ‘chà chà’ hai tiếng, cảm khái nói: “Đúnglà Tranh đường đệ, không ngờ hắn lại vẫn còn sống thật, lại còn là Vô Cực ĐaoQuân nữa. Thú vị, thú vị, quả nhiên là thiên hạ rộng lớn, không gì không có.”Cánh tay cầm Vạn Tượng tinh bàn của hắn đã nổi đầy gân xanh.Sở Thần Thông đang dùng toàn lực để áp chế cái thần khí nhất phẩm này.Trong lòng hắn lại sinh sôi ý mừng vô tận.Chỉ cần g**t ch*t Sở Hi Thanh ở đây, như vậy cái Vạn Tượng tinh bàn này sẽthuộc về hắn.Nếu Sở gia bọn họ có thể mai táng Sở Hi Thanh một lần, tự nhiên cũng có thểchôn hắn lần thứ hai.Nhưng khoảnh khắc này, giọng nói của Sở Thần Thông chợt dừng lại, sắc mặtlại chuyển thành tái nhợt.Con ngươi của Long Dương trưởng công chúa cũng co rụt lại.Trong vài hơi thở bọn họ nói chuyện, Cao Hàn đã đâm ít nhất 7200 kiếm.Cao Hàn tu luyện Vô Cấu Kiếm, chính là lấy tốc độ tay và tốc độ kiếm không gìsánh kịp để nổi danh thiên hạ.Nhưng Sở Hi Thanh lại không hề lùi lại một chút, lông tóc không tổn thương.Hắn tay đè song đao, hầu như cứng rắn chống đỡ kiếm thế của Cao Hàn, từngbước từng bước tiến lên phía trước.Thân thể Cao Hàn thậm chí còn không thể không lùi lại, hắn trượt lùi ba mươitrượng, mãi cho đến khi lùi đến trước người Long Dương trưởng công chúa.“Nhai Tí Đao của ngươi không đúng!” Miệng Cao Hàn thế mà lại tràn ra mộtvệt máu.Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thiếu niên đang cất bước đi tới kia với vẻ không thểtưởng tượng nổi, trong con ngươi tràn đầy kinh hãi: “Mời công chúa điện hạ đimau! Người này. . .rất có thể đã học được Thần Ý Xúc Tử Đao!”“Thần Ý Xúc Tử Đao!”Long Dương trưởng công chúa ngây người.Sở Hi Thanh thế mà lại học được Thần Ý Xúc Tử Đao rồi?Vấn đề là trong lời đồn, môn đao pháp này cần phải có tu vị tam phẩm mới cóthể học được.Nàng nghe phu quân và mưu sĩ nghị luận qua, dù thiên tư của Sở Hi Thanh xuấtchúng đến mức nào, cũng phải chờ đến tứ phẩm thì mới có thể học được thứcđầu tiên của Thần Ý Xúc Tử Đao.Long Dương trưởng công chúa lại cực kỳ tin tưởng Cao Hàn, nàng không biếtSở Hi Thanh có học được Thần Ý Xúc Tử Đao hay không, nhưng lại biết CaoHàn đường đường là một cao thủ nhị phẩm hạ, thế mà lại không thể làm gì SởHi Thanh.Hắn không chỉ không đả thương được Sở Hi Thanh, trái lại còn bị đối phươngphản xạ cho bị thương!Long Dương trưởng công chúa không do dự nữa, một tay nắm lấy tay củatrưởng tử Sở Thần Thông, rồi bay thẳng về phía bắc.Chỉ cần lướt qua bức tường cao của sơn trang này, nhảy qua gò núi nhỏ phíasau, đó chính là Hoàng Lâm uyển của hoàng gia.Chỉ là Long Dương trưởng công chúa mới bay được hai mươi trượng, liền bịmột bóng người đỏ thắm chặn lại.Long Dương trưởng công chúa vội vàng rút kiếm đâm về phía đối thủ, cươnglực của song phương va chạm nổ ầm ầm, khiến đất đá và kiến trúc ở chungquanh đều nổ thành bột mịn.Bóng người màu đỏ ngòm kia bị chấn động bay ra ngoài năm mươi trượng, lạicười gằn một tiếng: “Cái tu vị nhị phẩm này của ngươi, thì ra là tốt mã dẻ cùi.”Sắc mặt Long Dương trưởng công chúa lạnh như băng, vẫn bay ngược về VọngTinh đài lần nữa.Lúc này, trong miệng nàng cùng tràn ra một tia máu.Long Dương trưởng công chúa cũng biết tu vị nhị phẩm của mình là thế nào.Nàng mượn lực lượng của hoàng thất để tăng lên, dùng để kéo dài tuổi thọ màthôi.Thực lực chân chính của nàng kém xa võ tu nhị phẩm bình thường, thậm chícòn không bằng phần đuôi Địa Bảng

Chương 1582: Thần Ý Xúc Tử Đao (6)