Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1663: Thần Tâm Vô Lượng
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kiến Nguyên đế nheo mắt lại: “Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh không phảiVạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ sao? NGười này phụng lệnh thái sư, giám sát chiếncuộc phương bắc, điều tra và quản lý trật tự bốn châu Băng U Cực Tuyệt!”“Có thể hạ chỉ cho hắn, để Sở Hi Thanh nắm toàn quyền điều tra vụ án này, nhấtđịnh phải trừng trị tất cả đám người cấu kết với cự linh này!”Quần thần nghe đến đây, không khỏi tỏ vẻ kinh dị, đều nghĩ thầm không hổ làđương kim thiên tử, thủ đoạn rất điêu luyện.Nhưng hành động này của thiên tử, cũng chỉ là che thêm cái q**n l*t triều đìnhmà thôi.Thật ra thì những người này đều rơi vào tay Vô Tướng thần tông rồi, mặc VôTướng thần tông xử lý.Mà khi Thủ phụ đương triều đang định mở miệng nói chuyện, phía ngoài cunglại truyền vào một âm thanh hùng hồn và khí thế: “Thảo dân Vô Tướng thầntông Ngạo Quốc! Hôm nay xin gặp thiên tử Đại Ninh vì trận chiến ThươngLang nguyên.”Con ngươi của Kiến Nguyên đế co lại, câu nói này của Ngạo Quốc quả thật làgiống hệt với Lý Trường Sinh khi đến hoàng thành.Hắn vốn đã ra sức áp chế lửa giận trong lòng, lúc này lại nghe thấy câu này,Kiến Nguyên đế liền cảm thấy lồng ngực khó chịu, cổ họng hơi ngòn ngọt.Lần này, người vào hoàng thành đã đổi thành Ngạo Quốc, càng làm cho KiếnNguyên đế cảm thấy nhục nhã hơn.Tông chủ Lý Trường Sinh đã không định tự mình ra mặt nữa, mà để đại trưởnglão Chiến đường đến đây.Chiến đường… sự sắc bén trong này, khiến hắn không rét mà run.Sau đó, Kiến Nguyên đế mạnh mẽ nuốt máu trong miệng xuống, trên mặt vẫnbình tĩnh như thường: “Truyền lệnh! Mở cửa cung, dùng lễ quận vương để mờiNgạo đại trưởng lão vào cung.”Hắn hơi suy nghĩ một chút, lại nhắm mắt lại: “Ngoài ra, gửi thư mời tông chủcác tông như Vô Thượng huyền tông, Quy Nguyên kiếm pháp, Đô Thiên thầncung vào kinh đi.”Trong lòng hắn cực kỳ cay đắng, biết tất cả nỗ lực chèn ép thế lực giang hồtrong vòng mấy chục năm qua của mình đều đổ sông đổ biển rồi.Triều đình muốn hóa giải lửa giận của Vô Tướng thần tông, tất phải trả giá thậtđắt.Mà uy nghiêm đế vương mấy chục năm của hắn, hôm nay cũng bị người khácgiẫm trên mặt đất!Khi triều Đại Ninh không thể lấy ra đầy đủ thực lực, bọn họ đều không thể làmgì U Châu!Sau đó, Ngưng Thần quyết nắm chặt song quyền.Hắn nghĩ đến Cực Đông Băng Thành.Đám loạn thần tặc tử này, cứ giải quyết một trong số đó trước đã.Nhất Kiếm Khuynh Thành - Vấn Thù Y, đã đến thời điểm giải quyết nữ nhânnày rồi!. . .Tin tức cuộc đại chiến Thương Lang nguyên đã truyền vào trong tai của kháchkhanh hộ pháp Cô Minh Nguyệt tại trưa ngày thứ hai.Thời điểm này, Cô Minh Nguyệt đang xử lý công việc mà Sở Hi Thanh giaocho, thanh lý tất cả bang chúng vi phạm bang quy và ức h**p dân chúng ở TháiSơn đường.Kỳ chủ Sở Hi Thanh hiển nhiên là một người trong mắt không chứa nổi một hạtcát, đã quyết định dọn dẹp sạch sẽ Thiết Kỳ Bang.Dù vì vậy mà khiến cho bang chúng dưới trướng phản phệ, thậm chí là phảnloạn cũng không tiếc.Cô Minh Nguyệt không chỉ có võ đạo cao siêu, làm người cũng rất thành thụclão luyện và có năng lực.Tại quận Thái Sơn này, hắn nên giết thì giết, nên bắt thì bắt, từ đầu đến cuối đềucó chừng mực. Không bắt sai một người, cũng không giết chóc quá đáng.Mấu chốt là đường chủ Thái Sơn đường là Lệ Mãn Sơn, bản thân là một ngườivô cùng thủ quy củ.Làm xong những việc này, Cô Minh Nguyệt không khỏi đắc ý.Mấy nhiệm vụ trong tay hắn, đều hoàn thành rất xinh đẹp, nhất định có thể nổibật ở trong đám khách khanh hộ pháp.Hành động này đương nhiên không thể nhận được sự tin tưởng của Sở HiThanh.Nhưng hắn còn một cái bàn đạp là Cuồng Kiếm – Phong Tam.Có thể thấy, Sở Hi Thanh cực kỳ tin tưởng Phong Tam.Chỉ cần Phong Tam có thể nói vài câu bên tai Sở Hi Thanh, như vậy hắn sẽ cóthêm vài phần cơ hội.Mãi đến khi Cô Minh Nguyệt điều khiển phi thuyền của mình bay dọc theođường sông về quận Tú Thủy, người liên lạc của hắn đột nhiên xuất hiện trướcmặt hắn.Ban đầu, Cô Minh Nguyệt còn rất bất mãn.Hành vi của đối phương là cực kỳ nguy hiểm.Nội Vụ đường của Thiết Kỳ Bang thì không đáng nhắc đến.Nhưng Sở Hi Thanh còn có Thiên Thính viện của Vô Tướng thần tông.Hắn còn có quan hệ khá thân thiết với Thiên Cơ các, có thể mua tình báo từ nơiđó.Vì vậy, hai người bọn họ gặp mặt như vậy là rất nguy hiểm, chẳng may bị ngườiphát hiện, vậy thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ.Song khi Cô Minh Nguyệt xem hết tin phù mà người liên gửi đưa cho hắn, hắnchỉ cảm thấy não mình sắp nổ tung.“Kỳ chủ… Sở Hi Thanh hắn đã học được Thần Ý Đao Tâm?”Dựa theo tin tức trong tin phù.Tại Thương Lang nguyên, người này dùng Thần Ý Đao Tâm trấn áp năm trămvạn đại quân Cự linh.Đám Cự thần trong Vạn Ma quật bị trấn áp, cũng rất có thể là liên quan đếnngười này.Hắn còn có hiềm nghi là một trong những hung thủ chém giết Vô Thượng Đao– Thư Hoài Hạch.Mấu chốt nhất là…“Nói cách khác, khi ở đại điển hương đường ở trấn Tây Sơn, khi vừa mới gặpmặt chúng ta, thì hắn đã nhận biết được sát ý của ta?”
Kiến Nguyên đế nheo mắt lại: “Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh không phải
Vạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ sao? NGười này phụng lệnh thái sư, giám sát chiến
cuộc phương bắc, điều tra và quản lý trật tự bốn châu Băng U Cực Tuyệt!”
“Có thể hạ chỉ cho hắn, để Sở Hi Thanh nắm toàn quyền điều tra vụ án này, nhất
định phải trừng trị tất cả đám người cấu kết với cự linh này!”
Quần thần nghe đến đây, không khỏi tỏ vẻ kinh dị, đều nghĩ thầm không hổ là
đương kim thiên tử, thủ đoạn rất điêu luyện.
Nhưng hành động này của thiên tử, cũng chỉ là che thêm cái q**n l*t triều đình
mà thôi.
Thật ra thì những người này đều rơi vào tay Vô Tướng thần tông rồi, mặc Vô
Tướng thần tông xử lý.
Mà khi Thủ phụ đương triều đang định mở miệng nói chuyện, phía ngoài cung
lại truyền vào một âm thanh hùng hồn và khí thế: “Thảo dân Vô Tướng thần
tông Ngạo Quốc! Hôm nay xin gặp thiên tử Đại Ninh vì trận chiến Thương
Lang nguyên.”
Con ngươi của Kiến Nguyên đế co lại, câu nói này của Ngạo Quốc quả thật là
giống hệt với Lý Trường Sinh khi đến hoàng thành.
Hắn vốn đã ra sức áp chế lửa giận trong lòng, lúc này lại nghe thấy câu này,
Kiến Nguyên đế liền cảm thấy lồng ngực khó chịu, cổ họng hơi ngòn ngọt.
Lần này, người vào hoàng thành đã đổi thành Ngạo Quốc, càng làm cho Kiến
Nguyên đế cảm thấy nhục nhã hơn.
Tông chủ Lý Trường Sinh đã không định tự mình ra mặt nữa, mà để đại trưởng
lão Chiến đường đến đây.
Chiến đường… sự sắc bén trong này, khiến hắn không rét mà run.
Sau đó, Kiến Nguyên đế mạnh mẽ nuốt máu trong miệng xuống, trên mặt vẫn
bình tĩnh như thường: “Truyền lệnh! Mở cửa cung, dùng lễ quận vương để mời
Ngạo đại trưởng lão vào cung.”
Hắn hơi suy nghĩ một chút, lại nhắm mắt lại: “Ngoài ra, gửi thư mời tông chủ
các tông như Vô Thượng huyền tông, Quy Nguyên kiếm pháp, Đô Thiên thần
cung vào kinh đi.”
Trong lòng hắn cực kỳ cay đắng, biết tất cả nỗ lực chèn ép thế lực giang hồ
trong vòng mấy chục năm qua của mình đều đổ sông đổ biển rồi.
Triều đình muốn hóa giải lửa giận của Vô Tướng thần tông, tất phải trả giá thật
đắt.
Mà uy nghiêm đế vương mấy chục năm của hắn, hôm nay cũng bị người khác
giẫm trên mặt đất!
Khi triều Đại Ninh không thể lấy ra đầy đủ thực lực, bọn họ đều không thể làm
gì U Châu!
Sau đó, Ngưng Thần quyết nắm chặt song quyền.
Hắn nghĩ đến Cực Đông Băng Thành.
Đám loạn thần tặc tử này, cứ giải quyết một trong số đó trước đã.
Nhất Kiếm Khuynh Thành - Vấn Thù Y, đã đến thời điểm giải quyết nữ nhân
này rồi!
. . .
Tin tức cuộc đại chiến Thương Lang nguyên đã truyền vào trong tai của khách
khanh hộ pháp Cô Minh Nguyệt tại trưa ngày thứ hai.
Thời điểm này, Cô Minh Nguyệt đang xử lý công việc mà Sở Hi Thanh giao
cho, thanh lý tất cả bang chúng vi phạm bang quy và ức h**p dân chúng ở Thái
Sơn đường.
Kỳ chủ Sở Hi Thanh hiển nhiên là một người trong mắt không chứa nổi một hạt
cát, đã quyết định dọn dẹp sạch sẽ Thiết Kỳ Bang.
Dù vì vậy mà khiến cho bang chúng dưới trướng phản phệ, thậm chí là phản
loạn cũng không tiếc.
Cô Minh Nguyệt không chỉ có võ đạo cao siêu, làm người cũng rất thành thục
lão luyện và có năng lực.
Tại quận Thái Sơn này, hắn nên giết thì giết, nên bắt thì bắt, từ đầu đến cuối đều
có chừng mực. Không bắt sai một người, cũng không giết chóc quá đáng.
Mấu chốt là đường chủ Thái Sơn đường là Lệ Mãn Sơn, bản thân là một người
vô cùng thủ quy củ.
Làm xong những việc này, Cô Minh Nguyệt không khỏi đắc ý.
Mấy nhiệm vụ trong tay hắn, đều hoàn thành rất xinh đẹp, nhất định có thể nổi
bật ở trong đám khách khanh hộ pháp.
Hành động này đương nhiên không thể nhận được sự tin tưởng của Sở Hi
Thanh.
Nhưng hắn còn một cái bàn đạp là Cuồng Kiếm – Phong Tam.
Có thể thấy, Sở Hi Thanh cực kỳ tin tưởng Phong Tam.
Chỉ cần Phong Tam có thể nói vài câu bên tai Sở Hi Thanh, như vậy hắn sẽ có
thêm vài phần cơ hội.
Mãi đến khi Cô Minh Nguyệt điều khiển phi thuyền của mình bay dọc theo
đường sông về quận Tú Thủy, người liên lạc của hắn đột nhiên xuất hiện trước
mặt hắn.
Ban đầu, Cô Minh Nguyệt còn rất bất mãn.
Hành vi của đối phương là cực kỳ nguy hiểm.
Nội Vụ đường của Thiết Kỳ Bang thì không đáng nhắc đến.
Nhưng Sở Hi Thanh còn có Thiên Thính viện của Vô Tướng thần tông.
Hắn còn có quan hệ khá thân thiết với Thiên Cơ các, có thể mua tình báo từ nơi
đó.
Vì vậy, hai người bọn họ gặp mặt như vậy là rất nguy hiểm, chẳng may bị người
phát hiện, vậy thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Song khi Cô Minh Nguyệt xem hết tin phù mà người liên gửi đưa cho hắn, hắn
chỉ cảm thấy não mình sắp nổ tung.
“Kỳ chủ… Sở Hi Thanh hắn đã học được Thần Ý Đao Tâm?”
Dựa theo tin tức trong tin phù.
Tại Thương Lang nguyên, người này dùng Thần Ý Đao Tâm trấn áp năm trăm
vạn đại quân Cự linh.
Đám Cự thần trong Vạn Ma quật bị trấn áp, cũng rất có thể là liên quan đến
người này.
Hắn còn có hiềm nghi là một trong những hung thủ chém giết Vô Thượng Đao
– Thư Hoài Hạch.
Mấu chốt nhất là…
“Nói cách khác, khi ở đại điển hương đường ở trấn Tây Sơn, khi vừa mới gặp
mặt chúng ta, thì hắn đã nhận biết được sát ý của ta?”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kiến Nguyên đế nheo mắt lại: “Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh không phảiVạn hộ Thiên nha Cẩm y vệ sao? NGười này phụng lệnh thái sư, giám sát chiếncuộc phương bắc, điều tra và quản lý trật tự bốn châu Băng U Cực Tuyệt!”“Có thể hạ chỉ cho hắn, để Sở Hi Thanh nắm toàn quyền điều tra vụ án này, nhấtđịnh phải trừng trị tất cả đám người cấu kết với cự linh này!”Quần thần nghe đến đây, không khỏi tỏ vẻ kinh dị, đều nghĩ thầm không hổ làđương kim thiên tử, thủ đoạn rất điêu luyện.Nhưng hành động này của thiên tử, cũng chỉ là che thêm cái q**n l*t triều đìnhmà thôi.Thật ra thì những người này đều rơi vào tay Vô Tướng thần tông rồi, mặc VôTướng thần tông xử lý.Mà khi Thủ phụ đương triều đang định mở miệng nói chuyện, phía ngoài cunglại truyền vào một âm thanh hùng hồn và khí thế: “Thảo dân Vô Tướng thầntông Ngạo Quốc! Hôm nay xin gặp thiên tử Đại Ninh vì trận chiến ThươngLang nguyên.”Con ngươi của Kiến Nguyên đế co lại, câu nói này của Ngạo Quốc quả thật làgiống hệt với Lý Trường Sinh khi đến hoàng thành.Hắn vốn đã ra sức áp chế lửa giận trong lòng, lúc này lại nghe thấy câu này,Kiến Nguyên đế liền cảm thấy lồng ngực khó chịu, cổ họng hơi ngòn ngọt.Lần này, người vào hoàng thành đã đổi thành Ngạo Quốc, càng làm cho KiếnNguyên đế cảm thấy nhục nhã hơn.Tông chủ Lý Trường Sinh đã không định tự mình ra mặt nữa, mà để đại trưởnglão Chiến đường đến đây.Chiến đường… sự sắc bén trong này, khiến hắn không rét mà run.Sau đó, Kiến Nguyên đế mạnh mẽ nuốt máu trong miệng xuống, trên mặt vẫnbình tĩnh như thường: “Truyền lệnh! Mở cửa cung, dùng lễ quận vương để mờiNgạo đại trưởng lão vào cung.”Hắn hơi suy nghĩ một chút, lại nhắm mắt lại: “Ngoài ra, gửi thư mời tông chủcác tông như Vô Thượng huyền tông, Quy Nguyên kiếm pháp, Đô Thiên thầncung vào kinh đi.”Trong lòng hắn cực kỳ cay đắng, biết tất cả nỗ lực chèn ép thế lực giang hồtrong vòng mấy chục năm qua của mình đều đổ sông đổ biển rồi.Triều đình muốn hóa giải lửa giận của Vô Tướng thần tông, tất phải trả giá thậtđắt.Mà uy nghiêm đế vương mấy chục năm của hắn, hôm nay cũng bị người khácgiẫm trên mặt đất!Khi triều Đại Ninh không thể lấy ra đầy đủ thực lực, bọn họ đều không thể làmgì U Châu!Sau đó, Ngưng Thần quyết nắm chặt song quyền.Hắn nghĩ đến Cực Đông Băng Thành.Đám loạn thần tặc tử này, cứ giải quyết một trong số đó trước đã.Nhất Kiếm Khuynh Thành - Vấn Thù Y, đã đến thời điểm giải quyết nữ nhânnày rồi!. . .Tin tức cuộc đại chiến Thương Lang nguyên đã truyền vào trong tai của kháchkhanh hộ pháp Cô Minh Nguyệt tại trưa ngày thứ hai.Thời điểm này, Cô Minh Nguyệt đang xử lý công việc mà Sở Hi Thanh giaocho, thanh lý tất cả bang chúng vi phạm bang quy và ức h**p dân chúng ở TháiSơn đường.Kỳ chủ Sở Hi Thanh hiển nhiên là một người trong mắt không chứa nổi một hạtcát, đã quyết định dọn dẹp sạch sẽ Thiết Kỳ Bang.Dù vì vậy mà khiến cho bang chúng dưới trướng phản phệ, thậm chí là phảnloạn cũng không tiếc.Cô Minh Nguyệt không chỉ có võ đạo cao siêu, làm người cũng rất thành thụclão luyện và có năng lực.Tại quận Thái Sơn này, hắn nên giết thì giết, nên bắt thì bắt, từ đầu đến cuối đềucó chừng mực. Không bắt sai một người, cũng không giết chóc quá đáng.Mấu chốt là đường chủ Thái Sơn đường là Lệ Mãn Sơn, bản thân là một ngườivô cùng thủ quy củ.Làm xong những việc này, Cô Minh Nguyệt không khỏi đắc ý.Mấy nhiệm vụ trong tay hắn, đều hoàn thành rất xinh đẹp, nhất định có thể nổibật ở trong đám khách khanh hộ pháp.Hành động này đương nhiên không thể nhận được sự tin tưởng của Sở HiThanh.Nhưng hắn còn một cái bàn đạp là Cuồng Kiếm – Phong Tam.Có thể thấy, Sở Hi Thanh cực kỳ tin tưởng Phong Tam.Chỉ cần Phong Tam có thể nói vài câu bên tai Sở Hi Thanh, như vậy hắn sẽ cóthêm vài phần cơ hội.Mãi đến khi Cô Minh Nguyệt điều khiển phi thuyền của mình bay dọc theođường sông về quận Tú Thủy, người liên lạc của hắn đột nhiên xuất hiện trướcmặt hắn.Ban đầu, Cô Minh Nguyệt còn rất bất mãn.Hành vi của đối phương là cực kỳ nguy hiểm.Nội Vụ đường của Thiết Kỳ Bang thì không đáng nhắc đến.Nhưng Sở Hi Thanh còn có Thiên Thính viện của Vô Tướng thần tông.Hắn còn có quan hệ khá thân thiết với Thiên Cơ các, có thể mua tình báo từ nơiđó.Vì vậy, hai người bọn họ gặp mặt như vậy là rất nguy hiểm, chẳng may bị ngườiphát hiện, vậy thì kiếm củi ba năm thiêu một giờ.Song khi Cô Minh Nguyệt xem hết tin phù mà người liên gửi đưa cho hắn, hắnchỉ cảm thấy não mình sắp nổ tung.“Kỳ chủ… Sở Hi Thanh hắn đã học được Thần Ý Đao Tâm?”Dựa theo tin tức trong tin phù.Tại Thương Lang nguyên, người này dùng Thần Ý Đao Tâm trấn áp năm trămvạn đại quân Cự linh.Đám Cự thần trong Vạn Ma quật bị trấn áp, cũng rất có thể là liên quan đếnngười này.Hắn còn có hiềm nghi là một trong những hung thủ chém giết Vô Thượng Đao– Thư Hoài Hạch.Mấu chốt nhất là…“Nói cách khác, khi ở đại điển hương đường ở trấn Tây Sơn, khi vừa mới gặpmặt chúng ta, thì hắn đã nhận biết được sát ý của ta?”