Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1664: Thần Tâm Vô Lượng (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Sở Hi Thanh học được Thần Ý Đao Tâm chắc chắn là không chỉ một ngày.Nhưng võ đạo của sư đệ cao siêu, địch ý và sát niệm kiềm chế tại tâm, vị VôCực Đao Quân kia chưa chắc đã có thể cảm ứng được.”Tuy người liên lạc áo đen kia nói vậy, nhưng gương mặt cũng tái nhợt, như là cótrưởng bối trong nhà chết vậy.Cô Minh Nguyệt không khỏi nghiến răng nghiến lợi.Sở Hi Thanh biết rõ ý đồ của hắn, lại còn cố tình giả vờ như không biết, pháibọn họ đi ra ngoài làm việc.Cái thằng nhãi ranh này… chỉ sợ tim tên này là màu đen.Hắn hít thở thật sâu, bình phục nội tâm: “Như vậy trong môn tính toán thế nào?Sở Hi Thanh học được Thần Ý Đao Tâm, đã biết rõ ý đồ của ta. Nếu như là lúctrước, ta còn có hai ba phần nắm chắc, bây giờ thì một phần cũng không có.”Cô Minh Nguyệt cũng không quan tâm mình có nhận được sự tin tưởng của SởHi Thanh hay không.Hắn không đến để làm trâu làm ngựa cho Sở Hi Thanh.Mục đích của Cô Minh Nguyệt chỉ có một, chính là nắm giữ hành tung và tintức của vị Vô Cực Đao Quân này.Nếu như có thể, tốt nhất là trừ khử luôn vị này.Nếu như không được, bọn họ cũng phải cắt đứt khả năng lên tứ phẩm của Sở HiThanh.Nếu như người này có thành tựu, sẽ không phải là chuyện tốt với thế lực khắpnơi.Ngoài ra, hắn còn muốn tìm hiểu manh mối của Nghịch Thần Kỳ và bảo tàngLiệt Vương.Nhưng mà bây giờ, Cô Minh Nguyệt cảm thấy hi vọng xa vời.Lòng mang sát ý và không rõ lai lịch là hai tình huống khác nhau.Nếu chỉ là không rõ lai lịch, thì hắn còn có biện pháp để Sở Hi Thanh buônglỏng cảnh giác.Cô Minh Nguyệt có thể dùng nhiều biện pháp để thu được thứ mình muốn.Vấn đề là Sở Hi Thanh đã biết hắn có sát ý, há có thể để hắn có cơ hội?“Không đúng!” Cô Minh Nguyệt híp mắt lại, rơi vào suy ngẫm: “Hắn còn đangmơ hão, muốn thu phục chúng ta?”Hắn không khỏi tức đến bật cười, tay đè kiếm: “Người này có khí phách, đây làmuốn bắc thang lên trời sao?”“Quả thực là rất có khí phách, các ngươi dám gia nhập Thiết Kỳ Bang, hắn liềndám dùng.”Người liên lạc kia lại nói: “Thậm chí có thể thu phục các ngươi hay không cũngkhông sao, chỉ cần để cho hắn sử dụng là được. Người này căn bản không quantâm các ngươi có trung thành hay không, nếu như các ngươi dám không nghelệnh, vậy thì xử lý theo bang quy. Vì vậy, sau khi cân nhắc thì trong môn đãquyết định vẫn để ngươi ở lại đây.”Cô Minh Nguyệt cũng đã đoán được từ trước, lại vẫn hừ lạnh một tiếng: “Muốntương kế tựu kế đúng không?”Người kia cười khổ một chút: “Sư đệ, sau cuộc đại chiến Thương Lang nguyên,địa vị của Vô Cực Đao Quân trên bàn cờ rất quan trọng.”“Hiện giờ, mọi hành động của người này, hưng suy sinh tử của người này, đềuliên quan đến đại cục thiên hạ. Thiết Kỳ Bang nằm ở vùng giao tranh, không thểkhinh thường. Ta đoán là sau ngày hôm nay, thế lực khắp nơi đều sẽ có hànhđộng, nhất định sẽ có thêm rất nhiều cao thủ chạy đến Thiết Kỳ Bang.”“Sư đệ, nếu thắng nhãi ranh kia đã ngông cuồng như vậy, lại có ý định thu phụcngươi, vậy thì sao không thử một lần, để cho hắn từng bước từng bước thu phụcngươi?”Hắn vừa nói vừa ném một cái thẻ ngọc qua: “Đây là tông môn đưa cho ngươi,chú ý là phải tiến lên từ từ.”Cô Minh Nguyệt cầm thẻ ngọc trong tay, ngưng thần cảm ứng, phát hiện đây làmột phần ‘Thái Thượng Ngưng Thần quyết”.Hắn lập tức hiểu ý của đối phương: “Ta hiểu rồi, để hai vị môn chủ và chư vịđại trưởng lão cứ yên tâm.”Tiến lên từ từ ở đây có nghĩa là, địch ý không thể biến mất luôn, mà phải biếnmất từng chút một từng chút một, như vậy thì Sở Hi Thanh mới tin tưởng.“Xưa đến nay ta vẫn tin tưởng năng lực của sư đệ.”Người liên lạc lại nghiêm túc nói: “Nhưng ta đoán là trong thời gian ngắn, sư đệcó thể không lấy được sự tin tưởng của Sở Hi Thanh, may mắn là hai nămtrước, chúng ta đã sắp xếp quân cờ ở trong Thiết Kỳ Bang.”“Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn và Vương Chính của Nam Thiên môn, haingười này đi theo Sở Hi Thanh đã lâu, lại không biết tông môn từng động sát cơvới Sở Hi Thanh, có thể nhận được sự tin tưởng từ Sở Hi Thanh.”“Không lâu sau, hai người này sẽ rời khỏi Vô Tướng thần tông để xuôi nam trởvề Thiết Kỳ Bang. Đến khi đó, nếu như ngươi thuận tiện thì có thể chăm nommột hai, để hai người bọn họ mau chóng bộc lộ tài năng ở Thiết Kỳ Bang.Đương nhiên, cũng phải xem tình huống cụ thể, xem có thời cơ thích hợp haykhông.”Ánh mắt Cô Minh Nguyệt lóe lên: “Tiểu đệ hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận.”Thế nhân chỉ cho rằng thần tông nhất phẩm Đại Diễn thiên môn ngày xưa đãphân liệt thành Nam Thiên môn và Bắc Thiên môn, mấy trăm năm nay vẫn luôntranh đấu không ngừng, thế như nước với lửa.Chứ không có ai biết mười mấy năm trước, hai bên đã âm thầm quyến rũ lẫnnhau, bắt tay giảng hòa.Thậm chí gần đây còn lên kế hoạch sát nhập lại, khôi phục địa vị thần tông nhấtphẩm năm xưa
“Sở Hi Thanh học được Thần Ý Đao Tâm chắc chắn là không chỉ một ngày.
Nhưng võ đạo của sư đệ cao siêu, địch ý và sát niệm kiềm chế tại tâm, vị Vô
Cực Đao Quân kia chưa chắc đã có thể cảm ứng được.”
Tuy người liên lạc áo đen kia nói vậy, nhưng gương mặt cũng tái nhợt, như là có
trưởng bối trong nhà chết vậy.
Cô Minh Nguyệt không khỏi nghiến răng nghiến lợi.
Sở Hi Thanh biết rõ ý đồ của hắn, lại còn cố tình giả vờ như không biết, phái
bọn họ đi ra ngoài làm việc.
Cái thằng nhãi ranh này… chỉ sợ tim tên này là màu đen.
Hắn hít thở thật sâu, bình phục nội tâm: “Như vậy trong môn tính toán thế nào?
Sở Hi Thanh học được Thần Ý Đao Tâm, đã biết rõ ý đồ của ta. Nếu như là lúc
trước, ta còn có hai ba phần nắm chắc, bây giờ thì một phần cũng không có.”
Cô Minh Nguyệt cũng không quan tâm mình có nhận được sự tin tưởng của Sở
Hi Thanh hay không.
Hắn không đến để làm trâu làm ngựa cho Sở Hi Thanh.
Mục đích của Cô Minh Nguyệt chỉ có một, chính là nắm giữ hành tung và tin
tức của vị Vô Cực Đao Quân này.
Nếu như có thể, tốt nhất là trừ khử luôn vị này.
Nếu như không được, bọn họ cũng phải cắt đứt khả năng lên tứ phẩm của Sở Hi
Thanh.
Nếu như người này có thành tựu, sẽ không phải là chuyện tốt với thế lực khắp
nơi.
Ngoài ra, hắn còn muốn tìm hiểu manh mối của Nghịch Thần Kỳ và bảo tàng
Liệt Vương.
Nhưng mà bây giờ, Cô Minh Nguyệt cảm thấy hi vọng xa vời.
Lòng mang sát ý và không rõ lai lịch là hai tình huống khác nhau.
Nếu chỉ là không rõ lai lịch, thì hắn còn có biện pháp để Sở Hi Thanh buông
lỏng cảnh giác.
Cô Minh Nguyệt có thể dùng nhiều biện pháp để thu được thứ mình muốn.
Vấn đề là Sở Hi Thanh đã biết hắn có sát ý, há có thể để hắn có cơ hội?
“Không đúng!” Cô Minh Nguyệt híp mắt lại, rơi vào suy ngẫm: “Hắn còn đang
mơ hão, muốn thu phục chúng ta?”
Hắn không khỏi tức đến bật cười, tay đè kiếm: “Người này có khí phách, đây là
muốn bắc thang lên trời sao?”
“Quả thực là rất có khí phách, các ngươi dám gia nhập Thiết Kỳ Bang, hắn liền
dám dùng.”
Người liên lạc kia lại nói: “Thậm chí có thể thu phục các ngươi hay không cũng
không sao, chỉ cần để cho hắn sử dụng là được. Người này căn bản không quan
tâm các ngươi có trung thành hay không, nếu như các ngươi dám không nghe
lệnh, vậy thì xử lý theo bang quy. Vì vậy, sau khi cân nhắc thì trong môn đã
quyết định vẫn để ngươi ở lại đây.”
Cô Minh Nguyệt cũng đã đoán được từ trước, lại vẫn hừ lạnh một tiếng: “Muốn
tương kế tựu kế đúng không?”
Người kia cười khổ một chút: “Sư đệ, sau cuộc đại chiến Thương Lang nguyên,
địa vị của Vô Cực Đao Quân trên bàn cờ rất quan trọng.”
“Hiện giờ, mọi hành động của người này, hưng suy sinh tử của người này, đều
liên quan đến đại cục thiên hạ. Thiết Kỳ Bang nằm ở vùng giao tranh, không thể
khinh thường. Ta đoán là sau ngày hôm nay, thế lực khắp nơi đều sẽ có hành
động, nhất định sẽ có thêm rất nhiều cao thủ chạy đến Thiết Kỳ Bang.”
“Sư đệ, nếu thắng nhãi ranh kia đã ngông cuồng như vậy, lại có ý định thu phục
ngươi, vậy thì sao không thử một lần, để cho hắn từng bước từng bước thu phục
ngươi?”
Hắn vừa nói vừa ném một cái thẻ ngọc qua: “Đây là tông môn đưa cho ngươi,
chú ý là phải tiến lên từ từ.”
Cô Minh Nguyệt cầm thẻ ngọc trong tay, ngưng thần cảm ứng, phát hiện đây là
một phần ‘Thái Thượng Ngưng Thần quyết”.
Hắn lập tức hiểu ý của đối phương: “Ta hiểu rồi, để hai vị môn chủ và chư vị
đại trưởng lão cứ yên tâm.”
Tiến lên từ từ ở đây có nghĩa là, địch ý không thể biến mất luôn, mà phải biến
mất từng chút một từng chút một, như vậy thì Sở Hi Thanh mới tin tưởng.
“Xưa đến nay ta vẫn tin tưởng năng lực của sư đệ.”
Người liên lạc lại nghiêm túc nói: “Nhưng ta đoán là trong thời gian ngắn, sư đệ
có thể không lấy được sự tin tưởng của Sở Hi Thanh, may mắn là hai năm
trước, chúng ta đã sắp xếp quân cờ ở trong Thiết Kỳ Bang.”
“Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn và Vương Chính của Nam Thiên môn, hai
người này đi theo Sở Hi Thanh đã lâu, lại không biết tông môn từng động sát cơ
với Sở Hi Thanh, có thể nhận được sự tin tưởng từ Sở Hi Thanh.”
“Không lâu sau, hai người này sẽ rời khỏi Vô Tướng thần tông để xuôi nam trở
về Thiết Kỳ Bang. Đến khi đó, nếu như ngươi thuận tiện thì có thể chăm nom
một hai, để hai người bọn họ mau chóng bộc lộ tài năng ở Thiết Kỳ Bang.
Đương nhiên, cũng phải xem tình huống cụ thể, xem có thời cơ thích hợp hay
không.”
Ánh mắt Cô Minh Nguyệt lóe lên: “Tiểu đệ hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận.”
Thế nhân chỉ cho rằng thần tông nhất phẩm Đại Diễn thiên môn ngày xưa đã
phân liệt thành Nam Thiên môn và Bắc Thiên môn, mấy trăm năm nay vẫn luôn
tranh đấu không ngừng, thế như nước với lửa.
Chứ không có ai biết mười mấy năm trước, hai bên đã âm thầm quyến rũ lẫn
nhau, bắt tay giảng hòa.
Thậm chí gần đây còn lên kế hoạch sát nhập lại, khôi phục địa vị thần tông nhất
phẩm năm xưa
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Sở Hi Thanh học được Thần Ý Đao Tâm chắc chắn là không chỉ một ngày.Nhưng võ đạo của sư đệ cao siêu, địch ý và sát niệm kiềm chế tại tâm, vị VôCực Đao Quân kia chưa chắc đã có thể cảm ứng được.”Tuy người liên lạc áo đen kia nói vậy, nhưng gương mặt cũng tái nhợt, như là cótrưởng bối trong nhà chết vậy.Cô Minh Nguyệt không khỏi nghiến răng nghiến lợi.Sở Hi Thanh biết rõ ý đồ của hắn, lại còn cố tình giả vờ như không biết, pháibọn họ đi ra ngoài làm việc.Cái thằng nhãi ranh này… chỉ sợ tim tên này là màu đen.Hắn hít thở thật sâu, bình phục nội tâm: “Như vậy trong môn tính toán thế nào?Sở Hi Thanh học được Thần Ý Đao Tâm, đã biết rõ ý đồ của ta. Nếu như là lúctrước, ta còn có hai ba phần nắm chắc, bây giờ thì một phần cũng không có.”Cô Minh Nguyệt cũng không quan tâm mình có nhận được sự tin tưởng của SởHi Thanh hay không.Hắn không đến để làm trâu làm ngựa cho Sở Hi Thanh.Mục đích của Cô Minh Nguyệt chỉ có một, chính là nắm giữ hành tung và tintức của vị Vô Cực Đao Quân này.Nếu như có thể, tốt nhất là trừ khử luôn vị này.Nếu như không được, bọn họ cũng phải cắt đứt khả năng lên tứ phẩm của Sở HiThanh.Nếu như người này có thành tựu, sẽ không phải là chuyện tốt với thế lực khắpnơi.Ngoài ra, hắn còn muốn tìm hiểu manh mối của Nghịch Thần Kỳ và bảo tàngLiệt Vương.Nhưng mà bây giờ, Cô Minh Nguyệt cảm thấy hi vọng xa vời.Lòng mang sát ý và không rõ lai lịch là hai tình huống khác nhau.Nếu chỉ là không rõ lai lịch, thì hắn còn có biện pháp để Sở Hi Thanh buônglỏng cảnh giác.Cô Minh Nguyệt có thể dùng nhiều biện pháp để thu được thứ mình muốn.Vấn đề là Sở Hi Thanh đã biết hắn có sát ý, há có thể để hắn có cơ hội?“Không đúng!” Cô Minh Nguyệt híp mắt lại, rơi vào suy ngẫm: “Hắn còn đangmơ hão, muốn thu phục chúng ta?”Hắn không khỏi tức đến bật cười, tay đè kiếm: “Người này có khí phách, đây làmuốn bắc thang lên trời sao?”“Quả thực là rất có khí phách, các ngươi dám gia nhập Thiết Kỳ Bang, hắn liềndám dùng.”Người liên lạc kia lại nói: “Thậm chí có thể thu phục các ngươi hay không cũngkhông sao, chỉ cần để cho hắn sử dụng là được. Người này căn bản không quantâm các ngươi có trung thành hay không, nếu như các ngươi dám không nghelệnh, vậy thì xử lý theo bang quy. Vì vậy, sau khi cân nhắc thì trong môn đãquyết định vẫn để ngươi ở lại đây.”Cô Minh Nguyệt cũng đã đoán được từ trước, lại vẫn hừ lạnh một tiếng: “Muốntương kế tựu kế đúng không?”Người kia cười khổ một chút: “Sư đệ, sau cuộc đại chiến Thương Lang nguyên,địa vị của Vô Cực Đao Quân trên bàn cờ rất quan trọng.”“Hiện giờ, mọi hành động của người này, hưng suy sinh tử của người này, đềuliên quan đến đại cục thiên hạ. Thiết Kỳ Bang nằm ở vùng giao tranh, không thểkhinh thường. Ta đoán là sau ngày hôm nay, thế lực khắp nơi đều sẽ có hànhđộng, nhất định sẽ có thêm rất nhiều cao thủ chạy đến Thiết Kỳ Bang.”“Sư đệ, nếu thắng nhãi ranh kia đã ngông cuồng như vậy, lại có ý định thu phụcngươi, vậy thì sao không thử một lần, để cho hắn từng bước từng bước thu phụcngươi?”Hắn vừa nói vừa ném một cái thẻ ngọc qua: “Đây là tông môn đưa cho ngươi,chú ý là phải tiến lên từ từ.”Cô Minh Nguyệt cầm thẻ ngọc trong tay, ngưng thần cảm ứng, phát hiện đây làmột phần ‘Thái Thượng Ngưng Thần quyết”.Hắn lập tức hiểu ý của đối phương: “Ta hiểu rồi, để hai vị môn chủ và chư vịđại trưởng lão cứ yên tâm.”Tiến lên từ từ ở đây có nghĩa là, địch ý không thể biến mất luôn, mà phải biếnmất từng chút một từng chút một, như vậy thì Sở Hi Thanh mới tin tưởng.“Xưa đến nay ta vẫn tin tưởng năng lực của sư đệ.”Người liên lạc lại nghiêm túc nói: “Nhưng ta đoán là trong thời gian ngắn, sư đệcó thể không lấy được sự tin tưởng của Sở Hi Thanh, may mắn là hai nămtrước, chúng ta đã sắp xếp quân cờ ở trong Thiết Kỳ Bang.”“Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn và Vương Chính của Nam Thiên môn, haingười này đi theo Sở Hi Thanh đã lâu, lại không biết tông môn từng động sát cơvới Sở Hi Thanh, có thể nhận được sự tin tưởng từ Sở Hi Thanh.”“Không lâu sau, hai người này sẽ rời khỏi Vô Tướng thần tông để xuôi nam trởvề Thiết Kỳ Bang. Đến khi đó, nếu như ngươi thuận tiện thì có thể chăm nommột hai, để hai người bọn họ mau chóng bộc lộ tài năng ở Thiết Kỳ Bang.Đương nhiên, cũng phải xem tình huống cụ thể, xem có thời cơ thích hợp haykhông.”Ánh mắt Cô Minh Nguyệt lóe lên: “Tiểu đệ hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận.”Thế nhân chỉ cho rằng thần tông nhất phẩm Đại Diễn thiên môn ngày xưa đãphân liệt thành Nam Thiên môn và Bắc Thiên môn, mấy trăm năm nay vẫn luôntranh đấu không ngừng, thế như nước với lửa.Chứ không có ai biết mười mấy năm trước, hai bên đã âm thầm quyến rũ lẫnnhau, bắt tay giảng hòa.Thậm chí gần đây còn lên kế hoạch sát nhập lại, khôi phục địa vị thần tông nhấtphẩm năm xưa