Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1665: Thần Tâm Vô Lượng (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong mắt người liên lạc lại hiện lên vẻ tán thưởng: “Còn có một việc, cố gắngchú ý hành tung của Sở Hi Thanh. Một khi Sở Hi Thanh có dấu hiệu chuẩn bị‘nghi thức’ thăng cấp Vô Tướng công, nhất định phải truyền tin tức này rangoài.”Sau khi hắn nói xong, bóng người liền tản ra, hóa thành từng tia từng tia khíđen, rồi chui vào mặt nước.Cô Minh Nguyệt thi ngồi trên thuyền suy tư một lúc lâu.Nơi này cách quận Tú Thủy không xa, chẳng mấy chốc hắn đã trở về đại trạchSở gia ở trấn Tây Sơn.Khi Cô Minh Nguyệt hạ xuống sân trước, phát hiện mấy người Vân PhongKhinh, Đơn Tuyết Phỉ, Tiếu Cuồng Long, Bá Thiên Lai và Phong Liên Thànhđều trở về.Tất cả đang chờ trong đường, chuẩn bị báo cáo nhiệm vụ với phó kỳ chủ ThiếtTiếu Sinh đang thay mặt xử lý sự vụ trong bang.Cô Minh Nguyệt phát hiện, sắc mặt mấy vị này đều không quá tốt, hoặc là nhíuchặt lông mày, hoặc là tái mét.Hiển nhiên là bọn họ cũng nhận được tin tức Sở Hi Thanh dùng Thần Ý ĐaoTâm trấn áp 500 vạn đại quân Cự linh ở Thương Lang nguyên.Cô Minh Nguyệt không khỏi nghĩ thầm, trong mấy vị khách khanh hộ pháp này,có bao nhiêu người mang sát ý với Sở Hi Thanh? Lại có mấy người không thểkhông bóp mũi mà ở lại, muốn cưỡi gió đẩy thuyền như hắn?. . .Cùng lúc đó, một đoạn sông ở thượng du sông Hắc Long của Băng Châu, mộtlượng lớn máu tươi chảy xuống sông, nhuộm đỏ cả một đoạn sông. Có hơn mộtngàn cái đầu rơi xuống nước, phiêu đãng về phía hạ du.Cạnh bờ sông Hắc Long còn có hơn ba ngàn người, bọn họ xếp thành một hàng,tất cả đều là sắc mặt tuyệt vọng, ánh mắt kinh hoàng, sau lưng còn cắm từngtấm mộc bài.Thứ này gọi là ‘Bỏ mạng bài’, cũng được gọi là ‘Minh cốc’ hoặc ‘Chém điều’,phía trên viết tên của bọn họ và cả tội danh của bọn họ.Tác dụng là để phòng ngừa áp giải sai người, hoặc giết sai người.Mà lúc này, một đám Cẩm y vệ đang đẩy bọn họ ra ngoài, kéo đến bên bờ sôngchờ chặt đầu.Đầu rơi xuống sông, máu tươi liền được nước sông giội rửa, thi thể còn lại thìđược ném vào hầm xác ở bên cạnh, chờ đốt cháy và vùi lấp.Dựa theo tập tục địa phương, hành động này là cực kỳ ác độc, để cho bọn họchết không toàn thây, tàn hồn không không nơi để về, chết cũng không thể yênổn.Rất nhiều người muốn phản kháng, nhưng lại bất lực.Bọn họ hoặc là bị đóng Trấn Nguyên Đinh, hoặc là bị đánh gãy xương.Đại đa số người còn bị nhét vải hoặc đầu gỗ vào miệng, đều không có năng lựcnói chuyện.Khi đám Thiên nha Cẩm y vệ chặt hơn ngàn cái đầu, Kế Tiễn Tiễn đang giámsát hành hình ở nơi này liền nhìn thấy mười mấy chiếc xe ngựa bay từ phía chântrời đến.Chờ xe ngựa dừng lại, thuộc hạ của nàng là Thiên hộ Đô Hồng Liên liền nhảyxuống xe ngựa. Sau đó mấy người phía sau kéo hơn hai mươi phạm nhân từ trênxe xuống.Đó rõ ràng là Chỉ huy sứ Thiên Ninh quân, Lại Thiên Vinh, và Vạn hộ Quânnha Cẩm y vệ Nhan Xuân, ngoài ra còn một đám quan lớn và đại tướng nhịphẩm tam phẩm.Đám người quyền quý luôn cao cao tại thượng này, bây giờ đều bị trói gô,xương tỳ bà bị khóa chặt, Trấn Nguyên Đinh đầy người.Đa số người trong bọn họ đều có tu vị không tầm thường, dù là trạng thái nàythì cung có thể có sức mạnh rất lớn, từng người đều như những con trâu rừng, rasức đối kháng với đám tướng sĩ đang áp giải bọn họ.Nhưng khi hai người trên xe ngựa hiện thân, đám người lập tức bị ép quỳ xuốngđất.Kế Tiễn Tiễn nhìn hai người này một chút.Đó chính là hai trong Vô Tướng Tam Hữu của Vô Tướng thần tông, Tông TamBình và Nhậm Tiếu Ngã.Hai người này đều chắp tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng vô tình mà nhìn đám tửtù ở bờ sông.Kế Tiễn Tiễn cảm thấy khó hiểu, nàng liền gọi Đô Hồng Liên đến trước mặt,hỏi dò: “Chuyện gì vậy? Không phải còn chờ thẩm vấn sao? Vì sao lại kéo bọnhọ đến đây sớm vậy?”Sắc mặt Đô Hồng Liên nghiêm túc, mặt nhìn mũi, mũi nhìn tim: “Vạn hộ Quânnha Nhan Xuân rất cứng miệng, cắn chết là hắn bị mấy nhân vật thần bí saikhiến.”“Hắn nói không biết thân phận của mấy người này, chỉ biết tu vị của đối phươngcao đến Siêu Phẩm, chính mồm nhận lời sẽ cho hắn tiền đồ nhất phẩm. Đảmbảo hắn vinh hoa phú quý, trong vòng mười năm vào thẳng nhất phẩm. Chúngta liên tục dùng hình, nhưng vẫn không thể làm cho hắn mở miệng.”“Những người còn lại cũng như vậy, nói là bị người khác đầu độc, cũng khôngbiết thân phận của đối phương. Ngay một khắc trước, Vạn hộ đại nhân truyềntin nói là lười thẩm vấn, trực tiếp chém cho xong việc.”Thật ra Đô Hồng Liên cũng âm thầm thở phào một hơi.Nàng thật sự sợ mình sẽ hỏi ra được gì đó từ trong miệng đám người này.Nếu như thiên tử và đại nội dính líu vào, thiên hạ này sẽ phải rung chuyển.Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì gật đầu, nghĩ thầm quả thực là không cần thẩm vấnnữa.Những người này cũng chỉ là những con cờ của các thế lực kia mà thôi, hiểubiết chỉ có hạn.Kiến Nguyên đế sẽ không ngu xuẩn đến mức trực tiếp tham dự vào, những thếlực kia cũng sẽ không để lại nhược điểm cho Vô Tướng thần tông nắm đằngchuôi.Chắc hẳn cao tầng của Vô Tướng thần tông cũng biết chủ mưu là ai rồi, bọn họcũng không cần chứng cứ gì.

Trong mắt người liên lạc lại hiện lên vẻ tán thưởng: “Còn có một việc, cố gắng

chú ý hành tung của Sở Hi Thanh. Một khi Sở Hi Thanh có dấu hiệu chuẩn bị

‘nghi thức’ thăng cấp Vô Tướng công, nhất định phải truyền tin tức này ra

ngoài.”

Sau khi hắn nói xong, bóng người liền tản ra, hóa thành từng tia từng tia khí

đen, rồi chui vào mặt nước.

Cô Minh Nguyệt thi ngồi trên thuyền suy tư một lúc lâu.

Nơi này cách quận Tú Thủy không xa, chẳng mấy chốc hắn đã trở về đại trạch

Sở gia ở trấn Tây Sơn.

Khi Cô Minh Nguyệt hạ xuống sân trước, phát hiện mấy người Vân Phong

Khinh, Đơn Tuyết Phỉ, Tiếu Cuồng Long, Bá Thiên Lai và Phong Liên Thành

đều trở về.

Tất cả đang chờ trong đường, chuẩn bị báo cáo nhiệm vụ với phó kỳ chủ Thiết

Tiếu Sinh đang thay mặt xử lý sự vụ trong bang.

Cô Minh Nguyệt phát hiện, sắc mặt mấy vị này đều không quá tốt, hoặc là nhíu

chặt lông mày, hoặc là tái mét.

Hiển nhiên là bọn họ cũng nhận được tin tức Sở Hi Thanh dùng Thần Ý Đao

Tâm trấn áp 500 vạn đại quân Cự linh ở Thương Lang nguyên.

Cô Minh Nguyệt không khỏi nghĩ thầm, trong mấy vị khách khanh hộ pháp này,

có bao nhiêu người mang sát ý với Sở Hi Thanh? Lại có mấy người không thể

không bóp mũi mà ở lại, muốn cưỡi gió đẩy thuyền như hắn?

. . .

Cùng lúc đó, một đoạn sông ở thượng du sông Hắc Long của Băng Châu, một

lượng lớn máu tươi chảy xuống sông, nhuộm đỏ cả một đoạn sông. Có hơn một

ngàn cái đầu rơi xuống nước, phiêu đãng về phía hạ du.

Cạnh bờ sông Hắc Long còn có hơn ba ngàn người, bọn họ xếp thành một hàng,

tất cả đều là sắc mặt tuyệt vọng, ánh mắt kinh hoàng, sau lưng còn cắm từng

tấm mộc bài.

Thứ này gọi là ‘Bỏ mạng bài’, cũng được gọi là ‘Minh cốc’ hoặc ‘Chém điều’,

phía trên viết tên của bọn họ và cả tội danh của bọn họ.

Tác dụng là để phòng ngừa áp giải sai người, hoặc giết sai người.

Mà lúc này, một đám Cẩm y vệ đang đẩy bọn họ ra ngoài, kéo đến bên bờ sông

chờ chặt đầu.

Đầu rơi xuống sông, máu tươi liền được nước sông giội rửa, thi thể còn lại thì

được ném vào hầm xác ở bên cạnh, chờ đốt cháy và vùi lấp.

Dựa theo tập tục địa phương, hành động này là cực kỳ ác độc, để cho bọn họ

chết không toàn thây, tàn hồn không không nơi để về, chết cũng không thể yên

ổn.

Rất nhiều người muốn phản kháng, nhưng lại bất lực.

Bọn họ hoặc là bị đóng Trấn Nguyên Đinh, hoặc là bị đánh gãy xương.

Đại đa số người còn bị nhét vải hoặc đầu gỗ vào miệng, đều không có năng lực

nói chuyện.

Khi đám Thiên nha Cẩm y vệ chặt hơn ngàn cái đầu, Kế Tiễn Tiễn đang giám

sát hành hình ở nơi này liền nhìn thấy mười mấy chiếc xe ngựa bay từ phía chân

trời đến.

Chờ xe ngựa dừng lại, thuộc hạ của nàng là Thiên hộ Đô Hồng Liên liền nhảy

xuống xe ngựa. Sau đó mấy người phía sau kéo hơn hai mươi phạm nhân từ trên

xe xuống.

Đó rõ ràng là Chỉ huy sứ Thiên Ninh quân, Lại Thiên Vinh, và Vạn hộ Quân

nha Cẩm y vệ Nhan Xuân, ngoài ra còn một đám quan lớn và đại tướng nhị

phẩm tam phẩm.

Đám người quyền quý luôn cao cao tại thượng này, bây giờ đều bị trói gô,

xương tỳ bà bị khóa chặt, Trấn Nguyên Đinh đầy người.

Đa số người trong bọn họ đều có tu vị không tầm thường, dù là trạng thái này

thì cung có thể có sức mạnh rất lớn, từng người đều như những con trâu rừng, ra

sức đối kháng với đám tướng sĩ đang áp giải bọn họ.

Nhưng khi hai người trên xe ngựa hiện thân, đám người lập tức bị ép quỳ xuống

đất.

Kế Tiễn Tiễn nhìn hai người này một chút.

Đó chính là hai trong Vô Tướng Tam Hữu của Vô Tướng thần tông, Tông Tam

Bình và Nhậm Tiếu Ngã.

Hai người này đều chắp tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng vô tình mà nhìn đám tử

tù ở bờ sông.

Kế Tiễn Tiễn cảm thấy khó hiểu, nàng liền gọi Đô Hồng Liên đến trước mặt,

hỏi dò: “Chuyện gì vậy? Không phải còn chờ thẩm vấn sao? Vì sao lại kéo bọn

họ đến đây sớm vậy?”

Sắc mặt Đô Hồng Liên nghiêm túc, mặt nhìn mũi, mũi nhìn tim: “Vạn hộ Quân

nha Nhan Xuân rất cứng miệng, cắn chết là hắn bị mấy nhân vật thần bí sai

khiến.”

“Hắn nói không biết thân phận của mấy người này, chỉ biết tu vị của đối phương

cao đến Siêu Phẩm, chính mồm nhận lời sẽ cho hắn tiền đồ nhất phẩm. Đảm

bảo hắn vinh hoa phú quý, trong vòng mười năm vào thẳng nhất phẩm. Chúng

ta liên tục dùng hình, nhưng vẫn không thể làm cho hắn mở miệng.”

“Những người còn lại cũng như vậy, nói là bị người khác đầu độc, cũng không

biết thân phận của đối phương. Ngay một khắc trước, Vạn hộ đại nhân truyền

tin nói là lười thẩm vấn, trực tiếp chém cho xong việc.”

Thật ra Đô Hồng Liên cũng âm thầm thở phào một hơi.

Nàng thật sự sợ mình sẽ hỏi ra được gì đó từ trong miệng đám người này.

Nếu như thiên tử và đại nội dính líu vào, thiên hạ này sẽ phải rung chuyển.

Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì gật đầu, nghĩ thầm quả thực là không cần thẩm vấn

nữa.

Những người này cũng chỉ là những con cờ của các thế lực kia mà thôi, hiểu

biết chỉ có hạn.

Kiến Nguyên đế sẽ không ngu xuẩn đến mức trực tiếp tham dự vào, những thế

lực kia cũng sẽ không để lại nhược điểm cho Vô Tướng thần tông nắm đằng

chuôi.

Chắc hẳn cao tầng của Vô Tướng thần tông cũng biết chủ mưu là ai rồi, bọn họ

cũng không cần chứng cứ gì.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trong mắt người liên lạc lại hiện lên vẻ tán thưởng: “Còn có một việc, cố gắngchú ý hành tung của Sở Hi Thanh. Một khi Sở Hi Thanh có dấu hiệu chuẩn bị‘nghi thức’ thăng cấp Vô Tướng công, nhất định phải truyền tin tức này rangoài.”Sau khi hắn nói xong, bóng người liền tản ra, hóa thành từng tia từng tia khíđen, rồi chui vào mặt nước.Cô Minh Nguyệt thi ngồi trên thuyền suy tư một lúc lâu.Nơi này cách quận Tú Thủy không xa, chẳng mấy chốc hắn đã trở về đại trạchSở gia ở trấn Tây Sơn.Khi Cô Minh Nguyệt hạ xuống sân trước, phát hiện mấy người Vân PhongKhinh, Đơn Tuyết Phỉ, Tiếu Cuồng Long, Bá Thiên Lai và Phong Liên Thànhđều trở về.Tất cả đang chờ trong đường, chuẩn bị báo cáo nhiệm vụ với phó kỳ chủ ThiếtTiếu Sinh đang thay mặt xử lý sự vụ trong bang.Cô Minh Nguyệt phát hiện, sắc mặt mấy vị này đều không quá tốt, hoặc là nhíuchặt lông mày, hoặc là tái mét.Hiển nhiên là bọn họ cũng nhận được tin tức Sở Hi Thanh dùng Thần Ý ĐaoTâm trấn áp 500 vạn đại quân Cự linh ở Thương Lang nguyên.Cô Minh Nguyệt không khỏi nghĩ thầm, trong mấy vị khách khanh hộ pháp này,có bao nhiêu người mang sát ý với Sở Hi Thanh? Lại có mấy người không thểkhông bóp mũi mà ở lại, muốn cưỡi gió đẩy thuyền như hắn?. . .Cùng lúc đó, một đoạn sông ở thượng du sông Hắc Long của Băng Châu, mộtlượng lớn máu tươi chảy xuống sông, nhuộm đỏ cả một đoạn sông. Có hơn mộtngàn cái đầu rơi xuống nước, phiêu đãng về phía hạ du.Cạnh bờ sông Hắc Long còn có hơn ba ngàn người, bọn họ xếp thành một hàng,tất cả đều là sắc mặt tuyệt vọng, ánh mắt kinh hoàng, sau lưng còn cắm từngtấm mộc bài.Thứ này gọi là ‘Bỏ mạng bài’, cũng được gọi là ‘Minh cốc’ hoặc ‘Chém điều’,phía trên viết tên của bọn họ và cả tội danh của bọn họ.Tác dụng là để phòng ngừa áp giải sai người, hoặc giết sai người.Mà lúc này, một đám Cẩm y vệ đang đẩy bọn họ ra ngoài, kéo đến bên bờ sôngchờ chặt đầu.Đầu rơi xuống sông, máu tươi liền được nước sông giội rửa, thi thể còn lại thìđược ném vào hầm xác ở bên cạnh, chờ đốt cháy và vùi lấp.Dựa theo tập tục địa phương, hành động này là cực kỳ ác độc, để cho bọn họchết không toàn thây, tàn hồn không không nơi để về, chết cũng không thể yênổn.Rất nhiều người muốn phản kháng, nhưng lại bất lực.Bọn họ hoặc là bị đóng Trấn Nguyên Đinh, hoặc là bị đánh gãy xương.Đại đa số người còn bị nhét vải hoặc đầu gỗ vào miệng, đều không có năng lựcnói chuyện.Khi đám Thiên nha Cẩm y vệ chặt hơn ngàn cái đầu, Kế Tiễn Tiễn đang giámsát hành hình ở nơi này liền nhìn thấy mười mấy chiếc xe ngựa bay từ phía chântrời đến.Chờ xe ngựa dừng lại, thuộc hạ của nàng là Thiên hộ Đô Hồng Liên liền nhảyxuống xe ngựa. Sau đó mấy người phía sau kéo hơn hai mươi phạm nhân từ trênxe xuống.Đó rõ ràng là Chỉ huy sứ Thiên Ninh quân, Lại Thiên Vinh, và Vạn hộ Quânnha Cẩm y vệ Nhan Xuân, ngoài ra còn một đám quan lớn và đại tướng nhịphẩm tam phẩm.Đám người quyền quý luôn cao cao tại thượng này, bây giờ đều bị trói gô,xương tỳ bà bị khóa chặt, Trấn Nguyên Đinh đầy người.Đa số người trong bọn họ đều có tu vị không tầm thường, dù là trạng thái nàythì cung có thể có sức mạnh rất lớn, từng người đều như những con trâu rừng, rasức đối kháng với đám tướng sĩ đang áp giải bọn họ.Nhưng khi hai người trên xe ngựa hiện thân, đám người lập tức bị ép quỳ xuốngđất.Kế Tiễn Tiễn nhìn hai người này một chút.Đó chính là hai trong Vô Tướng Tam Hữu của Vô Tướng thần tông, Tông TamBình và Nhậm Tiếu Ngã.Hai người này đều chắp tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng vô tình mà nhìn đám tửtù ở bờ sông.Kế Tiễn Tiễn cảm thấy khó hiểu, nàng liền gọi Đô Hồng Liên đến trước mặt,hỏi dò: “Chuyện gì vậy? Không phải còn chờ thẩm vấn sao? Vì sao lại kéo bọnhọ đến đây sớm vậy?”Sắc mặt Đô Hồng Liên nghiêm túc, mặt nhìn mũi, mũi nhìn tim: “Vạn hộ Quânnha Nhan Xuân rất cứng miệng, cắn chết là hắn bị mấy nhân vật thần bí saikhiến.”“Hắn nói không biết thân phận của mấy người này, chỉ biết tu vị của đối phươngcao đến Siêu Phẩm, chính mồm nhận lời sẽ cho hắn tiền đồ nhất phẩm. Đảmbảo hắn vinh hoa phú quý, trong vòng mười năm vào thẳng nhất phẩm. Chúngta liên tục dùng hình, nhưng vẫn không thể làm cho hắn mở miệng.”“Những người còn lại cũng như vậy, nói là bị người khác đầu độc, cũng khôngbiết thân phận của đối phương. Ngay một khắc trước, Vạn hộ đại nhân truyềntin nói là lười thẩm vấn, trực tiếp chém cho xong việc.”Thật ra Đô Hồng Liên cũng âm thầm thở phào một hơi.Nàng thật sự sợ mình sẽ hỏi ra được gì đó từ trong miệng đám người này.Nếu như thiên tử và đại nội dính líu vào, thiên hạ này sẽ phải rung chuyển.Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì gật đầu, nghĩ thầm quả thực là không cần thẩm vấnnữa.Những người này cũng chỉ là những con cờ của các thế lực kia mà thôi, hiểubiết chỉ có hạn.Kiến Nguyên đế sẽ không ngu xuẩn đến mức trực tiếp tham dự vào, những thếlực kia cũng sẽ không để lại nhược điểm cho Vô Tướng thần tông nắm đằngchuôi.Chắc hẳn cao tầng của Vô Tướng thần tông cũng biết chủ mưu là ai rồi, bọn họcũng không cần chứng cứ gì.

Chương 1665: Thần Tâm Vô Lượng (3)