Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1885: Vương giả trở về (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nghe đồn ‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’ được chế tạo từ một đồ vậttiên thiên cực kỳ mạnh mẽ, có tiềm lực vô hạn, có người nói giới hạn của nó cóthể lên đến nửa bước Tạo Hóa.Năng lực của nó cũng rất mạnh mẽ, sau khi triển khai sẽ bao trùm địa vực phạmvi ba ngàn dặm, được xưng là mở ra một động thiên khác!Thuật sư có thể mượn ‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’ để thao túng lựcluyện Thổ nguyên trong khu vực nó bao trùm, điều chỉnh linh mạch và linh lực,hơn nữa còn có thể sửa chữa Thiên quy đạo luật, nắm giữ quyền năng giống nhưTạo Hóa chúa tể.Vị Quần Sơn Xã Tắc chi thần kia, rất có thể là thèm muốn thứ này, vì thế màcòn hi sinh một cánh tay của mình.Nói đến Quần Sơn Xã Tắc chi thần…Theo hóa thể của vị này tử vong, thần thuật Tiên Sơn DI Thạch đã bắt đầu mấthiệu lực. Không gian bên ngoài Thiên Đế Tọa bắt đầu biến hóa kiệt liệt, nhữngô không gian kia bắt đầu trở về vị trí cũ, mọi thứ trở về như ban đầu.“Như vậy hai cái còn lại đều thuộc về Vô Tướng thần tông ta.”Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, trực tiếp thu hai cái thần bảo vào trong nhẫnCàn Khôn của mình.Nhẫn Càn Khôn của hắn cũng bị trận pháp trong Thái Vi Viên ngăn cách trongngoài, không thể trực tiếp đưa thần bảo về Thái Hư Bàn ở Vô Tướng thần sơn.Nhưng bản thân nhẫn Càn Khôn vẫn còn một không gian nhất định, đủ để chứahai thứ này.Hắn chuẩn bị nộp hai cái thần khí này lên tông môn.‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’, loại này chính là chuẩn bị cho các tôngphái cỡ lớn, chơi một mình là không chơi nổi.Còn về phần ‘Vạn Pháp nguyên giới’, Sở Hi Thanh đúng là có thể sử dụng thứnày.Vấn đề là thứ này được xưng là chí bảo của thuật sư, là vạn pháp chi nguyên.Sở Hi Thanh là một võ tu, không pháp huy nổi một phần vạn uy lực của ‘VạnPháp nguyên giới’.Nhưng một khi cái ‘Vạn Pháp nguyên giới’ này rơi vào tay Thuật Sư viện củaVô Tướng thần tông, như vậy có thể tạo ra một chục sức chiến đấu nhất phẩm.Ngươi không nghe nhầm đâu!Là một chục! Không phải một!‘Vạn Pháp nguyên giới’ có tổng cộng 13 chiếc, một nhẫn chính và 12 cái nhẫnphụ.Thần khí này cần số lượng thuật sư tương đương, mới có thể phát huy ra uy lựclớn nhất.Chỉ cần 13 vị thuật sư nhị phẩm đồng thời đeo ‘Vạn Pháp nguyên giới’, bọn họsẽ có lực lượng đủ để chống đỡ 12 vị nhất phẩm thượng. Còn có thể để một vịthuật sư nhị phẩm tăng lên cấp độ nhất phẩm đỉnh phong, tuy lực to lớn, thầnquỷ tránh lui!Hơn nữa, cấp độ thuật sư đeo ‘Vạn Pháp nguyên giới’ càng cao, số lượng càngnhiều, sức chiến đấu gia tăng càng lớn. Nếu như toàn bộ thuật sư đeo ‘Vạn Phápnguyên giới’ là nhất phẩm, lại có hơn vạn thuật sư kết trận phụ trợ, vậy thì cựckỳ kinh khủng.Sở Hi Thanh vừa lấy là nhẫn chính của ‘Vạn Pháp nguyên giới’, 12 nhẫn phụcòn nằm trên các bộ hài cốt ở trong ‘Lưỡng Nghi Bát Quái Lục Thập Tứ Tượngtrận’Ý niệm Sở Hi Thanh đảo qua đại điện, 12 chiếc nhẫn phụ kia lập tức bay vàotrong tay hắn, sau đó cũng rơi vào trong nhẫn Càn Khôn.Hắn cũng thuận tay giấu mấy cái pháp khí không gian còn chưa bị tổn hại.Sau đó, những thứ này sẽ được giao cho Độ Chi viện của Vô Tướng thần tông,thống nhất và kiểm kê, cuối cùng ba nhà chia của.Sở Hi Thanh thở dài, quay sang nói với Kiếm Tàng Phong: “Sư huynh phải nóigiúp ta vài câu, bảo tông môn chia cho ta nhiều một chút. Ngươi nhìn ta ra sứcnhư vậy, vào sinh ra tử như vậy, kết quả lại không lấy được một cái thần khínào.”Kiếm Tàng Phong nghe vậy thì mỉm cười.Nói cứ như là Sở Vân Vân không phải người của Sở Hi Thanh ngươi vậy.Nhưng trận tranh đấu Thái Vi Viên này, Sở Hi Thanh đúng là đã tốn rất nhiềucông sức.“Ta chỉ là một đệ tử chân truyền nho nhỏ, sư đệ nói với ta thì có ích gì?”Kiếm Tàng Phong lắc đầu: “Ngươi bây giờ chính là bảo bối của tông môn, tôngmôn có thể để ngươi chịu thiệt sao? Hơn nữa trưởng lão viện thưởng phạtnghiêm minh, tự nhiên sẽ không để ngươi chịu thiệt.”“Vậy sao?”Sở Hi Thanh nhớ đến gương mặt keo kiệt của đại trưởng lão Hác Thu Phong,thì khó có thể yên tâm.Ông lão này không dễ lôi kéo làm quen lắm.Tiếc là Phương Bất Viên đã đi làm nhiệm vụ, còn không biết đi nơi nào.Bằng không hắn có thể mời Phương sư huynh về, lấy độc trị độc. Phương sưhuynh có thể giúp hắn lấy càng nhiều, thì được trích phần trăm càng nhiều.Bây giờ chỉ có thể để Phong Tam ra mặt.Để Vô Thượng Kiếm Tâm – Hạ Bạch Thạch lên bàn luận với Hác Thu Phong.Sở Hi Thanh thầm cảm thấy đắc ý, sau đó liền nhìn về phía La Hán Tông:“Truyền thừa Thái Vi Viên đã xong, La tiên sinh có thể mở núi.”“Không vội!”Lúc này, La Hán Tông lại lấy một viên Pháp Giới từ trong túi càn khôn mà tôngchủ đời cuối đưa cho.Hình dáng viên Pháp Giới này cực kỳ tương tự với ‘Vạn Pháp nguyên giới’, đềulà hình một chiếc nhẫn, nhưng viên bảo thạch trên nhẫn lại là vô sắc, hoàn toànkhác với viên bảo thạch màu tím của ‘Vạn Pháp nguyên giới’, rõ ràng là vẫnđang nằm trong trạng thái khí phôi.
Nghe đồn ‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’ được chế tạo từ một đồ vật
tiên thiên cực kỳ mạnh mẽ, có tiềm lực vô hạn, có người nói giới hạn của nó có
thể lên đến nửa bước Tạo Hóa.
Năng lực của nó cũng rất mạnh mẽ, sau khi triển khai sẽ bao trùm địa vực phạm
vi ba ngàn dặm, được xưng là mở ra một động thiên khác!
Thuật sư có thể mượn ‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’ để thao túng lực
luyện Thổ nguyên trong khu vực nó bao trùm, điều chỉnh linh mạch và linh lực,
hơn nữa còn có thể sửa chữa Thiên quy đạo luật, nắm giữ quyền năng giống như
Tạo Hóa chúa tể.
Vị Quần Sơn Xã Tắc chi thần kia, rất có thể là thèm muốn thứ này, vì thế mà
còn hi sinh một cánh tay của mình.
Nói đến Quần Sơn Xã Tắc chi thần…
Theo hóa thể của vị này tử vong, thần thuật Tiên Sơn DI Thạch đã bắt đầu mất
hiệu lực. Không gian bên ngoài Thiên Đế Tọa bắt đầu biến hóa kiệt liệt, những
ô không gian kia bắt đầu trở về vị trí cũ, mọi thứ trở về như ban đầu.
“Như vậy hai cái còn lại đều thuộc về Vô Tướng thần tông ta.”
Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, trực tiếp thu hai cái thần bảo vào trong nhẫn
Càn Khôn của mình.
Nhẫn Càn Khôn của hắn cũng bị trận pháp trong Thái Vi Viên ngăn cách trong
ngoài, không thể trực tiếp đưa thần bảo về Thái Hư Bàn ở Vô Tướng thần sơn.
Nhưng bản thân nhẫn Càn Khôn vẫn còn một không gian nhất định, đủ để chứa
hai thứ này.
Hắn chuẩn bị nộp hai cái thần khí này lên tông môn.
‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’, loại này chính là chuẩn bị cho các tông
phái cỡ lớn, chơi một mình là không chơi nổi.
Còn về phần ‘Vạn Pháp nguyên giới’, Sở Hi Thanh đúng là có thể sử dụng thứ
này.
Vấn đề là thứ này được xưng là chí bảo của thuật sư, là vạn pháp chi nguyên.
Sở Hi Thanh là một võ tu, không pháp huy nổi một phần vạn uy lực của ‘Vạn
Pháp nguyên giới’.
Nhưng một khi cái ‘Vạn Pháp nguyên giới’ này rơi vào tay Thuật Sư viện của
Vô Tướng thần tông, như vậy có thể tạo ra một chục sức chiến đấu nhất phẩm.
Ngươi không nghe nhầm đâu!
Là một chục! Không phải một!
‘Vạn Pháp nguyên giới’ có tổng cộng 13 chiếc, một nhẫn chính và 12 cái nhẫn
phụ.
Thần khí này cần số lượng thuật sư tương đương, mới có thể phát huy ra uy lực
lớn nhất.
Chỉ cần 13 vị thuật sư nhị phẩm đồng thời đeo ‘Vạn Pháp nguyên giới’, bọn họ
sẽ có lực lượng đủ để chống đỡ 12 vị nhất phẩm thượng. Còn có thể để một vị
thuật sư nhị phẩm tăng lên cấp độ nhất phẩm đỉnh phong, tuy lực to lớn, thần
quỷ tránh lui!
Hơn nữa, cấp độ thuật sư đeo ‘Vạn Pháp nguyên giới’ càng cao, số lượng càng
nhiều, sức chiến đấu gia tăng càng lớn. Nếu như toàn bộ thuật sư đeo ‘Vạn Pháp
nguyên giới’ là nhất phẩm, lại có hơn vạn thuật sư kết trận phụ trợ, vậy thì cực
kỳ kinh khủng.
Sở Hi Thanh vừa lấy là nhẫn chính của ‘Vạn Pháp nguyên giới’, 12 nhẫn phụ
còn nằm trên các bộ hài cốt ở trong ‘Lưỡng Nghi Bát Quái Lục Thập Tứ Tượng
trận’
Ý niệm Sở Hi Thanh đảo qua đại điện, 12 chiếc nhẫn phụ kia lập tức bay vào
trong tay hắn, sau đó cũng rơi vào trong nhẫn Càn Khôn.
Hắn cũng thuận tay giấu mấy cái pháp khí không gian còn chưa bị tổn hại.
Sau đó, những thứ này sẽ được giao cho Độ Chi viện của Vô Tướng thần tông,
thống nhất và kiểm kê, cuối cùng ba nhà chia của.
Sở Hi Thanh thở dài, quay sang nói với Kiếm Tàng Phong: “Sư huynh phải nói
giúp ta vài câu, bảo tông môn chia cho ta nhiều một chút. Ngươi nhìn ta ra sức
như vậy, vào sinh ra tử như vậy, kết quả lại không lấy được một cái thần khí
nào.”
Kiếm Tàng Phong nghe vậy thì mỉm cười.
Nói cứ như là Sở Vân Vân không phải người của Sở Hi Thanh ngươi vậy.
Nhưng trận tranh đấu Thái Vi Viên này, Sở Hi Thanh đúng là đã tốn rất nhiều
công sức.
“Ta chỉ là một đệ tử chân truyền nho nhỏ, sư đệ nói với ta thì có ích gì?”
Kiếm Tàng Phong lắc đầu: “Ngươi bây giờ chính là bảo bối của tông môn, tông
môn có thể để ngươi chịu thiệt sao? Hơn nữa trưởng lão viện thưởng phạt
nghiêm minh, tự nhiên sẽ không để ngươi chịu thiệt.”
“Vậy sao?”
Sở Hi Thanh nhớ đến gương mặt keo kiệt của đại trưởng lão Hác Thu Phong,
thì khó có thể yên tâm.
Ông lão này không dễ lôi kéo làm quen lắm.
Tiếc là Phương Bất Viên đã đi làm nhiệm vụ, còn không biết đi nơi nào.
Bằng không hắn có thể mời Phương sư huynh về, lấy độc trị độc. Phương sư
huynh có thể giúp hắn lấy càng nhiều, thì được trích phần trăm càng nhiều.
Bây giờ chỉ có thể để Phong Tam ra mặt.
Để Vô Thượng Kiếm Tâm – Hạ Bạch Thạch lên bàn luận với Hác Thu Phong.
Sở Hi Thanh thầm cảm thấy đắc ý, sau đó liền nhìn về phía La Hán Tông:
“Truyền thừa Thái Vi Viên đã xong, La tiên sinh có thể mở núi.”
“Không vội!”
Lúc này, La Hán Tông lại lấy một viên Pháp Giới từ trong túi càn khôn mà tông
chủ đời cuối đưa cho.
Hình dáng viên Pháp Giới này cực kỳ tương tự với ‘Vạn Pháp nguyên giới’, đều
là hình một chiếc nhẫn, nhưng viên bảo thạch trên nhẫn lại là vô sắc, hoàn toàn
khác với viên bảo thạch màu tím của ‘Vạn Pháp nguyên giới’, rõ ràng là vẫn
đang nằm trong trạng thái khí phôi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nghe đồn ‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’ được chế tạo từ một đồ vậttiên thiên cực kỳ mạnh mẽ, có tiềm lực vô hạn, có người nói giới hạn của nó cóthể lên đến nửa bước Tạo Hóa.Năng lực của nó cũng rất mạnh mẽ, sau khi triển khai sẽ bao trùm địa vực phạmvi ba ngàn dặm, được xưng là mở ra một động thiên khác!Thuật sư có thể mượn ‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’ để thao túng lựcluyện Thổ nguyên trong khu vực nó bao trùm, điều chỉnh linh mạch và linh lực,hơn nữa còn có thể sửa chữa Thiên quy đạo luật, nắm giữ quyền năng giống nhưTạo Hóa chúa tể.Vị Quần Sơn Xã Tắc chi thần kia, rất có thể là thèm muốn thứ này, vì thế màcòn hi sinh một cánh tay của mình.Nói đến Quần Sơn Xã Tắc chi thần…Theo hóa thể của vị này tử vong, thần thuật Tiên Sơn DI Thạch đã bắt đầu mấthiệu lực. Không gian bên ngoài Thiên Đế Tọa bắt đầu biến hóa kiệt liệt, nhữngô không gian kia bắt đầu trở về vị trí cũ, mọi thứ trở về như ban đầu.“Như vậy hai cái còn lại đều thuộc về Vô Tướng thần tông ta.”Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, trực tiếp thu hai cái thần bảo vào trong nhẫnCàn Khôn của mình.Nhẫn Càn Khôn của hắn cũng bị trận pháp trong Thái Vi Viên ngăn cách trongngoài, không thể trực tiếp đưa thần bảo về Thái Hư Bàn ở Vô Tướng thần sơn.Nhưng bản thân nhẫn Càn Khôn vẫn còn một không gian nhất định, đủ để chứahai thứ này.Hắn chuẩn bị nộp hai cái thần khí này lên tông môn.‘Trung Ương Mậu Kỷ Trấn Nguyên đồ’, loại này chính là chuẩn bị cho các tôngphái cỡ lớn, chơi một mình là không chơi nổi.Còn về phần ‘Vạn Pháp nguyên giới’, Sở Hi Thanh đúng là có thể sử dụng thứnày.Vấn đề là thứ này được xưng là chí bảo của thuật sư, là vạn pháp chi nguyên.Sở Hi Thanh là một võ tu, không pháp huy nổi một phần vạn uy lực của ‘VạnPháp nguyên giới’.Nhưng một khi cái ‘Vạn Pháp nguyên giới’ này rơi vào tay Thuật Sư viện củaVô Tướng thần tông, như vậy có thể tạo ra một chục sức chiến đấu nhất phẩm.Ngươi không nghe nhầm đâu!Là một chục! Không phải một!‘Vạn Pháp nguyên giới’ có tổng cộng 13 chiếc, một nhẫn chính và 12 cái nhẫnphụ.Thần khí này cần số lượng thuật sư tương đương, mới có thể phát huy ra uy lựclớn nhất.Chỉ cần 13 vị thuật sư nhị phẩm đồng thời đeo ‘Vạn Pháp nguyên giới’, bọn họsẽ có lực lượng đủ để chống đỡ 12 vị nhất phẩm thượng. Còn có thể để một vịthuật sư nhị phẩm tăng lên cấp độ nhất phẩm đỉnh phong, tuy lực to lớn, thầnquỷ tránh lui!Hơn nữa, cấp độ thuật sư đeo ‘Vạn Pháp nguyên giới’ càng cao, số lượng càngnhiều, sức chiến đấu gia tăng càng lớn. Nếu như toàn bộ thuật sư đeo ‘Vạn Phápnguyên giới’ là nhất phẩm, lại có hơn vạn thuật sư kết trận phụ trợ, vậy thì cựckỳ kinh khủng.Sở Hi Thanh vừa lấy là nhẫn chính của ‘Vạn Pháp nguyên giới’, 12 nhẫn phụcòn nằm trên các bộ hài cốt ở trong ‘Lưỡng Nghi Bát Quái Lục Thập Tứ Tượngtrận’Ý niệm Sở Hi Thanh đảo qua đại điện, 12 chiếc nhẫn phụ kia lập tức bay vàotrong tay hắn, sau đó cũng rơi vào trong nhẫn Càn Khôn.Hắn cũng thuận tay giấu mấy cái pháp khí không gian còn chưa bị tổn hại.Sau đó, những thứ này sẽ được giao cho Độ Chi viện của Vô Tướng thần tông,thống nhất và kiểm kê, cuối cùng ba nhà chia của.Sở Hi Thanh thở dài, quay sang nói với Kiếm Tàng Phong: “Sư huynh phải nóigiúp ta vài câu, bảo tông môn chia cho ta nhiều một chút. Ngươi nhìn ta ra sứcnhư vậy, vào sinh ra tử như vậy, kết quả lại không lấy được một cái thần khínào.”Kiếm Tàng Phong nghe vậy thì mỉm cười.Nói cứ như là Sở Vân Vân không phải người của Sở Hi Thanh ngươi vậy.Nhưng trận tranh đấu Thái Vi Viên này, Sở Hi Thanh đúng là đã tốn rất nhiềucông sức.“Ta chỉ là một đệ tử chân truyền nho nhỏ, sư đệ nói với ta thì có ích gì?”Kiếm Tàng Phong lắc đầu: “Ngươi bây giờ chính là bảo bối của tông môn, tôngmôn có thể để ngươi chịu thiệt sao? Hơn nữa trưởng lão viện thưởng phạtnghiêm minh, tự nhiên sẽ không để ngươi chịu thiệt.”“Vậy sao?”Sở Hi Thanh nhớ đến gương mặt keo kiệt của đại trưởng lão Hác Thu Phong,thì khó có thể yên tâm.Ông lão này không dễ lôi kéo làm quen lắm.Tiếc là Phương Bất Viên đã đi làm nhiệm vụ, còn không biết đi nơi nào.Bằng không hắn có thể mời Phương sư huynh về, lấy độc trị độc. Phương sưhuynh có thể giúp hắn lấy càng nhiều, thì được trích phần trăm càng nhiều.Bây giờ chỉ có thể để Phong Tam ra mặt.Để Vô Thượng Kiếm Tâm – Hạ Bạch Thạch lên bàn luận với Hác Thu Phong.Sở Hi Thanh thầm cảm thấy đắc ý, sau đó liền nhìn về phía La Hán Tông:“Truyền thừa Thái Vi Viên đã xong, La tiên sinh có thể mở núi.”“Không vội!”Lúc này, La Hán Tông lại lấy một viên Pháp Giới từ trong túi càn khôn mà tôngchủ đời cuối đưa cho.Hình dáng viên Pháp Giới này cực kỳ tương tự với ‘Vạn Pháp nguyên giới’, đềulà hình một chiếc nhẫn, nhưng viên bảo thạch trên nhẫn lại là vô sắc, hoàn toànkhác với viên bảo thạch màu tím của ‘Vạn Pháp nguyên giới’, rõ ràng là vẫnđang nằm trong trạng thái khí phôi.