Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1886: Vương giả trở về (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Tông chủ đời trước từng nói với ta, Thái Vi Viên mời Đao Quân làm kháchkhanh hộ pháp của tông ta, không thể không có lễ! Thái Vi Viên bây giờ đangtúng quẫn, chỉ có thể lấy thứ này thay thế, kính xin Đao Quân vui lòng nhậncho.”La Hán Tông vừa nói chuyện vừa giơ tay lên, vị trí bảo tọa của tông chủ lại cótừng tia tia linh quang ngưng tụ.‘Tam Đế thần nhãn’ trên không trung cũng b*n r* một chùm sáng màu vàngóng, tụ hợp với từng tia linh quang kia.Sở Vân Vân thấy thế thì nhướng mày liễu: “Chân phù Đạo chủng!”Đây là hạt nhân của thuật sư, là trụ cột của pháp thuật.“Đúng vậy, đây là Chân phù Đạo chủng của tổ sư đời trước. Khi còn sống hắnđã lên cấp Siêu Phẩm đỉnh phong, vì vậy Đạo chủng này có năng lực tiếp cậnvới vĩnh hằng bất diệt.”La Hán Tông lại bắt một ấn quyết, làm cho những linh quang này hội này thànhmột đoàn, sau đó hòa vào trong viên bảo thạch không màu trên nhẫn.“Cái Pháp Giới này vốn là khí phôi còn thừa lại khi tế luyện ‘Vạn Pháp nguyêngiới’, dùng để cố hóa Chân phù Đạo chủng của tông chủ đời trước là rất thíchhợp. Ngày xưa, ‘Vạn Pháp nguyên giới’ vốn là kết hợp với Chân phù Đạochủng của 13 vị tổ sư để luyện thành.”“Sau này Đao Quân chỉ cần cung cấp chân nguyên cho nó, hoặc là cung cấp linhthạch cho nó, liền có thể sử dụng 13 loại trong 52 pháp Thiên Cương của TháiVi Viên, cùng với tất cả pháp thuật dưới nhất phẩm. Ngoài ra, còn có thể thuấnphát (ko cần niệm chú hay tụ lực) tất cả thuật Địa Sát tam phẩm và một bộ phậnpháp thuật nhị phẩm ở bên trong.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hai mắt sáng ngời.Thứ này còn mạnh hơn ‘Ngoại Pháp thần đồng’ mà hắn đang dùng nhiều.Tuy rằng Sở Hi Thanh không có nhiều cơ hội sử dụng pháp thuật, nhưng thỉnhthoảng nó cũng có thể tạo tác dụng lớn.Sau khi tế luyện xong, bảo thạch trên nhẫn cũng biến thành màu tím, giống hệtvới ‘Vạn Pháp nguyên giới’, chỉ là màu tím của nó càng thuần túy hơn.Còn về phần 36 pháp Thiên Cương lại có 52 loại… đây là thường thức.Ban đầu đúng là chỉ có 36 pháp Thiên Cương, sau đó số lượng càng ngày càngnhiều. Thái Vi Viên diệt vong hai vạn năm, số lượng pháp Thiên Cương đã vượtqua sáu mươi loại.Trong hai vạn năm này, cũng có rất nhiều thiên tài pháp thuật, có thành tựu phiphàm trên con đường này.La Hán Tông đưa nhẫn đến trước người Sở Hi Thanh, sau đó liền dạo bước điđến tòa bảo tọa tông chủ đang trông không kia.Tiếp theo hắn phải khống chế toàn bộ Thái Vi sơn, mở trận pháp phong ấn.Sở Hi Thanh thì lại thưởng thức chiếc nhẫn trong tay.Hắn bỗng nhiên có ý nghĩ, liền liếc mắt nhìn ra ngoài điện.Chẳng biết từ bao giờ, Sở Vân Vân đã đi ra ngoài Thái Hạo điện, ngẩng đầunhìn không gian Thái Vi Viên.Sở Hi Thanh nhướng mày lên, đeo chiếc nhẫn mà hắn đặt tên là ‘Ngoại Phápthần giới’ lên ngón tay cái, sau đó ngự không mà lên, bay đến sau lưng Sở VânVân.“Vân Vân, ngươi đang suy nghĩ gì?” Sở Hi Thanh tò mò hỏi: “Ta cảm nhậnđược sát khí trên người ngươi rất nặng.”Sở Vân Vân nghiêng đầu qua, đôi mắt màu xanh lam lại lộ ra ánh sáng lộng lẫyvà sắc bén như đao: “Ma Lưu Đao Vương – Trang Nghiêm vẫn chưa hiện thân,chắc hẳn đã chạy ra khỏi Thái Vi Viên rồi.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bừng tỉnh: “Thân phận của ngươi đã bại lộ.”Nếu Trang Nghiêm đã đào tẩu, như vậy tất cả người trong thiên hạ đều phảibiết.…Kiến Nguyên đế, An Bắc đại tướng quân Tần Thắng, Thiết Sơn quận chúaTần Tịch Nhan, Phiêu Kỵ đại tướng quân Vũ Văn Bá, đương nhiên còn có ThiếtKích Vô Địch – Tần Phụng Tiên.Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, cũng đưa mắt nhìn về phía bắc: “Như vậy ngươichuẩn bị ra tay từ nơi nào?”Nếu ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’ tái hiện nhân thế, tự nhiên sẽmang đến một trận gió tanh mưa máu!Hắn và Sở Vân Vân bây giờ cũng có lực lượng để thanh toán tất cả những thứnày.“Bắt đầu từ biên quân phía đông bắc đi!”Sở Vân Vân hiển nhiên là đã có suy tính từ trước, ánh mắt của nàng càng ngàycàng ác liệt: “Trời cho không lấy chính là tội! Không thể để tên hôn quân kiachà đạp và lãng phí bộ hạ cũ của ta được.”Hơn 300 vạn biên quân kia, nàng nhất định phải nắm giữ trong tay, cầm nhánhquân này để nhìn thiên hạ!Phong Tam và Kiếm Tàng Phong ở phía sau nghe đến đây, thì không khỏi nhìnnhau một chút.Bọn họ đều có linh cảm, một trận sóng to gió lớn sắp sửa xuất hiện ở bắc địa.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, hai người lại sinh sôi ý hưng phần và chờmong.…Cùng lúc đó, tại Thiên Vân sơn trên ‘Thiết Bích sơn mạch’.Thiết Kích Vô Địch – Tần Phụng Tiên tự lấy danh hào ‘Thiên Vân Sơn cư sĩ’,nhưng có rất ít người biết, vị trí của hắn ở Thiên Vân sơn là không cố định, sẽbiến hóa theo tình hình.Thiết Bích sơn mạch kéo dài chín vạn dặm, nơi rộng nhất đạt đến ba vạn dặm,tổng cộng hơn 20 vạn ngọn núi, nơi nào không thể làm ‘Thiên Vân sơn’?Lần trước hắn giả danh Thiên Dực Thần Đao – Tiêu Long Đồ, liên thủ với ThưHoài Thạch tấn công Vạn Ma quật.Sau chiến đấu thì lo lắng Vô Tướng thần tông tính sổ, cho nên đã di chuyển lầnnữa.
“Tông chủ đời trước từng nói với ta, Thái Vi Viên mời Đao Quân làm khách
khanh hộ pháp của tông ta, không thể không có lễ! Thái Vi Viên bây giờ đang
túng quẫn, chỉ có thể lấy thứ này thay thế, kính xin Đao Quân vui lòng nhận
cho.”
La Hán Tông vừa nói chuyện vừa giơ tay lên, vị trí bảo tọa của tông chủ lại có
từng tia tia linh quang ngưng tụ.
‘Tam Đế thần nhãn’ trên không trung cũng b*n r* một chùm sáng màu vàng
óng, tụ hợp với từng tia linh quang kia.
Sở Vân Vân thấy thế thì nhướng mày liễu: “Chân phù Đạo chủng!”
Đây là hạt nhân của thuật sư, là trụ cột của pháp thuật.
“Đúng vậy, đây là Chân phù Đạo chủng của tổ sư đời trước. Khi còn sống hắn
đã lên cấp Siêu Phẩm đỉnh phong, vì vậy Đạo chủng này có năng lực tiếp cận
với vĩnh hằng bất diệt.”
La Hán Tông lại bắt một ấn quyết, làm cho những linh quang này hội này thành
một đoàn, sau đó hòa vào trong viên bảo thạch không màu trên nhẫn.
“Cái Pháp Giới này vốn là khí phôi còn thừa lại khi tế luyện ‘Vạn Pháp nguyên
giới’, dùng để cố hóa Chân phù Đạo chủng của tông chủ đời trước là rất thích
hợp. Ngày xưa, ‘Vạn Pháp nguyên giới’ vốn là kết hợp với Chân phù Đạo
chủng của 13 vị tổ sư để luyện thành.”
“Sau này Đao Quân chỉ cần cung cấp chân nguyên cho nó, hoặc là cung cấp linh
thạch cho nó, liền có thể sử dụng 13 loại trong 52 pháp Thiên Cương của Thái
Vi Viên, cùng với tất cả pháp thuật dưới nhất phẩm. Ngoài ra, còn có thể thuấn
phát (ko cần niệm chú hay tụ lực) tất cả thuật Địa Sát tam phẩm và một bộ phận
pháp thuật nhị phẩm ở bên trong.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì hai mắt sáng ngời.
Thứ này còn mạnh hơn ‘Ngoại Pháp thần đồng’ mà hắn đang dùng nhiều.
Tuy rằng Sở Hi Thanh không có nhiều cơ hội sử dụng pháp thuật, nhưng thỉnh
thoảng nó cũng có thể tạo tác dụng lớn.
Sau khi tế luyện xong, bảo thạch trên nhẫn cũng biến thành màu tím, giống hệt
với ‘Vạn Pháp nguyên giới’, chỉ là màu tím của nó càng thuần túy hơn.
Còn về phần 36 pháp Thiên Cương lại có 52 loại… đây là thường thức.
Ban đầu đúng là chỉ có 36 pháp Thiên Cương, sau đó số lượng càng ngày càng
nhiều. Thái Vi Viên diệt vong hai vạn năm, số lượng pháp Thiên Cương đã vượt
qua sáu mươi loại.
Trong hai vạn năm này, cũng có rất nhiều thiên tài pháp thuật, có thành tựu phi
phàm trên con đường này.
La Hán Tông đưa nhẫn đến trước người Sở Hi Thanh, sau đó liền dạo bước đi
đến tòa bảo tọa tông chủ đang trông không kia.
Tiếp theo hắn phải khống chế toàn bộ Thái Vi sơn, mở trận pháp phong ấn.
Sở Hi Thanh thì lại thưởng thức chiếc nhẫn trong tay.
Hắn bỗng nhiên có ý nghĩ, liền liếc mắt nhìn ra ngoài điện.
Chẳng biết từ bao giờ, Sở Vân Vân đã đi ra ngoài Thái Hạo điện, ngẩng đầu
nhìn không gian Thái Vi Viên.
Sở Hi Thanh nhướng mày lên, đeo chiếc nhẫn mà hắn đặt tên là ‘Ngoại Pháp
thần giới’ lên ngón tay cái, sau đó ngự không mà lên, bay đến sau lưng Sở Vân
Vân.
“Vân Vân, ngươi đang suy nghĩ gì?” Sở Hi Thanh tò mò hỏi: “Ta cảm nhận
được sát khí trên người ngươi rất nặng.”
Sở Vân Vân nghiêng đầu qua, đôi mắt màu xanh lam lại lộ ra ánh sáng lộng lẫy
và sắc bén như đao: “Ma Lưu Đao Vương – Trang Nghiêm vẫn chưa hiện thân,
chắc hẳn đã chạy ra khỏi Thái Vi Viên rồi.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì bừng tỉnh: “Thân phận của ngươi đã bại lộ.”
Nếu Trang Nghiêm đã đào tẩu, như vậy tất cả người trong thiên hạ đều phải
biết.
…Kiến Nguyên đế, An Bắc đại tướng quân Tần Thắng, Thiết Sơn quận chúa
Tần Tịch Nhan, Phiêu Kỵ đại tướng quân Vũ Văn Bá, đương nhiên còn có Thiết
Kích Vô Địch – Tần Phụng Tiên.
Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, cũng đưa mắt nhìn về phía bắc: “Như vậy ngươi
chuẩn bị ra tay từ nơi nào?”
Nếu ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’ tái hiện nhân thế, tự nhiên sẽ
mang đến một trận gió tanh mưa máu!
Hắn và Sở Vân Vân bây giờ cũng có lực lượng để thanh toán tất cả những thứ
này.
“Bắt đầu từ biên quân phía đông bắc đi!”
Sở Vân Vân hiển nhiên là đã có suy tính từ trước, ánh mắt của nàng càng ngày
càng ác liệt: “Trời cho không lấy chính là tội! Không thể để tên hôn quân kia
chà đạp và lãng phí bộ hạ cũ của ta được.”
Hơn 300 vạn biên quân kia, nàng nhất định phải nắm giữ trong tay, cầm nhánh
quân này để nhìn thiên hạ!
Phong Tam và Kiếm Tàng Phong ở phía sau nghe đến đây, thì không khỏi nhìn
nhau một chút.
Bọn họ đều có linh cảm, một trận sóng to gió lớn sắp sửa xuất hiện ở bắc địa.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, hai người lại sinh sôi ý hưng phần và chờ
mong.
…
Cùng lúc đó, tại Thiên Vân sơn trên ‘Thiết Bích sơn mạch’.
Thiết Kích Vô Địch – Tần Phụng Tiên tự lấy danh hào ‘Thiên Vân Sơn cư sĩ’,
nhưng có rất ít người biết, vị trí của hắn ở Thiên Vân sơn là không cố định, sẽ
biến hóa theo tình hình.
Thiết Bích sơn mạch kéo dài chín vạn dặm, nơi rộng nhất đạt đến ba vạn dặm,
tổng cộng hơn 20 vạn ngọn núi, nơi nào không thể làm ‘Thiên Vân sơn’?
Lần trước hắn giả danh Thiên Dực Thần Đao – Tiêu Long Đồ, liên thủ với Thư
Hoài Thạch tấn công Vạn Ma quật.
Sau chiến đấu thì lo lắng Vô Tướng thần tông tính sổ, cho nên đã di chuyển lần
nữa.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Tông chủ đời trước từng nói với ta, Thái Vi Viên mời Đao Quân làm kháchkhanh hộ pháp của tông ta, không thể không có lễ! Thái Vi Viên bây giờ đangtúng quẫn, chỉ có thể lấy thứ này thay thế, kính xin Đao Quân vui lòng nhậncho.”La Hán Tông vừa nói chuyện vừa giơ tay lên, vị trí bảo tọa của tông chủ lại cótừng tia tia linh quang ngưng tụ.‘Tam Đế thần nhãn’ trên không trung cũng b*n r* một chùm sáng màu vàngóng, tụ hợp với từng tia linh quang kia.Sở Vân Vân thấy thế thì nhướng mày liễu: “Chân phù Đạo chủng!”Đây là hạt nhân của thuật sư, là trụ cột của pháp thuật.“Đúng vậy, đây là Chân phù Đạo chủng của tổ sư đời trước. Khi còn sống hắnđã lên cấp Siêu Phẩm đỉnh phong, vì vậy Đạo chủng này có năng lực tiếp cậnvới vĩnh hằng bất diệt.”La Hán Tông lại bắt một ấn quyết, làm cho những linh quang này hội này thànhmột đoàn, sau đó hòa vào trong viên bảo thạch không màu trên nhẫn.“Cái Pháp Giới này vốn là khí phôi còn thừa lại khi tế luyện ‘Vạn Pháp nguyêngiới’, dùng để cố hóa Chân phù Đạo chủng của tông chủ đời trước là rất thíchhợp. Ngày xưa, ‘Vạn Pháp nguyên giới’ vốn là kết hợp với Chân phù Đạochủng của 13 vị tổ sư để luyện thành.”“Sau này Đao Quân chỉ cần cung cấp chân nguyên cho nó, hoặc là cung cấp linhthạch cho nó, liền có thể sử dụng 13 loại trong 52 pháp Thiên Cương của TháiVi Viên, cùng với tất cả pháp thuật dưới nhất phẩm. Ngoài ra, còn có thể thuấnphát (ko cần niệm chú hay tụ lực) tất cả thuật Địa Sát tam phẩm và một bộ phậnpháp thuật nhị phẩm ở bên trong.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hai mắt sáng ngời.Thứ này còn mạnh hơn ‘Ngoại Pháp thần đồng’ mà hắn đang dùng nhiều.Tuy rằng Sở Hi Thanh không có nhiều cơ hội sử dụng pháp thuật, nhưng thỉnhthoảng nó cũng có thể tạo tác dụng lớn.Sau khi tế luyện xong, bảo thạch trên nhẫn cũng biến thành màu tím, giống hệtvới ‘Vạn Pháp nguyên giới’, chỉ là màu tím của nó càng thuần túy hơn.Còn về phần 36 pháp Thiên Cương lại có 52 loại… đây là thường thức.Ban đầu đúng là chỉ có 36 pháp Thiên Cương, sau đó số lượng càng ngày càngnhiều. Thái Vi Viên diệt vong hai vạn năm, số lượng pháp Thiên Cương đã vượtqua sáu mươi loại.Trong hai vạn năm này, cũng có rất nhiều thiên tài pháp thuật, có thành tựu phiphàm trên con đường này.La Hán Tông đưa nhẫn đến trước người Sở Hi Thanh, sau đó liền dạo bước điđến tòa bảo tọa tông chủ đang trông không kia.Tiếp theo hắn phải khống chế toàn bộ Thái Vi sơn, mở trận pháp phong ấn.Sở Hi Thanh thì lại thưởng thức chiếc nhẫn trong tay.Hắn bỗng nhiên có ý nghĩ, liền liếc mắt nhìn ra ngoài điện.Chẳng biết từ bao giờ, Sở Vân Vân đã đi ra ngoài Thái Hạo điện, ngẩng đầunhìn không gian Thái Vi Viên.Sở Hi Thanh nhướng mày lên, đeo chiếc nhẫn mà hắn đặt tên là ‘Ngoại Phápthần giới’ lên ngón tay cái, sau đó ngự không mà lên, bay đến sau lưng Sở VânVân.“Vân Vân, ngươi đang suy nghĩ gì?” Sở Hi Thanh tò mò hỏi: “Ta cảm nhậnđược sát khí trên người ngươi rất nặng.”Sở Vân Vân nghiêng đầu qua, đôi mắt màu xanh lam lại lộ ra ánh sáng lộng lẫyvà sắc bén như đao: “Ma Lưu Đao Vương – Trang Nghiêm vẫn chưa hiện thân,chắc hẳn đã chạy ra khỏi Thái Vi Viên rồi.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bừng tỉnh: “Thân phận của ngươi đã bại lộ.”Nếu Trang Nghiêm đã đào tẩu, như vậy tất cả người trong thiên hạ đều phảibiết.…Kiến Nguyên đế, An Bắc đại tướng quân Tần Thắng, Thiết Sơn quận chúaTần Tịch Nhan, Phiêu Kỵ đại tướng quân Vũ Văn Bá, đương nhiên còn có ThiếtKích Vô Địch – Tần Phụng Tiên.Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, cũng đưa mắt nhìn về phía bắc: “Như vậy ngươichuẩn bị ra tay từ nơi nào?”Nếu ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’ tái hiện nhân thế, tự nhiên sẽmang đến một trận gió tanh mưa máu!Hắn và Sở Vân Vân bây giờ cũng có lực lượng để thanh toán tất cả những thứnày.“Bắt đầu từ biên quân phía đông bắc đi!”Sở Vân Vân hiển nhiên là đã có suy tính từ trước, ánh mắt của nàng càng ngàycàng ác liệt: “Trời cho không lấy chính là tội! Không thể để tên hôn quân kiachà đạp và lãng phí bộ hạ cũ của ta được.”Hơn 300 vạn biên quân kia, nàng nhất định phải nắm giữ trong tay, cầm nhánhquân này để nhìn thiên hạ!Phong Tam và Kiếm Tàng Phong ở phía sau nghe đến đây, thì không khỏi nhìnnhau một chút.Bọn họ đều có linh cảm, một trận sóng to gió lớn sắp sửa xuất hiện ở bắc địa.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, hai người lại sinh sôi ý hưng phần và chờmong.…Cùng lúc đó, tại Thiên Vân sơn trên ‘Thiết Bích sơn mạch’.Thiết Kích Vô Địch – Tần Phụng Tiên tự lấy danh hào ‘Thiên Vân Sơn cư sĩ’,nhưng có rất ít người biết, vị trí của hắn ở Thiên Vân sơn là không cố định, sẽbiến hóa theo tình hình.Thiết Bích sơn mạch kéo dài chín vạn dặm, nơi rộng nhất đạt đến ba vạn dặm,tổng cộng hơn 20 vạn ngọn núi, nơi nào không thể làm ‘Thiên Vân sơn’?Lần trước hắn giả danh Thiên Dực Thần Đao – Tiêu Long Đồ, liên thủ với ThưHoài Thạch tấn công Vạn Ma quật.Sau chiến đấu thì lo lắng Vô Tướng thần tông tính sổ, cho nên đã di chuyển lầnnữa.