Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1956: Chân chính sau chiến
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thất Sát tinh quân nghe vậy chỉ mỉm cười, mắt lại đầy vẻ khinh thường.Nếu khi đó bọn họ không thả con chó điên Táng Thiên kia ra, không kéo DươngThần – Thái Hạo xuống, như vậy tình cảnh của hậu duệ bọn họ cũng không kháhơn đám nô bộ nhân tộc kia bao nhiêu.Sau khi Dương Thần – Thái Hạo đăng đế, hắn cũng làm việc không khác gì TríThần – Long Hi cả.Chỉ là hắn không làm tất cả thần linh tức giận như thiên đế đời thứ chín mà thôi.Thất Sát tinh quân ngự không mà lên, bay đi về phía nam.Hắn muốn đến thành Vọng An nhìn một chút.Ngày xưa, Hi Hoàng và Phong Hậu chính là chết ở gần thành Vọng An.Khi đó Cung Thần – Thiên Nghệ gần như đã trở thành thiên đế đời thứ mườimột, lại bị Nguyệt Thần tính toán đến ngã xuống, không thể che chở hai ngườinày nữa.Các thần liên thủ và trả giá đắt, cuối cùng cũng g**t ch*t được Hi Hoàng vàPhong Hậu, để bọn họ một tia thần hồn của hai người này trở về phong ấn.Thất Sát tinh quân muốn chạy đến nơi lưu giữ hài cốt của Phong Hậu, có lẽ cóthể tìm được một ít manh mối.Nhưng hắn mới bay được một lát thì đã dừng lại.“Ngươi có thể triệu tập mấy người, quan tâm đến hướng đi của Sở Hi Thanh,nếu như có cơ hội thích hợp, ta sẽ đích thân ra tay.”Thất Sát tinh quân nghĩ đến đao ý còn sót lại trong những thi thể kia.Thần Ý Xúc Tử Đao của Huyết Nhai vẫn chưa hoàn thiện, còn có vô số sơ hở,không chịu nổi một đòn khi đứng trước mặt hắn.Nhưng mà Sở Hi Thanh này thiên phú trác tuyệt, chưa chắc đã không thể hoànthiện môn đao pháp và môn thiên quy này.Nếu như có cơ hội thích hợp, Thất Sát cũng muốn tru diệt cái mầm họa này tạiđây.Chuyển Luân tinh quân nghe vậy, nhất thời hiện lên vẻ mừng rỡ như điên.Hắn đi lại ở phàm giới, quan hệ rất sâu với tứ đại thần sơn, cũng rất chăm sócchư bộ Cự linh ở tứ đại thần sơn.Sở Hi Thanh có thể không uy h**p được cha con Thất Sát tinh quân, nhưng đốivới đám Cự linh ở phàm giới, thì Sở Hi Thanh chính là đại họa.Ngày xưa, Chuyển Luân tinh quân cũng từng giao thủ với Huyết Nhai ĐaoQuân, suýt nữa thì chết ở dưới đao của Huyết Nhai, vì vậy hắn biết Thần Ý XúcTử Đao đáng sợ đến mức nào.Bọn họ không thể để tiếp tục Sở Hi Thanh trưởng thành nữa....Quận Long Thành, Băng Châu.Dạo này Đại Hắc Thiên – Nhật Già La có hơi mờ mịt và kinh ngạc.Hắn phát hiện mình bỗng nhiên trở thành bánh trái thơm ngon.Trong vòng ba ngày sau khi trận chiến núi Ô Kim kết thúc, hắn đã nhận đượchơn 20 phần thư mời.Chẳng những có các đại thần tông nhất phẩm, năm đại ma môn nhất phẩm,hoàng thất Đại Ninh, Thần Đao môn, Cực Đông Băng Thành, Bồng Lai Bất DạThành, vân vân… ngoài ra còn có các cao nhân Siêu Phẩm như Tần PhụngTiên.Bọn họ thông qua đủ loại phương thức bí ẩn để đưa thư đến tay hắn.Đãi ngộ của bọn họ cực tốt.Ngày thứ tư, Nhật Già La nhận lời mời của một người bạn, chạy ra quán rượungoài quận Long Thành uống rượu, thì lại nhận được thư của chủ cũ.Giọng điệu lại hết sức ôn hòa, hỏi hắn vì sao bỗng nhiên cắt đứt liên hệ? Vì saolâu rồi không trở về thăm?Nói là chủ cũ rất coi trọng hắn, cho rằng Nhật Già La hắn có hi vọng bước vàonhất phẩm.Chủ cũ còn hi vọng Nhật Già La có thể trở về sớm một chút, đừng chậm trễ việctu hành.Nhật Già La đầu tiên là vui mừng khôn nguôi.Đây là chủ cũ tha cho ta?Hắn đã hiệu lực cho vị này hơn 20 năm, khiến cho hắn vô thức muốn đứng lênrời khỏi Băng Châu, đi tìm vị chủ cũ của mình luôn.Nhưng khi Nhật Già La vừa đứng dậy, tâm thần hắn bỗng nhiên hơi động, rồi lạingồi xuống.Nhật Già La nhìn quan bào trên người mình với vẻ suy tư, nghĩ thầm mình bâygiờ có thân phận gì?Hắn bây giờ đường đường là Mạc phủ Hộ tào tham quân của Thần Uy đại tướngquân.Không sai! Chính là loại Hộ tào chủ quản tiền bạc, lương thảo, sổ sách, hônnhân, ruộng vườn, đường xá…!Chức quan này do chính Sở Hi Thanh đích thân bổ nhiệm.Mà Thần Uy đại tướng quân Sở Hi Thanh lại chính là đại tổng quản bắc vực, tấtcả các châu ở bắc vực này, đều phụng Thần Uy đại tướng quân làm chủ quân.Mặc dù Nhật Già La là kẻ lăn lộn hắc đạo, nhưng trước kia hắn xuất thân từ hàomôn địa phương.Sau đó lại làm buôn bán và phân chia tang vật, nên khá mẫn cảm với số học vàtiền bạc.Đương nhiên, thực tế thì bây giờ hắn cũng không chịu trách nhiệm về chính vụcủa bắc vực, mà chủ yếu phụ trách mậu dịch giữa các châu bắc vực và Thiết KỳBang, sưu tầm các loại linh dược và tài liệu, rồi buôn bán về phía nam.Nhưng quan chức của hắn bây giờ, nếu như đặt ở triều đình thì chính là Hộ bộthượng thư!Về phần tu vị của hắn…Nhật Già La sờ sờ quyển sách giấu trong tay áo mà chủ mẫu đại nhân cho.Đây là chủ mẫu Sở Vân Vân thôi diễn công pháp cho hắn, còn có yếu quyết khitu hành Già Thiên chi pháp.Đây cũng chính là Bá Võ Vương, là ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’!Từ ba năm trước, sức chiến đấu của nàng đã là ‘Gần Thần’! Khi trên người cònđộc chú mà vẫn có thể đánh ba vị thần linh trọng thương.Thiên phú và ngộ tính của nàng cao đến mức không có không có thứ hai.Hơn nữa, chủ mẫu đã thôi diễn và hoàn thiện Già Thiên chi pháp đến tầng thứ23 trở lên!Dường như chủ cũ của mình không sánh được.Ah… Chênh lệch giữa hai người quả thực là như lạch trời vậy
Thất Sát tinh quân nghe vậy chỉ mỉm cười, mắt lại đầy vẻ khinh thường.
Nếu khi đó bọn họ không thả con chó điên Táng Thiên kia ra, không kéo Dương
Thần – Thái Hạo xuống, như vậy tình cảnh của hậu duệ bọn họ cũng không khá
hơn đám nô bộ nhân tộc kia bao nhiêu.
Sau khi Dương Thần – Thái Hạo đăng đế, hắn cũng làm việc không khác gì Trí
Thần – Long Hi cả.
Chỉ là hắn không làm tất cả thần linh tức giận như thiên đế đời thứ chín mà thôi.
Thất Sát tinh quân ngự không mà lên, bay đi về phía nam.
Hắn muốn đến thành Vọng An nhìn một chút.
Ngày xưa, Hi Hoàng và Phong Hậu chính là chết ở gần thành Vọng An.
Khi đó Cung Thần – Thiên Nghệ gần như đã trở thành thiên đế đời thứ mười
một, lại bị Nguyệt Thần tính toán đến ngã xuống, không thể che chở hai người
này nữa.
Các thần liên thủ và trả giá đắt, cuối cùng cũng g**t ch*t được Hi Hoàng và
Phong Hậu, để bọn họ một tia thần hồn của hai người này trở về phong ấn.
Thất Sát tinh quân muốn chạy đến nơi lưu giữ hài cốt của Phong Hậu, có lẽ có
thể tìm được một ít manh mối.
Nhưng hắn mới bay được một lát thì đã dừng lại.
“Ngươi có thể triệu tập mấy người, quan tâm đến hướng đi của Sở Hi Thanh,
nếu như có cơ hội thích hợp, ta sẽ đích thân ra tay.”
Thất Sát tinh quân nghĩ đến đao ý còn sót lại trong những thi thể kia.
Thần Ý Xúc Tử Đao của Huyết Nhai vẫn chưa hoàn thiện, còn có vô số sơ hở,
không chịu nổi một đòn khi đứng trước mặt hắn.
Nhưng mà Sở Hi Thanh này thiên phú trác tuyệt, chưa chắc đã không thể hoàn
thiện môn đao pháp và môn thiên quy này.
Nếu như có cơ hội thích hợp, Thất Sát cũng muốn tru diệt cái mầm họa này tại
đây.
Chuyển Luân tinh quân nghe vậy, nhất thời hiện lên vẻ mừng rỡ như điên.
Hắn đi lại ở phàm giới, quan hệ rất sâu với tứ đại thần sơn, cũng rất chăm sóc
chư bộ Cự linh ở tứ đại thần sơn.
Sở Hi Thanh có thể không uy h**p được cha con Thất Sát tinh quân, nhưng đối
với đám Cự linh ở phàm giới, thì Sở Hi Thanh chính là đại họa.
Ngày xưa, Chuyển Luân tinh quân cũng từng giao thủ với Huyết Nhai Đao
Quân, suýt nữa thì chết ở dưới đao của Huyết Nhai, vì vậy hắn biết Thần Ý Xúc
Tử Đao đáng sợ đến mức nào.
Bọn họ không thể để tiếp tục Sở Hi Thanh trưởng thành nữa.
...
Quận Long Thành, Băng Châu.
Dạo này Đại Hắc Thiên – Nhật Già La có hơi mờ mịt và kinh ngạc.
Hắn phát hiện mình bỗng nhiên trở thành bánh trái thơm ngon.
Trong vòng ba ngày sau khi trận chiến núi Ô Kim kết thúc, hắn đã nhận được
hơn 20 phần thư mời.
Chẳng những có các đại thần tông nhất phẩm, năm đại ma môn nhất phẩm,
hoàng thất Đại Ninh, Thần Đao môn, Cực Đông Băng Thành, Bồng Lai Bất Dạ
Thành, vân vân… ngoài ra còn có các cao nhân Siêu Phẩm như Tần Phụng
Tiên.
Bọn họ thông qua đủ loại phương thức bí ẩn để đưa thư đến tay hắn.
Đãi ngộ của bọn họ cực tốt.
Ngày thứ tư, Nhật Già La nhận lời mời của một người bạn, chạy ra quán rượu
ngoài quận Long Thành uống rượu, thì lại nhận được thư của chủ cũ.
Giọng điệu lại hết sức ôn hòa, hỏi hắn vì sao bỗng nhiên cắt đứt liên hệ? Vì sao
lâu rồi không trở về thăm?
Nói là chủ cũ rất coi trọng hắn, cho rằng Nhật Già La hắn có hi vọng bước vào
nhất phẩm.
Chủ cũ còn hi vọng Nhật Già La có thể trở về sớm một chút, đừng chậm trễ việc
tu hành.
Nhật Già La đầu tiên là vui mừng khôn nguôi.
Đây là chủ cũ tha cho ta?
Hắn đã hiệu lực cho vị này hơn 20 năm, khiến cho hắn vô thức muốn đứng lên
rời khỏi Băng Châu, đi tìm vị chủ cũ của mình luôn.
Nhưng khi Nhật Già La vừa đứng dậy, tâm thần hắn bỗng nhiên hơi động, rồi lại
ngồi xuống.
Nhật Già La nhìn quan bào trên người mình với vẻ suy tư, nghĩ thầm mình bây
giờ có thân phận gì?
Hắn bây giờ đường đường là Mạc phủ Hộ tào tham quân của Thần Uy đại tướng
quân.
Không sai! Chính là loại Hộ tào chủ quản tiền bạc, lương thảo, sổ sách, hôn
nhân, ruộng vườn, đường xá…!
Chức quan này do chính Sở Hi Thanh đích thân bổ nhiệm.
Mà Thần Uy đại tướng quân Sở Hi Thanh lại chính là đại tổng quản bắc vực, tất
cả các châu ở bắc vực này, đều phụng Thần Uy đại tướng quân làm chủ quân.
Mặc dù Nhật Già La là kẻ lăn lộn hắc đạo, nhưng trước kia hắn xuất thân từ hào
môn địa phương.
Sau đó lại làm buôn bán và phân chia tang vật, nên khá mẫn cảm với số học và
tiền bạc.
Đương nhiên, thực tế thì bây giờ hắn cũng không chịu trách nhiệm về chính vụ
của bắc vực, mà chủ yếu phụ trách mậu dịch giữa các châu bắc vực và Thiết Kỳ
Bang, sưu tầm các loại linh dược và tài liệu, rồi buôn bán về phía nam.
Nhưng quan chức của hắn bây giờ, nếu như đặt ở triều đình thì chính là Hộ bộ
thượng thư!
Về phần tu vị của hắn…
Nhật Già La sờ sờ quyển sách giấu trong tay áo mà chủ mẫu đại nhân cho.
Đây là chủ mẫu Sở Vân Vân thôi diễn công pháp cho hắn, còn có yếu quyết khi
tu hành Già Thiên chi pháp.
Đây cũng chính là Bá Võ Vương, là ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’!
Từ ba năm trước, sức chiến đấu của nàng đã là ‘Gần Thần’! Khi trên người còn
độc chú mà vẫn có thể đánh ba vị thần linh trọng thương.
Thiên phú và ngộ tính của nàng cao đến mức không có không có thứ hai.
Hơn nữa, chủ mẫu đã thôi diễn và hoàn thiện Già Thiên chi pháp đến tầng thứ
23 trở lên!
Dường như chủ cũ của mình không sánh được.
Ah… Chênh lệch giữa hai người quả thực là như lạch trời vậy
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thất Sát tinh quân nghe vậy chỉ mỉm cười, mắt lại đầy vẻ khinh thường.Nếu khi đó bọn họ không thả con chó điên Táng Thiên kia ra, không kéo DươngThần – Thái Hạo xuống, như vậy tình cảnh của hậu duệ bọn họ cũng không kháhơn đám nô bộ nhân tộc kia bao nhiêu.Sau khi Dương Thần – Thái Hạo đăng đế, hắn cũng làm việc không khác gì TríThần – Long Hi cả.Chỉ là hắn không làm tất cả thần linh tức giận như thiên đế đời thứ chín mà thôi.Thất Sát tinh quân ngự không mà lên, bay đi về phía nam.Hắn muốn đến thành Vọng An nhìn một chút.Ngày xưa, Hi Hoàng và Phong Hậu chính là chết ở gần thành Vọng An.Khi đó Cung Thần – Thiên Nghệ gần như đã trở thành thiên đế đời thứ mườimột, lại bị Nguyệt Thần tính toán đến ngã xuống, không thể che chở hai ngườinày nữa.Các thần liên thủ và trả giá đắt, cuối cùng cũng g**t ch*t được Hi Hoàng vàPhong Hậu, để bọn họ một tia thần hồn của hai người này trở về phong ấn.Thất Sát tinh quân muốn chạy đến nơi lưu giữ hài cốt của Phong Hậu, có lẽ cóthể tìm được một ít manh mối.Nhưng hắn mới bay được một lát thì đã dừng lại.“Ngươi có thể triệu tập mấy người, quan tâm đến hướng đi của Sở Hi Thanh,nếu như có cơ hội thích hợp, ta sẽ đích thân ra tay.”Thất Sát tinh quân nghĩ đến đao ý còn sót lại trong những thi thể kia.Thần Ý Xúc Tử Đao của Huyết Nhai vẫn chưa hoàn thiện, còn có vô số sơ hở,không chịu nổi một đòn khi đứng trước mặt hắn.Nhưng mà Sở Hi Thanh này thiên phú trác tuyệt, chưa chắc đã không thể hoànthiện môn đao pháp và môn thiên quy này.Nếu như có cơ hội thích hợp, Thất Sát cũng muốn tru diệt cái mầm họa này tạiđây.Chuyển Luân tinh quân nghe vậy, nhất thời hiện lên vẻ mừng rỡ như điên.Hắn đi lại ở phàm giới, quan hệ rất sâu với tứ đại thần sơn, cũng rất chăm sócchư bộ Cự linh ở tứ đại thần sơn.Sở Hi Thanh có thể không uy h**p được cha con Thất Sát tinh quân, nhưng đốivới đám Cự linh ở phàm giới, thì Sở Hi Thanh chính là đại họa.Ngày xưa, Chuyển Luân tinh quân cũng từng giao thủ với Huyết Nhai ĐaoQuân, suýt nữa thì chết ở dưới đao của Huyết Nhai, vì vậy hắn biết Thần Ý XúcTử Đao đáng sợ đến mức nào.Bọn họ không thể để tiếp tục Sở Hi Thanh trưởng thành nữa....Quận Long Thành, Băng Châu.Dạo này Đại Hắc Thiên – Nhật Già La có hơi mờ mịt và kinh ngạc.Hắn phát hiện mình bỗng nhiên trở thành bánh trái thơm ngon.Trong vòng ba ngày sau khi trận chiến núi Ô Kim kết thúc, hắn đã nhận đượchơn 20 phần thư mời.Chẳng những có các đại thần tông nhất phẩm, năm đại ma môn nhất phẩm,hoàng thất Đại Ninh, Thần Đao môn, Cực Đông Băng Thành, Bồng Lai Bất DạThành, vân vân… ngoài ra còn có các cao nhân Siêu Phẩm như Tần PhụngTiên.Bọn họ thông qua đủ loại phương thức bí ẩn để đưa thư đến tay hắn.Đãi ngộ của bọn họ cực tốt.Ngày thứ tư, Nhật Già La nhận lời mời của một người bạn, chạy ra quán rượungoài quận Long Thành uống rượu, thì lại nhận được thư của chủ cũ.Giọng điệu lại hết sức ôn hòa, hỏi hắn vì sao bỗng nhiên cắt đứt liên hệ? Vì saolâu rồi không trở về thăm?Nói là chủ cũ rất coi trọng hắn, cho rằng Nhật Già La hắn có hi vọng bước vàonhất phẩm.Chủ cũ còn hi vọng Nhật Già La có thể trở về sớm một chút, đừng chậm trễ việctu hành.Nhật Già La đầu tiên là vui mừng khôn nguôi.Đây là chủ cũ tha cho ta?Hắn đã hiệu lực cho vị này hơn 20 năm, khiến cho hắn vô thức muốn đứng lênrời khỏi Băng Châu, đi tìm vị chủ cũ của mình luôn.Nhưng khi Nhật Già La vừa đứng dậy, tâm thần hắn bỗng nhiên hơi động, rồi lạingồi xuống.Nhật Già La nhìn quan bào trên người mình với vẻ suy tư, nghĩ thầm mình bâygiờ có thân phận gì?Hắn bây giờ đường đường là Mạc phủ Hộ tào tham quân của Thần Uy đại tướngquân.Không sai! Chính là loại Hộ tào chủ quản tiền bạc, lương thảo, sổ sách, hônnhân, ruộng vườn, đường xá…!Chức quan này do chính Sở Hi Thanh đích thân bổ nhiệm.Mà Thần Uy đại tướng quân Sở Hi Thanh lại chính là đại tổng quản bắc vực, tấtcả các châu ở bắc vực này, đều phụng Thần Uy đại tướng quân làm chủ quân.Mặc dù Nhật Già La là kẻ lăn lộn hắc đạo, nhưng trước kia hắn xuất thân từ hàomôn địa phương.Sau đó lại làm buôn bán và phân chia tang vật, nên khá mẫn cảm với số học vàtiền bạc.Đương nhiên, thực tế thì bây giờ hắn cũng không chịu trách nhiệm về chính vụcủa bắc vực, mà chủ yếu phụ trách mậu dịch giữa các châu bắc vực và Thiết KỳBang, sưu tầm các loại linh dược và tài liệu, rồi buôn bán về phía nam.Nhưng quan chức của hắn bây giờ, nếu như đặt ở triều đình thì chính là Hộ bộthượng thư!Về phần tu vị của hắn…Nhật Già La sờ sờ quyển sách giấu trong tay áo mà chủ mẫu đại nhân cho.Đây là chủ mẫu Sở Vân Vân thôi diễn công pháp cho hắn, còn có yếu quyết khitu hành Già Thiên chi pháp.Đây cũng chính là Bá Võ Vương, là ‘Hoành tuyệt vạn cổ, Quân đốc mắt xanh’!Từ ba năm trước, sức chiến đấu của nàng đã là ‘Gần Thần’! Khi trên người cònđộc chú mà vẫn có thể đánh ba vị thần linh trọng thương.Thiên phú và ngộ tính của nàng cao đến mức không có không có thứ hai.Hơn nữa, chủ mẫu đã thôi diễn và hoàn thiện Già Thiên chi pháp đến tầng thứ23 trở lên!Dường như chủ cũ của mình không sánh được.Ah… Chênh lệch giữa hai người quả thực là như lạch trời vậy