Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1957: Chân chính sau chiến (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Huống hồ chủ mẫu còn thiết kế ‘nghi thức’ nhất phẩm của Già Thiên chi phápcho hắn, còn giúp hắn hoàn thành điều kiện… Đó chính là Chích Thủ Già Thiênở một lĩnh vực nào đó!Bây giờ hắn cũng đã lũng đoạn buôn bán linh dược đến phía nam.Đám thương nhân phía nam muốn thu được linh dược, vậy thì chỉ có thể lấyhàng từ hắn.Tương lai, chờ đến khi hắn lên cấp nhất phẩm, có năng lực tự vệ, thì sẽ huấnluyện thủy sư U Châu giúp chủ mẫu che đậy một vùng biển.Thật ra trước kia hắn là một phó vạn hộ thủy sư Thương Châu, sau đó đắc tộivới thủ trưởng, bị ép vào con đường giặc cỏ.Nhật Già La không khỏi nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ ưu thương.Cuối cùng hắn thở dài một hơi, xé nát phong thư của chủ cũ.“Người bỏ ta mà đi, ngày hôm qua không thể giữ lại. Người làm loạn tâm ta,ngày hôm nay lại thêm ưu phiền.”Nhật Già La nát giấy vụn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ đám giấy vụn tung bay tronggió.Đối diện quán rượu là nhà sách mới khai trương của Thiên Cơ các, lúc này cómột đám người đang tụ tập trước cửa nhà sách.Đám giấy vụn kia rơi xuống đầu của những người này, khiến cho rất nhiềungười bất mãn.“Là ai? Sao lại ném rác lung tung như vậy?”“Muốn chết sao?”“Là con hàng thiếu đạo đức nào?”Nhật Già La nhất thời nhìn đám người bên dưới với ánh mắt âm lãnh, tràn đầysát cơ.Kẻ nào dám nói chuyện với hắn như vậy? Không muốn sống nữa sao?Nhưng hắn lập tức lắc đầu, thu hồi tầm mắt.Hắn bây giờ là người dưới trướng Thần Uy đại tướng quân, thân phận đã khácvới trước kia.Cái gọi là lập thân lập nghiệp lập đức lập hành, bây giờ hắn đã có thân phân vàsự nghiệp, tự nhiên cũng phải nhặt đạo đức lên.Huống hồ pháp độ của Băng Châu rất nghiêm, khi Trấn Bắc đại tướng quânchinh phạt Nghiêm Châu, các châu bắc vực bị quản lý rất nghiêm. Hắn khôngthể gây chuyện thị phi, chọc giận chủ mẫu đại nhân.Mà lúc này, đối diện Nhật Già La chính là bạn tốt của hắn, Lục Tí Thần ĐườngĐao – Pháp Hiên Thành đứng hạng 39 Địa Bảng.Thế gian ngày nay, chỉ có hai vị võ tu tu luyện Đường Lang Đao đến đẳng cấpĐịa Bảng.Một là hội trưởng Thiên Thủy hội, Thiên Đường Thần Đao – Hứa Thiên Nam,nhưng người này đã bị Sở Hi Thanh và thuộc hạ chém giết từ năm trước.Một người còn lại chính là Pháp Hiên Thành.Hắn nhìn mảnh giấy vụn tung bay ngoài cửa sổ với ánh mắt kinh ngạc: “Xem raGià La ngươi không muốn trở về rồi? Lại còn dứt khoát như vậy?”Pháp Hiên Thành cũng ngờ đến việc Nhật Già La sẽ từ chối.Nhưng không ngờ đối phương lại trực tiếp xé nát thư, không thể quay đầu.“Nhật mỗ là loại người gì chứ?”Nhật Già La lắc đầu, sắc mặt không vui: “Người giang hồ chúng ta chú ý chínhlà tín nghĩa! Chủ thượng đối với ta không tệ, Nhật mỗ há có thể làm phản hếtngười này đến người khác? Hắn cho ta phong thư này, quả thực chính là sỉ nhụcnhân cách của ta.”Khóe môi Pháp Hiên Thành không khỏi co quắp lại.Nhật Già La là loại người gì? Lẽ nào hắn còn không biết sao?Người này chính là, có sữa chính là mẹ!Pháp Hiên Thành đương nhiên không thể nói như vậy với Nhật Già La.Huống hồ đối phương cũng đã nói rất rõ ràng, Sở Hi Thanh rất coi trọng hắn.Có lẽ điều kiện và đãi ngộ của bọn họ còn kém xa những thứ Nhật Già La mongmuốn.Pháp Hiên Thành há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.“Thôi! Ta chỉ truyền tin thay hắn thôi, sẽ không khuyên ngươi.”Hắn rót cho Nhật Già La một chén rượu, giọng nói khá là phức tạp: “Không gạtngươi, bây giờ ta cũng thấy hơi hâm mộ tên khốn nhà ngươi rồi. Trước kia nghenói ngươi thất thủ ở mộ Cơ Dương, còn tưởng rằng ngươi chết chắc rồi. Khôngngờ ngươi lắc mình một cái, lại trở thành thuộc hạ của Vô Cực Đao Quân. Mạcphủ Hộ tào tham quân dưới trướng Thần Uy đại tướng quân… chà chà, cái nàycũng ngang với Hộ bộ thượng thư của triều đình Đại Ninh rồi đấy.”Nhật Già La lập tức xua tay: “Đừng nói nhảm, Hộ bộ thượng thư cái gì chứ?Hiện giờ, vẫn là Mạc phủ của chủ mẫu đại nhân phụ trách việc chính vụ bắcvực. Bên Thiết Kỳ Bang lại có các thành viên nòng cốt của chủ thượng. Bây giờta chỉ làm việc vặt thôi. Huống hồ, dưới trướng chủ thượng chí có năm châu,binh lính chỉ 500 vạn, nào có thể so sánh với triều đình chứ?”Tuy rằng hắn nói vậy, nhưng lại cười tươi như hoa.Pháp Hiên Thành thấy thế cũng buồn cười: “Sao lại không thể so sánh? 500 vạnhùng binh của bắc vực thì không cần phải nói, Thiết Kỳ Bang của Vô Cực ĐaoQuân cũng đang trắng trợn mở rộng, huấn luyện binh mã. Một khi khởi binh,Thiết Kỳ Bang sẽ chiếm cứ bốn châu, võ trang hơn 200 vạn đại quân là khôngcó vấn đề.”“Vô Cực Đao Quân còn tu luyện Thần Ý Xúc Tử Đao, một người có thể sánhngang ngàn vạn đại quân. Cái này đã đủ để phân cao thấp với triều đình rồi.Không phải thế nhân đều đang nói sao? Tần Sở tốt, nhất thăng Tây Sơn…”Giọng nói của hắn có hơi hâm mộ, lại có chút cô đơn: “Phu thê bọn họ cũng coinhư là rất tin tưởng ngươi, lại giao cho ngươi phụ trách việc mậu dịch linh dượcở bắc vực, đây là giao túi tiền cho ngươi rồi còn gì. Ngươi cái tên khốn này, thậtsự bước lên thuyền rồi, sau này nhất định có thể phong hầu bái tướng, ngồihưởng vinh hoa phú quý.”Nhật Già La rất muốn duy trì vẻ mặt bình tĩnh và lạnh nhạt.Nam nhân nhất định phải có lòng dạ.Nhưng khóe môi của hắn vẫn kéo đến tận mang tai.

Huống hồ chủ mẫu còn thiết kế ‘nghi thức’ nhất phẩm của Già Thiên chi pháp

cho hắn, còn giúp hắn hoàn thành điều kiện… Đó chính là Chích Thủ Già Thiên

ở một lĩnh vực nào đó!

Bây giờ hắn cũng đã lũng đoạn buôn bán linh dược đến phía nam.

Đám thương nhân phía nam muốn thu được linh dược, vậy thì chỉ có thể lấy

hàng từ hắn.

Tương lai, chờ đến khi hắn lên cấp nhất phẩm, có năng lực tự vệ, thì sẽ huấn

luyện thủy sư U Châu giúp chủ mẫu che đậy một vùng biển.

Thật ra trước kia hắn là một phó vạn hộ thủy sư Thương Châu, sau đó đắc tội

với thủ trưởng, bị ép vào con đường giặc cỏ.

Nhật Già La không khỏi nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ ưu thương.

Cuối cùng hắn thở dài một hơi, xé nát phong thư của chủ cũ.

“Người bỏ ta mà đi, ngày hôm qua không thể giữ lại. Người làm loạn tâm ta,

ngày hôm nay lại thêm ưu phiền.”

Nhật Già La nát giấy vụn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ đám giấy vụn tung bay trong

gió.

Đối diện quán rượu là nhà sách mới khai trương của Thiên Cơ các, lúc này có

một đám người đang tụ tập trước cửa nhà sách.

Đám giấy vụn kia rơi xuống đầu của những người này, khiến cho rất nhiều

người bất mãn.

“Là ai? Sao lại ném rác lung tung như vậy?”

“Muốn chết sao?”

“Là con hàng thiếu đạo đức nào?”

Nhật Già La nhất thời nhìn đám người bên dưới với ánh mắt âm lãnh, tràn đầy

sát cơ.

Kẻ nào dám nói chuyện với hắn như vậy? Không muốn sống nữa sao?

Nhưng hắn lập tức lắc đầu, thu hồi tầm mắt.

Hắn bây giờ là người dưới trướng Thần Uy đại tướng quân, thân phận đã khác

với trước kia.

Cái gọi là lập thân lập nghiệp lập đức lập hành, bây giờ hắn đã có thân phân và

sự nghiệp, tự nhiên cũng phải nhặt đạo đức lên.

Huống hồ pháp độ của Băng Châu rất nghiêm, khi Trấn Bắc đại tướng quân

chinh phạt Nghiêm Châu, các châu bắc vực bị quản lý rất nghiêm. Hắn không

thể gây chuyện thị phi, chọc giận chủ mẫu đại nhân.

Mà lúc này, đối diện Nhật Già La chính là bạn tốt của hắn, Lục Tí Thần Đường

Đao – Pháp Hiên Thành đứng hạng 39 Địa Bảng.

Thế gian ngày nay, chỉ có hai vị võ tu tu luyện Đường Lang Đao đến đẳng cấp

Địa Bảng.

Một là hội trưởng Thiên Thủy hội, Thiên Đường Thần Đao – Hứa Thiên Nam,

nhưng người này đã bị Sở Hi Thanh và thuộc hạ chém giết từ năm trước.

Một người còn lại chính là Pháp Hiên Thành.

Hắn nhìn mảnh giấy vụn tung bay ngoài cửa sổ với ánh mắt kinh ngạc: “Xem ra

Già La ngươi không muốn trở về rồi? Lại còn dứt khoát như vậy?”

Pháp Hiên Thành cũng ngờ đến việc Nhật Già La sẽ từ chối.

Nhưng không ngờ đối phương lại trực tiếp xé nát thư, không thể quay đầu.

“Nhật mỗ là loại người gì chứ?”

Nhật Già La lắc đầu, sắc mặt không vui: “Người giang hồ chúng ta chú ý chính

là tín nghĩa! Chủ thượng đối với ta không tệ, Nhật mỗ há có thể làm phản hết

người này đến người khác? Hắn cho ta phong thư này, quả thực chính là sỉ nhục

nhân cách của ta.”

Khóe môi Pháp Hiên Thành không khỏi co quắp lại.

Nhật Già La là loại người gì? Lẽ nào hắn còn không biết sao?

Người này chính là, có sữa chính là mẹ!

Pháp Hiên Thành đương nhiên không thể nói như vậy với Nhật Già La.

Huống hồ đối phương cũng đã nói rất rõ ràng, Sở Hi Thanh rất coi trọng hắn.

Có lẽ điều kiện và đãi ngộ của bọn họ còn kém xa những thứ Nhật Già La mong

muốn.

Pháp Hiên Thành há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.

“Thôi! Ta chỉ truyền tin thay hắn thôi, sẽ không khuyên ngươi.”

Hắn rót cho Nhật Già La một chén rượu, giọng nói khá là phức tạp: “Không gạt

ngươi, bây giờ ta cũng thấy hơi hâm mộ tên khốn nhà ngươi rồi. Trước kia nghe

nói ngươi thất thủ ở mộ Cơ Dương, còn tưởng rằng ngươi chết chắc rồi. Không

ngờ ngươi lắc mình một cái, lại trở thành thuộc hạ của Vô Cực Đao Quân. Mạc

phủ Hộ tào tham quân dưới trướng Thần Uy đại tướng quân… chà chà, cái này

cũng ngang với Hộ bộ thượng thư của triều đình Đại Ninh rồi đấy.”

Nhật Già La lập tức xua tay: “Đừng nói nhảm, Hộ bộ thượng thư cái gì chứ?

Hiện giờ, vẫn là Mạc phủ của chủ mẫu đại nhân phụ trách việc chính vụ bắc

vực. Bên Thiết Kỳ Bang lại có các thành viên nòng cốt của chủ thượng. Bây giờ

ta chỉ làm việc vặt thôi. Huống hồ, dưới trướng chủ thượng chí có năm châu,

binh lính chỉ 500 vạn, nào có thể so sánh với triều đình chứ?”

Tuy rằng hắn nói vậy, nhưng lại cười tươi như hoa.

Pháp Hiên Thành thấy thế cũng buồn cười: “Sao lại không thể so sánh? 500 vạn

hùng binh của bắc vực thì không cần phải nói, Thiết Kỳ Bang của Vô Cực Đao

Quân cũng đang trắng trợn mở rộng, huấn luyện binh mã. Một khi khởi binh,

Thiết Kỳ Bang sẽ chiếm cứ bốn châu, võ trang hơn 200 vạn đại quân là không

có vấn đề.”

“Vô Cực Đao Quân còn tu luyện Thần Ý Xúc Tử Đao, một người có thể sánh

ngang ngàn vạn đại quân. Cái này đã đủ để phân cao thấp với triều đình rồi.

Không phải thế nhân đều đang nói sao? Tần Sở tốt, nhất thăng Tây Sơn…”

Giọng nói của hắn có hơi hâm mộ, lại có chút cô đơn: “Phu thê bọn họ cũng coi

như là rất tin tưởng ngươi, lại giao cho ngươi phụ trách việc mậu dịch linh dược

ở bắc vực, đây là giao túi tiền cho ngươi rồi còn gì. Ngươi cái tên khốn này, thật

sự bước lên thuyền rồi, sau này nhất định có thể phong hầu bái tướng, ngồi

hưởng vinh hoa phú quý.”

Nhật Già La rất muốn duy trì vẻ mặt bình tĩnh và lạnh nhạt.

Nam nhân nhất định phải có lòng dạ.

Nhưng khóe môi của hắn vẫn kéo đến tận mang tai.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Huống hồ chủ mẫu còn thiết kế ‘nghi thức’ nhất phẩm của Già Thiên chi phápcho hắn, còn giúp hắn hoàn thành điều kiện… Đó chính là Chích Thủ Già Thiênở một lĩnh vực nào đó!Bây giờ hắn cũng đã lũng đoạn buôn bán linh dược đến phía nam.Đám thương nhân phía nam muốn thu được linh dược, vậy thì chỉ có thể lấyhàng từ hắn.Tương lai, chờ đến khi hắn lên cấp nhất phẩm, có năng lực tự vệ, thì sẽ huấnluyện thủy sư U Châu giúp chủ mẫu che đậy một vùng biển.Thật ra trước kia hắn là một phó vạn hộ thủy sư Thương Châu, sau đó đắc tộivới thủ trưởng, bị ép vào con đường giặc cỏ.Nhật Già La không khỏi nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ ưu thương.Cuối cùng hắn thở dài một hơi, xé nát phong thư của chủ cũ.“Người bỏ ta mà đi, ngày hôm qua không thể giữ lại. Người làm loạn tâm ta,ngày hôm nay lại thêm ưu phiền.”Nhật Già La nát giấy vụn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ đám giấy vụn tung bay tronggió.Đối diện quán rượu là nhà sách mới khai trương của Thiên Cơ các, lúc này cómột đám người đang tụ tập trước cửa nhà sách.Đám giấy vụn kia rơi xuống đầu của những người này, khiến cho rất nhiềungười bất mãn.“Là ai? Sao lại ném rác lung tung như vậy?”“Muốn chết sao?”“Là con hàng thiếu đạo đức nào?”Nhật Già La nhất thời nhìn đám người bên dưới với ánh mắt âm lãnh, tràn đầysát cơ.Kẻ nào dám nói chuyện với hắn như vậy? Không muốn sống nữa sao?Nhưng hắn lập tức lắc đầu, thu hồi tầm mắt.Hắn bây giờ là người dưới trướng Thần Uy đại tướng quân, thân phận đã khácvới trước kia.Cái gọi là lập thân lập nghiệp lập đức lập hành, bây giờ hắn đã có thân phân vàsự nghiệp, tự nhiên cũng phải nhặt đạo đức lên.Huống hồ pháp độ của Băng Châu rất nghiêm, khi Trấn Bắc đại tướng quânchinh phạt Nghiêm Châu, các châu bắc vực bị quản lý rất nghiêm. Hắn khôngthể gây chuyện thị phi, chọc giận chủ mẫu đại nhân.Mà lúc này, đối diện Nhật Già La chính là bạn tốt của hắn, Lục Tí Thần ĐườngĐao – Pháp Hiên Thành đứng hạng 39 Địa Bảng.Thế gian ngày nay, chỉ có hai vị võ tu tu luyện Đường Lang Đao đến đẳng cấpĐịa Bảng.Một là hội trưởng Thiên Thủy hội, Thiên Đường Thần Đao – Hứa Thiên Nam,nhưng người này đã bị Sở Hi Thanh và thuộc hạ chém giết từ năm trước.Một người còn lại chính là Pháp Hiên Thành.Hắn nhìn mảnh giấy vụn tung bay ngoài cửa sổ với ánh mắt kinh ngạc: “Xem raGià La ngươi không muốn trở về rồi? Lại còn dứt khoát như vậy?”Pháp Hiên Thành cũng ngờ đến việc Nhật Già La sẽ từ chối.Nhưng không ngờ đối phương lại trực tiếp xé nát thư, không thể quay đầu.“Nhật mỗ là loại người gì chứ?”Nhật Già La lắc đầu, sắc mặt không vui: “Người giang hồ chúng ta chú ý chínhlà tín nghĩa! Chủ thượng đối với ta không tệ, Nhật mỗ há có thể làm phản hếtngười này đến người khác? Hắn cho ta phong thư này, quả thực chính là sỉ nhụcnhân cách của ta.”Khóe môi Pháp Hiên Thành không khỏi co quắp lại.Nhật Già La là loại người gì? Lẽ nào hắn còn không biết sao?Người này chính là, có sữa chính là mẹ!Pháp Hiên Thành đương nhiên không thể nói như vậy với Nhật Già La.Huống hồ đối phương cũng đã nói rất rõ ràng, Sở Hi Thanh rất coi trọng hắn.Có lẽ điều kiện và đãi ngộ của bọn họ còn kém xa những thứ Nhật Già La mongmuốn.Pháp Hiên Thành há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.“Thôi! Ta chỉ truyền tin thay hắn thôi, sẽ không khuyên ngươi.”Hắn rót cho Nhật Già La một chén rượu, giọng nói khá là phức tạp: “Không gạtngươi, bây giờ ta cũng thấy hơi hâm mộ tên khốn nhà ngươi rồi. Trước kia nghenói ngươi thất thủ ở mộ Cơ Dương, còn tưởng rằng ngươi chết chắc rồi. Khôngngờ ngươi lắc mình một cái, lại trở thành thuộc hạ của Vô Cực Đao Quân. Mạcphủ Hộ tào tham quân dưới trướng Thần Uy đại tướng quân… chà chà, cái nàycũng ngang với Hộ bộ thượng thư của triều đình Đại Ninh rồi đấy.”Nhật Già La lập tức xua tay: “Đừng nói nhảm, Hộ bộ thượng thư cái gì chứ?Hiện giờ, vẫn là Mạc phủ của chủ mẫu đại nhân phụ trách việc chính vụ bắcvực. Bên Thiết Kỳ Bang lại có các thành viên nòng cốt của chủ thượng. Bây giờta chỉ làm việc vặt thôi. Huống hồ, dưới trướng chủ thượng chí có năm châu,binh lính chỉ 500 vạn, nào có thể so sánh với triều đình chứ?”Tuy rằng hắn nói vậy, nhưng lại cười tươi như hoa.Pháp Hiên Thành thấy thế cũng buồn cười: “Sao lại không thể so sánh? 500 vạnhùng binh của bắc vực thì không cần phải nói, Thiết Kỳ Bang của Vô Cực ĐaoQuân cũng đang trắng trợn mở rộng, huấn luyện binh mã. Một khi khởi binh,Thiết Kỳ Bang sẽ chiếm cứ bốn châu, võ trang hơn 200 vạn đại quân là khôngcó vấn đề.”“Vô Cực Đao Quân còn tu luyện Thần Ý Xúc Tử Đao, một người có thể sánhngang ngàn vạn đại quân. Cái này đã đủ để phân cao thấp với triều đình rồi.Không phải thế nhân đều đang nói sao? Tần Sở tốt, nhất thăng Tây Sơn…”Giọng nói của hắn có hơi hâm mộ, lại có chút cô đơn: “Phu thê bọn họ cũng coinhư là rất tin tưởng ngươi, lại giao cho ngươi phụ trách việc mậu dịch linh dượcở bắc vực, đây là giao túi tiền cho ngươi rồi còn gì. Ngươi cái tên khốn này, thậtsự bước lên thuyền rồi, sau này nhất định có thể phong hầu bái tướng, ngồihưởng vinh hoa phú quý.”Nhật Già La rất muốn duy trì vẻ mặt bình tĩnh và lạnh nhạt.Nam nhân nhất định phải có lòng dạ.Nhưng khóe môi của hắn vẫn kéo đến tận mang tai.

Chương 1957: Chân chính sau chiến (2)