Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2096: Che cổ tuyệt kim

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Có bốn ‘Thiên Bảng dị tộc’!”Diệp Tri Thu liếc mắt nhìn qua, liền lạnh lùng nói: “Đều nằm trong top 30, kẻđứng trước là Hoàng Thạch Long xếp hạng 29, một thân huyết mạch Bá thể cựckỳ bá đạo. Không đúng, phải nói là sáu Cự linh này đều cùng một loại hình, làthủ mạnh công yếu!”“Chiều cao của bọn họ đều khoảng 110 trượng, lực lượng huyết mạch cực kỳmạnh mẽ. Ta thấy mục đích của bọn họ vẫn là kéo dài thời gian.”‘Thiên Bảng dị tộc’ là danh sách của Luận Võ lâu, nó sắp xếp cường giả nhấtphẩm của Cự linh và yêu tộc.Tiêu chuẩn tương đương với Thiên Bảng của nhân tộc.Tuy Cự linh và yêu tộc có rất nhiều nhất phẩm, nhưng chỉ có hơn 80 vị được lên‘Thiên Bảng dị tộc’, quanh năm không biên soạn đủ.Đương nhiên, cái này cũng là do địa vực của Cự linh quá rộng lớn.Tứ đại thần sơn Trung Thổ, mỗi một tòa thần sơn đều có diện tích lãnh thổ gấpnăm sáu lần Thần Châu. Rất nhiều cường giả Cự linh không thích nổi danh, nênLuận Võ lâu cũng không biết.Con đường tình của bọn họ, không thể bao trùm toàn bộ Trung Thổ.Một biện pháp khác để phán đoán thực lực Cự linh, chính là chiều cao của bọnhọ.Tuy rằng cái này không đại biểu cho thực lực của bọn họ, nhưng Cự linh càngcao, thì đại biểu cho lực lượng huyết mạch càng mạnh.Diệp Tri Thu từng nhìn thấy Thiên đế đương đại của Bất Chu sơn.Một thân cao 125 trượng, có người nói vị thiên đế này là cao nhất trong Cự linhChu Bất sơn.Sở Hi Thanh một tay đè đao, lạnh lùng nhìn sáu con Cự linh kia.Sau còn Cự linh kia cũng nhìn từ trên cao xuống, dùng ánh mắt lạnh lùng bễnghễ nhìn xuống Sở Hi Thanh và tất cả mọi người trên thuyền.Khi tầm mắt song phương chạm vào nhau, thế mà lại phát ra lôi quang điện hỏa,thiên quy đạo luật của song phương lại xé rách cả không gian, trục xuất toàn bộmây ở quanh đây.Sở Hi Thanh nhếch miệng cười: “Tông sư huynh, làm phiền rồi!”Khóe môi Tông Tam Bình giật giật vài cái, hắn biết Sở Hi Thanh đang chê tốcđộ thuyền quá chậm.Cái tên này thật là, chỉ còn một chút mà cũng không chờ được?Tông Tam Bình liền dặn dò bốn Đạo thị của mình: “Tăng tốc! Mở mấy tòa trậnpháp bên trong đi, Sở sư đệ bao trọn thuyền rồi, không cần tiếc linh thạch.”Giây lát sau, chiếc thuyền bỗng nhiên phát ra một tiếng ‘oanh’, tốc độ tăng vọtmấy lần.Chỉ không đến một trăm cái hô hấp, chiếc thuyền này đã vượt qua ngàn dặm.Đúng lúc này, con Cự linh cầm đầu kia bỗng nhiên nắm chặt bàn tay to bảytrượng của mình lại, rồi đấm về phía thuyền.Lúc này, song phương chỉ cách nhau 30 dặm, nắm đấm của hắn càng ngày cànglớn, nhét đầy trời mây, quyền cương vô ngần đánh nát cả không gian!“Đừng xem thường người khác!”Diệp Tri Thu đứng ở mũi thuyền híp mắt lại, lập tức rút kiếm ra, chém ra mộtkiếm quang trăm trượng.Khi cương lực của song phương va chạm, Cự linh kia nhất thời cười gằn mộttiếng.Thân thể hắn vẫn sừng sững như núi.Dáng người Diệp Tri Thu cũng yên nhiên bất động, nhưng ‘thuyền Bình Thiên’gánh chịu lực lượng nàng nàng tái giá xuống, nó đầu tiên là hơi ngưng lại, sauđó chợt chìm xuống gần hai trượng.Lục Loạn Ly đứng trên cột buồm không khỏi nhìn Diệp Tri Thu với vẻ kinhngạc.Vị sư tỷ này của Sở Hi Thanh cũng không phải người thường nha!Tu vị của nàng đã là tam phẩm hạ rồi!Đếu nói vị này đại tài nhưng trưởng thành muộn, nhưng Lục Loạn Ly khôngngờ sau khi vị này vào hàng đệ tử thánh truyền, thì tốc độ tu hành lại kinhkhủng đến vậy.Ngoài ra, Tru Thiên chi pháp của vị này cũng khá là mạnh mẽ.Mượn ‘thuyền Bình Thiên’ gia trì, Diệp Tri Thu lại có thể đối kháng chính diệnvới top 29 Thiên ‘Bảng dị tộc’.Đây là luyện được từ Vạn Ma quật, có người nói mấy năm gần đây, Diệp TriThu vẫn luôn ở trong Vạn Ma quật, ngày ngày chém giết với ma nghiệt.Sở Hi Thanh thì lại nói: “Diệp sư tỷ, những Cự linh này giao cho ta.”Diệp Tri Thu nhíu mày liễu, nàng nghe ra ý của Sở Hi Thanh là không muốnnàng nhúng tay vào.Sát ý khốc liệt của tên này còn làm cho nhiệt độ trên thuyền hạ xuống.Diệp Tri Thu bất đắc dĩ: “Vậy ngươi cẩn thận.”Thật ra thì nàng rất muốn chia sẻ áp lực với Sở Hi Thanh.Mượn ‘thuyền Bình Thiên’, còn có một loại thiên phú huyết mạch Thần giainàng mới thức tỉnh gần đây, nàng có tự tin giải quyết một tên trong đó.Nhưng nàng lại nghĩ đến Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh thì lạithoải mái.Sở Hi Thanh đã bay lên giữa trời, nhìn sáu con Cự linh ngoài 30 dặm kia: “Tađề nghị các ngươi cùng lên.”Hoàng Thạch Long đứng ở vị trí trung ương của sáu người.Tướng mạo của hắn khá gần với nhân tộc, mặt vuông tai to, ngũ quan thô lỗ,một thân da thịt đều là màu xanh.Hắn nghe vậy thì cười to: “Cùng lên? Ngươi giải quyết ta trước rồi nói.”Thất Sát Tinh Quân nói người nói có Nhai Tí Đao, càng nhiều người tham chiếnthì đối phương càng mạnh.Bọn họ đâu có ngu?Hoàng Thạch Long khom người nhìn xuống Sở Hi Thanh, cười gằn: “Không tobằng con kiến, mà dám xem thường gia gia Cự linh của các ngươi? Ta thấyngươi bị đám Thiên Bảng nhân tộc kia làm cho không biết lượng sức rồi.”“Những tên kia chỉ chạy đến trước mặt ngươi chịu chết thôi, ngươi còn cho rằngngươi rất mạnh? Thất Sát Tinh Quân nói đám người đó đều là đám vong ân phụnghĩa, tiêu hao tài nguyên nuôi bọn họ, còn không bằng để bọn họ đi chết, đỡphải vướng bận.”

“Có bốn ‘Thiên Bảng dị tộc’!”

Diệp Tri Thu liếc mắt nhìn qua, liền lạnh lùng nói: “Đều nằm trong top 30, kẻ

đứng trước là Hoàng Thạch Long xếp hạng 29, một thân huyết mạch Bá thể cực

kỳ bá đạo. Không đúng, phải nói là sáu Cự linh này đều cùng một loại hình, là

thủ mạnh công yếu!”

“Chiều cao của bọn họ đều khoảng 110 trượng, lực lượng huyết mạch cực kỳ

mạnh mẽ. Ta thấy mục đích của bọn họ vẫn là kéo dài thời gian.”

‘Thiên Bảng dị tộc’ là danh sách của Luận Võ lâu, nó sắp xếp cường giả nhất

phẩm của Cự linh và yêu tộc.

Tiêu chuẩn tương đương với Thiên Bảng của nhân tộc.

Tuy Cự linh và yêu tộc có rất nhiều nhất phẩm, nhưng chỉ có hơn 80 vị được lên

‘Thiên Bảng dị tộc’, quanh năm không biên soạn đủ.

Đương nhiên, cái này cũng là do địa vực của Cự linh quá rộng lớn.

Tứ đại thần sơn Trung Thổ, mỗi một tòa thần sơn đều có diện tích lãnh thổ gấp

năm sáu lần Thần Châu. Rất nhiều cường giả Cự linh không thích nổi danh, nên

Luận Võ lâu cũng không biết.

Con đường tình của bọn họ, không thể bao trùm toàn bộ Trung Thổ.

Một biện pháp khác để phán đoán thực lực Cự linh, chính là chiều cao của bọn

họ.

Tuy rằng cái này không đại biểu cho thực lực của bọn họ, nhưng Cự linh càng

cao, thì đại biểu cho lực lượng huyết mạch càng mạnh.

Diệp Tri Thu từng nhìn thấy Thiên đế đương đại của Bất Chu sơn.

Một thân cao 125 trượng, có người nói vị thiên đế này là cao nhất trong Cự linh

Chu Bất sơn.

Sở Hi Thanh một tay đè đao, lạnh lùng nhìn sáu con Cự linh kia.

Sau còn Cự linh kia cũng nhìn từ trên cao xuống, dùng ánh mắt lạnh lùng bễ

nghễ nhìn xuống Sở Hi Thanh và tất cả mọi người trên thuyền.

Khi tầm mắt song phương chạm vào nhau, thế mà lại phát ra lôi quang điện hỏa,

thiên quy đạo luật của song phương lại xé rách cả không gian, trục xuất toàn bộ

mây ở quanh đây.

Sở Hi Thanh nhếch miệng cười: “Tông sư huynh, làm phiền rồi!”

Khóe môi Tông Tam Bình giật giật vài cái, hắn biết Sở Hi Thanh đang chê tốc

độ thuyền quá chậm.

Cái tên này thật là, chỉ còn một chút mà cũng không chờ được?

Tông Tam Bình liền dặn dò bốn Đạo thị của mình: “Tăng tốc! Mở mấy tòa trận

pháp bên trong đi, Sở sư đệ bao trọn thuyền rồi, không cần tiếc linh thạch.”

Giây lát sau, chiếc thuyền bỗng nhiên phát ra một tiếng ‘oanh’, tốc độ tăng vọt

mấy lần.

Chỉ không đến một trăm cái hô hấp, chiếc thuyền này đã vượt qua ngàn dặm.

Đúng lúc này, con Cự linh cầm đầu kia bỗng nhiên nắm chặt bàn tay to bảy

trượng của mình lại, rồi đấm về phía thuyền.

Lúc này, song phương chỉ cách nhau 30 dặm, nắm đấm của hắn càng ngày càng

lớn, nhét đầy trời mây, quyền cương vô ngần đánh nát cả không gian!

“Đừng xem thường người khác!”

Diệp Tri Thu đứng ở mũi thuyền híp mắt lại, lập tức rút kiếm ra, chém ra một

kiếm quang trăm trượng.

Khi cương lực của song phương va chạm, Cự linh kia nhất thời cười gằn một

tiếng.

Thân thể hắn vẫn sừng sững như núi.

Dáng người Diệp Tri Thu cũng yên nhiên bất động, nhưng ‘thuyền Bình Thiên’

gánh chịu lực lượng nàng nàng tái giá xuống, nó đầu tiên là hơi ngưng lại, sau

đó chợt chìm xuống gần hai trượng.

Lục Loạn Ly đứng trên cột buồm không khỏi nhìn Diệp Tri Thu với vẻ kinh

ngạc.

Vị sư tỷ này của Sở Hi Thanh cũng không phải người thường nha!

Tu vị của nàng đã là tam phẩm hạ rồi!

Đếu nói vị này đại tài nhưng trưởng thành muộn, nhưng Lục Loạn Ly không

ngờ sau khi vị này vào hàng đệ tử thánh truyền, thì tốc độ tu hành lại kinh

khủng đến vậy.

Ngoài ra, Tru Thiên chi pháp của vị này cũng khá là mạnh mẽ.

Mượn ‘thuyền Bình Thiên’ gia trì, Diệp Tri Thu lại có thể đối kháng chính diện

với top 29 Thiên ‘Bảng dị tộc’.

Đây là luyện được từ Vạn Ma quật, có người nói mấy năm gần đây, Diệp Tri

Thu vẫn luôn ở trong Vạn Ma quật, ngày ngày chém giết với ma nghiệt.

Sở Hi Thanh thì lại nói: “Diệp sư tỷ, những Cự linh này giao cho ta.”

Diệp Tri Thu nhíu mày liễu, nàng nghe ra ý của Sở Hi Thanh là không muốn

nàng nhúng tay vào.

Sát ý khốc liệt của tên này còn làm cho nhiệt độ trên thuyền hạ xuống.

Diệp Tri Thu bất đắc dĩ: “Vậy ngươi cẩn thận.”

Thật ra thì nàng rất muốn chia sẻ áp lực với Sở Hi Thanh.

Mượn ‘thuyền Bình Thiên’, còn có một loại thiên phú huyết mạch Thần giai

nàng mới thức tỉnh gần đây, nàng có tự tin giải quyết một tên trong đó.

Nhưng nàng lại nghĩ đến Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh thì lại

thoải mái.

Sở Hi Thanh đã bay lên giữa trời, nhìn sáu con Cự linh ngoài 30 dặm kia: “Ta

đề nghị các ngươi cùng lên.”

Hoàng Thạch Long đứng ở vị trí trung ương của sáu người.

Tướng mạo của hắn khá gần với nhân tộc, mặt vuông tai to, ngũ quan thô lỗ,

một thân da thịt đều là màu xanh.

Hắn nghe vậy thì cười to: “Cùng lên? Ngươi giải quyết ta trước rồi nói.”

Thất Sát Tinh Quân nói người nói có Nhai Tí Đao, càng nhiều người tham chiến

thì đối phương càng mạnh.

Bọn họ đâu có ngu?

Hoàng Thạch Long khom người nhìn xuống Sở Hi Thanh, cười gằn: “Không to

bằng con kiến, mà dám xem thường gia gia Cự linh của các ngươi? Ta thấy

ngươi bị đám Thiên Bảng nhân tộc kia làm cho không biết lượng sức rồi.”

“Những tên kia chỉ chạy đến trước mặt ngươi chịu chết thôi, ngươi còn cho rằng

ngươi rất mạnh? Thất Sát Tinh Quân nói đám người đó đều là đám vong ân phụ

nghĩa, tiêu hao tài nguyên nuôi bọn họ, còn không bằng để bọn họ đi chết, đỡ

phải vướng bận.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Có bốn ‘Thiên Bảng dị tộc’!”Diệp Tri Thu liếc mắt nhìn qua, liền lạnh lùng nói: “Đều nằm trong top 30, kẻđứng trước là Hoàng Thạch Long xếp hạng 29, một thân huyết mạch Bá thể cựckỳ bá đạo. Không đúng, phải nói là sáu Cự linh này đều cùng một loại hình, làthủ mạnh công yếu!”“Chiều cao của bọn họ đều khoảng 110 trượng, lực lượng huyết mạch cực kỳmạnh mẽ. Ta thấy mục đích của bọn họ vẫn là kéo dài thời gian.”‘Thiên Bảng dị tộc’ là danh sách của Luận Võ lâu, nó sắp xếp cường giả nhấtphẩm của Cự linh và yêu tộc.Tiêu chuẩn tương đương với Thiên Bảng của nhân tộc.Tuy Cự linh và yêu tộc có rất nhiều nhất phẩm, nhưng chỉ có hơn 80 vị được lên‘Thiên Bảng dị tộc’, quanh năm không biên soạn đủ.Đương nhiên, cái này cũng là do địa vực của Cự linh quá rộng lớn.Tứ đại thần sơn Trung Thổ, mỗi một tòa thần sơn đều có diện tích lãnh thổ gấpnăm sáu lần Thần Châu. Rất nhiều cường giả Cự linh không thích nổi danh, nênLuận Võ lâu cũng không biết.Con đường tình của bọn họ, không thể bao trùm toàn bộ Trung Thổ.Một biện pháp khác để phán đoán thực lực Cự linh, chính là chiều cao của bọnhọ.Tuy rằng cái này không đại biểu cho thực lực của bọn họ, nhưng Cự linh càngcao, thì đại biểu cho lực lượng huyết mạch càng mạnh.Diệp Tri Thu từng nhìn thấy Thiên đế đương đại của Bất Chu sơn.Một thân cao 125 trượng, có người nói vị thiên đế này là cao nhất trong Cự linhChu Bất sơn.Sở Hi Thanh một tay đè đao, lạnh lùng nhìn sáu con Cự linh kia.Sau còn Cự linh kia cũng nhìn từ trên cao xuống, dùng ánh mắt lạnh lùng bễnghễ nhìn xuống Sở Hi Thanh và tất cả mọi người trên thuyền.Khi tầm mắt song phương chạm vào nhau, thế mà lại phát ra lôi quang điện hỏa,thiên quy đạo luật của song phương lại xé rách cả không gian, trục xuất toàn bộmây ở quanh đây.Sở Hi Thanh nhếch miệng cười: “Tông sư huynh, làm phiền rồi!”Khóe môi Tông Tam Bình giật giật vài cái, hắn biết Sở Hi Thanh đang chê tốcđộ thuyền quá chậm.Cái tên này thật là, chỉ còn một chút mà cũng không chờ được?Tông Tam Bình liền dặn dò bốn Đạo thị của mình: “Tăng tốc! Mở mấy tòa trậnpháp bên trong đi, Sở sư đệ bao trọn thuyền rồi, không cần tiếc linh thạch.”Giây lát sau, chiếc thuyền bỗng nhiên phát ra một tiếng ‘oanh’, tốc độ tăng vọtmấy lần.Chỉ không đến một trăm cái hô hấp, chiếc thuyền này đã vượt qua ngàn dặm.Đúng lúc này, con Cự linh cầm đầu kia bỗng nhiên nắm chặt bàn tay to bảytrượng của mình lại, rồi đấm về phía thuyền.Lúc này, song phương chỉ cách nhau 30 dặm, nắm đấm của hắn càng ngày cànglớn, nhét đầy trời mây, quyền cương vô ngần đánh nát cả không gian!“Đừng xem thường người khác!”Diệp Tri Thu đứng ở mũi thuyền híp mắt lại, lập tức rút kiếm ra, chém ra mộtkiếm quang trăm trượng.Khi cương lực của song phương va chạm, Cự linh kia nhất thời cười gằn mộttiếng.Thân thể hắn vẫn sừng sững như núi.Dáng người Diệp Tri Thu cũng yên nhiên bất động, nhưng ‘thuyền Bình Thiên’gánh chịu lực lượng nàng nàng tái giá xuống, nó đầu tiên là hơi ngưng lại, sauđó chợt chìm xuống gần hai trượng.Lục Loạn Ly đứng trên cột buồm không khỏi nhìn Diệp Tri Thu với vẻ kinhngạc.Vị sư tỷ này của Sở Hi Thanh cũng không phải người thường nha!Tu vị của nàng đã là tam phẩm hạ rồi!Đếu nói vị này đại tài nhưng trưởng thành muộn, nhưng Lục Loạn Ly khôngngờ sau khi vị này vào hàng đệ tử thánh truyền, thì tốc độ tu hành lại kinhkhủng đến vậy.Ngoài ra, Tru Thiên chi pháp của vị này cũng khá là mạnh mẽ.Mượn ‘thuyền Bình Thiên’ gia trì, Diệp Tri Thu lại có thể đối kháng chính diệnvới top 29 Thiên ‘Bảng dị tộc’.Đây là luyện được từ Vạn Ma quật, có người nói mấy năm gần đây, Diệp TriThu vẫn luôn ở trong Vạn Ma quật, ngày ngày chém giết với ma nghiệt.Sở Hi Thanh thì lại nói: “Diệp sư tỷ, những Cự linh này giao cho ta.”Diệp Tri Thu nhíu mày liễu, nàng nghe ra ý của Sở Hi Thanh là không muốnnàng nhúng tay vào.Sát ý khốc liệt của tên này còn làm cho nhiệt độ trên thuyền hạ xuống.Diệp Tri Thu bất đắc dĩ: “Vậy ngươi cẩn thận.”Thật ra thì nàng rất muốn chia sẻ áp lực với Sở Hi Thanh.Mượn ‘thuyền Bình Thiên’, còn có một loại thiên phú huyết mạch Thần giainàng mới thức tỉnh gần đây, nàng có tự tin giải quyết một tên trong đó.Nhưng nàng lại nghĩ đến Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh thì lạithoải mái.Sở Hi Thanh đã bay lên giữa trời, nhìn sáu con Cự linh ngoài 30 dặm kia: “Tađề nghị các ngươi cùng lên.”Hoàng Thạch Long đứng ở vị trí trung ương của sáu người.Tướng mạo của hắn khá gần với nhân tộc, mặt vuông tai to, ngũ quan thô lỗ,một thân da thịt đều là màu xanh.Hắn nghe vậy thì cười to: “Cùng lên? Ngươi giải quyết ta trước rồi nói.”Thất Sát Tinh Quân nói người nói có Nhai Tí Đao, càng nhiều người tham chiếnthì đối phương càng mạnh.Bọn họ đâu có ngu?Hoàng Thạch Long khom người nhìn xuống Sở Hi Thanh, cười gằn: “Không tobằng con kiến, mà dám xem thường gia gia Cự linh của các ngươi? Ta thấyngươi bị đám Thiên Bảng nhân tộc kia làm cho không biết lượng sức rồi.”“Những tên kia chỉ chạy đến trước mặt ngươi chịu chết thôi, ngươi còn cho rằngngươi rất mạnh? Thất Sát Tinh Quân nói đám người đó đều là đám vong ân phụnghĩa, tiêu hao tài nguyên nuôi bọn họ, còn không bằng để bọn họ đi chết, đỡphải vướng bận.”

Chương 2096: Che cổ tuyệt kim