Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2097: Che cổ tuyệt kim (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảnh khắc này, sáu cái bóng mờ cực lớn bỗng nhiên xuất hiện ở một vùng hưkhông ngoài trăm dặm.Đó rõ ràng là hình ảnh hai cây cân, ba cây thước sắt và một đầu tằm thân ngườicao khoảng 600 trượng.Kiếm Tàng Phong nhìn bóng mờ kia một chút, không khỏi phát ra tiếng cườikhẽ.Cây cân và thước sắt chính là thiên quy hóa hình của Bình Thiên chi pháp vàLượng Thiên chi pháp.Bình Thiên và Lượng Thiên chính là con đường Thánh hoàng đời thứ ba lựachọn cho Vô Tướng thần tông.Bởi vì hai con đường tiềm lực vô cùng này vẫn trống không, không có bất kỳmột vị thần linh nào trở thành Chân Linh của hai con đường này.Nhưng trong ngàn tỷ Cự linh, vẫn tìm được vài người am hiểu Bình Thiên vàLượng Thiên.Còn Cự thần đầu tằm thân người kia chính là ‘Loạn Thiên chi chủ’, vị thần linhnày đang là Thánh Giả của Loạn Thiên chi pháp, chấp chưởng đầu thiên quyđạo luật này.Theo vị thần linh này hiện thân, tất cả thiên quy trong thiên địa đều phát sinhhỗn loạn ở một trình độ nhất định.Đây hiển nhiên là thủ đoạn để ngăn cản mấy người bọn họ và ‘thuyền BìnhThiên’.“Quả thực là múa rìu qua mắt thợ!”Nhậm Tiếu Ngã cười gằn một tiếng, đưa tay đè kiếm.Tông Tam Bình lại lắc đầu, đưa tay ngăn cản: “Sư đệ chờ một lát, tạm thời duytrì ở thế cân bằng là được. Sở sư đệ đã nói chúng ta không cần nhúng tay.”Mà lúc này, Hoàng Thạch Long lại châm biếm: “Ta biết Thần Ý Xúc Tử Đaocủa ngươi rất lợi hại, nhưng ngàn dặm quanh đây là hoang sơn dã lĩnh, thậm chícòn không có một con súc vật sống nào.”“Ngươi nắm giữ Thần Ý Xúc Tử Đao thức thứ tư đúng không? Chúng ta cónăm vị am hiểu Già Thiên chi pháp ở gần đây, đủ đế Kính Thiên chi pháp củangươi không ra được ngoài ngàn dặm.”“Bình Thiên Kiếm của Vô Tướng thần tông các ngươi cũng rất mạnh, nhưng màCự linh chúng ta cũng có người am hiểu Bình Thiên và Lượng Thiên chi đạo…”Hắn nói đến đây thì chợt im bặt.Hoàng Thạch Long bỗng nhiên sinh ra ý kinh hãi, đưa mắt nhìn về phía tay cầmđao của Sở Hi Thanh.Tâm linh của hắn đang điên cuồng cảnh báo, khí huyết rung động không yên,trái tim run rẩy.Mấy vị Cự linh còn lại cũng cau mày, ánh mắt bắt đầu chuyển thành nghiêmtúc.Bọn họ không chỉ cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ đang ngưngtụ ở trên người Sở Hi Thanh, mà còn cảm nhận được thiên quy đạo luật củaHoàng Thạch Long đang tan vỡ.Đao ý của thiếu niên này thế như chẻ tre, đánh tan nát lực lượng thiên quy củaHoàng Thạch Long.Sở Hi Thanh cầm Như Ý Tru Thần đao, giọng nói lạnh nhạt: “Nói xong chưa?”Trái tim Hoàng Thạch Long đập thình thịch.Hắn thừa dịp Sở Hi Thanh còn chưa rút đao, lập tức bay xuống đất, cố gắng tiếpxúc với thổ địa, đồng thời trợn mắt lên: “Ngươi…”Khoảnh khắc này, hắn nhìn thấy một đôi huyết dực bỗng nhiên mở rộng saulưng Sở Hi Thanh, đồng thời một tiếng đàn cao vút vang lên giữa thiên địa.Sóng âm này để khí huyết của hắn rung chuyển và nghịch chuyển vào tim phổi;còn xung kích thần phách, mỗi một âm phù đều như búa tạ nện vào tâm thầnhắn.Năm con Cự linh còn lại cũng biến sắc mặt, mi mắt hiện ra vẻ đau đớn.Nhưng thời khắc này, bọn họ lại không rảnh quan tâm đến bản thân. Năm ngườiđều nhìn về phía Hoàng Thạch Long với ánh mắt sợ hãi.Cheng!Theo một ánh đao hình cung lóe lên, Hoàng Thạch Long cảm thấy thân thểmình hơi mát lạnh.Ban đầu hắn còn cho rằng mình nhầm, mình vẫn đang bay xuống, thân thể cũnghoàn hảo.Nhưng ngay sau đó, thân thể của hắn bắt đầu chia ra làm hai, một lượng lớnmáu tươi phun ra.Ngay cả nguyên thần của Hoàng Thạch Long cũng tiêu vong vào thời khắc này.Bá thể của hắn… lại không ngăn nổi một đao của Sở Hi Thanh!“Một đao này, tế Cửu Kiếm Cầm Ma!”Lúc này, quanh người Sở Hi Thanh tràn đầy hỏa diễm nguyên dương.Chín khiếu huyệt của hắn đã được kích phát đến cực hạn, tu vị của hắn bay lênđến tận nhất phẩm hạ đỉnh phong!Sở Hi Thanh lắng nghe tiếng đàn sục sôi kia, đồng thời vuốt nhẹ trường đao:“Lang huynh không muốn yên giấc dưới cửu tuyền, thà hòa linh vào ‘Thí Thầnhuyết cương’ của Sở mỗ, cũng muốn cố định ‘Phá Lỗ Lệnh – Thiên Chấn ĐịaHãi’ này lên thân ta. Sở mỗ tự nhiên như ngươi mong muốn, lấy chiêu thức nàycủa ngươi, để đưa đám Cự linh này về cửu tuyền!”Khi hắn vừa nói dứt lời, đôi huyết dực phía sau bỗng nhiên b*n r* hàng ngànhàng vạn sợi tơ máu, đánh thẳng về phía năm con Cự linh kia.Mấy vị Cự linh nhất phẩm này cố gắng né tránh, nhưng bọn họ lại phát hiện đâylà vô dụng.Những sợi tơ máu này đều là oán sát của thuật tu nhân tộc biến thành.Dù tốc độ của bọn họ có nhanh hơn nữa, thân pháp của mạnh hơn nữa, lại há cóthể thoát khỏi oán hận bắt nguồn từ lòng người này?Năm người bị tơ máu quấn quanh, sau đó là bị một ngọn lửa màu đen bao phủtoàn thân.Bọn họ đều phát ra tiếng k** r*n, cảm giác được huyết mạch thần linh trong cơthể bắt đầu thiêu đốt, suy sụp, uể oải.‘Thí Thần huyết cương’ này để cho lực lượng của bọn họ giảm ít nhất một phầnmười!Bọn họ vốn phải dốc hết sức để ứng phó với Phá Lỗ Lệnh – Thiên Chấn ĐịaHãi.Những sợi tơ máu này lại để cho tình cảnh của bọn họ càng chó cắn áo rách

Khoảnh khắc này, sáu cái bóng mờ cực lớn bỗng nhiên xuất hiện ở một vùng hư

không ngoài trăm dặm.

Đó rõ ràng là hình ảnh hai cây cân, ba cây thước sắt và một đầu tằm thân người

cao khoảng 600 trượng.

Kiếm Tàng Phong nhìn bóng mờ kia một chút, không khỏi phát ra tiếng cười

khẽ.

Cây cân và thước sắt chính là thiên quy hóa hình của Bình Thiên chi pháp và

Lượng Thiên chi pháp.

Bình Thiên và Lượng Thiên chính là con đường Thánh hoàng đời thứ ba lựa

chọn cho Vô Tướng thần tông.

Bởi vì hai con đường tiềm lực vô cùng này vẫn trống không, không có bất kỳ

một vị thần linh nào trở thành Chân Linh của hai con đường này.

Nhưng trong ngàn tỷ Cự linh, vẫn tìm được vài người am hiểu Bình Thiên và

Lượng Thiên.

Còn Cự thần đầu tằm thân người kia chính là ‘Loạn Thiên chi chủ’, vị thần linh

này đang là Thánh Giả của Loạn Thiên chi pháp, chấp chưởng đầu thiên quy

đạo luật này.

Theo vị thần linh này hiện thân, tất cả thiên quy trong thiên địa đều phát sinh

hỗn loạn ở một trình độ nhất định.

Đây hiển nhiên là thủ đoạn để ngăn cản mấy người bọn họ và ‘thuyền Bình

Thiên’.

“Quả thực là múa rìu qua mắt thợ!”

Nhậm Tiếu Ngã cười gằn một tiếng, đưa tay đè kiếm.

Tông Tam Bình lại lắc đầu, đưa tay ngăn cản: “Sư đệ chờ một lát, tạm thời duy

trì ở thế cân bằng là được. Sở sư đệ đã nói chúng ta không cần nhúng tay.”

Mà lúc này, Hoàng Thạch Long lại châm biếm: “Ta biết Thần Ý Xúc Tử Đao

của ngươi rất lợi hại, nhưng ngàn dặm quanh đây là hoang sơn dã lĩnh, thậm chí

còn không có một con súc vật sống nào.”

“Ngươi nắm giữ Thần Ý Xúc Tử Đao thức thứ tư đúng không? Chúng ta có

năm vị am hiểu Già Thiên chi pháp ở gần đây, đủ đế Kính Thiên chi pháp của

ngươi không ra được ngoài ngàn dặm.”

“Bình Thiên Kiếm của Vô Tướng thần tông các ngươi cũng rất mạnh, nhưng mà

Cự linh chúng ta cũng có người am hiểu Bình Thiên và Lượng Thiên chi đạo…”

Hắn nói đến đây thì chợt im bặt.

Hoàng Thạch Long bỗng nhiên sinh ra ý kinh hãi, đưa mắt nhìn về phía tay cầm

đao của Sở Hi Thanh.

Tâm linh của hắn đang điên cuồng cảnh báo, khí huyết rung động không yên,

trái tim run rẩy.

Mấy vị Cự linh còn lại cũng cau mày, ánh mắt bắt đầu chuyển thành nghiêm

túc.

Bọn họ không chỉ cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ đang ngưng

tụ ở trên người Sở Hi Thanh, mà còn cảm nhận được thiên quy đạo luật của

Hoàng Thạch Long đang tan vỡ.

Đao ý của thiếu niên này thế như chẻ tre, đánh tan nát lực lượng thiên quy của

Hoàng Thạch Long.

Sở Hi Thanh cầm Như Ý Tru Thần đao, giọng nói lạnh nhạt: “Nói xong chưa?”

Trái tim Hoàng Thạch Long đập thình thịch.

Hắn thừa dịp Sở Hi Thanh còn chưa rút đao, lập tức bay xuống đất, cố gắng tiếp

xúc với thổ địa, đồng thời trợn mắt lên: “Ngươi…”

Khoảnh khắc này, hắn nhìn thấy một đôi huyết dực bỗng nhiên mở rộng sau

lưng Sở Hi Thanh, đồng thời một tiếng đàn cao vút vang lên giữa thiên địa.

Sóng âm này để khí huyết của hắn rung chuyển và nghịch chuyển vào tim phổi;

còn xung kích thần phách, mỗi một âm phù đều như búa tạ nện vào tâm thần

hắn.

Năm con Cự linh còn lại cũng biến sắc mặt, mi mắt hiện ra vẻ đau đớn.

Nhưng thời khắc này, bọn họ lại không rảnh quan tâm đến bản thân. Năm người

đều nhìn về phía Hoàng Thạch Long với ánh mắt sợ hãi.

Cheng!

Theo một ánh đao hình cung lóe lên, Hoàng Thạch Long cảm thấy thân thể

mình hơi mát lạnh.

Ban đầu hắn còn cho rằng mình nhầm, mình vẫn đang bay xuống, thân thể cũng

hoàn hảo.

Nhưng ngay sau đó, thân thể của hắn bắt đầu chia ra làm hai, một lượng lớn

máu tươi phun ra.

Ngay cả nguyên thần của Hoàng Thạch Long cũng tiêu vong vào thời khắc này.

Bá thể của hắn… lại không ngăn nổi một đao của Sở Hi Thanh!

“Một đao này, tế Cửu Kiếm Cầm Ma!”

Lúc này, quanh người Sở Hi Thanh tràn đầy hỏa diễm nguyên dương.

Chín khiếu huyệt của hắn đã được kích phát đến cực hạn, tu vị của hắn bay lên

đến tận nhất phẩm hạ đỉnh phong!

Sở Hi Thanh lắng nghe tiếng đàn sục sôi kia, đồng thời vuốt nhẹ trường đao:

“Lang huynh không muốn yên giấc dưới cửu tuyền, thà hòa linh vào ‘Thí Thần

huyết cương’ của Sở mỗ, cũng muốn cố định ‘Phá Lỗ Lệnh – Thiên Chấn Địa

Hãi’ này lên thân ta. Sở mỗ tự nhiên như ngươi mong muốn, lấy chiêu thức này

của ngươi, để đưa đám Cự linh này về cửu tuyền!”

Khi hắn vừa nói dứt lời, đôi huyết dực phía sau bỗng nhiên b*n r* hàng ngàn

hàng vạn sợi tơ máu, đánh thẳng về phía năm con Cự linh kia.

Mấy vị Cự linh nhất phẩm này cố gắng né tránh, nhưng bọn họ lại phát hiện đây

là vô dụng.

Những sợi tơ máu này đều là oán sát của thuật tu nhân tộc biến thành.

Dù tốc độ của bọn họ có nhanh hơn nữa, thân pháp của mạnh hơn nữa, lại há có

thể thoát khỏi oán hận bắt nguồn từ lòng người này?

Năm người bị tơ máu quấn quanh, sau đó là bị một ngọn lửa màu đen bao phủ

toàn thân.

Bọn họ đều phát ra tiếng k** r*n, cảm giác được huyết mạch thần linh trong cơ

thể bắt đầu thiêu đốt, suy sụp, uể oải.

‘Thí Thần huyết cương’ này để cho lực lượng của bọn họ giảm ít nhất một phần

mười!

Bọn họ vốn phải dốc hết sức để ứng phó với Phá Lỗ Lệnh – Thiên Chấn Địa

Hãi.

Những sợi tơ máu này lại để cho tình cảnh của bọn họ càng chó cắn áo rách

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảnh khắc này, sáu cái bóng mờ cực lớn bỗng nhiên xuất hiện ở một vùng hưkhông ngoài trăm dặm.Đó rõ ràng là hình ảnh hai cây cân, ba cây thước sắt và một đầu tằm thân ngườicao khoảng 600 trượng.Kiếm Tàng Phong nhìn bóng mờ kia một chút, không khỏi phát ra tiếng cườikhẽ.Cây cân và thước sắt chính là thiên quy hóa hình của Bình Thiên chi pháp vàLượng Thiên chi pháp.Bình Thiên và Lượng Thiên chính là con đường Thánh hoàng đời thứ ba lựachọn cho Vô Tướng thần tông.Bởi vì hai con đường tiềm lực vô cùng này vẫn trống không, không có bất kỳmột vị thần linh nào trở thành Chân Linh của hai con đường này.Nhưng trong ngàn tỷ Cự linh, vẫn tìm được vài người am hiểu Bình Thiên vàLượng Thiên.Còn Cự thần đầu tằm thân người kia chính là ‘Loạn Thiên chi chủ’, vị thần linhnày đang là Thánh Giả của Loạn Thiên chi pháp, chấp chưởng đầu thiên quyđạo luật này.Theo vị thần linh này hiện thân, tất cả thiên quy trong thiên địa đều phát sinhhỗn loạn ở một trình độ nhất định.Đây hiển nhiên là thủ đoạn để ngăn cản mấy người bọn họ và ‘thuyền BìnhThiên’.“Quả thực là múa rìu qua mắt thợ!”Nhậm Tiếu Ngã cười gằn một tiếng, đưa tay đè kiếm.Tông Tam Bình lại lắc đầu, đưa tay ngăn cản: “Sư đệ chờ một lát, tạm thời duytrì ở thế cân bằng là được. Sở sư đệ đã nói chúng ta không cần nhúng tay.”Mà lúc này, Hoàng Thạch Long lại châm biếm: “Ta biết Thần Ý Xúc Tử Đaocủa ngươi rất lợi hại, nhưng ngàn dặm quanh đây là hoang sơn dã lĩnh, thậm chícòn không có một con súc vật sống nào.”“Ngươi nắm giữ Thần Ý Xúc Tử Đao thức thứ tư đúng không? Chúng ta cónăm vị am hiểu Già Thiên chi pháp ở gần đây, đủ đế Kính Thiên chi pháp củangươi không ra được ngoài ngàn dặm.”“Bình Thiên Kiếm của Vô Tướng thần tông các ngươi cũng rất mạnh, nhưng màCự linh chúng ta cũng có người am hiểu Bình Thiên và Lượng Thiên chi đạo…”Hắn nói đến đây thì chợt im bặt.Hoàng Thạch Long bỗng nhiên sinh ra ý kinh hãi, đưa mắt nhìn về phía tay cầmđao của Sở Hi Thanh.Tâm linh của hắn đang điên cuồng cảnh báo, khí huyết rung động không yên,trái tim run rẩy.Mấy vị Cự linh còn lại cũng cau mày, ánh mắt bắt đầu chuyển thành nghiêmtúc.Bọn họ không chỉ cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ đang ngưngtụ ở trên người Sở Hi Thanh, mà còn cảm nhận được thiên quy đạo luật củaHoàng Thạch Long đang tan vỡ.Đao ý của thiếu niên này thế như chẻ tre, đánh tan nát lực lượng thiên quy củaHoàng Thạch Long.Sở Hi Thanh cầm Như Ý Tru Thần đao, giọng nói lạnh nhạt: “Nói xong chưa?”Trái tim Hoàng Thạch Long đập thình thịch.Hắn thừa dịp Sở Hi Thanh còn chưa rút đao, lập tức bay xuống đất, cố gắng tiếpxúc với thổ địa, đồng thời trợn mắt lên: “Ngươi…”Khoảnh khắc này, hắn nhìn thấy một đôi huyết dực bỗng nhiên mở rộng saulưng Sở Hi Thanh, đồng thời một tiếng đàn cao vút vang lên giữa thiên địa.Sóng âm này để khí huyết của hắn rung chuyển và nghịch chuyển vào tim phổi;còn xung kích thần phách, mỗi một âm phù đều như búa tạ nện vào tâm thầnhắn.Năm con Cự linh còn lại cũng biến sắc mặt, mi mắt hiện ra vẻ đau đớn.Nhưng thời khắc này, bọn họ lại không rảnh quan tâm đến bản thân. Năm ngườiđều nhìn về phía Hoàng Thạch Long với ánh mắt sợ hãi.Cheng!Theo một ánh đao hình cung lóe lên, Hoàng Thạch Long cảm thấy thân thểmình hơi mát lạnh.Ban đầu hắn còn cho rằng mình nhầm, mình vẫn đang bay xuống, thân thể cũnghoàn hảo.Nhưng ngay sau đó, thân thể của hắn bắt đầu chia ra làm hai, một lượng lớnmáu tươi phun ra.Ngay cả nguyên thần của Hoàng Thạch Long cũng tiêu vong vào thời khắc này.Bá thể của hắn… lại không ngăn nổi một đao của Sở Hi Thanh!“Một đao này, tế Cửu Kiếm Cầm Ma!”Lúc này, quanh người Sở Hi Thanh tràn đầy hỏa diễm nguyên dương.Chín khiếu huyệt của hắn đã được kích phát đến cực hạn, tu vị của hắn bay lênđến tận nhất phẩm hạ đỉnh phong!Sở Hi Thanh lắng nghe tiếng đàn sục sôi kia, đồng thời vuốt nhẹ trường đao:“Lang huynh không muốn yên giấc dưới cửu tuyền, thà hòa linh vào ‘Thí Thầnhuyết cương’ của Sở mỗ, cũng muốn cố định ‘Phá Lỗ Lệnh – Thiên Chấn ĐịaHãi’ này lên thân ta. Sở mỗ tự nhiên như ngươi mong muốn, lấy chiêu thức nàycủa ngươi, để đưa đám Cự linh này về cửu tuyền!”Khi hắn vừa nói dứt lời, đôi huyết dực phía sau bỗng nhiên b*n r* hàng ngànhàng vạn sợi tơ máu, đánh thẳng về phía năm con Cự linh kia.Mấy vị Cự linh nhất phẩm này cố gắng né tránh, nhưng bọn họ lại phát hiện đâylà vô dụng.Những sợi tơ máu này đều là oán sát của thuật tu nhân tộc biến thành.Dù tốc độ của bọn họ có nhanh hơn nữa, thân pháp của mạnh hơn nữa, lại há cóthể thoát khỏi oán hận bắt nguồn từ lòng người này?Năm người bị tơ máu quấn quanh, sau đó là bị một ngọn lửa màu đen bao phủtoàn thân.Bọn họ đều phát ra tiếng k** r*n, cảm giác được huyết mạch thần linh trong cơthể bắt đầu thiêu đốt, suy sụp, uể oải.‘Thí Thần huyết cương’ này để cho lực lượng của bọn họ giảm ít nhất một phầnmười!Bọn họ vốn phải dốc hết sức để ứng phó với Phá Lỗ Lệnh – Thiên Chấn ĐịaHãi.Những sợi tơ máu này lại để cho tình cảnh của bọn họ càng chó cắn áo rách

Chương 2097: Che cổ tuyệt kim (2)