Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2107: Thời cơ (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tần Thắng tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Sở Hi Thanh đã đánh bại Hoàng Thiên Đình, hắndùng một đao niêm phong và đóng băng Hoàng Thiên Đình, sau đó ngự băngphi hành. Hoàng Thiên Đình đến nay vẫn chưa có dấu hiệu thoát vây, rất có thểsẽ bị đóng băng đến chết. Sở Hi Thanh và thuyền của hắn chỉ cách nơi này có4000 dặm.”“Không thể nào!”Đầu óc Trưởng Tôn Nhược Ly nhất thời trống rỗng.Tận năm hơi thở sau, Trưởng Tôn Nhược Ly mới tỉnh táo lại: “Không thể!Không thể nào, Hàn pháp của hắn không thể mạnh như vậy! Là mẫu hậu, nhấtđịnh là mẫu hậu!”Nàng nắm chặt nắm đấm, trong lòng lại là giận hận chồng chất: “Là mẫu hậuđang giúp hắn! Dùng một phương thức nào đó để hắn nắm giữ Hàn Phong chipháp mạnh mẽ như vậy!”Sao mẫu hậu lại hồ đồ như vậy? Sao lại nhất bên trọng nhất bên khinh như vậy?Nàng yêu thương chiều chuộng tên mặt trắng nhỏ kia, tình nguyện giao lựclượng cho người ngoài này, cũng không muốn cho người chí thân là nàng vàTrưởng Tôn Binh Quyền.Nếu như Binh Quyền có lực lượng như vậy, Cực Đông Băng Thành còn phải lolắng gì nữa?“Bên kia nói là lực khống chế với Hàn pháp của Sở Hi Thanh rất yếu!”Tần Thắng lại nghĩ đến tin phù còn nhắc đến Ngọa Tuyết thần đao của Sở HiThanh đã đã đạt đến tầng 28.Người này… thế mà lại trưởng thành đến mức độ này rồi sao?Chỉ sợ dưới top 5 Thiên Bảng bây giờ, không có kẻ nào làm gì được hắn.Đây quả nhiên là một yêu nghiệt còn hơn cả Tần Mộc Ca!Tần Thắng cố tình bỏ qua đoạn này, không đề cập đến với Trưởng Tôn NhượcLy.“Tình huống bây giờ rất phiền phức, không thể suy đoán cực hạn của Sở HiThanh ở đâu, người này còn có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết nữa. Nếu nhưkhông thể đánh chết hắn trong thời gian ngắn, vậy sớm muộn gì cũng bị hắnđánh chết.”Tần Thắng vô thức đè kiếm bên hông, giọng nói lạnh lẽo: “Nhưng mà ta có thểđảm bảo, Sở Hi Thanh nhất định là không qua được. Hoàng Thiên Đình khôngtính là gì, bên phía Cự linh còn có cao nhân khác…”Thứ hắn dựa vào, chính là hai vị thần linh kia! Là rất nhiều Cự linh Siêu Phẩmđang xuôi nam!Nhưng Tần Thắng vừa nói đến đây, lại thấy Trưởng Tôn Nhược Ly trợn mắt lên,vẻ mặt dữ tợn: “Truyền lệnh, để ‘Toàn Quy quân’ xông lên cho ta, các bộ toànlực tấn công doanh trại, không cần để ý tử thương! Hai khắc thời gian, ta muốnđánh đổ doanh trại của bọn họ trong hai khắc!’Sau đó, nàng quay đầu lại, dùng ánh mắt như muốn nuốt sống người để nhìnTần Thắng: “Binh mã của các ngươi cũng phải tiến lên.”Tần Thắng nhíu mày.Sau khi quân tiên phong đến, mới nghỉ ngơi chưa được một khắc.Hắn lập tức gật đầu: “Được!”Nữ nhân này đã phát điên rồi.Hắn không thể nói đạo lý với một nữ nhân điên được!…Lúc này, tại một góc nào đó ở ngoài 2000 dặm.Thần Thất Sát khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Sở Hi Thanh vàkhối băng dưới chân hắn.“Rất tốt! Tuy lực khống chế kém đến mức để người không đành lòng nhìnthẳng, nhưng dù sao hắn cũng là song Chân Linh của Như Ý và Hàn Phong, quảthực là có tư cách lấy lực ép người. Chỉ dựa vào lực lượng Hàn pháp kia, hắn đãáp chế đại đa số nhất phẩm trong thiên địa này rồi, đây cũng là một loại phươngpháp ứng địch.”Chuyển Luân Tinh Quân lại nhìn Hoàng Thiên Đình bên trong khối băng, ánhmắt hắn tràn đầy thương tiếc, sau đó lại hơi do dự.Nếu như hắn không cứu viện, Hoàng Thiên Đình chắc chắn phải chết!Trưởng Tôn Nhược Ly khẽ cười khổ: “Thần thượng đã đoán được Hoàng ThiênĐình không phải đối thủ của hắn từ trước?”“Nếu như ta đoán được, ta sẽ không để hắn xuất chiến. Ngươi cũng nhìn thấyrồi đấy, kẻ này có Thông Thiên chi pháp, người ngoài rất khó nhìn thấu sâu cạncủa hắn.”Thần Thất Sát khẽ lắc đầu: “Hoàng Thiên Đình nhất định sẽ bại trong tay hắn,nhưng ta vốn cho rằng hắn phải ứng phó được một hai ngày mới đúng, là tađánh giá thấp hắn.”“Thì ra thần thượng cũng không dự đoán được.”Chuyển Luân Tinh Quân cau mày: “Không biết thần thượng có biện pháp giúpHoàng Thiên Đình thoát vây không? Hắn là huyết mạch Vương miện của ThiênĐế sơn, thiên phú rất cao.”“Không có!” Thần Thất Sát trả lời dứt khoát gọn gàng.Có là có, nhưng vì Hoàng Thiên Đình này thì không đáng.Loại huyết mạch Vương miện như Hoàng Thiên Đình này, trong Cự linh có rấtnhiều.Phải biết, số lượng ‘Thần hoang dã’ ở bên ngoài phàm giới đã có hơn vạn rồi.Những tiên thiên Cự thần và Bán Thần sinh ra từ lúc hỗn độn chưa mở thì lạicòn nhiều hơn, phải mấy chục vạn.Bọn họ sống quá lâu đời, nắm giữ các loại thiên quy kỳ lạ và cổ quái, các loạilực lượng mạnh mẽ, lại bị chúng thần khống chế và quản lý, cộng thêm chíntầng mây ngăn cách, không thể tiến vào phàm giới.Một cái nhất phẩm thì có gì mà đáng tiếc nuối?Huống hồ cái tên này còn là hậu duệ của Lôi Thần – Thiên Bá.Sắc mặt Thần Thất Sát rất bình tĩnh: “Ngươi muốn cứu hắn? Vậy thì chỉ có thểtăng thêm vốn liếng. Bây giờ xem ra, chỉ có Cự linh siêu nhất phẩm hoặc BánThần (Siêu Phẩm) mới có thể cứu hắn thoát khốn. Cũng chỉ có Bán Thần mớicó thể g**t ch*t Sở Hi Thanh.”Hắn liếc mắt nhìn Chuyển Luân Tinh Quân: “Cục diện gian nan như vậy sao?Một cái Bán Thần mà cũng không điều động nổi?”
Tần Thắng tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Sở Hi Thanh đã đánh bại Hoàng Thiên Đình, hắn
dùng một đao niêm phong và đóng băng Hoàng Thiên Đình, sau đó ngự băng
phi hành. Hoàng Thiên Đình đến nay vẫn chưa có dấu hiệu thoát vây, rất có thể
sẽ bị đóng băng đến chết. Sở Hi Thanh và thuyền của hắn chỉ cách nơi này có
4000 dặm.”
“Không thể nào!”
Đầu óc Trưởng Tôn Nhược Ly nhất thời trống rỗng.
Tận năm hơi thở sau, Trưởng Tôn Nhược Ly mới tỉnh táo lại: “Không thể!
Không thể nào, Hàn pháp của hắn không thể mạnh như vậy! Là mẫu hậu, nhất
định là mẫu hậu!”
Nàng nắm chặt nắm đấm, trong lòng lại là giận hận chồng chất: “Là mẫu hậu
đang giúp hắn! Dùng một phương thức nào đó để hắn nắm giữ Hàn Phong chi
pháp mạnh mẽ như vậy!”
Sao mẫu hậu lại hồ đồ như vậy? Sao lại nhất bên trọng nhất bên khinh như vậy?
Nàng yêu thương chiều chuộng tên mặt trắng nhỏ kia, tình nguyện giao lực
lượng cho người ngoài này, cũng không muốn cho người chí thân là nàng và
Trưởng Tôn Binh Quyền.
Nếu như Binh Quyền có lực lượng như vậy, Cực Đông Băng Thành còn phải lo
lắng gì nữa?
“Bên kia nói là lực khống chế với Hàn pháp của Sở Hi Thanh rất yếu!”
Tần Thắng lại nghĩ đến tin phù còn nhắc đến Ngọa Tuyết thần đao của Sở Hi
Thanh đã đã đạt đến tầng 28.
Người này… thế mà lại trưởng thành đến mức độ này rồi sao?
Chỉ sợ dưới top 5 Thiên Bảng bây giờ, không có kẻ nào làm gì được hắn.
Đây quả nhiên là một yêu nghiệt còn hơn cả Tần Mộc Ca!
Tần Thắng cố tình bỏ qua đoạn này, không đề cập đến với Trưởng Tôn Nhược
Ly.
“Tình huống bây giờ rất phiền phức, không thể suy đoán cực hạn của Sở Hi
Thanh ở đâu, người này còn có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết nữa. Nếu như
không thể đánh chết hắn trong thời gian ngắn, vậy sớm muộn gì cũng bị hắn
đánh chết.”
Tần Thắng vô thức đè kiếm bên hông, giọng nói lạnh lẽo: “Nhưng mà ta có thể
đảm bảo, Sở Hi Thanh nhất định là không qua được. Hoàng Thiên Đình không
tính là gì, bên phía Cự linh còn có cao nhân khác…”
Thứ hắn dựa vào, chính là hai vị thần linh kia! Là rất nhiều Cự linh Siêu Phẩm
đang xuôi nam!
Nhưng Tần Thắng vừa nói đến đây, lại thấy Trưởng Tôn Nhược Ly trợn mắt lên,
vẻ mặt dữ tợn: “Truyền lệnh, để ‘Toàn Quy quân’ xông lên cho ta, các bộ toàn
lực tấn công doanh trại, không cần để ý tử thương! Hai khắc thời gian, ta muốn
đánh đổ doanh trại của bọn họ trong hai khắc!’
Sau đó, nàng quay đầu lại, dùng ánh mắt như muốn nuốt sống người để nhìn
Tần Thắng: “Binh mã của các ngươi cũng phải tiến lên.”
Tần Thắng nhíu mày.
Sau khi quân tiên phong đến, mới nghỉ ngơi chưa được một khắc.
Hắn lập tức gật đầu: “Được!”
Nữ nhân này đã phát điên rồi.
Hắn không thể nói đạo lý với một nữ nhân điên được!
…
Lúc này, tại một góc nào đó ở ngoài 2000 dặm.
Thần Thất Sát khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Sở Hi Thanh và
khối băng dưới chân hắn.
“Rất tốt! Tuy lực khống chế kém đến mức để người không đành lòng nhìn
thẳng, nhưng dù sao hắn cũng là song Chân Linh của Như Ý và Hàn Phong, quả
thực là có tư cách lấy lực ép người. Chỉ dựa vào lực lượng Hàn pháp kia, hắn đã
áp chế đại đa số nhất phẩm trong thiên địa này rồi, đây cũng là một loại phương
pháp ứng địch.”
Chuyển Luân Tinh Quân lại nhìn Hoàng Thiên Đình bên trong khối băng, ánh
mắt hắn tràn đầy thương tiếc, sau đó lại hơi do dự.
Nếu như hắn không cứu viện, Hoàng Thiên Đình chắc chắn phải chết!
Trưởng Tôn Nhược Ly khẽ cười khổ: “Thần thượng đã đoán được Hoàng Thiên
Đình không phải đối thủ của hắn từ trước?”
“Nếu như ta đoán được, ta sẽ không để hắn xuất chiến. Ngươi cũng nhìn thấy
rồi đấy, kẻ này có Thông Thiên chi pháp, người ngoài rất khó nhìn thấu sâu cạn
của hắn.”
Thần Thất Sát khẽ lắc đầu: “Hoàng Thiên Đình nhất định sẽ bại trong tay hắn,
nhưng ta vốn cho rằng hắn phải ứng phó được một hai ngày mới đúng, là ta
đánh giá thấp hắn.”
“Thì ra thần thượng cũng không dự đoán được.”
Chuyển Luân Tinh Quân cau mày: “Không biết thần thượng có biện pháp giúp
Hoàng Thiên Đình thoát vây không? Hắn là huyết mạch Vương miện của Thiên
Đế sơn, thiên phú rất cao.”
“Không có!” Thần Thất Sát trả lời dứt khoát gọn gàng.
Có là có, nhưng vì Hoàng Thiên Đình này thì không đáng.
Loại huyết mạch Vương miện như Hoàng Thiên Đình này, trong Cự linh có rất
nhiều.
Phải biết, số lượng ‘Thần hoang dã’ ở bên ngoài phàm giới đã có hơn vạn rồi.
Những tiên thiên Cự thần và Bán Thần sinh ra từ lúc hỗn độn chưa mở thì lại
còn nhiều hơn, phải mấy chục vạn.
Bọn họ sống quá lâu đời, nắm giữ các loại thiên quy kỳ lạ và cổ quái, các loại
lực lượng mạnh mẽ, lại bị chúng thần khống chế và quản lý, cộng thêm chín
tầng mây ngăn cách, không thể tiến vào phàm giới.
Một cái nhất phẩm thì có gì mà đáng tiếc nuối?
Huống hồ cái tên này còn là hậu duệ của Lôi Thần – Thiên Bá.
Sắc mặt Thần Thất Sát rất bình tĩnh: “Ngươi muốn cứu hắn? Vậy thì chỉ có thể
tăng thêm vốn liếng. Bây giờ xem ra, chỉ có Cự linh siêu nhất phẩm hoặc Bán
Thần (Siêu Phẩm) mới có thể cứu hắn thoát khốn. Cũng chỉ có Bán Thần mới
có thể g**t ch*t Sở Hi Thanh.”
Hắn liếc mắt nhìn Chuyển Luân Tinh Quân: “Cục diện gian nan như vậy sao?
Một cái Bán Thần mà cũng không điều động nổi?”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tần Thắng tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Sở Hi Thanh đã đánh bại Hoàng Thiên Đình, hắndùng một đao niêm phong và đóng băng Hoàng Thiên Đình, sau đó ngự băngphi hành. Hoàng Thiên Đình đến nay vẫn chưa có dấu hiệu thoát vây, rất có thểsẽ bị đóng băng đến chết. Sở Hi Thanh và thuyền của hắn chỉ cách nơi này có4000 dặm.”“Không thể nào!”Đầu óc Trưởng Tôn Nhược Ly nhất thời trống rỗng.Tận năm hơi thở sau, Trưởng Tôn Nhược Ly mới tỉnh táo lại: “Không thể!Không thể nào, Hàn pháp của hắn không thể mạnh như vậy! Là mẫu hậu, nhấtđịnh là mẫu hậu!”Nàng nắm chặt nắm đấm, trong lòng lại là giận hận chồng chất: “Là mẫu hậuđang giúp hắn! Dùng một phương thức nào đó để hắn nắm giữ Hàn Phong chipháp mạnh mẽ như vậy!”Sao mẫu hậu lại hồ đồ như vậy? Sao lại nhất bên trọng nhất bên khinh như vậy?Nàng yêu thương chiều chuộng tên mặt trắng nhỏ kia, tình nguyện giao lựclượng cho người ngoài này, cũng không muốn cho người chí thân là nàng vàTrưởng Tôn Binh Quyền.Nếu như Binh Quyền có lực lượng như vậy, Cực Đông Băng Thành còn phải lolắng gì nữa?“Bên kia nói là lực khống chế với Hàn pháp của Sở Hi Thanh rất yếu!”Tần Thắng lại nghĩ đến tin phù còn nhắc đến Ngọa Tuyết thần đao của Sở HiThanh đã đã đạt đến tầng 28.Người này… thế mà lại trưởng thành đến mức độ này rồi sao?Chỉ sợ dưới top 5 Thiên Bảng bây giờ, không có kẻ nào làm gì được hắn.Đây quả nhiên là một yêu nghiệt còn hơn cả Tần Mộc Ca!Tần Thắng cố tình bỏ qua đoạn này, không đề cập đến với Trưởng Tôn NhượcLy.“Tình huống bây giờ rất phiền phức, không thể suy đoán cực hạn của Sở HiThanh ở đâu, người này còn có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết nữa. Nếu nhưkhông thể đánh chết hắn trong thời gian ngắn, vậy sớm muộn gì cũng bị hắnđánh chết.”Tần Thắng vô thức đè kiếm bên hông, giọng nói lạnh lẽo: “Nhưng mà ta có thểđảm bảo, Sở Hi Thanh nhất định là không qua được. Hoàng Thiên Đình khôngtính là gì, bên phía Cự linh còn có cao nhân khác…”Thứ hắn dựa vào, chính là hai vị thần linh kia! Là rất nhiều Cự linh Siêu Phẩmđang xuôi nam!Nhưng Tần Thắng vừa nói đến đây, lại thấy Trưởng Tôn Nhược Ly trợn mắt lên,vẻ mặt dữ tợn: “Truyền lệnh, để ‘Toàn Quy quân’ xông lên cho ta, các bộ toànlực tấn công doanh trại, không cần để ý tử thương! Hai khắc thời gian, ta muốnđánh đổ doanh trại của bọn họ trong hai khắc!’Sau đó, nàng quay đầu lại, dùng ánh mắt như muốn nuốt sống người để nhìnTần Thắng: “Binh mã của các ngươi cũng phải tiến lên.”Tần Thắng nhíu mày.Sau khi quân tiên phong đến, mới nghỉ ngơi chưa được một khắc.Hắn lập tức gật đầu: “Được!”Nữ nhân này đã phát điên rồi.Hắn không thể nói đạo lý với một nữ nhân điên được!…Lúc này, tại một góc nào đó ở ngoài 2000 dặm.Thần Thất Sát khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Sở Hi Thanh vàkhối băng dưới chân hắn.“Rất tốt! Tuy lực khống chế kém đến mức để người không đành lòng nhìnthẳng, nhưng dù sao hắn cũng là song Chân Linh của Như Ý và Hàn Phong, quảthực là có tư cách lấy lực ép người. Chỉ dựa vào lực lượng Hàn pháp kia, hắn đãáp chế đại đa số nhất phẩm trong thiên địa này rồi, đây cũng là một loại phươngpháp ứng địch.”Chuyển Luân Tinh Quân lại nhìn Hoàng Thiên Đình bên trong khối băng, ánhmắt hắn tràn đầy thương tiếc, sau đó lại hơi do dự.Nếu như hắn không cứu viện, Hoàng Thiên Đình chắc chắn phải chết!Trưởng Tôn Nhược Ly khẽ cười khổ: “Thần thượng đã đoán được Hoàng ThiênĐình không phải đối thủ của hắn từ trước?”“Nếu như ta đoán được, ta sẽ không để hắn xuất chiến. Ngươi cũng nhìn thấyrồi đấy, kẻ này có Thông Thiên chi pháp, người ngoài rất khó nhìn thấu sâu cạncủa hắn.”Thần Thất Sát khẽ lắc đầu: “Hoàng Thiên Đình nhất định sẽ bại trong tay hắn,nhưng ta vốn cho rằng hắn phải ứng phó được một hai ngày mới đúng, là tađánh giá thấp hắn.”“Thì ra thần thượng cũng không dự đoán được.”Chuyển Luân Tinh Quân cau mày: “Không biết thần thượng có biện pháp giúpHoàng Thiên Đình thoát vây không? Hắn là huyết mạch Vương miện của ThiênĐế sơn, thiên phú rất cao.”“Không có!” Thần Thất Sát trả lời dứt khoát gọn gàng.Có là có, nhưng vì Hoàng Thiên Đình này thì không đáng.Loại huyết mạch Vương miện như Hoàng Thiên Đình này, trong Cự linh có rấtnhiều.Phải biết, số lượng ‘Thần hoang dã’ ở bên ngoài phàm giới đã có hơn vạn rồi.Những tiên thiên Cự thần và Bán Thần sinh ra từ lúc hỗn độn chưa mở thì lạicòn nhiều hơn, phải mấy chục vạn.Bọn họ sống quá lâu đời, nắm giữ các loại thiên quy kỳ lạ và cổ quái, các loạilực lượng mạnh mẽ, lại bị chúng thần khống chế và quản lý, cộng thêm chíntầng mây ngăn cách, không thể tiến vào phàm giới.Một cái nhất phẩm thì có gì mà đáng tiếc nuối?Huống hồ cái tên này còn là hậu duệ của Lôi Thần – Thiên Bá.Sắc mặt Thần Thất Sát rất bình tĩnh: “Ngươi muốn cứu hắn? Vậy thì chỉ có thểtăng thêm vốn liếng. Bây giờ xem ra, chỉ có Cự linh siêu nhất phẩm hoặc BánThần (Siêu Phẩm) mới có thể cứu hắn thoát khốn. Cũng chỉ có Bán Thần mớicó thể g**t ch*t Sở Hi Thanh.”Hắn liếc mắt nhìn Chuyển Luân Tinh Quân: “Cục diện gian nan như vậy sao?Một cái Bán Thần mà cũng không điều động nổi?”