Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2108: Thời cơ (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy rằng hắn là con của Bạch Đế cao quý, là một trong những thần linh sát phạtmạnh nhất thiên địa.Nhưng mà sức ảnh hưởng của mạch Tây Phương Bạch Đế đều tập trung ở CônLuân sơn.Chuyển Luân Tinh Quân thì là vì quanh năm đóng giữ ở phàm giới, có ảnhhưởng rất lớn với tứ đại thần sơn, những hoàng tộc ở các thần sơn này đềunguyện ý nghe lệnh hắn.“Rất phiền phức!”Chuyển Luân Tinh Quân lắc đầu: “Hiện giờ, một mình Lý Trường Sinh đangchiến với chín Bán Thần của chúng ta!”Thần Thất Sát không khỏi nhướng mày kiếm: “Lý Trường Sinh?”“Kẻ này có lực lượng rất phiền phức, Bình Thiên Kiếm của hắn đã đạt đến tầngthứ Chân Linh. Tuy rằng sức chiến đấu của hắn chưa đến Gần Thần, dù là cầmThần Vọng kiếm trong tay, thì vẫn kém nửa bước. Nhưng mà dưới thần linh, cơthể đều không thể đạt được cân bằng, những người có tì vết trên thân, đềukhông phải đối thủ của hắn.”Chuyển Luân Tinh Quân cười khổ một tiếng: “Vấn đề là Cự linh chúng ta cóbao nhiêu người có huyết mạch không tì vết, có bao nhiêu người lực lượng cânbằng?”“Chân Linh Bình Thiên?”Thần Thất Sát hơi gật đầu: “Vậy thì đúng là rất phiền phức.”Bình Thiên chi pháp và Lượng Thiên chi pháp là pháp môn sau khi Long Hichuyển sinh thành Hi Hoàng sáng tạo ra.Thần Thất Sát rất coi trọng hai con đường này, rất quan tâm đến nó.Nhưng đến nay, vẫn không có người nào bước lên độ cao ‘Thánh Giả’ của haicon đường này.Vạn năm nay, cũng có không ít ‘Vô Danh’ ghi tên lên hai bia đá Lượng Thiênvà Bình Thiên, rất gần với vị trí Thánh Giả.Nhưng những ‘Vô Danh’ này hoặc là trì trệ không tiến, hoặc là biến mất trênbia đá.Nói đến thì ‘Bình Thiên đạo bi’ đang có chín vị ‘Vô Danh’, trong đó có bốn vịChân Linh.Chỉ là ngoài Lý Trường Sinh ra thì ba người còn lại là ai.“Một cái khác là Tố Phong Đao cũng rất khá, ta điều ba vị Bán Thần qua màvẫn không làm được gì.”Chuyển Luân Tinh Quân nghiêm túc nói: “Mấu chốt là cao thủ của nhân tộccũng đang tụ tập lại, ưu thế của chúng ta đã không nhiều.”Hắn không ngờ đến, khi Táng Thiên sắp ma hóa, thì nhân tộc Thần Châu lại bạophát lực lượng đối kháng mạnh mẽ như vậy.Chúng thần thẩm thấu và ăn mòn mấy chục vạn năm, nhưng vẫn chưa thể đánhtan các thế lực chống đối của nhân tộc.“Thì ra là vậy!” Thần Thất Sát mỉm cười: “Như vậy, bây giờ ngươi chiến hay làlùi? Phải biết, tối kỵ nhất trong chiến đấu là do dự thiếu quyết đoán, sợ đầu sợđuôi. Nếu như đã muốn liều một phen, vậy thì không cần do dự. Nếu như khôngnắm chắc, vậy thì dứt khoát rút lui, đề phòng tổn thất.”Tên Chuyển Luân Tinh Quân này là có năng lực, lại cẩn thận và chặt chẽ, nhưnglại thiếu khí phách và quyết đoán.“Nơi này chính là phía bắc Cự Châu, là nơi lực lượng của hắn sẽ tăng lên mạnhnhất. Qua Cự Châu, chính là phạm vi thế lực của Vô Tướng thần tông, cục diệnsẽ càng hiểm ác hơn. Ngươi là muốn mặc kệ Sở Hi Thanh và Vấn Tố Y đi lên‘Vô tận băng nguyên’, hay là dốc toàn lực ở nơi này, không tiếc tất cả để tru diệthắn ở đây. Chuyển Luân Tinh Quân, ngươi quyết định đi!”Sắc mặt Chuyển Luân Tinh Quân biến ảo không ngừng.Cuối cùng hắn cắn răng một cái: “Thần thượng, nếu như đây thật sự là cạm bẫycủa Vô Tướng thần tông, thần thượng có nắm chắc để hai chúng ta toàn thân trởra không?”Thần Thất Sát nghe vậy thì thái dương nổi gân xanh.Toàn thân trở ra?Mẹ nó, còn chưa chiến mà đã nghĩ đến chạy trốn rồi?“Lúc nào ta cũng có tự tin phá địch.”Thần Thất Sát giơ tay cầm thanh kiếm ở giữa trong bảy thanh kiếm quanhngười.Trong mắt hắn lộ ra vẻ trào phúng: “Nói chung là cứ thử một chút xem sao!Thật ra ta cũng muốn biết, bọn họ đã chuẩn bị cạm bẫy thế nào.”Hắn cũng khá kiêng kỵ thiếu niên tên Sở Hi Thanh kia.Nếu như cứ mặc kệ người này trưởng thành tiếp, nói không chừng lại có mộtTáng Thiên nữa, hoặc là một Huyền Hoàng thủy đế, một Thánh hoàng đời thứba.Nhưng lần này, nếu chỉ có hai người hắn và Chuyển Luân Tinh Quân, thì hắnnhất định sẽ lựa chọn từ bỏ, chắc chắn sẽ không mạo hiểm tại nơi kẻ địch mạnhmẽ nhất.Huống hồ cạm bẫy của đối phương cũng không coi là cao minh, chỉ là lấy VấnTố Y làm mồi, dụ người nguyện ý mắc câu.Thần Thất Sát sẽ rút khỏi Thần Châu, kiên trì chờ đợi bộ hóa thân này khôiphục sức mạnh, chờ đợi thời cơ thích hợp hơn.Sở Hi Thanh mới chỉ tam phẩm, Thần Thất Sát còn rất nhiều thời gian để xử lý.Còn về phần Vấn Tố Y kia, thì đó là vấn đề của các thần hệ Hàn, không có quanhệ gì lớn với hắn.Hơn nữa, cục diện của nhân tộc bây giờ, không phải một vị thần linh thượng vịcó thể xoay chuyển được.Nhưng mà tình thế đã biến hóa, vị Thanh Tịnh chi chủ kia đã không tiếc liên thủvới Nguyệt Hi, tiêu hao một lượng lớn ân tình và tài nguyên để hàng lâm phàmgiới, chuẩn bị g**t ch*t Sở Hi Thanh.Theo Thần Thất Sát, thì đây chính là thời cơ thích hợp.Hắn muốn thử một chút!
Tuy rằng hắn là con của Bạch Đế cao quý, là một trong những thần linh sát phạt
mạnh nhất thiên địa.
Nhưng mà sức ảnh hưởng của mạch Tây Phương Bạch Đế đều tập trung ở Côn
Luân sơn.
Chuyển Luân Tinh Quân thì là vì quanh năm đóng giữ ở phàm giới, có ảnh
hưởng rất lớn với tứ đại thần sơn, những hoàng tộc ở các thần sơn này đều
nguyện ý nghe lệnh hắn.
“Rất phiền phức!”
Chuyển Luân Tinh Quân lắc đầu: “Hiện giờ, một mình Lý Trường Sinh đang
chiến với chín Bán Thần của chúng ta!”
Thần Thất Sát không khỏi nhướng mày kiếm: “Lý Trường Sinh?”
“Kẻ này có lực lượng rất phiền phức, Bình Thiên Kiếm của hắn đã đạt đến tầng
thứ Chân Linh. Tuy rằng sức chiến đấu của hắn chưa đến Gần Thần, dù là cầm
Thần Vọng kiếm trong tay, thì vẫn kém nửa bước. Nhưng mà dưới thần linh, cơ
thể đều không thể đạt được cân bằng, những người có tì vết trên thân, đều
không phải đối thủ của hắn.”
Chuyển Luân Tinh Quân cười khổ một tiếng: “Vấn đề là Cự linh chúng ta có
bao nhiêu người có huyết mạch không tì vết, có bao nhiêu người lực lượng cân
bằng?”
“Chân Linh Bình Thiên?”
Thần Thất Sát hơi gật đầu: “Vậy thì đúng là rất phiền phức.”
Bình Thiên chi pháp và Lượng Thiên chi pháp là pháp môn sau khi Long Hi
chuyển sinh thành Hi Hoàng sáng tạo ra.
Thần Thất Sát rất coi trọng hai con đường này, rất quan tâm đến nó.
Nhưng đến nay, vẫn không có người nào bước lên độ cao ‘Thánh Giả’ của hai
con đường này.
Vạn năm nay, cũng có không ít ‘Vô Danh’ ghi tên lên hai bia đá Lượng Thiên
và Bình Thiên, rất gần với vị trí Thánh Giả.
Nhưng những ‘Vô Danh’ này hoặc là trì trệ không tiến, hoặc là biến mất trên
bia đá.
Nói đến thì ‘Bình Thiên đạo bi’ đang có chín vị ‘Vô Danh’, trong đó có bốn vị
Chân Linh.
Chỉ là ngoài Lý Trường Sinh ra thì ba người còn lại là ai.
“Một cái khác là Tố Phong Đao cũng rất khá, ta điều ba vị Bán Thần qua mà
vẫn không làm được gì.”
Chuyển Luân Tinh Quân nghiêm túc nói: “Mấu chốt là cao thủ của nhân tộc
cũng đang tụ tập lại, ưu thế của chúng ta đã không nhiều.”
Hắn không ngờ đến, khi Táng Thiên sắp ma hóa, thì nhân tộc Thần Châu lại bạo
phát lực lượng đối kháng mạnh mẽ như vậy.
Chúng thần thẩm thấu và ăn mòn mấy chục vạn năm, nhưng vẫn chưa thể đánh
tan các thế lực chống đối của nhân tộc.
“Thì ra là vậy!” Thần Thất Sát mỉm cười: “Như vậy, bây giờ ngươi chiến hay là
lùi? Phải biết, tối kỵ nhất trong chiến đấu là do dự thiếu quyết đoán, sợ đầu sợ
đuôi. Nếu như đã muốn liều một phen, vậy thì không cần do dự. Nếu như không
nắm chắc, vậy thì dứt khoát rút lui, đề phòng tổn thất.”
Tên Chuyển Luân Tinh Quân này là có năng lực, lại cẩn thận và chặt chẽ, nhưng
lại thiếu khí phách và quyết đoán.
“Nơi này chính là phía bắc Cự Châu, là nơi lực lượng của hắn sẽ tăng lên mạnh
nhất. Qua Cự Châu, chính là phạm vi thế lực của Vô Tướng thần tông, cục diện
sẽ càng hiểm ác hơn. Ngươi là muốn mặc kệ Sở Hi Thanh và Vấn Tố Y đi lên
‘Vô tận băng nguyên’, hay là dốc toàn lực ở nơi này, không tiếc tất cả để tru diệt
hắn ở đây. Chuyển Luân Tinh Quân, ngươi quyết định đi!”
Sắc mặt Chuyển Luân Tinh Quân biến ảo không ngừng.
Cuối cùng hắn cắn răng một cái: “Thần thượng, nếu như đây thật sự là cạm bẫy
của Vô Tướng thần tông, thần thượng có nắm chắc để hai chúng ta toàn thân trở
ra không?”
Thần Thất Sát nghe vậy thì thái dương nổi gân xanh.
Toàn thân trở ra?
Mẹ nó, còn chưa chiến mà đã nghĩ đến chạy trốn rồi?
“Lúc nào ta cũng có tự tin phá địch.”
Thần Thất Sát giơ tay cầm thanh kiếm ở giữa trong bảy thanh kiếm quanh
người.
Trong mắt hắn lộ ra vẻ trào phúng: “Nói chung là cứ thử một chút xem sao!
Thật ra ta cũng muốn biết, bọn họ đã chuẩn bị cạm bẫy thế nào.”
Hắn cũng khá kiêng kỵ thiếu niên tên Sở Hi Thanh kia.
Nếu như cứ mặc kệ người này trưởng thành tiếp, nói không chừng lại có một
Táng Thiên nữa, hoặc là một Huyền Hoàng thủy đế, một Thánh hoàng đời thứ
ba.
Nhưng lần này, nếu chỉ có hai người hắn và Chuyển Luân Tinh Quân, thì hắn
nhất định sẽ lựa chọn từ bỏ, chắc chắn sẽ không mạo hiểm tại nơi kẻ địch mạnh
mẽ nhất.
Huống hồ cạm bẫy của đối phương cũng không coi là cao minh, chỉ là lấy Vấn
Tố Y làm mồi, dụ người nguyện ý mắc câu.
Thần Thất Sát sẽ rút khỏi Thần Châu, kiên trì chờ đợi bộ hóa thân này khôi
phục sức mạnh, chờ đợi thời cơ thích hợp hơn.
Sở Hi Thanh mới chỉ tam phẩm, Thần Thất Sát còn rất nhiều thời gian để xử lý.
Còn về phần Vấn Tố Y kia, thì đó là vấn đề của các thần hệ Hàn, không có quan
hệ gì lớn với hắn.
Hơn nữa, cục diện của nhân tộc bây giờ, không phải một vị thần linh thượng vị
có thể xoay chuyển được.
Nhưng mà tình thế đã biến hóa, vị Thanh Tịnh chi chủ kia đã không tiếc liên thủ
với Nguyệt Hi, tiêu hao một lượng lớn ân tình và tài nguyên để hàng lâm phàm
giới, chuẩn bị g**t ch*t Sở Hi Thanh.
Theo Thần Thất Sát, thì đây chính là thời cơ thích hợp.
Hắn muốn thử một chút!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy rằng hắn là con của Bạch Đế cao quý, là một trong những thần linh sát phạtmạnh nhất thiên địa.Nhưng mà sức ảnh hưởng của mạch Tây Phương Bạch Đế đều tập trung ở CônLuân sơn.Chuyển Luân Tinh Quân thì là vì quanh năm đóng giữ ở phàm giới, có ảnhhưởng rất lớn với tứ đại thần sơn, những hoàng tộc ở các thần sơn này đềunguyện ý nghe lệnh hắn.“Rất phiền phức!”Chuyển Luân Tinh Quân lắc đầu: “Hiện giờ, một mình Lý Trường Sinh đangchiến với chín Bán Thần của chúng ta!”Thần Thất Sát không khỏi nhướng mày kiếm: “Lý Trường Sinh?”“Kẻ này có lực lượng rất phiền phức, Bình Thiên Kiếm của hắn đã đạt đến tầngthứ Chân Linh. Tuy rằng sức chiến đấu của hắn chưa đến Gần Thần, dù là cầmThần Vọng kiếm trong tay, thì vẫn kém nửa bước. Nhưng mà dưới thần linh, cơthể đều không thể đạt được cân bằng, những người có tì vết trên thân, đềukhông phải đối thủ của hắn.”Chuyển Luân Tinh Quân cười khổ một tiếng: “Vấn đề là Cự linh chúng ta cóbao nhiêu người có huyết mạch không tì vết, có bao nhiêu người lực lượng cânbằng?”“Chân Linh Bình Thiên?”Thần Thất Sát hơi gật đầu: “Vậy thì đúng là rất phiền phức.”Bình Thiên chi pháp và Lượng Thiên chi pháp là pháp môn sau khi Long Hichuyển sinh thành Hi Hoàng sáng tạo ra.Thần Thất Sát rất coi trọng hai con đường này, rất quan tâm đến nó.Nhưng đến nay, vẫn không có người nào bước lên độ cao ‘Thánh Giả’ của haicon đường này.Vạn năm nay, cũng có không ít ‘Vô Danh’ ghi tên lên hai bia đá Lượng Thiênvà Bình Thiên, rất gần với vị trí Thánh Giả.Nhưng những ‘Vô Danh’ này hoặc là trì trệ không tiến, hoặc là biến mất trênbia đá.Nói đến thì ‘Bình Thiên đạo bi’ đang có chín vị ‘Vô Danh’, trong đó có bốn vịChân Linh.Chỉ là ngoài Lý Trường Sinh ra thì ba người còn lại là ai.“Một cái khác là Tố Phong Đao cũng rất khá, ta điều ba vị Bán Thần qua màvẫn không làm được gì.”Chuyển Luân Tinh Quân nghiêm túc nói: “Mấu chốt là cao thủ của nhân tộccũng đang tụ tập lại, ưu thế của chúng ta đã không nhiều.”Hắn không ngờ đến, khi Táng Thiên sắp ma hóa, thì nhân tộc Thần Châu lại bạophát lực lượng đối kháng mạnh mẽ như vậy.Chúng thần thẩm thấu và ăn mòn mấy chục vạn năm, nhưng vẫn chưa thể đánhtan các thế lực chống đối của nhân tộc.“Thì ra là vậy!” Thần Thất Sát mỉm cười: “Như vậy, bây giờ ngươi chiến hay làlùi? Phải biết, tối kỵ nhất trong chiến đấu là do dự thiếu quyết đoán, sợ đầu sợđuôi. Nếu như đã muốn liều một phen, vậy thì không cần do dự. Nếu như khôngnắm chắc, vậy thì dứt khoát rút lui, đề phòng tổn thất.”Tên Chuyển Luân Tinh Quân này là có năng lực, lại cẩn thận và chặt chẽ, nhưnglại thiếu khí phách và quyết đoán.“Nơi này chính là phía bắc Cự Châu, là nơi lực lượng của hắn sẽ tăng lên mạnhnhất. Qua Cự Châu, chính là phạm vi thế lực của Vô Tướng thần tông, cục diệnsẽ càng hiểm ác hơn. Ngươi là muốn mặc kệ Sở Hi Thanh và Vấn Tố Y đi lên‘Vô tận băng nguyên’, hay là dốc toàn lực ở nơi này, không tiếc tất cả để tru diệthắn ở đây. Chuyển Luân Tinh Quân, ngươi quyết định đi!”Sắc mặt Chuyển Luân Tinh Quân biến ảo không ngừng.Cuối cùng hắn cắn răng một cái: “Thần thượng, nếu như đây thật sự là cạm bẫycủa Vô Tướng thần tông, thần thượng có nắm chắc để hai chúng ta toàn thân trởra không?”Thần Thất Sát nghe vậy thì thái dương nổi gân xanh.Toàn thân trở ra?Mẹ nó, còn chưa chiến mà đã nghĩ đến chạy trốn rồi?“Lúc nào ta cũng có tự tin phá địch.”Thần Thất Sát giơ tay cầm thanh kiếm ở giữa trong bảy thanh kiếm quanhngười.Trong mắt hắn lộ ra vẻ trào phúng: “Nói chung là cứ thử một chút xem sao!Thật ra ta cũng muốn biết, bọn họ đã chuẩn bị cạm bẫy thế nào.”Hắn cũng khá kiêng kỵ thiếu niên tên Sở Hi Thanh kia.Nếu như cứ mặc kệ người này trưởng thành tiếp, nói không chừng lại có mộtTáng Thiên nữa, hoặc là một Huyền Hoàng thủy đế, một Thánh hoàng đời thứba.Nhưng lần này, nếu chỉ có hai người hắn và Chuyển Luân Tinh Quân, thì hắnnhất định sẽ lựa chọn từ bỏ, chắc chắn sẽ không mạo hiểm tại nơi kẻ địch mạnhmẽ nhất.Huống hồ cạm bẫy của đối phương cũng không coi là cao minh, chỉ là lấy VấnTố Y làm mồi, dụ người nguyện ý mắc câu.Thần Thất Sát sẽ rút khỏi Thần Châu, kiên trì chờ đợi bộ hóa thân này khôiphục sức mạnh, chờ đợi thời cơ thích hợp hơn.Sở Hi Thanh mới chỉ tam phẩm, Thần Thất Sát còn rất nhiều thời gian để xử lý.Còn về phần Vấn Tố Y kia, thì đó là vấn đề của các thần hệ Hàn, không có quanhệ gì lớn với hắn.Hơn nữa, cục diện của nhân tộc bây giờ, không phải một vị thần linh thượng vịcó thể xoay chuyển được.Nhưng mà tình thế đã biến hóa, vị Thanh Tịnh chi chủ kia đã không tiếc liên thủvới Nguyệt Hi, tiêu hao một lượng lớn ân tình và tài nguyên để hàng lâm phàmgiới, chuẩn bị g**t ch*t Sở Hi Thanh.Theo Thần Thất Sát, thì đây chính là thời cơ thích hợp.Hắn muốn thử một chút!