Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2186: Hối hận không kịp (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Sở Như Lai!”Kiến Nguyên đế gằn từng chữ một, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn xuốngvị Hình bộ thượng thư đang quỳ trên đất này: “Trẫm để ngươi đi Hà Châu traán, vì sao ngươi lại ở đây?”Thái dương Sở Như Lai chảy mồ hôi lạnh, lại vẫn cắn răng nói: “Bệ hạ! Hômnay thần đến đây khuyên can, một là vì cha con tình thâm, không thể khôngđến; hai là chỉ sợ bệ hạ bị Sở Hi Thanh tính toán, bệ hạ có thể không nghĩ đến,hành động ngày hôm nay của bệ hạ đã giúp Sở Hi Thanh hoàn thành ‘nghi thức’Nhai Tí?”“Nghi thức Nhai Tí?”Kiến Nguyên đế hơi trầm ngâm, sau đó cười một tiếng: ‘Có lẽ đi, nhưng khôngquan trọng.”Bây giờ nghĩ lại, thật ra Sở Hi Thanh có rất nhiều cơ hội g**t ch*t Sở Mính.Nhưng Sở Mính chỉ là tòng phạm chứ không phải chính chủ, không thể so sánhvới Long Dương.Dù Sở Hi Thanh có mượn tay hắn để hoàn thành ‘nghi thức’, thì có thể đượcthiên quy tán thành bao nhiêu chứ?“Như Lai, trẫm biết Mính là cốt nhục của ngươi, ngươi không đành lòng nàngchịu khổ. Nhưng mà Đại Ninh bây giờ nội ưu ngoại hoạn, gian nan từng bước,không làm vậy thì không thể cứu vãn quốc vận Đại Ninh.”“Mính nàng thân là hoàng thất Đại Ninh, vinh hoa phú quý một đời, thời điểmnày nên gánh vác trách nhiệm. Còn nữa, Sở gia các ngươi cũng hưởng ân ĐạiNinh, vinh nhục cùng Đại Ninh, nói vậy cũng không muốn nhìn thấy Đại Ninhtiêu vong, bị hủy trong tay tên nghịch tặc Sở Hi Thanh đúng không?”Khóe môi hắn hiện lên ý trào phúng: “Hay là nói, các ngươi muốn nhìn thấy SởHi Thanh diệt Đại Ninh, rồi ngồi hưởng thiên hạ? Cũng đúng, dù sao hắn cũnglà người Sở gia, là con trai trưởng của trưởng phòng!”Mấy người Sở Tuyên Tiết lấy làm kinh hãi, dồn dập khấu đầu: “Chúng thần saodám? Chúng thần nguyện Đại Ninh thiên thu vạn đời! Vì thiên hạ thái bình,chúng thần chết cũng không tiếc. Mính có thể được bệ hạ tuyển chọn, đó làphúc phận của nàng.”Lúc này Kiến Nguyên đế mới nở nụ cười thỏa mãn: “Có thể thấy các ngươi vẫntrung thành! Tuyên! Thăng Sở Tuyên Tiết thành Trấn Quân tướng quân cấp, Đôchỉ huy sứ Kim Ngô vệ!”Hắn lại liếc mắt nhìn Sở Như Lai một chút: “Hình bộ thượng thư Sở Như Lailiêm khiết chính trực, trung dũng vì nước, ban thần bảo Thần Tinh Trạc, nămviên Cửu Khiếu Minh Tâm Đan, năm viên Huyền Nguyên Diệu Ngộ Đan!”Sắc mặt Sở Như Lai trắng bệch, lại không thể nói chuyện.Hắn biết đây là Kiến Nguyên đế thỏa hiệp, mình còn mở miệng khuyên can,chính là không biết điều.Khi đó đừng nói là cứu Sở Mính, mà mình và toàn bộ Sở gia đều nguy rồi.Sở Mính thì đã hoàn toàn tuyệt vọng, nàng bị Vũ Côn Luân thao túng, bướctừng bước về phía quan tài, sau đó lặng lẽ nằm vào trong quan.Lúc này nàng đã chú ý đến đám người Sở gia và Sở Tuyên Tiết đang ngẩng đầunhìn nàng, trong mắt bọn họ không có chút đau lòng, hận thù hay bất đắc dĩnào, trái lại còn ngậm lấy mấy phần cười trên sự đau khổ của người khác vàmừng rỡ!Sở Mính vốn đã phẫn uất và tuyệt vọng đến cực điểm, lúc này thì càng tức giậnvà uất hận hơn, uất hận đến mức lồng ngực sắp nổ tung!Đám súc sinh này đều quên mẹ mình đối xử tốt với bọn họ thế nào!Không có mẫu thân trợ giúp, đám chi thứ bọn họ có thể hưởng thụ quan to lộchậu như bây giờ sao?Nàng nghĩ nếu mình có thể thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ giết thây chất thànhnúi, máu chảy thành sông, tàn sát hết đám vong ân phụ nghĩa này, g**t ch*t tấtcả những người này, chém chúng thành muôn mảnh!Đúng lúc này, Sở Mính lại nhớ đến s.Nàng bỗng nhiên ý thức được, ngày xưa khi Sở Hi Thanh bị chôn sống, chỉ sợhắn cũng nghĩ như vậy.Nói vậy hắn cũng không tiếc tất cả để thoát thân, muốn g**t ch*t kẻ thù, tàn sáttất cả đám người lòng lang dạ sói này.Sở Mính nghĩ đến đây, khóe mắt lại chảy ra huyết lệ.Nàng chỉ hận thời gian không thể quay về năm năm trước.Nếu như có thể trở lại năm năm trước, mình sẽ không cười trên sự đau khổ củangười khác khi Kiến Nguyên đế hạ chỉ Minh hôn cho Sở Hi Thanh, cũng sẽkhông âm thầm thúc đẩy việc này.Thật ra nàng nên để cha mẹ và huynh trưởng của mình đối xử tốt với Sở Tranh.Thật ra bọn họ không cần phải gấp gáp như vậy.Sở Tranh bị độc chú quấn thân, vốn đã không thể sống lâu, cần gì phải làm bẩntay mình?Đó là chuyện của Kiến Nguyên đế.Tên bạo quân này muốn đoạt huyết mạch của Sở Hi Thanh, vậy thì tự ra tay đi.Sở Mính nghĩ thầm, nếu như huynh muội bọn họ không có thù hận, mình cũngkhông cần bí quá làm liều, cũng sẽ không rơi vào bẫy của Kiến Nguyên đế.Cũng không đúng! Mình nên nhìn thấu con người của Kiến Nguyên đế từ lâurồi mới đúng.Khi bái vào Vô Tướng thần tông, nếu như mình thẳng thắn và thật lòng với tôngmôn, cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh này.Nhưng mà bây giờ, nàng đã hối hận cũng không kịp.Đúng lúc này, nàng lại nghe thấy giọng nói của Kiến Nguyên đế.“Làm phiền quốc sư nhập Trấn Nguyên Đinh cho nàng!”Hai mắt Sở Mính trợn trừng trừng, nhưng nàng lại không thể nhìn thấy, khôngcảm ứng được Vũ Côn Luân đã đi đến trước quan tài.Đây chính là ý thức sau cùng của Sở Mính.Thần trí của nàng đã là một mảnh tối tăm!

“Sở Như Lai!”

Kiến Nguyên đế gằn từng chữ một, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn xuống

vị Hình bộ thượng thư đang quỳ trên đất này: “Trẫm để ngươi đi Hà Châu tra

án, vì sao ngươi lại ở đây?”

Thái dương Sở Như Lai chảy mồ hôi lạnh, lại vẫn cắn răng nói: “Bệ hạ! Hôm

nay thần đến đây khuyên can, một là vì cha con tình thâm, không thể không

đến; hai là chỉ sợ bệ hạ bị Sở Hi Thanh tính toán, bệ hạ có thể không nghĩ đến,

hành động ngày hôm nay của bệ hạ đã giúp Sở Hi Thanh hoàn thành ‘nghi thức’

Nhai Tí?”

“Nghi thức Nhai Tí?”

Kiến Nguyên đế hơi trầm ngâm, sau đó cười một tiếng: ‘Có lẽ đi, nhưng không

quan trọng.”

Bây giờ nghĩ lại, thật ra Sở Hi Thanh có rất nhiều cơ hội g**t ch*t Sở Mính.

Nhưng Sở Mính chỉ là tòng phạm chứ không phải chính chủ, không thể so sánh

với Long Dương.

Dù Sở Hi Thanh có mượn tay hắn để hoàn thành ‘nghi thức’, thì có thể được

thiên quy tán thành bao nhiêu chứ?

“Như Lai, trẫm biết Mính là cốt nhục của ngươi, ngươi không đành lòng nàng

chịu khổ. Nhưng mà Đại Ninh bây giờ nội ưu ngoại hoạn, gian nan từng bước,

không làm vậy thì không thể cứu vãn quốc vận Đại Ninh.”

“Mính nàng thân là hoàng thất Đại Ninh, vinh hoa phú quý một đời, thời điểm

này nên gánh vác trách nhiệm. Còn nữa, Sở gia các ngươi cũng hưởng ân Đại

Ninh, vinh nhục cùng Đại Ninh, nói vậy cũng không muốn nhìn thấy Đại Ninh

tiêu vong, bị hủy trong tay tên nghịch tặc Sở Hi Thanh đúng không?”

Khóe môi hắn hiện lên ý trào phúng: “Hay là nói, các ngươi muốn nhìn thấy Sở

Hi Thanh diệt Đại Ninh, rồi ngồi hưởng thiên hạ? Cũng đúng, dù sao hắn cũng

là người Sở gia, là con trai trưởng của trưởng phòng!”

Mấy người Sở Tuyên Tiết lấy làm kinh hãi, dồn dập khấu đầu: “Chúng thần sao

dám? Chúng thần nguyện Đại Ninh thiên thu vạn đời! Vì thiên hạ thái bình,

chúng thần chết cũng không tiếc. Mính có thể được bệ hạ tuyển chọn, đó là

phúc phận của nàng.”

Lúc này Kiến Nguyên đế mới nở nụ cười thỏa mãn: “Có thể thấy các ngươi vẫn

trung thành! Tuyên! Thăng Sở Tuyên Tiết thành Trấn Quân tướng quân cấp, Đô

chỉ huy sứ Kim Ngô vệ!”

Hắn lại liếc mắt nhìn Sở Như Lai một chút: “Hình bộ thượng thư Sở Như Lai

liêm khiết chính trực, trung dũng vì nước, ban thần bảo Thần Tinh Trạc, năm

viên Cửu Khiếu Minh Tâm Đan, năm viên Huyền Nguyên Diệu Ngộ Đan!”

Sắc mặt Sở Như Lai trắng bệch, lại không thể nói chuyện.

Hắn biết đây là Kiến Nguyên đế thỏa hiệp, mình còn mở miệng khuyên can,

chính là không biết điều.

Khi đó đừng nói là cứu Sở Mính, mà mình và toàn bộ Sở gia đều nguy rồi.

Sở Mính thì đã hoàn toàn tuyệt vọng, nàng bị Vũ Côn Luân thao túng, bước

từng bước về phía quan tài, sau đó lặng lẽ nằm vào trong quan.

Lúc này nàng đã chú ý đến đám người Sở gia và Sở Tuyên Tiết đang ngẩng đầu

nhìn nàng, trong mắt bọn họ không có chút đau lòng, hận thù hay bất đắc dĩ

nào, trái lại còn ngậm lấy mấy phần cười trên sự đau khổ của người khác và

mừng rỡ!

Sở Mính vốn đã phẫn uất và tuyệt vọng đến cực điểm, lúc này thì càng tức giận

và uất hận hơn, uất hận đến mức lồng ngực sắp nổ tung!

Đám súc sinh này đều quên mẹ mình đối xử tốt với bọn họ thế nào!

Không có mẫu thân trợ giúp, đám chi thứ bọn họ có thể hưởng thụ quan to lộc

hậu như bây giờ sao?

Nàng nghĩ nếu mình có thể thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ giết thây chất thành

núi, máu chảy thành sông, tàn sát hết đám vong ân phụ nghĩa này, g**t ch*t tất

cả những người này, chém chúng thành muôn mảnh!

Đúng lúc này, Sở Mính lại nhớ đến s.

Nàng bỗng nhiên ý thức được, ngày xưa khi Sở Hi Thanh bị chôn sống, chỉ sợ

hắn cũng nghĩ như vậy.

Nói vậy hắn cũng không tiếc tất cả để thoát thân, muốn g**t ch*t kẻ thù, tàn sát

tất cả đám người lòng lang dạ sói này.

Sở Mính nghĩ đến đây, khóe mắt lại chảy ra huyết lệ.

Nàng chỉ hận thời gian không thể quay về năm năm trước.

Nếu như có thể trở lại năm năm trước, mình sẽ không cười trên sự đau khổ của

người khác khi Kiến Nguyên đế hạ chỉ Minh hôn cho Sở Hi Thanh, cũng sẽ

không âm thầm thúc đẩy việc này.

Thật ra nàng nên để cha mẹ và huynh trưởng của mình đối xử tốt với Sở Tranh.

Thật ra bọn họ không cần phải gấp gáp như vậy.

Sở Tranh bị độc chú quấn thân, vốn đã không thể sống lâu, cần gì phải làm bẩn

tay mình?

Đó là chuyện của Kiến Nguyên đế.

Tên bạo quân này muốn đoạt huyết mạch của Sở Hi Thanh, vậy thì tự ra tay đi.

Sở Mính nghĩ thầm, nếu như huynh muội bọn họ không có thù hận, mình cũng

không cần bí quá làm liều, cũng sẽ không rơi vào bẫy của Kiến Nguyên đế.

Cũng không đúng! Mình nên nhìn thấu con người của Kiến Nguyên đế từ lâu

rồi mới đúng.

Khi bái vào Vô Tướng thần tông, nếu như mình thẳng thắn và thật lòng với tông

môn, cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh này.

Nhưng mà bây giờ, nàng đã hối hận cũng không kịp.

Đúng lúc này, nàng lại nghe thấy giọng nói của Kiến Nguyên đế.

“Làm phiền quốc sư nhập Trấn Nguyên Đinh cho nàng!”

Hai mắt Sở Mính trợn trừng trừng, nhưng nàng lại không thể nhìn thấy, không

cảm ứng được Vũ Côn Luân đã đi đến trước quan tài.

Đây chính là ý thức sau cùng của Sở Mính.

Thần trí của nàng đã là một mảnh tối tăm!

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Sở Như Lai!”Kiến Nguyên đế gằn từng chữ một, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn xuốngvị Hình bộ thượng thư đang quỳ trên đất này: “Trẫm để ngươi đi Hà Châu traán, vì sao ngươi lại ở đây?”Thái dương Sở Như Lai chảy mồ hôi lạnh, lại vẫn cắn răng nói: “Bệ hạ! Hômnay thần đến đây khuyên can, một là vì cha con tình thâm, không thể khôngđến; hai là chỉ sợ bệ hạ bị Sở Hi Thanh tính toán, bệ hạ có thể không nghĩ đến,hành động ngày hôm nay của bệ hạ đã giúp Sở Hi Thanh hoàn thành ‘nghi thức’Nhai Tí?”“Nghi thức Nhai Tí?”Kiến Nguyên đế hơi trầm ngâm, sau đó cười một tiếng: ‘Có lẽ đi, nhưng khôngquan trọng.”Bây giờ nghĩ lại, thật ra Sở Hi Thanh có rất nhiều cơ hội g**t ch*t Sở Mính.Nhưng Sở Mính chỉ là tòng phạm chứ không phải chính chủ, không thể so sánhvới Long Dương.Dù Sở Hi Thanh có mượn tay hắn để hoàn thành ‘nghi thức’, thì có thể đượcthiên quy tán thành bao nhiêu chứ?“Như Lai, trẫm biết Mính là cốt nhục của ngươi, ngươi không đành lòng nàngchịu khổ. Nhưng mà Đại Ninh bây giờ nội ưu ngoại hoạn, gian nan từng bước,không làm vậy thì không thể cứu vãn quốc vận Đại Ninh.”“Mính nàng thân là hoàng thất Đại Ninh, vinh hoa phú quý một đời, thời điểmnày nên gánh vác trách nhiệm. Còn nữa, Sở gia các ngươi cũng hưởng ân ĐạiNinh, vinh nhục cùng Đại Ninh, nói vậy cũng không muốn nhìn thấy Đại Ninhtiêu vong, bị hủy trong tay tên nghịch tặc Sở Hi Thanh đúng không?”Khóe môi hắn hiện lên ý trào phúng: “Hay là nói, các ngươi muốn nhìn thấy SởHi Thanh diệt Đại Ninh, rồi ngồi hưởng thiên hạ? Cũng đúng, dù sao hắn cũnglà người Sở gia, là con trai trưởng của trưởng phòng!”Mấy người Sở Tuyên Tiết lấy làm kinh hãi, dồn dập khấu đầu: “Chúng thần saodám? Chúng thần nguyện Đại Ninh thiên thu vạn đời! Vì thiên hạ thái bình,chúng thần chết cũng không tiếc. Mính có thể được bệ hạ tuyển chọn, đó làphúc phận của nàng.”Lúc này Kiến Nguyên đế mới nở nụ cười thỏa mãn: “Có thể thấy các ngươi vẫntrung thành! Tuyên! Thăng Sở Tuyên Tiết thành Trấn Quân tướng quân cấp, Đôchỉ huy sứ Kim Ngô vệ!”Hắn lại liếc mắt nhìn Sở Như Lai một chút: “Hình bộ thượng thư Sở Như Lailiêm khiết chính trực, trung dũng vì nước, ban thần bảo Thần Tinh Trạc, nămviên Cửu Khiếu Minh Tâm Đan, năm viên Huyền Nguyên Diệu Ngộ Đan!”Sắc mặt Sở Như Lai trắng bệch, lại không thể nói chuyện.Hắn biết đây là Kiến Nguyên đế thỏa hiệp, mình còn mở miệng khuyên can,chính là không biết điều.Khi đó đừng nói là cứu Sở Mính, mà mình và toàn bộ Sở gia đều nguy rồi.Sở Mính thì đã hoàn toàn tuyệt vọng, nàng bị Vũ Côn Luân thao túng, bướctừng bước về phía quan tài, sau đó lặng lẽ nằm vào trong quan.Lúc này nàng đã chú ý đến đám người Sở gia và Sở Tuyên Tiết đang ngẩng đầunhìn nàng, trong mắt bọn họ không có chút đau lòng, hận thù hay bất đắc dĩnào, trái lại còn ngậm lấy mấy phần cười trên sự đau khổ của người khác vàmừng rỡ!Sở Mính vốn đã phẫn uất và tuyệt vọng đến cực điểm, lúc này thì càng tức giậnvà uất hận hơn, uất hận đến mức lồng ngực sắp nổ tung!Đám súc sinh này đều quên mẹ mình đối xử tốt với bọn họ thế nào!Không có mẫu thân trợ giúp, đám chi thứ bọn họ có thể hưởng thụ quan to lộchậu như bây giờ sao?Nàng nghĩ nếu mình có thể thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ giết thây chất thànhnúi, máu chảy thành sông, tàn sát hết đám vong ân phụ nghĩa này, g**t ch*t tấtcả những người này, chém chúng thành muôn mảnh!Đúng lúc này, Sở Mính lại nhớ đến s.Nàng bỗng nhiên ý thức được, ngày xưa khi Sở Hi Thanh bị chôn sống, chỉ sợhắn cũng nghĩ như vậy.Nói vậy hắn cũng không tiếc tất cả để thoát thân, muốn g**t ch*t kẻ thù, tàn sáttất cả đám người lòng lang dạ sói này.Sở Mính nghĩ đến đây, khóe mắt lại chảy ra huyết lệ.Nàng chỉ hận thời gian không thể quay về năm năm trước.Nếu như có thể trở lại năm năm trước, mình sẽ không cười trên sự đau khổ củangười khác khi Kiến Nguyên đế hạ chỉ Minh hôn cho Sở Hi Thanh, cũng sẽkhông âm thầm thúc đẩy việc này.Thật ra nàng nên để cha mẹ và huynh trưởng của mình đối xử tốt với Sở Tranh.Thật ra bọn họ không cần phải gấp gáp như vậy.Sở Tranh bị độc chú quấn thân, vốn đã không thể sống lâu, cần gì phải làm bẩntay mình?Đó là chuyện của Kiến Nguyên đế.Tên bạo quân này muốn đoạt huyết mạch của Sở Hi Thanh, vậy thì tự ra tay đi.Sở Mính nghĩ thầm, nếu như huynh muội bọn họ không có thù hận, mình cũngkhông cần bí quá làm liều, cũng sẽ không rơi vào bẫy của Kiến Nguyên đế.Cũng không đúng! Mình nên nhìn thấu con người của Kiến Nguyên đế từ lâurồi mới đúng.Khi bái vào Vô Tướng thần tông, nếu như mình thẳng thắn và thật lòng với tôngmôn, cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh này.Nhưng mà bây giờ, nàng đã hối hận cũng không kịp.Đúng lúc này, nàng lại nghe thấy giọng nói của Kiến Nguyên đế.“Làm phiền quốc sư nhập Trấn Nguyên Đinh cho nàng!”Hai mắt Sở Mính trợn trừng trừng, nhưng nàng lại không thể nhìn thấy, khôngcảm ứng được Vũ Côn Luân đã đi đến trước quan tài.Đây chính là ý thức sau cùng của Sở Mính.Thần trí của nàng đã là một mảnh tối tăm!

Chương 2186: Hối hận không kịp (4)