Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2187: Áo cưới

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, bên trong bảo tàng Vũ Liệt thiên vương.Lục Loạn Ly bỗng nhiên ‘Ồ’ một tiếng, rồi nhìn về phía Sở Hi Thanh.Trong nháy mắt này, một con cự thú Nhai Tí cực kỳ sống động đã hiện ra ở saulưng Sở Hi Thanh.Lục Loạn Ly nhận ra đây là thiên quy Nhai Tí, đầu thiên quy này và Sở HiThanh đã giao hòa sâu, nên hiển hóa ra ‘Thiên quy pháp tướng’.Hai cái gần như hòa thành một thể, tuy hai mà một.Tiểu Tóc Húi Cua đứng trên bả vai Sở Hi Thanh cũng cực kỳ hưng phấn mànhảy nhót.“Sư huynh đang làm gì vậy? Sao lại gợi ra thiên quy?”Lục Loạn Ly ngạc nhiên không thôi.Độ hòa hợp của cái tên này và thiên quy Nhai Tí đột nhiên tăng lên không ít.“Tự nhiên là lại hoàn thành thêm một phần ‘nghi thức’ Nhai Tí rồi.”Sở Hi Thanh vừa trả lời vừa dùng ánh mắt phức tạp để nhìn về phía nam: “Xemra Sở sư muội của chúng ta đã xong.”Hắn đang thưởng thức mùi vị thơm ngon của báo thù.Tuy rằng chuyện này đã nằm trong dự tính của hắn, nhưng khi Sở Hi Thanh xácnhận Sở Mính đã tử vong theo phương thức của hắn, thì hắn vẫn cảm nhận đượcsung sướng, còn cả cảm giác khoan khoái và thích ý bắt nguồn từ sâu trong linhhồn kia.Sở Mính là một trong những người Sở Tranh căm hận nhất trước khi chết, cũnglà một người mà Sở Hi Thanh tất phải trừ khử.Chuyện Sở Tranh bị chôn sống, có lẽ nữ tử này tham dự không sâu, chỉ có thểcoi là một tòng phạm.Nhưng ai bảo nàng đứng gần quan tài chứ?Trước khi Sở Tranh lâm chung, trong mấy chục khuôn mặt ở gần đó, thì khuônmặt của nữ tử này là đáng ghét nhất.Mà Sở Hi Thanh vừa cảm nhận loại sung sướng này, vừa sinh ra ý trào phúngvà cảm khái.“Sở sư muội?”Lục Loạn Ly vừa nói ra thì liền hiểu ‘Sở sư muội’ này chính là Sở Mính, nộitâm nàng hơi lạnh lẽo: “Tên cẩu hoàng đế kia đã xuống tay với Sở Mính? Đúnglà luyện nàng thành thi khôi?”Lục Loạn Ly chợt cười gằn một tiếng: “Nàng đi đến bước đường này, cũng làđáng đời!”Nữ nhân này rất đáng thương, nhưng người đáng thương tự có chỗ đáng trách.Sở Hi Thanh thì lại híp mắt, ngưng thần cảm ứng.Khóe môi của hắn lại cong lên, trong mắt hiện ra ý hưng phấn: “Kiến Nguyênđế không chỉ luyện nàng thành thi khôi, hắn còn đầu tư rất nhiều tài nguyên lênngười nàng, vượt qua cả tưởng tượng của ta, lần này thật sự là cho ta một niềmvui bất ngờ!”Lục Loạn Ly nghe vậy thì hơi tò mò: “Tên cẩu hoàng đế kia đã làm gì mà ngươivui vẻ như vậy?”Cái tên này rõ ràng là đang sung sướng đến cực điểm.Phải biết, cái tên Sở Hi Thanh này bụng dạ cực sâu, nàng rất ít khí nhìn thấyhắn thất thố như vậy.“Hắn không chỉ luyện Sở Mính thành thi khôi, mà còn muốn dùng thi thể và tànhồn của hai con thần thú cấp bậc Vĩnh Hằng, luyện chế thành thi thú bản mệnhcủa Sở Mính, dùng để bù đắp thiếu hụt của nàng.”Sở Hi Thanh cười khẽ một tiếng, giọng nói thản nhiên: “Nếu như hắn thànhcông, vậy đây chính là một con thi khôi cấp bậc Gần Thần.”Hơn nữa còn là thi khôi cực kỳ thích hợp với chiến trường.Địch càng nhiều, Sở Mính sẽ càng mạnh.Lục Loạn Ly không khỏi lấy làm kinh hãi.Dùng tàn hồn và thi thể của thần thú cấp Vĩnh Hằng?Lục Loạn Ly lại nhíu mày, lo lắng hỏi: “Ngươi xác định vài phần Thần khế kiacủa ngươi và Sở Mính, có thể cướp được bộ thi khôi này? Tên cẩu hoàng đế kiađầu nhập càng nhiều, thì hắn sẽ càng cẩn thận hơn. Còn cả Vũ Côn Luân nữa,đây chính là tác phẩm của hắn, con Chập Long kia sẽ không cho ngươi cơ hội.”“Vậy thì chưa chắc.”Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, vẻ mặt ý tứ sâu xa: “Thú vị nhất là, vì tiết kiệmtiền nên bọn họ trực tiếp dùng lăng mộ đã mai táng ta và Vân Vân, lợi dụng đạitrận vốn có để luyện thi. Điều này khiến cho ta có thể cướp đoạt thi khôi dễdàng hơn.”“La Hán Tông đã chạy đến gần kinh thành, chuẩn bị thi triển Điên Đảo âmDương, lần này không cần khởi tử hoàn sinh cho Sở Mính, cho nên độ khó sẽnhỏ hơn nhiều.”Hắn nghĩ đây thật sự là vận mệnh.Ai có thể ngờ lăng mộ dùng để mai táng hắn, cuối cùng lại do Sở Mính hưởngdụng chứ.Sở Hi Thanh quay đầu cười nhìn Lục Loạn Ly: “Còn nhớ ta từng nhờ phụ thânngươi xông vào hoàng cung giúp ta làm một chuyện không? Khi đó ta đoán VũCôn Luân sẽ không trung thành có một không hai với Kiến Nguyên đế, chắcchắn sẽ có đề phòng.”“Hắn chế tạo bộ thi khôi này, nhưng không lấy bản thân Kiến Nguyên đế làmchủ thi, mà là dùng ‘Thập Nhị Đô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ làmcăn cơ, sự thực cũng chứng minh phán đoán của ta là đúng.”Nếu lấy bản thân Kiến Nguyên đế làm thi chủ, hắn chắc chắn phải gánh chịu áplực nhất định.Thi khôi càng mạnh, Sở Mính hận hắn càng sâu, thì nguyên thần của KiếnNguyên đế cũng phải chịu áp lực càng nặng.Muốn gánh chịu một con sát thi cấp bậc Gần Thần cũng không phải chuyện dễdàng gì.Mỗi ngày Kiến Nguyên đế thậm chí còn phải tiêu hao lượng chân nguyên vàthần thức nhất định.Nhưng nếu hắn lựa chọn làm như vậy, thì người ngoài sẽ không có bất kỳ cơ hộinào để lợi dụng.Còn dùng ‘Thập Nhị Đô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ làm căn cơ, thìđại trận này sẽ trấn áp Sở Mính thay hắn.

Cùng lúc đó, bên trong bảo tàng Vũ Liệt thiên vương.

Lục Loạn Ly bỗng nhiên ‘Ồ’ một tiếng, rồi nhìn về phía Sở Hi Thanh.

Trong nháy mắt này, một con cự thú Nhai Tí cực kỳ sống động đã hiện ra ở sau

lưng Sở Hi Thanh.

Lục Loạn Ly nhận ra đây là thiên quy Nhai Tí, đầu thiên quy này và Sở Hi

Thanh đã giao hòa sâu, nên hiển hóa ra ‘Thiên quy pháp tướng’.

Hai cái gần như hòa thành một thể, tuy hai mà một.

Tiểu Tóc Húi Cua đứng trên bả vai Sở Hi Thanh cũng cực kỳ hưng phấn mà

nhảy nhót.

“Sư huynh đang làm gì vậy? Sao lại gợi ra thiên quy?”

Lục Loạn Ly ngạc nhiên không thôi.

Độ hòa hợp của cái tên này và thiên quy Nhai Tí đột nhiên tăng lên không ít.

“Tự nhiên là lại hoàn thành thêm một phần ‘nghi thức’ Nhai Tí rồi.”

Sở Hi Thanh vừa trả lời vừa dùng ánh mắt phức tạp để nhìn về phía nam: “Xem

ra Sở sư muội của chúng ta đã xong.”

Hắn đang thưởng thức mùi vị thơm ngon của báo thù.

Tuy rằng chuyện này đã nằm trong dự tính của hắn, nhưng khi Sở Hi Thanh xác

nhận Sở Mính đã tử vong theo phương thức của hắn, thì hắn vẫn cảm nhận được

sung sướng, còn cả cảm giác khoan khoái và thích ý bắt nguồn từ sâu trong linh

hồn kia.

Sở Mính là một trong những người Sở Tranh căm hận nhất trước khi chết, cũng

là một người mà Sở Hi Thanh tất phải trừ khử.

Chuyện Sở Tranh bị chôn sống, có lẽ nữ tử này tham dự không sâu, chỉ có thể

coi là một tòng phạm.

Nhưng ai bảo nàng đứng gần quan tài chứ?

Trước khi Sở Tranh lâm chung, trong mấy chục khuôn mặt ở gần đó, thì khuôn

mặt của nữ tử này là đáng ghét nhất.

Mà Sở Hi Thanh vừa cảm nhận loại sung sướng này, vừa sinh ra ý trào phúng

và cảm khái.

“Sở sư muội?”

Lục Loạn Ly vừa nói ra thì liền hiểu ‘Sở sư muội’ này chính là Sở Mính, nội

tâm nàng hơi lạnh lẽo: “Tên cẩu hoàng đế kia đã xuống tay với Sở Mính? Đúng

là luyện nàng thành thi khôi?”

Lục Loạn Ly chợt cười gằn một tiếng: “Nàng đi đến bước đường này, cũng là

đáng đời!”

Nữ nhân này rất đáng thương, nhưng người đáng thương tự có chỗ đáng trách.

Sở Hi Thanh thì lại híp mắt, ngưng thần cảm ứng.

Khóe môi của hắn lại cong lên, trong mắt hiện ra ý hưng phấn: “Kiến Nguyên

đế không chỉ luyện nàng thành thi khôi, hắn còn đầu tư rất nhiều tài nguyên lên

người nàng, vượt qua cả tưởng tượng của ta, lần này thật sự là cho ta một niềm

vui bất ngờ!”

Lục Loạn Ly nghe vậy thì hơi tò mò: “Tên cẩu hoàng đế kia đã làm gì mà ngươi

vui vẻ như vậy?”

Cái tên này rõ ràng là đang sung sướng đến cực điểm.

Phải biết, cái tên Sở Hi Thanh này bụng dạ cực sâu, nàng rất ít khí nhìn thấy

hắn thất thố như vậy.

“Hắn không chỉ luyện Sở Mính thành thi khôi, mà còn muốn dùng thi thể và tàn

hồn của hai con thần thú cấp bậc Vĩnh Hằng, luyện chế thành thi thú bản mệnh

của Sở Mính, dùng để bù đắp thiếu hụt của nàng.”

Sở Hi Thanh cười khẽ một tiếng, giọng nói thản nhiên: “Nếu như hắn thành

công, vậy đây chính là một con thi khôi cấp bậc Gần Thần.”

Hơn nữa còn là thi khôi cực kỳ thích hợp với chiến trường.

Địch càng nhiều, Sở Mính sẽ càng mạnh.

Lục Loạn Ly không khỏi lấy làm kinh hãi.

Dùng tàn hồn và thi thể của thần thú cấp Vĩnh Hằng?

Lục Loạn Ly lại nhíu mày, lo lắng hỏi: “Ngươi xác định vài phần Thần khế kia

của ngươi và Sở Mính, có thể cướp được bộ thi khôi này? Tên cẩu hoàng đế kia

đầu nhập càng nhiều, thì hắn sẽ càng cẩn thận hơn. Còn cả Vũ Côn Luân nữa,

đây chính là tác phẩm của hắn, con Chập Long kia sẽ không cho ngươi cơ hội.”

“Vậy thì chưa chắc.”

Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, vẻ mặt ý tứ sâu xa: “Thú vị nhất là, vì tiết kiệm

tiền nên bọn họ trực tiếp dùng lăng mộ đã mai táng ta và Vân Vân, lợi dụng đại

trận vốn có để luyện thi. Điều này khiến cho ta có thể cướp đoạt thi khôi dễ

dàng hơn.”

“La Hán Tông đã chạy đến gần kinh thành, chuẩn bị thi triển Điên Đảo âm

Dương, lần này không cần khởi tử hoàn sinh cho Sở Mính, cho nên độ khó sẽ

nhỏ hơn nhiều.”

Hắn nghĩ đây thật sự là vận mệnh.

Ai có thể ngờ lăng mộ dùng để mai táng hắn, cuối cùng lại do Sở Mính hưởng

dụng chứ.

Sở Hi Thanh quay đầu cười nhìn Lục Loạn Ly: “Còn nhớ ta từng nhờ phụ thân

ngươi xông vào hoàng cung giúp ta làm một chuyện không? Khi đó ta đoán Vũ

Côn Luân sẽ không trung thành có một không hai với Kiến Nguyên đế, chắc

chắn sẽ có đề phòng.”

“Hắn chế tạo bộ thi khôi này, nhưng không lấy bản thân Kiến Nguyên đế làm

chủ thi, mà là dùng ‘Thập Nhị Đô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ làm

căn cơ, sự thực cũng chứng minh phán đoán của ta là đúng.”

Nếu lấy bản thân Kiến Nguyên đế làm thi chủ, hắn chắc chắn phải gánh chịu áp

lực nhất định.

Thi khôi càng mạnh, Sở Mính hận hắn càng sâu, thì nguyên thần của Kiến

Nguyên đế cũng phải chịu áp lực càng nặng.

Muốn gánh chịu một con sát thi cấp bậc Gần Thần cũng không phải chuyện dễ

dàng gì.

Mỗi ngày Kiến Nguyên đế thậm chí còn phải tiêu hao lượng chân nguyên và

thần thức nhất định.

Nhưng nếu hắn lựa chọn làm như vậy, thì người ngoài sẽ không có bất kỳ cơ hội

nào để lợi dụng.

Còn dùng ‘Thập Nhị Đô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ làm căn cơ, thì

đại trận này sẽ trấn áp Sở Mính thay hắn.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, bên trong bảo tàng Vũ Liệt thiên vương.Lục Loạn Ly bỗng nhiên ‘Ồ’ một tiếng, rồi nhìn về phía Sở Hi Thanh.Trong nháy mắt này, một con cự thú Nhai Tí cực kỳ sống động đã hiện ra ở saulưng Sở Hi Thanh.Lục Loạn Ly nhận ra đây là thiên quy Nhai Tí, đầu thiên quy này và Sở HiThanh đã giao hòa sâu, nên hiển hóa ra ‘Thiên quy pháp tướng’.Hai cái gần như hòa thành một thể, tuy hai mà một.Tiểu Tóc Húi Cua đứng trên bả vai Sở Hi Thanh cũng cực kỳ hưng phấn mànhảy nhót.“Sư huynh đang làm gì vậy? Sao lại gợi ra thiên quy?”Lục Loạn Ly ngạc nhiên không thôi.Độ hòa hợp của cái tên này và thiên quy Nhai Tí đột nhiên tăng lên không ít.“Tự nhiên là lại hoàn thành thêm một phần ‘nghi thức’ Nhai Tí rồi.”Sở Hi Thanh vừa trả lời vừa dùng ánh mắt phức tạp để nhìn về phía nam: “Xemra Sở sư muội của chúng ta đã xong.”Hắn đang thưởng thức mùi vị thơm ngon của báo thù.Tuy rằng chuyện này đã nằm trong dự tính của hắn, nhưng khi Sở Hi Thanh xácnhận Sở Mính đã tử vong theo phương thức của hắn, thì hắn vẫn cảm nhận đượcsung sướng, còn cả cảm giác khoan khoái và thích ý bắt nguồn từ sâu trong linhhồn kia.Sở Mính là một trong những người Sở Tranh căm hận nhất trước khi chết, cũnglà một người mà Sở Hi Thanh tất phải trừ khử.Chuyện Sở Tranh bị chôn sống, có lẽ nữ tử này tham dự không sâu, chỉ có thểcoi là một tòng phạm.Nhưng ai bảo nàng đứng gần quan tài chứ?Trước khi Sở Tranh lâm chung, trong mấy chục khuôn mặt ở gần đó, thì khuônmặt của nữ tử này là đáng ghét nhất.Mà Sở Hi Thanh vừa cảm nhận loại sung sướng này, vừa sinh ra ý trào phúngvà cảm khái.“Sở sư muội?”Lục Loạn Ly vừa nói ra thì liền hiểu ‘Sở sư muội’ này chính là Sở Mính, nộitâm nàng hơi lạnh lẽo: “Tên cẩu hoàng đế kia đã xuống tay với Sở Mính? Đúnglà luyện nàng thành thi khôi?”Lục Loạn Ly chợt cười gằn một tiếng: “Nàng đi đến bước đường này, cũng làđáng đời!”Nữ nhân này rất đáng thương, nhưng người đáng thương tự có chỗ đáng trách.Sở Hi Thanh thì lại híp mắt, ngưng thần cảm ứng.Khóe môi của hắn lại cong lên, trong mắt hiện ra ý hưng phấn: “Kiến Nguyênđế không chỉ luyện nàng thành thi khôi, hắn còn đầu tư rất nhiều tài nguyên lênngười nàng, vượt qua cả tưởng tượng của ta, lần này thật sự là cho ta một niềmvui bất ngờ!”Lục Loạn Ly nghe vậy thì hơi tò mò: “Tên cẩu hoàng đế kia đã làm gì mà ngươivui vẻ như vậy?”Cái tên này rõ ràng là đang sung sướng đến cực điểm.Phải biết, cái tên Sở Hi Thanh này bụng dạ cực sâu, nàng rất ít khí nhìn thấyhắn thất thố như vậy.“Hắn không chỉ luyện Sở Mính thành thi khôi, mà còn muốn dùng thi thể và tànhồn của hai con thần thú cấp bậc Vĩnh Hằng, luyện chế thành thi thú bản mệnhcủa Sở Mính, dùng để bù đắp thiếu hụt của nàng.”Sở Hi Thanh cười khẽ một tiếng, giọng nói thản nhiên: “Nếu như hắn thànhcông, vậy đây chính là một con thi khôi cấp bậc Gần Thần.”Hơn nữa còn là thi khôi cực kỳ thích hợp với chiến trường.Địch càng nhiều, Sở Mính sẽ càng mạnh.Lục Loạn Ly không khỏi lấy làm kinh hãi.Dùng tàn hồn và thi thể của thần thú cấp Vĩnh Hằng?Lục Loạn Ly lại nhíu mày, lo lắng hỏi: “Ngươi xác định vài phần Thần khế kiacủa ngươi và Sở Mính, có thể cướp được bộ thi khôi này? Tên cẩu hoàng đế kiađầu nhập càng nhiều, thì hắn sẽ càng cẩn thận hơn. Còn cả Vũ Côn Luân nữa,đây chính là tác phẩm của hắn, con Chập Long kia sẽ không cho ngươi cơ hội.”“Vậy thì chưa chắc.”Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, vẻ mặt ý tứ sâu xa: “Thú vị nhất là, vì tiết kiệmtiền nên bọn họ trực tiếp dùng lăng mộ đã mai táng ta và Vân Vân, lợi dụng đạitrận vốn có để luyện thi. Điều này khiến cho ta có thể cướp đoạt thi khôi dễdàng hơn.”“La Hán Tông đã chạy đến gần kinh thành, chuẩn bị thi triển Điên Đảo âmDương, lần này không cần khởi tử hoàn sinh cho Sở Mính, cho nên độ khó sẽnhỏ hơn nhiều.”Hắn nghĩ đây thật sự là vận mệnh.Ai có thể ngờ lăng mộ dùng để mai táng hắn, cuối cùng lại do Sở Mính hưởngdụng chứ.Sở Hi Thanh quay đầu cười nhìn Lục Loạn Ly: “Còn nhớ ta từng nhờ phụ thânngươi xông vào hoàng cung giúp ta làm một chuyện không? Khi đó ta đoán VũCôn Luân sẽ không trung thành có một không hai với Kiến Nguyên đế, chắcchắn sẽ có đề phòng.”“Hắn chế tạo bộ thi khôi này, nhưng không lấy bản thân Kiến Nguyên đế làmchủ thi, mà là dùng ‘Thập Nhị Đô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ làmcăn cơ, sự thực cũng chứng minh phán đoán của ta là đúng.”Nếu lấy bản thân Kiến Nguyên đế làm thi chủ, hắn chắc chắn phải gánh chịu áplực nhất định.Thi khôi càng mạnh, Sở Mính hận hắn càng sâu, thì nguyên thần của KiếnNguyên đế cũng phải chịu áp lực càng nặng.Muốn gánh chịu một con sát thi cấp bậc Gần Thần cũng không phải chuyện dễdàng gì.Mỗi ngày Kiến Nguyên đế thậm chí còn phải tiêu hao lượng chân nguyên vàthần thức nhất định.Nhưng nếu hắn lựa chọn làm như vậy, thì người ngoài sẽ không có bất kỳ cơ hộinào để lợi dụng.Còn dùng ‘Thập Nhị Đô Thiên Thần Long Trấn Quốc đại trận’ làm căn cơ, thìđại trận này sẽ trấn áp Sở Mính thay hắn.

Chương 2187: Áo cưới