Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2195: Thú vị rồi đây
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khư tâm’ trong Quy Khư chính là nơi sâu xa nhất của nơi này.Sở Hi Thanh càng đến gần thì cảm giác áp lực càng nặng hơn.Nơi này là nơi có áp lực lớn nhất của đáy biển, nước ở nơi này cũng không phảilà nước bình thường, tất cả đều là Thất Nguyên Trọng Thủy.Loại nước này có thể dùng để tế luyện Thiên Cương phù ‘Thiên Bạo HạchDương’, cũng là một loại tài liệu quan trọng trong trận pháp.Tuy nhiên, những nơi khác cũng có Thất Nguyên Trọng Thủy, độ khó lấy đượccòn dễ hơn ở Quy Khư nhiều.Khi Sở Hi Thanh thâm nhập được ngàn dặm, thì mấy vị Thi vương nhất phẩmdẫn đường kia đều dừng bước lại.Thất Nguyên Trọng Thủy của nơi này đã biến thành Bát Nguyên Trọng Thủy,ngoại trừ áp lực càng ngày càng mạnh ra, thì còn có cả lực hút mạnh mẽ, ngoàira còn có vô số viêm hỏa và tia sáng nóng cháy b*n r*, còn có những hạt bụicuồng bạo không gì sánh nổi.Toàn thân mấy vị Thi vương nhất phẩm kia đã bắt đầu bốc cháy rồi.Bọn họ như hóa thành một bó đuốc ở dưới đáy biển sâu vậy.Kẻ cầm đầu còn nói với vẻ xin lỗi: “Xin lỗi hai vị, chủ thượng nhà chúng ta chờở trong nơi sâu nhất, sau khi hai vị tiến lại gần, liền có thể giao lưu.”Sau đó bọn họ cũng không dám ở lại đây lâu hơn, tất cả đều rời đi luôn.Mà không chỉ là bốn con Thi vương này, tiểu Tóc Húi Cua đã trực tiếp chui vàocơ thể Sở Hi Thanh, Bạch Tiểu Chiêu cũng trốn vào trong nội giáp của hắn.Nàng có thể co thân thể lại, chỉ to bằng nắm tay. Đôi cánh như sừng ở sau lưngthì hóa thành lôi đình và cuồng phong vờn quanh người, hoàn toàn không ảnhhưởng đến hình thế.Tố chất thân thể của hai tên nhóc này vẫn kém một chút, không chịu nổi áp lựcvà lực lượng Dương viêm ở nơi này.Tố chất thân thể của Lục Loạn Ly cũng không khác tiểu Tóc Húi Cua là mấy, đãtiếp cận với nhị phẩm thượng, nhưng còn kém một chút.Nàng cũng rất gian nan.Nhưng Lục Loạn Ly lập tức lấy Loạn Thiên Tử Kim Chuy ra, dưới sự tăngcường của thần bảo, chém ra một thức ‘cực chiêu Gần Thần’ Phân Băng LyTích.Chỗ đáng sợ của Đại Minh Vương Luân chính là nó sinh sôi liên tục! Nếu nhưkhông có người mạnh mẽ phá giải nó, thì chỉ cần Lục Loạn Ly muốn, chiêuthức này có thể kéo dài mấy ngày mấy đêm.Có một thức này hộ thân, Lục Loạn Ly trở nên thong dong hơn nhiều.Nàng rất kinh ngạc nhìn nơi sâu xa trong ‘khư tâm’: “Trước kia ta từng xemsách cổ, trong đó có miêu tả ‘khư tâm’. Nói là càng vào sâu, cường độ của vậtchất càng cao, lực hút càng mạnh, nơi trung ương quả thực là như mặt trời rơirụng xuống thế gian.”“Không ngờ những miêu tả này lại là thật, không giả chút nào. Dưới đáy biểnsâu này vốn là nơi cực âm, vậy mà lại xuất hiện một chỗ như này. Nói vậy đâychính là cái gọi cực âm sinh dương, cực dương sinh âm.”Sở Hi Thanh lại hơi lắc đầu phản đối.Nơi trung ương này quả thực là hơi giống với mặt trời, nhưng mà còn kém mặttrời chân chính rất nhiều.Hoàn cảnh nơi này cũng không quan hệ gì với ‘cực âm sinh dương, cực dươngsinh âm’ cả.Sở Hi Thanh nghĩ đến một ít sách cổ của Vô Tướng thần tông và một số truyềnthuyết viễn cố trong miệng Thần Xích Hỏa.Trong truyền thuyết, nơi trung ương hay còn gọi là ‘khư hạch’ này chính là một‘con mắt’ của Bàn Cổ để lại sau khi tử vong.Còn có người nói, đây có thể là sản phẩm thất bại khi Bàn Cổ khai sáng ‘ThiênĐạo’, hoặc là mảnh vỡ của ‘Thiên Đạo’ thời đại hỗn độn, cuối cùng bị Bàn Cổvứt ở nơi này.Những truyền thuyết này đều rất hoang đường.Nhưng cũng có truyền thuyết rằng, âm Thần và Dương Thần không phải là haicon mắt của Bàn Cổ hóa thành.‘Mặt trời’ và ‘Mặt trăng’ chân chính mà âm Thần và Dương Thần thay thế, mớichính là hai mắt của Bàn Cổ.Ngoài ra, cũng có người suy đoán, mặt trời và mặt trăng giả tạo ở phía trên bầutrời kia, rất có thể là một phần của ‘Thiên Đạo’.Còn cả ‘Bàn Cổ tinh hồn’ vốn nên có ba hồn bảy vía, nhưng thế gian bây giờ,lại có mười hai cái ‘Bàn Cổ tinh hồn’.Hai cái thêm ra kia, chính là chất chứa bên trong mặt trời mặt trăng này.Hai người Sở Hi Thanh bay vào thêm 200 dặm.Đến nơi này, thức cực chiêu Phân Băng Ly Tích của Lục Loạn Ly đã rất miễncưỡng. Nhất định phải liên tục rót chân nguyên vào mới có thể cố gắng chốngđỡ.Thân thể của Sở Hi Thanh cũng đã có chút không kiên trì nổi.Lúc này quanh người hắn xuất hiện một mảnh ánh đao như gương bạc, phản xạvà bẻ gãy tất cả lực lượng bên ngoài, khiến cho áp lực của hai người giảmmạnh.Nhưng phiền phức chân chính là những hạt bụi nhỏ li ti kia, chúng chỉ nhỏ bằngmột phần ngàn vạn của sợi tóc, lại bị lực hút và lực lượng Dương viêm ở nơinày khiến cho gia tốc đến mức tận cùng, cực kỳ cuồng bạo.Sở Hi Thanh cũng cực kỳ gian nan khi phản xạ nhưng hạt cuồng bạo này.Cũng may là bọn họ không cần tiến lên nữa.Hạn Bạt và Hậu Khanh ở hai bên trái phải, từng người hóa thành một cái kénsáng, trôi nổi ở trăm trượng trước mặt bọn họ.Điều này khiến cho Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, nàng còn tưởng mình sẽ nhìnthấy hai bộ thi thể… cùng lắm là thi thể giống như người sống…
Khư tâm’ trong Quy Khư chính là nơi sâu xa nhất của nơi này.
Sở Hi Thanh càng đến gần thì cảm giác áp lực càng nặng hơn.
Nơi này là nơi có áp lực lớn nhất của đáy biển, nước ở nơi này cũng không phải
là nước bình thường, tất cả đều là Thất Nguyên Trọng Thủy.
Loại nước này có thể dùng để tế luyện Thiên Cương phù ‘Thiên Bạo Hạch
Dương’, cũng là một loại tài liệu quan trọng trong trận pháp.
Tuy nhiên, những nơi khác cũng có Thất Nguyên Trọng Thủy, độ khó lấy được
còn dễ hơn ở Quy Khư nhiều.
Khi Sở Hi Thanh thâm nhập được ngàn dặm, thì mấy vị Thi vương nhất phẩm
dẫn đường kia đều dừng bước lại.
Thất Nguyên Trọng Thủy của nơi này đã biến thành Bát Nguyên Trọng Thủy,
ngoại trừ áp lực càng ngày càng mạnh ra, thì còn có cả lực hút mạnh mẽ, ngoài
ra còn có vô số viêm hỏa và tia sáng nóng cháy b*n r*, còn có những hạt bụi
cuồng bạo không gì sánh nổi.
Toàn thân mấy vị Thi vương nhất phẩm kia đã bắt đầu bốc cháy rồi.
Bọn họ như hóa thành một bó đuốc ở dưới đáy biển sâu vậy.
Kẻ cầm đầu còn nói với vẻ xin lỗi: “Xin lỗi hai vị, chủ thượng nhà chúng ta chờ
ở trong nơi sâu nhất, sau khi hai vị tiến lại gần, liền có thể giao lưu.”
Sau đó bọn họ cũng không dám ở lại đây lâu hơn, tất cả đều rời đi luôn.
Mà không chỉ là bốn con Thi vương này, tiểu Tóc Húi Cua đã trực tiếp chui vào
cơ thể Sở Hi Thanh, Bạch Tiểu Chiêu cũng trốn vào trong nội giáp của hắn.
Nàng có thể co thân thể lại, chỉ to bằng nắm tay. Đôi cánh như sừng ở sau lưng
thì hóa thành lôi đình và cuồng phong vờn quanh người, hoàn toàn không ảnh
hưởng đến hình thế.
Tố chất thân thể của hai tên nhóc này vẫn kém một chút, không chịu nổi áp lực
và lực lượng Dương viêm ở nơi này.
Tố chất thân thể của Lục Loạn Ly cũng không khác tiểu Tóc Húi Cua là mấy, đã
tiếp cận với nhị phẩm thượng, nhưng còn kém một chút.
Nàng cũng rất gian nan.
Nhưng Lục Loạn Ly lập tức lấy Loạn Thiên Tử Kim Chuy ra, dưới sự tăng
cường của thần bảo, chém ra một thức ‘cực chiêu Gần Thần’ Phân Băng Ly
Tích.
Chỗ đáng sợ của Đại Minh Vương Luân chính là nó sinh sôi liên tục! Nếu như
không có người mạnh mẽ phá giải nó, thì chỉ cần Lục Loạn Ly muốn, chiêu
thức này có thể kéo dài mấy ngày mấy đêm.
Có một thức này hộ thân, Lục Loạn Ly trở nên thong dong hơn nhiều.
Nàng rất kinh ngạc nhìn nơi sâu xa trong ‘khư tâm’: “Trước kia ta từng xem
sách cổ, trong đó có miêu tả ‘khư tâm’. Nói là càng vào sâu, cường độ của vật
chất càng cao, lực hút càng mạnh, nơi trung ương quả thực là như mặt trời rơi
rụng xuống thế gian.”
“Không ngờ những miêu tả này lại là thật, không giả chút nào. Dưới đáy biển
sâu này vốn là nơi cực âm, vậy mà lại xuất hiện một chỗ như này. Nói vậy đây
chính là cái gọi cực âm sinh dương, cực dương sinh âm.”
Sở Hi Thanh lại hơi lắc đầu phản đối.
Nơi trung ương này quả thực là hơi giống với mặt trời, nhưng mà còn kém mặt
trời chân chính rất nhiều.
Hoàn cảnh nơi này cũng không quan hệ gì với ‘cực âm sinh dương, cực dương
sinh âm’ cả.
Sở Hi Thanh nghĩ đến một ít sách cổ của Vô Tướng thần tông và một số truyền
thuyết viễn cố trong miệng Thần Xích Hỏa.
Trong truyền thuyết, nơi trung ương hay còn gọi là ‘khư hạch’ này chính là một
‘con mắt’ của Bàn Cổ để lại sau khi tử vong.
Còn có người nói, đây có thể là sản phẩm thất bại khi Bàn Cổ khai sáng ‘Thiên
Đạo’, hoặc là mảnh vỡ của ‘Thiên Đạo’ thời đại hỗn độn, cuối cùng bị Bàn Cổ
vứt ở nơi này.
Những truyền thuyết này đều rất hoang đường.
Nhưng cũng có truyền thuyết rằng, âm Thần và Dương Thần không phải là hai
con mắt của Bàn Cổ hóa thành.
‘Mặt trời’ và ‘Mặt trăng’ chân chính mà âm Thần và Dương Thần thay thế, mới
chính là hai mắt của Bàn Cổ.
Ngoài ra, cũng có người suy đoán, mặt trời và mặt trăng giả tạo ở phía trên bầu
trời kia, rất có thể là một phần của ‘Thiên Đạo’.
Còn cả ‘Bàn Cổ tinh hồn’ vốn nên có ba hồn bảy vía, nhưng thế gian bây giờ,
lại có mười hai cái ‘Bàn Cổ tinh hồn’.
Hai cái thêm ra kia, chính là chất chứa bên trong mặt trời mặt trăng này.
Hai người Sở Hi Thanh bay vào thêm 200 dặm.
Đến nơi này, thức cực chiêu Phân Băng Ly Tích của Lục Loạn Ly đã rất miễn
cưỡng. Nhất định phải liên tục rót chân nguyên vào mới có thể cố gắng chống
đỡ.
Thân thể của Sở Hi Thanh cũng đã có chút không kiên trì nổi.
Lúc này quanh người hắn xuất hiện một mảnh ánh đao như gương bạc, phản xạ
và bẻ gãy tất cả lực lượng bên ngoài, khiến cho áp lực của hai người giảm
mạnh.
Nhưng phiền phức chân chính là những hạt bụi nhỏ li ti kia, chúng chỉ nhỏ bằng
một phần ngàn vạn của sợi tóc, lại bị lực hút và lực lượng Dương viêm ở nơi
này khiến cho gia tốc đến mức tận cùng, cực kỳ cuồng bạo.
Sở Hi Thanh cũng cực kỳ gian nan khi phản xạ nhưng hạt cuồng bạo này.
Cũng may là bọn họ không cần tiến lên nữa.
Hạn Bạt và Hậu Khanh ở hai bên trái phải, từng người hóa thành một cái kén
sáng, trôi nổi ở trăm trượng trước mặt bọn họ.
Điều này khiến cho Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, nàng còn tưởng mình sẽ nhìn
thấy hai bộ thi thể… cùng lắm là thi thể giống như người sống…
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khư tâm’ trong Quy Khư chính là nơi sâu xa nhất của nơi này.Sở Hi Thanh càng đến gần thì cảm giác áp lực càng nặng hơn.Nơi này là nơi có áp lực lớn nhất của đáy biển, nước ở nơi này cũng không phảilà nước bình thường, tất cả đều là Thất Nguyên Trọng Thủy.Loại nước này có thể dùng để tế luyện Thiên Cương phù ‘Thiên Bạo HạchDương’, cũng là một loại tài liệu quan trọng trong trận pháp.Tuy nhiên, những nơi khác cũng có Thất Nguyên Trọng Thủy, độ khó lấy đượccòn dễ hơn ở Quy Khư nhiều.Khi Sở Hi Thanh thâm nhập được ngàn dặm, thì mấy vị Thi vương nhất phẩmdẫn đường kia đều dừng bước lại.Thất Nguyên Trọng Thủy của nơi này đã biến thành Bát Nguyên Trọng Thủy,ngoại trừ áp lực càng ngày càng mạnh ra, thì còn có cả lực hút mạnh mẽ, ngoàira còn có vô số viêm hỏa và tia sáng nóng cháy b*n r*, còn có những hạt bụicuồng bạo không gì sánh nổi.Toàn thân mấy vị Thi vương nhất phẩm kia đã bắt đầu bốc cháy rồi.Bọn họ như hóa thành một bó đuốc ở dưới đáy biển sâu vậy.Kẻ cầm đầu còn nói với vẻ xin lỗi: “Xin lỗi hai vị, chủ thượng nhà chúng ta chờở trong nơi sâu nhất, sau khi hai vị tiến lại gần, liền có thể giao lưu.”Sau đó bọn họ cũng không dám ở lại đây lâu hơn, tất cả đều rời đi luôn.Mà không chỉ là bốn con Thi vương này, tiểu Tóc Húi Cua đã trực tiếp chui vàocơ thể Sở Hi Thanh, Bạch Tiểu Chiêu cũng trốn vào trong nội giáp của hắn.Nàng có thể co thân thể lại, chỉ to bằng nắm tay. Đôi cánh như sừng ở sau lưngthì hóa thành lôi đình và cuồng phong vờn quanh người, hoàn toàn không ảnhhưởng đến hình thế.Tố chất thân thể của hai tên nhóc này vẫn kém một chút, không chịu nổi áp lựcvà lực lượng Dương viêm ở nơi này.Tố chất thân thể của Lục Loạn Ly cũng không khác tiểu Tóc Húi Cua là mấy, đãtiếp cận với nhị phẩm thượng, nhưng còn kém một chút.Nàng cũng rất gian nan.Nhưng Lục Loạn Ly lập tức lấy Loạn Thiên Tử Kim Chuy ra, dưới sự tăngcường của thần bảo, chém ra một thức ‘cực chiêu Gần Thần’ Phân Băng LyTích.Chỗ đáng sợ của Đại Minh Vương Luân chính là nó sinh sôi liên tục! Nếu nhưkhông có người mạnh mẽ phá giải nó, thì chỉ cần Lục Loạn Ly muốn, chiêuthức này có thể kéo dài mấy ngày mấy đêm.Có một thức này hộ thân, Lục Loạn Ly trở nên thong dong hơn nhiều.Nàng rất kinh ngạc nhìn nơi sâu xa trong ‘khư tâm’: “Trước kia ta từng xemsách cổ, trong đó có miêu tả ‘khư tâm’. Nói là càng vào sâu, cường độ của vậtchất càng cao, lực hút càng mạnh, nơi trung ương quả thực là như mặt trời rơirụng xuống thế gian.”“Không ngờ những miêu tả này lại là thật, không giả chút nào. Dưới đáy biểnsâu này vốn là nơi cực âm, vậy mà lại xuất hiện một chỗ như này. Nói vậy đâychính là cái gọi cực âm sinh dương, cực dương sinh âm.”Sở Hi Thanh lại hơi lắc đầu phản đối.Nơi trung ương này quả thực là hơi giống với mặt trời, nhưng mà còn kém mặttrời chân chính rất nhiều.Hoàn cảnh nơi này cũng không quan hệ gì với ‘cực âm sinh dương, cực dươngsinh âm’ cả.Sở Hi Thanh nghĩ đến một ít sách cổ của Vô Tướng thần tông và một số truyềnthuyết viễn cố trong miệng Thần Xích Hỏa.Trong truyền thuyết, nơi trung ương hay còn gọi là ‘khư hạch’ này chính là một‘con mắt’ của Bàn Cổ để lại sau khi tử vong.Còn có người nói, đây có thể là sản phẩm thất bại khi Bàn Cổ khai sáng ‘ThiênĐạo’, hoặc là mảnh vỡ của ‘Thiên Đạo’ thời đại hỗn độn, cuối cùng bị Bàn Cổvứt ở nơi này.Những truyền thuyết này đều rất hoang đường.Nhưng cũng có truyền thuyết rằng, âm Thần và Dương Thần không phải là haicon mắt của Bàn Cổ hóa thành.‘Mặt trời’ và ‘Mặt trăng’ chân chính mà âm Thần và Dương Thần thay thế, mớichính là hai mắt của Bàn Cổ.Ngoài ra, cũng có người suy đoán, mặt trời và mặt trăng giả tạo ở phía trên bầutrời kia, rất có thể là một phần của ‘Thiên Đạo’.Còn cả ‘Bàn Cổ tinh hồn’ vốn nên có ba hồn bảy vía, nhưng thế gian bây giờ,lại có mười hai cái ‘Bàn Cổ tinh hồn’.Hai cái thêm ra kia, chính là chất chứa bên trong mặt trời mặt trăng này.Hai người Sở Hi Thanh bay vào thêm 200 dặm.Đến nơi này, thức cực chiêu Phân Băng Ly Tích của Lục Loạn Ly đã rất miễncưỡng. Nhất định phải liên tục rót chân nguyên vào mới có thể cố gắng chốngđỡ.Thân thể của Sở Hi Thanh cũng đã có chút không kiên trì nổi.Lúc này quanh người hắn xuất hiện một mảnh ánh đao như gương bạc, phản xạvà bẻ gãy tất cả lực lượng bên ngoài, khiến cho áp lực của hai người giảmmạnh.Nhưng phiền phức chân chính là những hạt bụi nhỏ li ti kia, chúng chỉ nhỏ bằngmột phần ngàn vạn của sợi tóc, lại bị lực hút và lực lượng Dương viêm ở nơinày khiến cho gia tốc đến mức tận cùng, cực kỳ cuồng bạo.Sở Hi Thanh cũng cực kỳ gian nan khi phản xạ nhưng hạt cuồng bạo này.Cũng may là bọn họ không cần tiến lên nữa.Hạn Bạt và Hậu Khanh ở hai bên trái phải, từng người hóa thành một cái kénsáng, trôi nổi ở trăm trượng trước mặt bọn họ.Điều này khiến cho Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, nàng còn tưởng mình sẽ nhìnthấy hai bộ thi thể… cùng lắm là thi thể giống như người sống…