Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 2196: Thú vị rồi đây (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lục Loạn Ly lập tức nheo mắt lại, khí cơ của hai vị Thi tổ này rất mạnh, lại cònhòa sâu vào mấy đầu thiên quy. Ngoài trừ khí u ám lúc ẩn lúc hiện kia, thì hai vịnày có chút tương tự với Lê Sơn Lão Mẫu.Hai vị Thi tổ này cũng đi một con đường khác với các thần.Ánh mắt Sở Hi Thanh lại rơi vào trên cái gọi là ‘khư tâm’ kia.Trong mắt hắn hiện ra một tia kinh ngạc và kỳ dị.Sở Hi Thanh xác định không thể nghi ngờ, có sự vật gì đó ở trong này đang cảmhóa mình.Rất có thể là có quan hệ với Hỗn Độn của hắn.Khi Sở Hi Thanh đến gần nơi này, hắn đã cảm ứng được thứ gì đó.Vấn đề là cái ‘khư tâm’ này rốt cuộc là thứ gì?Khi Sở Hi Thanh đang nghi ngờ không thôi, quan sát cái chùm sáng chói mắtkia, thì một giọng nữ sắc bén như binh khí va chạm chợt vang lên: “Ta chính làCơ Bạt! Xin lỗi hai vị, vì hai người ta là thân thể tử linh, chỉ có thể dùngphương thức này để gặp mặt.”Cơ Bạt chính là Hạn Bạt, nàng chính là con gái của Huyền Hoàng thủy đế, đâymới là tên thật của nàng.Giọng nói của Hậu Khanh thì dầy cộm, nặng nề và khàn khàn: “Ta chính là HậuKhanh, gặp ta Nhân hoàng đương đại! Thi thể của ta ghê tởm, sợ làm bẩn mắtbệ hạ, mong bệ hạ thứ lỗi.”Lúc này, ánh mắt của Sở Hi Thanh mới rời khỏi cái gọi là ‘khư tâm’ kia.Hắn quả thực rất tò mò với thứ này, muốn tiến vào xem một chút.Nhưng với tu vị của hắn bây giờ, nhiều nhất là thâm nhập được thêm năm sáumươi dặm, nhiều hơn thì có khả năng ngã xuống.Hắn khẽ mỉm cười, ôm quyền với hai cái kén: “Không dám nhận! Trước mặt haivị, tại hạ chỉ là một vãn bối, cũng không chịu nổi cái danh xưng Nhân hoàngnày, hai vị không cần khách khí như vậy.”Hắn còn không phải hoàng đế, miễn cưỡng xem như là một cái chư hầu.Sở Hi Thanh lại không tự chủ được mà nghĩ thầm, hai vị Tổ thi một nam mộtnữ quanh năm ở nơi này, sẽ không phát sinh chuyện gì chứ?Long Khôi có thể yên tâm sao?“Theo như ta biết, bệ hạ đã làm chủ mười châu, cầm binh hai ngàn vạn. Hơnnữa còn được lòng dân, khí vận sâu dày, xưng hoàng là chuyện sớm hay muộn.”Hậu Khanh tuy ở trong Quy Khư mấy vạn năm, thậm chí là mười mấy vạn năm,nhưng hiển nhiên là vẫn biết chuyện ở bên ngoài.“Bệ hạ, mặc dù Quy Khư có thể né tránh ý chí của các thần. Nhưng mà trongQuy Khư cũng có tai mắt của bọn họ, vì vậy chúng ta nói ngắn gọn.”Sở Hi Thanh gật đầu: “Mời hai vị!”Quy Khư đúng là có thể che đậy ánh mắt của các thần, nhưng mà các thần cóthể cho phép một nơi nằm ngoài sự tai mắt của bọn họ sao?Những thần linh bình thường thì cũng thôi, nhưng những Tổ thần và đế quân,một số thần linh mạnh mẽ đều sắp xếp cơ sở ngầm bên trong Quy Khư này.Đây mới là lý do hắn lựa chọn gặp mặt Mộc Kiếm Tiên ở trong ‘Hỗn Độn điện’.Tại nơi đó, có thể che đậy ý niệm của thần linh, mà không gian bên trong khánhỏ, bọn họ có thể thăm dò và điều tra trong và ngoài điện, bất kỳ gió thổi cỏlay nào cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Mộc Kiếm Tiên và hắn.“Chúng ta mời bệ hạ đến đây, là có một chuyện muốn nhờ.”Giọng nói của Hậu Khanh nặng nề: “Hai người chúng ta cả gan, mời bệ hạthống nhất Thần Châu xong, thì dùng Điều Đình Tạo Hóa hoặc Điên Đảo âmDương để nghịch chuyển tính chất âm dương của Vọng Thiên Hống.”Sở Hi Thanh không khỏi sững sờ khi nghe vậy.Việc hai vị này nhờ lại có liên quan đến Vọng Thiên Hống, hoàn toàn khác vớinhững gì hắn dự đoán.Thần sắc hắn hơi kinh ngạc, quét mắt nhìn hai cái kén một chút: “Hai vị có biếtBất Chu sơn và Kiến Nguyên đế đang thử phục chế Vọng Thiên Hống đời đầukhông? Hơn nữa đã có thành quả rất lớn.”Thời điểm này, hai người không cân nhắc chuyện mình có thể rơi vào sự khốngchế của người khác, trái lại còn muốn nghịch chuyển tính chất âm dương củaVọng Thiên Hống?Lúc này, hai cái kén lại rơi vào yên lặng.Giây lát sau, Hạn Bạt mới nói: “Bệ hạ có chỗ không biết, thật ra Vọng ThiênHống đời đầu vẫn chưa chết. Nó đang bị trấn áp ở nơi này, chắc hẳn bệ hạ cũngđoán được.”Con ngươi của Sở Hi Thanh nhất thời co rút lại.Vọng Thiên Hống đời đầu vẫn chưa chết?Như vậy vị thiên đế của Bất Chu Sơn và tên bạo quân kia đang chơi đùa cái gì?…Thú vị rồi đây!Hai mắt Sở Hi Thanh tỏa sáng, sau đó lại nhíu mày: “Không đúng! Nếu VọngThiên Hống đời đầu không chết, vậy các ngươi giấu diếm chúng thần thế nào?”Vọng Thiên Hống chính là binh khí cho chúng thần chế tạo, chuyên nhằm vàohuyết mạch của nhân tộc.Bọn họ há có thể bị lừa gạt, há có thể không biết Vọng Thiên Hống đời đầusống hay chết?Có người nói trong cơ thể Vọng Thiên Hống đời đầu còn có tinh huyết của bọnhọ, nếu như lời này là thật, vậy thì càng khó lừa gạt.
Lục Loạn Ly lập tức nheo mắt lại, khí cơ của hai vị Thi tổ này rất mạnh, lại còn
hòa sâu vào mấy đầu thiên quy. Ngoài trừ khí u ám lúc ẩn lúc hiện kia, thì hai vị
này có chút tương tự với Lê Sơn Lão Mẫu.
Hai vị Thi tổ này cũng đi một con đường khác với các thần.
Ánh mắt Sở Hi Thanh lại rơi vào trên cái gọi là ‘khư tâm’ kia.
Trong mắt hắn hiện ra một tia kinh ngạc và kỳ dị.
Sở Hi Thanh xác định không thể nghi ngờ, có sự vật gì đó ở trong này đang cảm
hóa mình.
Rất có thể là có quan hệ với Hỗn Độn của hắn.
Khi Sở Hi Thanh đến gần nơi này, hắn đã cảm ứng được thứ gì đó.
Vấn đề là cái ‘khư tâm’ này rốt cuộc là thứ gì?
Khi Sở Hi Thanh đang nghi ngờ không thôi, quan sát cái chùm sáng chói mắt
kia, thì một giọng nữ sắc bén như binh khí va chạm chợt vang lên: “Ta chính là
Cơ Bạt! Xin lỗi hai vị, vì hai người ta là thân thể tử linh, chỉ có thể dùng
phương thức này để gặp mặt.”
Cơ Bạt chính là Hạn Bạt, nàng chính là con gái của Huyền Hoàng thủy đế, đây
mới là tên thật của nàng.
Giọng nói của Hậu Khanh thì dầy cộm, nặng nề và khàn khàn: “Ta chính là Hậu
Khanh, gặp ta Nhân hoàng đương đại! Thi thể của ta ghê tởm, sợ làm bẩn mắt
bệ hạ, mong bệ hạ thứ lỗi.”
Lúc này, ánh mắt của Sở Hi Thanh mới rời khỏi cái gọi là ‘khư tâm’ kia.
Hắn quả thực rất tò mò với thứ này, muốn tiến vào xem một chút.
Nhưng với tu vị của hắn bây giờ, nhiều nhất là thâm nhập được thêm năm sáu
mươi dặm, nhiều hơn thì có khả năng ngã xuống.
Hắn khẽ mỉm cười, ôm quyền với hai cái kén: “Không dám nhận! Trước mặt hai
vị, tại hạ chỉ là một vãn bối, cũng không chịu nổi cái danh xưng Nhân hoàng
này, hai vị không cần khách khí như vậy.”
Hắn còn không phải hoàng đế, miễn cưỡng xem như là một cái chư hầu.
Sở Hi Thanh lại không tự chủ được mà nghĩ thầm, hai vị Tổ thi một nam một
nữ quanh năm ở nơi này, sẽ không phát sinh chuyện gì chứ?
Long Khôi có thể yên tâm sao?
“Theo như ta biết, bệ hạ đã làm chủ mười châu, cầm binh hai ngàn vạn. Hơn
nữa còn được lòng dân, khí vận sâu dày, xưng hoàng là chuyện sớm hay muộn.”
Hậu Khanh tuy ở trong Quy Khư mấy vạn năm, thậm chí là mười mấy vạn năm,
nhưng hiển nhiên là vẫn biết chuyện ở bên ngoài.
“Bệ hạ, mặc dù Quy Khư có thể né tránh ý chí của các thần. Nhưng mà trong
Quy Khư cũng có tai mắt của bọn họ, vì vậy chúng ta nói ngắn gọn.”
Sở Hi Thanh gật đầu: “Mời hai vị!”
Quy Khư đúng là có thể che đậy ánh mắt của các thần, nhưng mà các thần có
thể cho phép một nơi nằm ngoài sự tai mắt của bọn họ sao?
Những thần linh bình thường thì cũng thôi, nhưng những Tổ thần và đế quân,
một số thần linh mạnh mẽ đều sắp xếp cơ sở ngầm bên trong Quy Khư này.
Đây mới là lý do hắn lựa chọn gặp mặt Mộc Kiếm Tiên ở trong ‘Hỗn Độn điện’.
Tại nơi đó, có thể che đậy ý niệm của thần linh, mà không gian bên trong khá
nhỏ, bọn họ có thể thăm dò và điều tra trong và ngoài điện, bất kỳ gió thổi cỏ
lay nào cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Mộc Kiếm Tiên và hắn.
“Chúng ta mời bệ hạ đến đây, là có một chuyện muốn nhờ.”
Giọng nói của Hậu Khanh nặng nề: “Hai người chúng ta cả gan, mời bệ hạ
thống nhất Thần Châu xong, thì dùng Điều Đình Tạo Hóa hoặc Điên Đảo âm
Dương để nghịch chuyển tính chất âm dương của Vọng Thiên Hống.”
Sở Hi Thanh không khỏi sững sờ khi nghe vậy.
Việc hai vị này nhờ lại có liên quan đến Vọng Thiên Hống, hoàn toàn khác với
những gì hắn dự đoán.
Thần sắc hắn hơi kinh ngạc, quét mắt nhìn hai cái kén một chút: “Hai vị có biết
Bất Chu sơn và Kiến Nguyên đế đang thử phục chế Vọng Thiên Hống đời đầu
không? Hơn nữa đã có thành quả rất lớn.”
Thời điểm này, hai người không cân nhắc chuyện mình có thể rơi vào sự khống
chế của người khác, trái lại còn muốn nghịch chuyển tính chất âm dương của
Vọng Thiên Hống?
Lúc này, hai cái kén lại rơi vào yên lặng.
Giây lát sau, Hạn Bạt mới nói: “Bệ hạ có chỗ không biết, thật ra Vọng Thiên
Hống đời đầu vẫn chưa chết. Nó đang bị trấn áp ở nơi này, chắc hẳn bệ hạ cũng
đoán được.”
Con ngươi của Sở Hi Thanh nhất thời co rút lại.
Vọng Thiên Hống đời đầu vẫn chưa chết?
Như vậy vị thiên đế của Bất Chu Sơn và tên bạo quân kia đang chơi đùa cái gì?
…Thú vị rồi đây!
Hai mắt Sở Hi Thanh tỏa sáng, sau đó lại nhíu mày: “Không đúng! Nếu Vọng
Thiên Hống đời đầu không chết, vậy các ngươi giấu diếm chúng thần thế nào?”
Vọng Thiên Hống chính là binh khí cho chúng thần chế tạo, chuyên nhằm vào
huyết mạch của nhân tộc.
Bọn họ há có thể bị lừa gạt, há có thể không biết Vọng Thiên Hống đời đầu
sống hay chết?
Có người nói trong cơ thể Vọng Thiên Hống đời đầu còn có tinh huyết của bọn
họ, nếu như lời này là thật, vậy thì càng khó lừa gạt.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lục Loạn Ly lập tức nheo mắt lại, khí cơ của hai vị Thi tổ này rất mạnh, lại cònhòa sâu vào mấy đầu thiên quy. Ngoài trừ khí u ám lúc ẩn lúc hiện kia, thì hai vịnày có chút tương tự với Lê Sơn Lão Mẫu.Hai vị Thi tổ này cũng đi một con đường khác với các thần.Ánh mắt Sở Hi Thanh lại rơi vào trên cái gọi là ‘khư tâm’ kia.Trong mắt hắn hiện ra một tia kinh ngạc và kỳ dị.Sở Hi Thanh xác định không thể nghi ngờ, có sự vật gì đó ở trong này đang cảmhóa mình.Rất có thể là có quan hệ với Hỗn Độn của hắn.Khi Sở Hi Thanh đến gần nơi này, hắn đã cảm ứng được thứ gì đó.Vấn đề là cái ‘khư tâm’ này rốt cuộc là thứ gì?Khi Sở Hi Thanh đang nghi ngờ không thôi, quan sát cái chùm sáng chói mắtkia, thì một giọng nữ sắc bén như binh khí va chạm chợt vang lên: “Ta chính làCơ Bạt! Xin lỗi hai vị, vì hai người ta là thân thể tử linh, chỉ có thể dùngphương thức này để gặp mặt.”Cơ Bạt chính là Hạn Bạt, nàng chính là con gái của Huyền Hoàng thủy đế, đâymới là tên thật của nàng.Giọng nói của Hậu Khanh thì dầy cộm, nặng nề và khàn khàn: “Ta chính là HậuKhanh, gặp ta Nhân hoàng đương đại! Thi thể của ta ghê tởm, sợ làm bẩn mắtbệ hạ, mong bệ hạ thứ lỗi.”Lúc này, ánh mắt của Sở Hi Thanh mới rời khỏi cái gọi là ‘khư tâm’ kia.Hắn quả thực rất tò mò với thứ này, muốn tiến vào xem một chút.Nhưng với tu vị của hắn bây giờ, nhiều nhất là thâm nhập được thêm năm sáumươi dặm, nhiều hơn thì có khả năng ngã xuống.Hắn khẽ mỉm cười, ôm quyền với hai cái kén: “Không dám nhận! Trước mặt haivị, tại hạ chỉ là một vãn bối, cũng không chịu nổi cái danh xưng Nhân hoàngnày, hai vị không cần khách khí như vậy.”Hắn còn không phải hoàng đế, miễn cưỡng xem như là một cái chư hầu.Sở Hi Thanh lại không tự chủ được mà nghĩ thầm, hai vị Tổ thi một nam mộtnữ quanh năm ở nơi này, sẽ không phát sinh chuyện gì chứ?Long Khôi có thể yên tâm sao?“Theo như ta biết, bệ hạ đã làm chủ mười châu, cầm binh hai ngàn vạn. Hơnnữa còn được lòng dân, khí vận sâu dày, xưng hoàng là chuyện sớm hay muộn.”Hậu Khanh tuy ở trong Quy Khư mấy vạn năm, thậm chí là mười mấy vạn năm,nhưng hiển nhiên là vẫn biết chuyện ở bên ngoài.“Bệ hạ, mặc dù Quy Khư có thể né tránh ý chí của các thần. Nhưng mà trongQuy Khư cũng có tai mắt của bọn họ, vì vậy chúng ta nói ngắn gọn.”Sở Hi Thanh gật đầu: “Mời hai vị!”Quy Khư đúng là có thể che đậy ánh mắt của các thần, nhưng mà các thần cóthể cho phép một nơi nằm ngoài sự tai mắt của bọn họ sao?Những thần linh bình thường thì cũng thôi, nhưng những Tổ thần và đế quân,một số thần linh mạnh mẽ đều sắp xếp cơ sở ngầm bên trong Quy Khư này.Đây mới là lý do hắn lựa chọn gặp mặt Mộc Kiếm Tiên ở trong ‘Hỗn Độn điện’.Tại nơi đó, có thể che đậy ý niệm của thần linh, mà không gian bên trong khánhỏ, bọn họ có thể thăm dò và điều tra trong và ngoài điện, bất kỳ gió thổi cỏlay nào cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Mộc Kiếm Tiên và hắn.“Chúng ta mời bệ hạ đến đây, là có một chuyện muốn nhờ.”Giọng nói của Hậu Khanh nặng nề: “Hai người chúng ta cả gan, mời bệ hạthống nhất Thần Châu xong, thì dùng Điều Đình Tạo Hóa hoặc Điên Đảo âmDương để nghịch chuyển tính chất âm dương của Vọng Thiên Hống.”Sở Hi Thanh không khỏi sững sờ khi nghe vậy.Việc hai vị này nhờ lại có liên quan đến Vọng Thiên Hống, hoàn toàn khác vớinhững gì hắn dự đoán.Thần sắc hắn hơi kinh ngạc, quét mắt nhìn hai cái kén một chút: “Hai vị có biếtBất Chu sơn và Kiến Nguyên đế đang thử phục chế Vọng Thiên Hống đời đầukhông? Hơn nữa đã có thành quả rất lớn.”Thời điểm này, hai người không cân nhắc chuyện mình có thể rơi vào sự khốngchế của người khác, trái lại còn muốn nghịch chuyển tính chất âm dương củaVọng Thiên Hống?Lúc này, hai cái kén lại rơi vào yên lặng.Giây lát sau, Hạn Bạt mới nói: “Bệ hạ có chỗ không biết, thật ra Vọng ThiênHống đời đầu vẫn chưa chết. Nó đang bị trấn áp ở nơi này, chắc hẳn bệ hạ cũngđoán được.”Con ngươi của Sở Hi Thanh nhất thời co rút lại.Vọng Thiên Hống đời đầu vẫn chưa chết?Như vậy vị thiên đế của Bất Chu Sơn và tên bạo quân kia đang chơi đùa cái gì?…Thú vị rồi đây!Hai mắt Sở Hi Thanh tỏa sáng, sau đó lại nhíu mày: “Không đúng! Nếu VọngThiên Hống đời đầu không chết, vậy các ngươi giấu diếm chúng thần thế nào?”Vọng Thiên Hống chính là binh khí cho chúng thần chế tạo, chuyên nhằm vàohuyết mạch của nhân tộc.Bọn họ há có thể bị lừa gạt, há có thể không biết Vọng Thiên Hống đời đầusống hay chết?Có người nói trong cơ thể Vọng Thiên Hống đời đầu còn có tinh huyết của bọnhọ, nếu như lời này là thật, vậy thì càng khó lừa gạt.