Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 22: Cuộc điện thoại gọi đến (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chờ Tô Viễn thu hồi chuông quỷ, Dương Gian lúc này mới thậtcẩn thận lại gần, cảnh giác nhìn chằm chằm vào túi của mình, rồigiơ tờ giấy da người trong tay lên."Thứ này...""Cho cậu", Tô Viễn bình tĩnh nói: "Lân đầu gặp mặt, đi tay khôngthì không tốt lắm, đúng lúc tặng thứ này cho cậu, thời điểm mấuchốt có lẽ có thể phát huy tác dụng. Nhưng tôi phải nhắc nhở cậumột câu, phàm là sử dụng vật phẩm linh dị đều có cái giá của nó,chúng nó có một bộ phận lệ quỷ, cho nên cậu phải sử dụng cẩnthận."Dương Gian trầm ngâm gật đầu, giờ phút này, anh ta nhớ tới sựkhác thường của Phương Kính và cuộc đối thoại ban đầu với ChuChính, giống như hiểu được cái gì đó.Sau đó anh ta liền nghe Tô Viễn nói: "Người còn sống trong quỷvực này không nhiều lắm, tôi đoán rằng chỉ có mấy người chúngta, cậu muốn đi ra ngoài sao?”Nghe Tô Viễn nói như vậy, Dương Gian nhất thời phản ứng lại,bây giờ rời khỏi quỷ vực mới là chuyện quan trọng nhất, hiện tạikhông phải mình đang phát sâu làm cách nào để có thể rời khỏiquỷ vực sao, đúng lúc có thể hỏi Tô Viễn.Thời gian hắn trở thành ngự quỷ giả lâu hơn, cũng biết nhiêu thứhơn mình, nhất định sẽ có biện pháp."Cái gì, biện pháp rời khỏi quỷ vực? Cậu không biết?"Thối ca ơi Thối ca, đã nói cậu là đùi lớn của tôi, sao bây giờ cócảm giác tôi trở thành đùi lớn của cậu vậy.Tô Viễn tặc lưỡi, xem ra chờ Dương Gian biến thành đùi lớn vẫnlà nhiệm vụ nặng nà."Quỷ mới có thể đối phó với quỷ, hẳn là Chu Chính đã nói với cậurồi." Tô Viễn nói: "Tuần trước tôi đã nhìn thấy chữ viết lưu lại trênbảng đen, do đó, có thể đối phó quỷ vực cũng chỉ có quỷ vực,hoặc một số ít đồ, ví dụ như vật phẩm linh dị, hoặc là lực lượngcủa lệ quỷ.""Mặc dù tôi không có quỷ vực, nhưng hai chân của tôi là bộ phậncủa lệ quỷ, nên tôi có thể tự do ra vào quỷ vực, điều kiện tiênquyết là cấp bậc con quỷ có quỷ vực kia không quá cao.'Tô Viễn đã nói dối một điều, nếu hắn nói mình có quỷ vực có thểdẫn mọi người đi ra ngoài, phỏng chừng Dương Gian cũng sẽkhông sử dụng năng lực quỷ nhãn để mở ra quỷ vực. Chỉ có thờikhắc sinh tử con người mới có thể ép buộc bản thân, hắn chỉđang ép buộc Dương Gian theo cách khác, mặc dù khác quá trìnhtrong nguyên tác nhưng kết quả đều giống nhau."Tôi có thể rời khỏi quỷ vực, nhưng cũng không có cách nào dẫnngười khác rời đi, cho nên mấy cậu cũng đừng nghĩ đến việctrông cậy vào tôi dẫn các người rời đi, nhưng nếu các cậu có dingôn gì cân tôi truyền đạt, vậy thì không thành vấn đề."Nói một hồi lại vòng về quỷ vực.Thế giới ngự quỷ giả quá mức xa vời đối với người bình thường,cho nên Tô Viễn lôi kéo Dương Gian đi đến bên cạnh trao đổi,hơn nữa cố ý nói nhỏ giọng nên đám người Trương Ví còn chưabiết nội dung cuộc trò chuyện, nếu không nói không chừng sẽ ômbạn thân Dương Gian khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.Quỷ vực sao...Kết quả xấu nhất vẫn xuất hiện, câu trả lời của Tô Viễn hoàn toànphá vỡ hy vọng của Dương Gian, anh ta trầm mặc một lát rồi nói:"Vậy anh có biết quỷ vực đến từ đâu không? Hay nói cách khác,làm cách nào để mở quỷ vực.""Theo quan điểm cá nhân của tôi, trên lý thuyết mà nói, tất cả lệquỷ, hẳn là đều có thể mở ra quỷ vực." Tô Viễn trả lời."Điều kiện tiên quyết là cấp bậc kh*ng b* của nó phải đủ cao mớiđược, nếu cậu muốn mở quỷ vực, có lẽ có thể thử khôi phục quỷnhãn trong thân thể cậu."Khôi phục quỷ nhãn?Dương Gian nghe xong trong lòng run lên, không khỏi cúi đầunhìn vê phía đôi mắt trên mu bàn tay, anh ta nhớ tới một mànkh*ng b* trước khi Chu Chính chất.Nếu khôi phục quỷ nhãn, liệu nó có thể biến thành lệ quỷ cắnnuốt chính mình?Như nhìn ra sự do dự của anh ta, Tô Viễn không nhanh khôngchậm nói: "Cậu phải suy nghĩ cẩn thận, thời gian đã không cònnhiều lắm, chắc hẳn lão già kia sắp đuổi tới nơi này rồi."Vẻ mặt Dương Gian đắn đo suy nghĩ, lúc sau anh ta mới nói: Lệquỷ hồi sinh kia có thể sử dụng quỷ vực sao?”"Tôi không dám cam đoan, Tô Viễn đương nhiên không thể nói cóthể, đừng nhìn Dương Gian còn nhỏ tuổi, trên thực tế lại rất tinhquái.Hắn giả bộ trâm tư nói:"Nhưng quỷ nhãn này của cậu hình như có chút đặc biệt, nếu nhưtăng số lượng lên hẳn là có thể..."Làm thế nào để tăng lên?" "Ồ... Ăn một cái? Hoặc tôi dùng nănglực lệ quỷ công kích cậu, cậu cũng dùng năng lực lệ quỷ để phảnkích, k*ch th*ch quỷ nhãn hôi sinh?"Vế trước mới là chính xác, vế sau là do Tô Viễn tự mình bịa ra.Đây là biện pháp căn bản không thể thực hiện được, chỉ là vì lừagạt qua cửa ải.Dù sao ai có thể nắm chắc trình độ sử dụng năng lực lệ quỷ mộtcách chính xác, nhỡ một người không nắm chắc rồi dẫn đến lệquỷ hồi sinh thì sao?

Chờ Tô Viễn thu hồi chuông quỷ, Dương Gian lúc này mới thật

cẩn thận lại gần, cảnh giác nhìn chằm chằm vào túi của mình, rồi

giơ tờ giấy da người trong tay lên.

"Thứ này..."

"Cho cậu", Tô Viễn bình tĩnh nói: "Lân đầu gặp mặt, đi tay không

thì không tốt lắm, đúng lúc tặng thứ này cho cậu, thời điểm mấu

chốt có lẽ có thể phát huy tác dụng. Nhưng tôi phải nhắc nhở cậu

một câu, phàm là sử dụng vật phẩm linh dị đều có cái giá của nó,

chúng nó có một bộ phận lệ quỷ, cho nên cậu phải sử dụng cẩn

thận."

Dương Gian trầm ngâm gật đầu, giờ phút này, anh ta nhớ tới sự

khác thường của Phương Kính và cuộc đối thoại ban đầu với Chu

Chính, giống như hiểu được cái gì đó.

Sau đó anh ta liền nghe Tô Viễn nói: "Người còn sống trong quỷ

vực này không nhiều lắm, tôi đoán rằng chỉ có mấy người chúng

ta, cậu muốn đi ra ngoài sao?”

Nghe Tô Viễn nói như vậy, Dương Gian nhất thời phản ứng lại,

bây giờ rời khỏi quỷ vực mới là chuyện quan trọng nhất, hiện tại

không phải mình đang phát sâu làm cách nào để có thể rời khỏi

quỷ vực sao, đúng lúc có thể hỏi Tô Viễn.

Thời gian hắn trở thành ngự quỷ giả lâu hơn, cũng biết nhiêu thứ

hơn mình, nhất định sẽ có biện pháp.

"Cái gì, biện pháp rời khỏi quỷ vực? Cậu không biết?"

Thối ca ơi Thối ca, đã nói cậu là đùi lớn của tôi, sao bây giờ có

cảm giác tôi trở thành đùi lớn của cậu vậy.

Tô Viễn tặc lưỡi, xem ra chờ Dương Gian biến thành đùi lớn vẫn

là nhiệm vụ nặng nà.

"Quỷ mới có thể đối phó với quỷ, hẳn là Chu Chính đã nói với cậu

rồi." Tô Viễn nói: "Tuần trước tôi đã nhìn thấy chữ viết lưu lại trên

bảng đen, do đó, có thể đối phó quỷ vực cũng chỉ có quỷ vực,

hoặc một số ít đồ, ví dụ như vật phẩm linh dị, hoặc là lực lượng

của lệ quỷ."

"Mặc dù tôi không có quỷ vực, nhưng hai chân của tôi là bộ phận

của lệ quỷ, nên tôi có thể tự do ra vào quỷ vực, điều kiện tiên

quyết là cấp bậc con quỷ có quỷ vực kia không quá cao.'

Tô Viễn đã nói dối một điều, nếu hắn nói mình có quỷ vực có thể

dẫn mọi người đi ra ngoài, phỏng chừng Dương Gian cũng sẽ

không sử dụng năng lực quỷ nhãn để mở ra quỷ vực. Chỉ có thời

khắc sinh tử con người mới có thể ép buộc bản thân, hắn chỉ

đang ép buộc Dương Gian theo cách khác, mặc dù khác quá trình

trong nguyên tác nhưng kết quả đều giống nhau.

"Tôi có thể rời khỏi quỷ vực, nhưng cũng không có cách nào dẫn

người khác rời đi, cho nên mấy cậu cũng đừng nghĩ đến việc

trông cậy vào tôi dẫn các người rời đi, nhưng nếu các cậu có di

ngôn gì cân tôi truyền đạt, vậy thì không thành vấn đề."

Nói một hồi lại vòng về quỷ vực.

Thế giới ngự quỷ giả quá mức xa vời đối với người bình thường,

cho nên Tô Viễn lôi kéo Dương Gian đi đến bên cạnh trao đổi,

hơn nữa cố ý nói nhỏ giọng nên đám người Trương Ví còn chưa

biết nội dung cuộc trò chuyện, nếu không nói không chừng sẽ ôm

bạn thân Dương Gian khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

Quỷ vực sao...

Kết quả xấu nhất vẫn xuất hiện, câu trả lời của Tô Viễn hoàn toàn

phá vỡ hy vọng của Dương Gian, anh ta trầm mặc một lát rồi nói:

"Vậy anh có biết quỷ vực đến từ đâu không? Hay nói cách khác,

làm cách nào để mở quỷ vực."

"Theo quan điểm cá nhân của tôi, trên lý thuyết mà nói, tất cả lệ

quỷ, hẳn là đều có thể mở ra quỷ vực." Tô Viễn trả lời.

"Điều kiện tiên quyết là cấp bậc kh*ng b* của nó phải đủ cao mới

được, nếu cậu muốn mở quỷ vực, có lẽ có thể thử khôi phục quỷ

nhãn trong thân thể cậu."

Khôi phục quỷ nhãn?

Dương Gian nghe xong trong lòng run lên, không khỏi cúi đầu

nhìn vê phía đôi mắt trên mu bàn tay, anh ta nhớ tới một màn

kh*ng b* trước khi Chu Chính chất.

Nếu khôi phục quỷ nhãn, liệu nó có thể biến thành lệ quỷ cắn

nuốt chính mình?

Như nhìn ra sự do dự của anh ta, Tô Viễn không nhanh không

chậm nói: "Cậu phải suy nghĩ cẩn thận, thời gian đã không còn

nhiều lắm, chắc hẳn lão già kia sắp đuổi tới nơi này rồi."

Vẻ mặt Dương Gian đắn đo suy nghĩ, lúc sau anh ta mới nói: Lệ

quỷ hồi sinh kia có thể sử dụng quỷ vực sao?”

"Tôi không dám cam đoan, Tô Viễn đương nhiên không thể nói có

thể, đừng nhìn Dương Gian còn nhỏ tuổi, trên thực tế lại rất tinh

quái.

Hắn giả bộ trâm tư nói:

"Nhưng quỷ nhãn này của cậu hình như có chút đặc biệt, nếu như

tăng số lượng lên hẳn là có thể...

"Làm thế nào để tăng lên?" "Ồ... Ăn một cái? Hoặc tôi dùng năng

lực lệ quỷ công kích cậu, cậu cũng dùng năng lực lệ quỷ để phản

kích, k*ch th*ch quỷ nhãn hôi sinh?"

Vế trước mới là chính xác, vế sau là do Tô Viễn tự mình bịa ra.

Đây là biện pháp căn bản không thể thực hiện được, chỉ là vì lừa

gạt qua cửa ải.

Dù sao ai có thể nắm chắc trình độ sử dụng năng lực lệ quỷ một

cách chính xác, nhỡ một người không nắm chắc rồi dẫn đến lệ

quỷ hồi sinh thì sao?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chờ Tô Viễn thu hồi chuông quỷ, Dương Gian lúc này mới thậtcẩn thận lại gần, cảnh giác nhìn chằm chằm vào túi của mình, rồigiơ tờ giấy da người trong tay lên."Thứ này...""Cho cậu", Tô Viễn bình tĩnh nói: "Lân đầu gặp mặt, đi tay khôngthì không tốt lắm, đúng lúc tặng thứ này cho cậu, thời điểm mấuchốt có lẽ có thể phát huy tác dụng. Nhưng tôi phải nhắc nhở cậumột câu, phàm là sử dụng vật phẩm linh dị đều có cái giá của nó,chúng nó có một bộ phận lệ quỷ, cho nên cậu phải sử dụng cẩnthận."Dương Gian trầm ngâm gật đầu, giờ phút này, anh ta nhớ tới sựkhác thường của Phương Kính và cuộc đối thoại ban đầu với ChuChính, giống như hiểu được cái gì đó.Sau đó anh ta liền nghe Tô Viễn nói: "Người còn sống trong quỷvực này không nhiều lắm, tôi đoán rằng chỉ có mấy người chúngta, cậu muốn đi ra ngoài sao?”Nghe Tô Viễn nói như vậy, Dương Gian nhất thời phản ứng lại,bây giờ rời khỏi quỷ vực mới là chuyện quan trọng nhất, hiện tạikhông phải mình đang phát sâu làm cách nào để có thể rời khỏiquỷ vực sao, đúng lúc có thể hỏi Tô Viễn.Thời gian hắn trở thành ngự quỷ giả lâu hơn, cũng biết nhiêu thứhơn mình, nhất định sẽ có biện pháp."Cái gì, biện pháp rời khỏi quỷ vực? Cậu không biết?"Thối ca ơi Thối ca, đã nói cậu là đùi lớn của tôi, sao bây giờ cócảm giác tôi trở thành đùi lớn của cậu vậy.Tô Viễn tặc lưỡi, xem ra chờ Dương Gian biến thành đùi lớn vẫnlà nhiệm vụ nặng nà."Quỷ mới có thể đối phó với quỷ, hẳn là Chu Chính đã nói với cậurồi." Tô Viễn nói: "Tuần trước tôi đã nhìn thấy chữ viết lưu lại trênbảng đen, do đó, có thể đối phó quỷ vực cũng chỉ có quỷ vực,hoặc một số ít đồ, ví dụ như vật phẩm linh dị, hoặc là lực lượngcủa lệ quỷ.""Mặc dù tôi không có quỷ vực, nhưng hai chân của tôi là bộ phậncủa lệ quỷ, nên tôi có thể tự do ra vào quỷ vực, điều kiện tiênquyết là cấp bậc con quỷ có quỷ vực kia không quá cao.'Tô Viễn đã nói dối một điều, nếu hắn nói mình có quỷ vực có thểdẫn mọi người đi ra ngoài, phỏng chừng Dương Gian cũng sẽkhông sử dụng năng lực quỷ nhãn để mở ra quỷ vực. Chỉ có thờikhắc sinh tử con người mới có thể ép buộc bản thân, hắn chỉđang ép buộc Dương Gian theo cách khác, mặc dù khác quá trìnhtrong nguyên tác nhưng kết quả đều giống nhau."Tôi có thể rời khỏi quỷ vực, nhưng cũng không có cách nào dẫnngười khác rời đi, cho nên mấy cậu cũng đừng nghĩ đến việctrông cậy vào tôi dẫn các người rời đi, nhưng nếu các cậu có dingôn gì cân tôi truyền đạt, vậy thì không thành vấn đề."Nói một hồi lại vòng về quỷ vực.Thế giới ngự quỷ giả quá mức xa vời đối với người bình thường,cho nên Tô Viễn lôi kéo Dương Gian đi đến bên cạnh trao đổi,hơn nữa cố ý nói nhỏ giọng nên đám người Trương Ví còn chưabiết nội dung cuộc trò chuyện, nếu không nói không chừng sẽ ômbạn thân Dương Gian khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.Quỷ vực sao...Kết quả xấu nhất vẫn xuất hiện, câu trả lời của Tô Viễn hoàn toànphá vỡ hy vọng của Dương Gian, anh ta trầm mặc một lát rồi nói:"Vậy anh có biết quỷ vực đến từ đâu không? Hay nói cách khác,làm cách nào để mở quỷ vực.""Theo quan điểm cá nhân của tôi, trên lý thuyết mà nói, tất cả lệquỷ, hẳn là đều có thể mở ra quỷ vực." Tô Viễn trả lời."Điều kiện tiên quyết là cấp bậc kh*ng b* của nó phải đủ cao mớiđược, nếu cậu muốn mở quỷ vực, có lẽ có thể thử khôi phục quỷnhãn trong thân thể cậu."Khôi phục quỷ nhãn?Dương Gian nghe xong trong lòng run lên, không khỏi cúi đầunhìn vê phía đôi mắt trên mu bàn tay, anh ta nhớ tới một mànkh*ng b* trước khi Chu Chính chất.Nếu khôi phục quỷ nhãn, liệu nó có thể biến thành lệ quỷ cắnnuốt chính mình?Như nhìn ra sự do dự của anh ta, Tô Viễn không nhanh khôngchậm nói: "Cậu phải suy nghĩ cẩn thận, thời gian đã không cònnhiều lắm, chắc hẳn lão già kia sắp đuổi tới nơi này rồi."Vẻ mặt Dương Gian đắn đo suy nghĩ, lúc sau anh ta mới nói: Lệquỷ hồi sinh kia có thể sử dụng quỷ vực sao?”"Tôi không dám cam đoan, Tô Viễn đương nhiên không thể nói cóthể, đừng nhìn Dương Gian còn nhỏ tuổi, trên thực tế lại rất tinhquái.Hắn giả bộ trâm tư nói:"Nhưng quỷ nhãn này của cậu hình như có chút đặc biệt, nếu nhưtăng số lượng lên hẳn là có thể..."Làm thế nào để tăng lên?" "Ồ... Ăn một cái? Hoặc tôi dùng nănglực lệ quỷ công kích cậu, cậu cũng dùng năng lực lệ quỷ để phảnkích, k*ch th*ch quỷ nhãn hôi sinh?"Vế trước mới là chính xác, vế sau là do Tô Viễn tự mình bịa ra.Đây là biện pháp căn bản không thể thực hiện được, chỉ là vì lừagạt qua cửa ải.Dù sao ai có thể nắm chắc trình độ sử dụng năng lực lệ quỷ mộtcách chính xác, nhỡ một người không nắm chắc rồi dẫn đến lệquỷ hồi sinh thì sao?

Chương 22: Cuộc điện thoại gọi đến (1)