Vừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”…
Chương 2: Chương 2
Hãy Toả Sáng, Đừng Chỉ Được Chiếu RọiTác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngVừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”… Ai quen ta đều biết—ta sợ c.h.ế.t nhất trên đời.Từ khi có ký ức, ta đã mắc bệnh bạch cầu.Nhưng ta vẫn kiên trì điều trị, thậm chí còn cầu thần bái Phật, chỉ mong có thể sống tiếp.Có lẽ trời cao cảm động trước lòng thành của ta.Dù không ban cho ta một mạng sống mới, nhưng lại cho ta xuyên không đến thế giới khác.Thế giới ta xuyên vào là một quyển tiên hiệp nam chủ theo mô-típ hậu cung.Thân phận của ta—là tiểu thư cành vàng lá ngọc của Nhị trưởng lão.Từ nhỏ lớn lên bên nam chính Lâm Kinh Phong tại Thanh Phong Kiếm Phái, có thể xem là thanh mai trúc mã.Cũng là người si mê hắn nhất trong vô số hồng nhan tri kỷ của hắn.Lúc trước, nàng ta vì giúp Lâm Kinh Phong mà lén trộm vô số pháp bảo, đan dược từ cha ruột, thậm chí còn trì hoãn cả việc lên Trúc Cơ.Sau này, khi cha mất, Thanh Phong Kiếm Phái xuống dốc, Lâm Kinh Phong lập tức gia nhập Vạn Kiếm Tông.Nguyên chủ mất đi giá trị lợi dụng, chứng kiến Lâm Kinh Phong ngày càng lạnh nhạt với mình.Tuyệt vọng cùng cực.Vịt Bay Lạc BầyNàng ta vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và trưởng lão Vạn Kiếm Tông.“Chỉ cần rút được Đồ Nhiễm Kiếm, tu vi của ngươi sẽ đột phá, chắc chắn có thể đoạt quán quân trong đại hội tiên thử.” “Nhưng Đồ Nhiễm Kiếm và ta thuộc tính tương khắc, ta thử nhiều lần đều vô dụng.”“Cái này dễ thôi, chỉ cần dùng một nữ tu có linh căn thủy làm vật tế, cộng với tu vi của ngươi, là có thể cưỡng ép rút kiếm.”Nguyên chủ nghe xong, không chút do dự quyết định lấy thân tế kiếm.Thành công đạt được thành tựu c.h.ế.t sớm để trở thành bạch nguyệt quang.Mà lúc này ta xuyên đến—chính là thời điểm ngay trước khi nàng ta nhảy xuống tế kiếm đài.Hệ thống lạnh lùng nhắc nhở: “Chỉ cần nhẹ nhàng nhảy xuống, nhiệm vụ sẽ hoàn thành. Không có chuyện gì đơn giản hơn thế.”Ta ôm một tia hy vọng cuối cùng: “Ta c.h.ế.t ở thế giới này rồi, có thể hồi sinh ở thế giới thực không?”Hệ thống không chút cảm xúc đáp: “Không thể.”Ta: “Ồ, vậy ngươi nói chuyện với tổ tông nhà ngươi đi.”Hệ thống: ”?”
Ai quen ta đều biết—ta sợ c.h.ế.t nhất trên đời.
Từ khi có ký ức, ta đã mắc bệnh bạch cầu.
Nhưng ta vẫn kiên trì điều trị, thậm chí còn cầu thần bái Phật, chỉ mong có thể sống tiếp.
Có lẽ trời cao cảm động trước lòng thành của ta.
Dù không ban cho ta một mạng sống mới, nhưng lại cho ta xuyên không đến thế giới khác.
Thế giới ta xuyên vào là một quyển tiên hiệp nam chủ theo mô-típ hậu cung.
Thân phận của ta—là tiểu thư cành vàng lá ngọc của Nhị trưởng lão.
Từ nhỏ lớn lên bên nam chính Lâm Kinh Phong tại Thanh Phong Kiếm Phái, có thể xem là thanh mai trúc mã.
Cũng là người si mê hắn nhất trong vô số hồng nhan tri kỷ của hắn.
Lúc trước, nàng ta vì giúp Lâm Kinh Phong mà lén trộm vô số pháp bảo, đan dược từ cha ruột, thậm chí còn trì hoãn cả việc lên Trúc Cơ.
Sau này, khi cha mất, Thanh Phong Kiếm Phái xuống dốc, Lâm Kinh Phong lập tức gia nhập Vạn Kiếm Tông.
Nguyên chủ mất đi giá trị lợi dụng, chứng kiến Lâm Kinh Phong ngày càng lạnh nhạt với mình.
Tuyệt vọng cùng cực.
Vịt Bay Lạc Bầy
Nàng ta vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và trưởng lão Vạn Kiếm Tông.
“Chỉ cần rút được Đồ Nhiễm Kiếm, tu vi của ngươi sẽ đột phá, chắc chắn có thể đoạt quán quân trong đại hội tiên thử.”
“Nhưng Đồ Nhiễm Kiếm và ta thuộc tính tương khắc, ta thử nhiều lần đều vô dụng.”
“Cái này dễ thôi, chỉ cần dùng một nữ tu có linh căn thủy làm vật tế, cộng với tu vi của ngươi, là có thể cưỡng ép rút kiếm.”
Nguyên chủ nghe xong, không chút do dự quyết định lấy thân tế kiếm.
Thành công đạt được thành tựu c.h.ế.t sớm để trở thành bạch nguyệt quang.
Mà lúc này ta xuyên đến—chính là thời điểm ngay trước khi nàng ta nhảy xuống tế kiếm đài.
Hệ thống lạnh lùng nhắc nhở:
“Chỉ cần nhẹ nhàng nhảy xuống, nhiệm vụ sẽ hoàn thành. Không có chuyện gì đơn giản hơn thế.”
Ta ôm một tia hy vọng cuối cùng: “Ta c.h.ế.t ở thế giới này rồi, có thể hồi sinh ở thế giới thực không?”
Hệ thống không chút cảm xúc đáp: “Không thể.”
Ta: “Ồ, vậy ngươi nói chuyện với tổ tông nhà ngươi đi.”
Hệ thống: ”?”
Hãy Toả Sáng, Đừng Chỉ Được Chiếu RọiTác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngVừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”… Ai quen ta đều biết—ta sợ c.h.ế.t nhất trên đời.Từ khi có ký ức, ta đã mắc bệnh bạch cầu.Nhưng ta vẫn kiên trì điều trị, thậm chí còn cầu thần bái Phật, chỉ mong có thể sống tiếp.Có lẽ trời cao cảm động trước lòng thành của ta.Dù không ban cho ta một mạng sống mới, nhưng lại cho ta xuyên không đến thế giới khác.Thế giới ta xuyên vào là một quyển tiên hiệp nam chủ theo mô-típ hậu cung.Thân phận của ta—là tiểu thư cành vàng lá ngọc của Nhị trưởng lão.Từ nhỏ lớn lên bên nam chính Lâm Kinh Phong tại Thanh Phong Kiếm Phái, có thể xem là thanh mai trúc mã.Cũng là người si mê hắn nhất trong vô số hồng nhan tri kỷ của hắn.Lúc trước, nàng ta vì giúp Lâm Kinh Phong mà lén trộm vô số pháp bảo, đan dược từ cha ruột, thậm chí còn trì hoãn cả việc lên Trúc Cơ.Sau này, khi cha mất, Thanh Phong Kiếm Phái xuống dốc, Lâm Kinh Phong lập tức gia nhập Vạn Kiếm Tông.Nguyên chủ mất đi giá trị lợi dụng, chứng kiến Lâm Kinh Phong ngày càng lạnh nhạt với mình.Tuyệt vọng cùng cực.Vịt Bay Lạc BầyNàng ta vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và trưởng lão Vạn Kiếm Tông.“Chỉ cần rút được Đồ Nhiễm Kiếm, tu vi của ngươi sẽ đột phá, chắc chắn có thể đoạt quán quân trong đại hội tiên thử.” “Nhưng Đồ Nhiễm Kiếm và ta thuộc tính tương khắc, ta thử nhiều lần đều vô dụng.”“Cái này dễ thôi, chỉ cần dùng một nữ tu có linh căn thủy làm vật tế, cộng với tu vi của ngươi, là có thể cưỡng ép rút kiếm.”Nguyên chủ nghe xong, không chút do dự quyết định lấy thân tế kiếm.Thành công đạt được thành tựu c.h.ế.t sớm để trở thành bạch nguyệt quang.Mà lúc này ta xuyên đến—chính là thời điểm ngay trước khi nàng ta nhảy xuống tế kiếm đài.Hệ thống lạnh lùng nhắc nhở: “Chỉ cần nhẹ nhàng nhảy xuống, nhiệm vụ sẽ hoàn thành. Không có chuyện gì đơn giản hơn thế.”Ta ôm một tia hy vọng cuối cùng: “Ta c.h.ế.t ở thế giới này rồi, có thể hồi sinh ở thế giới thực không?”Hệ thống không chút cảm xúc đáp: “Không thể.”Ta: “Ồ, vậy ngươi nói chuyện với tổ tông nhà ngươi đi.”Hệ thống: ”?”