Vừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”…

Chương 18: Chương 18

Hãy Toả Sáng, Đừng Chỉ Được Chiếu RọiTác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngVừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”… “Thanh Phong Kiếm Phái, Thẩm Lê Uyên, khoan đã, ngươi nói là môn phái nào?!”Tu sĩ phụ trách ghi danh trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.Những tu sĩ đang đứng đợi ghi danh bên cạnh cũng lần lượt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Thanh Phong Kiếm Phái mà vẫn chưa giải tán sao?” “Nếu ta nhớ không lầm, bọn họ đã ba năm rồi không tham gia Đại hội Tiên Thí nữa rồi nhỉ.” “Chứ còn gì nữa. Từ sau khi thủ tịch đệ tử của họ là Lâm Kinh Phong chuyển sang Vạn Kiếm Tông, lại còn mang theo cả một đám đệ tử rời đi, Thanh Phong Kiếm Phái liền suy bại. Những đệ tử còn sót lại ấy hả? Đến cả một tu sĩ Trúc Cơ còn đánh không lại. Thật là mất mặt.” “Chậc, nói tới tên Lâm Kinh Phong đó, hình như mới mấy hôm trước vừa từ Kim Đan đột phá lên Nguyên Anh đúng không?” “Đúng vậy, nghe nói hắn trong mật cảnh Tiềm Uyên, luyện hóa không ít Kim Đan của yêu ma, tu vi tăng mạnh luôn đó.”Nghe tới đây, mí mắt ta giật giật.Giọng nói bất đắc dĩ của hệ thống vang lên trong đầu:“Ký chủ, ta đã nói rồi mà—Lâm Kinh Phong là nam chính của vị diện, sao có thể dễ dàng c.h.ế.t được? Càng không g.i.ế.c c.h.ế.t được, hắn sẽ càng mạnh hơn thôi.”Ta nhàn nhạt: “Ờ.”Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.Bên ta còn đang bàn về Lâm Kinh Phong, thì một khắc sau, hắn đã xuất hiện ở điểm ghi danh.Ánh mắt hai ta giao nhau, chỉ trong chớp mắt, tựa như có vô số tia lửa tóe lên trong không khí.Lâm Kinh Phong lên tiếng trước, đánh giá ta từ trên xuống dưới:Vịt Bay Lạc Bầy“A Uyên, năm xưa đúng là ta suýt hại c.h.ế.t muội, nhưng muội cũng đã kéo ta vào rừng Mê Chướng, lại còn g.i.ế.c c.h.ế.t Dao Dao. Tính ra thì chúng ta cũng coi như huề rồi. Đại hội Tiên Thí lần tới, ta nhất định sẽ không nương tay nữa.”Cái lời này… ta quen lắm.Lại là cái kiểu xưng chính đạo, bày ra vẻ cao thượng, giả nhân giả nghĩa ấy.Người ngoài nghe được, thể nào cũng phải xuýt xoa:“Anh hùng nghĩa khí!”“Không hổ là cường giả, tấm lòng bao dung rộng lớn!”Quả nhiên, ánh mắt của những tu sĩ xung quanh nhìn ta đã bắt đầu mang theo vẻ khinh thường.Thất sư tỷ, người căm thù Lâm Kinh Phong nhất, gần như muốn lao lên xé xác hắn:“Súc sinh! Ngươi mà cũng mở miệng nói ‘coi như huề’ được à?!”Tam sư huynh vội vã giữ chặt nàng:“Bình tĩnh, bình tĩnh! Chúng ta hiện tại vẫn chưa phải đối thủ của hắn đâu! Tiểu sư muội, muội mau khuyên sư tỷ đi!”Hắn vừa dứt lời, cả hai người liền đồng loạt quay đầu lại—Rồi kinh hồn bạt vía phát hiện ra:Ta đang xách Đồ Nhiễm Kiếm, c.h.é.m thẳng về phía cổ Lâm Kinh Phong!Mọi người:”…Ê khoan đã, rốt cuộc là ai khuyên ai hả?!”

“Thanh Phong Kiếm Phái, Thẩm Lê Uyên, khoan đã, ngươi nói là môn phái nào?!”

Tu sĩ phụ trách ghi danh trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Những tu sĩ đang đứng đợi ghi danh bên cạnh cũng lần lượt lộ ra vẻ kinh ngạc:

 “Thanh Phong Kiếm Phái mà vẫn chưa giải tán sao?”

 “Nếu ta nhớ không lầm, bọn họ đã ba năm rồi không tham gia Đại hội Tiên Thí nữa rồi nhỉ.”

 “Chứ còn gì nữa. Từ sau khi thủ tịch đệ tử của họ là Lâm Kinh Phong chuyển sang Vạn Kiếm Tông, lại còn mang theo cả một đám đệ tử rời đi, Thanh Phong Kiếm Phái liền suy bại. Những đệ tử còn sót lại ấy hả? Đến cả một tu sĩ Trúc Cơ còn đánh không lại. Thật là mất mặt.”

 “Chậc, nói tới tên Lâm Kinh Phong đó, hình như mới mấy hôm trước vừa từ Kim Đan đột phá lên Nguyên Anh đúng không?”

 “Đúng vậy, nghe nói hắn trong mật cảnh Tiềm Uyên, luyện hóa không ít Kim Đan của yêu ma, tu vi tăng mạnh luôn đó.”

Nghe tới đây, mí mắt ta giật giật.

Giọng nói bất đắc dĩ của hệ thống vang lên trong đầu:

“Ký chủ, ta đã nói rồi mà—Lâm Kinh Phong là nam chính của vị diện, sao có thể dễ dàng c.h.ế.t được? Càng không g.i.ế.c c.h.ế.t được, hắn sẽ càng mạnh hơn thôi.”

Ta nhàn nhạt: “Ờ.”

Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Bên ta còn đang bàn về Lâm Kinh Phong, thì một khắc sau, hắn đã xuất hiện ở điểm ghi danh.

Ánh mắt hai ta giao nhau, chỉ trong chớp mắt, tựa như có vô số tia lửa tóe lên trong không khí.

Lâm Kinh Phong lên tiếng trước, đánh giá ta từ trên xuống dưới:

Vịt Bay Lạc Bầy

“A Uyên, năm xưa đúng là ta suýt hại c.h.ế.t muội, nhưng muội cũng đã kéo ta vào rừng Mê Chướng, lại còn g.i.ế.c c.h.ế.t Dao Dao. Tính ra thì chúng ta cũng coi như huề rồi. Đại hội Tiên Thí lần tới, ta nhất định sẽ không nương tay nữa.”

Cái lời này… ta quen lắm.

Lại là cái kiểu xưng chính đạo, bày ra vẻ cao thượng, giả nhân giả nghĩa ấy.

Người ngoài nghe được, thể nào cũng phải xuýt xoa:

“Anh hùng nghĩa khí!”

“Không hổ là cường giả, tấm lòng bao dung rộng lớn!”

Quả nhiên, ánh mắt của những tu sĩ xung quanh nhìn ta đã bắt đầu mang theo vẻ khinh thường.

Thất sư tỷ, người căm thù Lâm Kinh Phong nhất, gần như muốn lao lên xé xác hắn:

“Súc sinh! Ngươi mà cũng mở miệng nói ‘coi như huề’ được à?!”

Tam sư huynh vội vã giữ chặt nàng:

“Bình tĩnh, bình tĩnh! Chúng ta hiện tại vẫn chưa phải đối thủ của hắn đâu! Tiểu sư muội, muội mau khuyên sư tỷ đi!”

Hắn vừa dứt lời, cả hai người liền đồng loạt quay đầu lại—

Rồi kinh hồn bạt vía phát hiện ra:

Ta đang xách Đồ Nhiễm Kiếm, c.h.é.m thẳng về phía cổ Lâm Kinh Phong!

Mọi người:

”…Ê khoan đã, rốt cuộc là ai khuyên ai hả?!”

Hãy Toả Sáng, Đừng Chỉ Được Chiếu RọiTác giả: Xuân Nhật Ức NhạcTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngVừa mở mắt ra, ta liền nhìn thấy dung nham cuồn cuộn khắp nơi. Hơi nóng hừng hực phả vào mặt, như thể muốn thiêu cháy da thịt ta. Phía sau, vô số tu sĩ khoác bạch bào vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một thanh niên khoanh tay đứng thẳng, khuôn mặt đầy vẻ bi thương: “A Uyên, sao nàng phải làm đến mức này vì ta?” Bên cạnh hắn, một thiếu nữ vận váy hồng bĩu môi khinh thường: “Kinh Phong, với tu vi của nàng ta, căn bản không xứng với huynh. Được dùng làm vật tế để nhuốm m.á.u kiếm của huynh, cũng xem như là phúc phận rồi.” Những tu sĩ còn lại cũng đồng loạt hùa theo: “Đúng vậy, đường đường là nữ nhi của Nhị trưởng lão, lại chẳng chịu tu luyện, nay đã mười tám tuổi mà còn chưa Trúc Cơ, c.h.ế.t quách đi cho rồi!” “Thẩm Lê Uyên, mau nhảy xuống đi, còn chần chừ gì nữa!” Ánh mắt bọn họ sắc như dao, hệt như hổ rình mồi, chỉ chực ta lập tức nhảy xuống. Cảnh tượng trước mắt khiến ta sợ đến suýt tè ra quần. Ta vội vàng gọi hệ thống trong đầu, hoảng loạn hỏi: “Mới xuyên qua đã phải c.h.ế.t rồi sao?”… “Thanh Phong Kiếm Phái, Thẩm Lê Uyên, khoan đã, ngươi nói là môn phái nào?!”Tu sĩ phụ trách ghi danh trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.Những tu sĩ đang đứng đợi ghi danh bên cạnh cũng lần lượt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Thanh Phong Kiếm Phái mà vẫn chưa giải tán sao?” “Nếu ta nhớ không lầm, bọn họ đã ba năm rồi không tham gia Đại hội Tiên Thí nữa rồi nhỉ.” “Chứ còn gì nữa. Từ sau khi thủ tịch đệ tử của họ là Lâm Kinh Phong chuyển sang Vạn Kiếm Tông, lại còn mang theo cả một đám đệ tử rời đi, Thanh Phong Kiếm Phái liền suy bại. Những đệ tử còn sót lại ấy hả? Đến cả một tu sĩ Trúc Cơ còn đánh không lại. Thật là mất mặt.” “Chậc, nói tới tên Lâm Kinh Phong đó, hình như mới mấy hôm trước vừa từ Kim Đan đột phá lên Nguyên Anh đúng không?” “Đúng vậy, nghe nói hắn trong mật cảnh Tiềm Uyên, luyện hóa không ít Kim Đan của yêu ma, tu vi tăng mạnh luôn đó.”Nghe tới đây, mí mắt ta giật giật.Giọng nói bất đắc dĩ của hệ thống vang lên trong đầu:“Ký chủ, ta đã nói rồi mà—Lâm Kinh Phong là nam chính của vị diện, sao có thể dễ dàng c.h.ế.t được? Càng không g.i.ế.c c.h.ế.t được, hắn sẽ càng mạnh hơn thôi.”Ta nhàn nhạt: “Ờ.”Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.Bên ta còn đang bàn về Lâm Kinh Phong, thì một khắc sau, hắn đã xuất hiện ở điểm ghi danh.Ánh mắt hai ta giao nhau, chỉ trong chớp mắt, tựa như có vô số tia lửa tóe lên trong không khí.Lâm Kinh Phong lên tiếng trước, đánh giá ta từ trên xuống dưới:Vịt Bay Lạc Bầy“A Uyên, năm xưa đúng là ta suýt hại c.h.ế.t muội, nhưng muội cũng đã kéo ta vào rừng Mê Chướng, lại còn g.i.ế.c c.h.ế.t Dao Dao. Tính ra thì chúng ta cũng coi như huề rồi. Đại hội Tiên Thí lần tới, ta nhất định sẽ không nương tay nữa.”Cái lời này… ta quen lắm.Lại là cái kiểu xưng chính đạo, bày ra vẻ cao thượng, giả nhân giả nghĩa ấy.Người ngoài nghe được, thể nào cũng phải xuýt xoa:“Anh hùng nghĩa khí!”“Không hổ là cường giả, tấm lòng bao dung rộng lớn!”Quả nhiên, ánh mắt của những tu sĩ xung quanh nhìn ta đã bắt đầu mang theo vẻ khinh thường.Thất sư tỷ, người căm thù Lâm Kinh Phong nhất, gần như muốn lao lên xé xác hắn:“Súc sinh! Ngươi mà cũng mở miệng nói ‘coi như huề’ được à?!”Tam sư huynh vội vã giữ chặt nàng:“Bình tĩnh, bình tĩnh! Chúng ta hiện tại vẫn chưa phải đối thủ của hắn đâu! Tiểu sư muội, muội mau khuyên sư tỷ đi!”Hắn vừa dứt lời, cả hai người liền đồng loạt quay đầu lại—Rồi kinh hồn bạt vía phát hiện ra:Ta đang xách Đồ Nhiễm Kiếm, c.h.é.m thẳng về phía cổ Lâm Kinh Phong!Mọi người:”…Ê khoan đã, rốt cuộc là ai khuyên ai hả?!”

Chương 18: Chương 18