Ta không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở…
Chương 2: Chương 2
Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Đêm trước đó là Nguyên Tiêu.Ta mặc y phục cung nữ trốn ra cung dạo hội hoa đăng, nhất thời bị sự náo nhiệt và thú vị trên phố làm cho quên cả thời gian.Đến khi ta hồi cung đi ngang qua Ngự Hoa Viên, bất ngờ bị Triệu Huyên từ đâu xông ra kéo vào trong sơn giả.“Giúp ta.”Hắn lúc đó nắm chặt vai ta cầu khẩn, trên mặt ửng đỏ đổ mồ hôi, cổ họng đau đớn gân xanh nổi rõ.Ta vội nói: “Đừng hoảng, ta đi tìm thái y!”Chưa kịp bước chân thứ hai, Triệu Huyên đã ấn ta lên vách đá, cúi đầu hôn xuống.Ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi giãy giụa, nhưng hắn chỉ dùng một tay dễ dàng giữ chặt hai cổ tay ta, giơ cao l3n đỉnh đầu.“Cứu ——!”Trong lúc tuyệt vọng, ta nghe thấy tiếng bước chân đến gần, lập tức kêu cứu. Nhưng vừa thốt ra một tiếng liền bị Triệu Huyên bịt miệng lại.Hắn cất giọng khàn khàn: “Ta bị hạ dược, nếu ngươi chịu cứu giúp, ngày sau ta nhất định nghênh ngươi vào cửa.”Ta không chịu.Nhưng đã quá muộn, tiếng bước chân xa dần, dược hiệu của Triệu Huyên đã phát tác hoàn toàn, hắn mất hết lý trí.Ta chưa từng thấy Cửu hoàng huynh như vậy bao giờ, ngày thường hắn luôn luôn y quan chỉnh tề, hung ác nham hiểm đầy uy áp.Vây cánh sợ hắn, trăm quan kính hắn.Hắn cũng không bao giờ biểu lộ hỉ nộ, dù đang thịnh nộ cũng có thể nở nụ cười dịu dàng. Ngay cả những nô tài hầu hạ bên cạnh nhiều năm cũng không thể hoàn toàn hiểu rõ sở thích của hắn.Nhưng lúc này, y phục hắn xộc xệch, hung hãn bức người.Hệt như dã thú trong rừng, hận không thể nghiền xương ta nuốt vào bụng, tham lam hết lần này đến lần khác cướp đoạt.“Ngươi so với thứ thuốc này còn khiến lòng ta loạn hơn.”Khi kết thúc, Triệu Huyên ghé vào tai ta nói nhỏ, rồi lại cắn một cái vào cổ ta.Lúc hắn sức cùng lực kiệt nghỉ ngơi, ta không kịp để ý đôi chân run rẩy, vội vàng mặc quần áo rồi vừa lăn vừa bò trốn đi.Hai ngày sau đó, ta không bước chân ra khỏi Tà Nguyệt Điện, sợ Triệu Huyên tỉnh lại sẽ phát hiện người đêm đó là ta.Rốt cuộc, cả cung đều cho rằng ta là Thập Nhị hoàng tử.Không ai biết, ta là nữ nhi.
Đêm trước đó là Nguyên Tiêu.
Ta mặc y phục cung nữ trốn ra cung dạo hội hoa đăng, nhất thời bị sự náo nhiệt và thú vị trên phố làm cho quên cả thời gian.
Đến khi ta hồi cung đi ngang qua Ngự Hoa Viên, bất ngờ bị Triệu Huyên từ đâu xông ra kéo vào trong sơn giả.
“Giúp ta.”
Hắn lúc đó nắm chặt vai ta cầu khẩn, trên mặt ửng đỏ đổ mồ hôi, cổ họng đau đớn gân xanh nổi rõ.
Ta vội nói: “Đừng hoảng, ta đi tìm thái y!”
Chưa kịp bước chân thứ hai, Triệu Huyên đã ấn ta lên vách đá, cúi đầu hôn xuống.
Ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi giãy giụa, nhưng hắn chỉ dùng một tay dễ dàng giữ chặt hai cổ tay ta, giơ cao l3n đỉnh đầu.
“Cứu ——!”
Trong lúc tuyệt vọng, ta nghe thấy tiếng bước chân đến gần, lập tức kêu cứu. Nhưng vừa thốt ra một tiếng liền bị Triệu Huyên bịt miệng lại.
Hắn cất giọng khàn khàn: “Ta bị hạ dược, nếu ngươi chịu cứu giúp, ngày sau ta nhất định nghênh ngươi vào cửa.”
Ta không chịu.
Nhưng đã quá muộn, tiếng bước chân xa dần, dược hiệu của Triệu Huyên đã phát tác hoàn toàn, hắn mất hết lý trí.
Ta chưa từng thấy Cửu hoàng huynh như vậy bao giờ, ngày thường hắn luôn luôn y quan chỉnh tề, hung ác nham hiểm đầy uy áp.
Vây cánh sợ hắn, trăm quan kính hắn.
Hắn cũng không bao giờ biểu lộ hỉ nộ, dù đang thịnh nộ cũng có thể nở nụ cười dịu dàng. Ngay cả những nô tài hầu hạ bên cạnh nhiều năm cũng không thể hoàn toàn hiểu rõ sở thích của hắn.
Nhưng lúc này, y phục hắn xộc xệch, hung hãn bức người.
Hệt như dã thú trong rừng, hận không thể nghiền xương ta nuốt vào bụng, tham lam hết lần này đến lần khác cướp đoạt.
“Ngươi so với thứ thuốc này còn khiến lòng ta loạn hơn.”
Khi kết thúc, Triệu Huyên ghé vào tai ta nói nhỏ, rồi lại cắn một cái vào cổ ta.
Lúc hắn sức cùng lực kiệt nghỉ ngơi, ta không kịp để ý đôi chân run rẩy, vội vàng mặc quần áo rồi vừa lăn vừa bò trốn đi.
Hai ngày sau đó, ta không bước chân ra khỏi Tà Nguyệt Điện, sợ Triệu Huyên tỉnh lại sẽ phát hiện người đêm đó là ta.
Rốt cuộc, cả cung đều cho rằng ta là Thập Nhị hoàng tử.
Không ai biết, ta là nữ nhi.
Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Đêm trước đó là Nguyên Tiêu.Ta mặc y phục cung nữ trốn ra cung dạo hội hoa đăng, nhất thời bị sự náo nhiệt và thú vị trên phố làm cho quên cả thời gian.Đến khi ta hồi cung đi ngang qua Ngự Hoa Viên, bất ngờ bị Triệu Huyên từ đâu xông ra kéo vào trong sơn giả.“Giúp ta.”Hắn lúc đó nắm chặt vai ta cầu khẩn, trên mặt ửng đỏ đổ mồ hôi, cổ họng đau đớn gân xanh nổi rõ.Ta vội nói: “Đừng hoảng, ta đi tìm thái y!”Chưa kịp bước chân thứ hai, Triệu Huyên đã ấn ta lên vách đá, cúi đầu hôn xuống.Ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi giãy giụa, nhưng hắn chỉ dùng một tay dễ dàng giữ chặt hai cổ tay ta, giơ cao l3n đỉnh đầu.“Cứu ——!”Trong lúc tuyệt vọng, ta nghe thấy tiếng bước chân đến gần, lập tức kêu cứu. Nhưng vừa thốt ra một tiếng liền bị Triệu Huyên bịt miệng lại.Hắn cất giọng khàn khàn: “Ta bị hạ dược, nếu ngươi chịu cứu giúp, ngày sau ta nhất định nghênh ngươi vào cửa.”Ta không chịu.Nhưng đã quá muộn, tiếng bước chân xa dần, dược hiệu của Triệu Huyên đã phát tác hoàn toàn, hắn mất hết lý trí.Ta chưa từng thấy Cửu hoàng huynh như vậy bao giờ, ngày thường hắn luôn luôn y quan chỉnh tề, hung ác nham hiểm đầy uy áp.Vây cánh sợ hắn, trăm quan kính hắn.Hắn cũng không bao giờ biểu lộ hỉ nộ, dù đang thịnh nộ cũng có thể nở nụ cười dịu dàng. Ngay cả những nô tài hầu hạ bên cạnh nhiều năm cũng không thể hoàn toàn hiểu rõ sở thích của hắn.Nhưng lúc này, y phục hắn xộc xệch, hung hãn bức người.Hệt như dã thú trong rừng, hận không thể nghiền xương ta nuốt vào bụng, tham lam hết lần này đến lần khác cướp đoạt.“Ngươi so với thứ thuốc này còn khiến lòng ta loạn hơn.”Khi kết thúc, Triệu Huyên ghé vào tai ta nói nhỏ, rồi lại cắn một cái vào cổ ta.Lúc hắn sức cùng lực kiệt nghỉ ngơi, ta không kịp để ý đôi chân run rẩy, vội vàng mặc quần áo rồi vừa lăn vừa bò trốn đi.Hai ngày sau đó, ta không bước chân ra khỏi Tà Nguyệt Điện, sợ Triệu Huyên tỉnh lại sẽ phát hiện người đêm đó là ta.Rốt cuộc, cả cung đều cho rằng ta là Thập Nhị hoàng tử.Không ai biết, ta là nữ nhi.