Tác giả:

Ta không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở…

Chương 5: Chương 5

Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Ta đứng ngoài cửa sổ chứng kiến cảnh tượng ấy, như bị dội một gáo nước lạnh tỉnh cả người.“Ồ?”Triệu Huyên tiến về phía nàng, ngón tay trượt qua cổ trắng ngần của nàng, chợt siết chặt lại, bóp nghẹt, “Ta nhớ rồi, ngươi là tì nữ của Thập Nhị. Muốn tính kế ta, ít nhất cũng phải phái người có chút nhan sắc chứ.”“Ta không phải…”Bạch Chỉ kinh hoàng lắc đầu, khi sắp nghẹt thở thì Triệu Huyên lại buông tay.Nàng run rẩy quỳ xuống đất khóc lóc cầu xin: “Nô tì không phải mật thám phái đến, chỉ là tương tư điện hạ đã lâu, mới dám to gan mạo muội cầu ân sủng.”“Sao ngươi biết chuyện dấu răng?”Triệu Huyên không tin lý do thoái thác này, nhưng lại rất chuẩn xác tìm ra điểm mấu chốt.Thấy Bạch Chỉ khóc không nói, Triệu Huyên trực tiếp rút thanh trường kiếm treo trên tường ra, “Kiên nhẫn của ta không tốt đâu.”“Cửu ca!”Ta lớn tiếng kêu lên, lảo đảo xông vào phòng.Bạch Chỉ lập tức rụt cổ lại như gặp quỷ, ta cười gượng với Triệu Huyên: “Tì nữ động lòng phàm cũng không phải chuyện lớn, xin ngài đại nhân đại lượng, tha cho nàng, ta sẽ đưa về nghiêm trị.”Nói xong, ta liếc mắt ra hiệu cho Bạch Chỉ.Sau đó lập tức dùng cả tay chân bò ra ngoài, nhưng lại bị hộ vệ ngoài cửa chặn lại, "Ầm" một tiếng đóng chặt cửa.Ta thầm kêu không ổn, dư quang thấy hàn quang lóe lên, mũi kiếm của Triệu Huyên trực tiếp vạch rách hai má Bạch Chỉ.Cắt đứt một nửa sợi tóc.Triệu Huyên cười nói: “Hoàng huynh lòng dạ hẹp hòi, lại càng muốn tính toán.”Nói xong, đôi mắt phượng khẽ liếc, kiếm chỉ vào Bạch Chỉ, “Không nói rõ ràng, liền phải chết.”Bạch Chỉ hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống.“Bạch Chỉ!”Lòng ta hoảng hốt nhìn theo nàng, tính toán đánh thức lương tri của nàng: “Ta và ngươi cùng nhau lớn lên, ta chưa bao giờ đối xử tệ bạc với ngươi, ngươi nếu có uất ức gì có thể nói hết cho ta.”Năm đó, chính ta đã cứu nàng từ dưới bụi mận gai của ma ma giặt áo.Ngoài Ninh phi ra, chỉ có nàng và Chu ma ma là thân thiết và trung thành nhất với ta, nhưng bây giờ nàng lại phản bội ta.Bạch Chỉ chỉ thẳng vào ta, “Người cùng điện hạ ở ngự hoa viên đêm đó, là Thập Nhị điện hạ!”Lần này đến lượt Triệu Huyên kinh hãi.Hắn không dám tin nhíu mày, nhìn ta từ trên xuống dưới, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.“Cửu điện hạ cứ thoải mái nghiệm chứng.”Bạch Chỉ vì sống, dứt khoát chơi tới cùng.Triệu Huyên nghe vậy chậm rãi tiến lại gần, ta liền lùi lại mấy bước, vướng chân suýt ngã: “Cửu ca đừng giận, chuyện này xảy ra giữa nam nhi xác thực khó mở lời, nhưng chỉ cần không nói toạc ra thì coi như không có gì.”Chưa đợi ta ngụy biện xong, trường kiếm đã nhắm thẳng vào ta chém xuống, tiếng vải rách vang lên, vạt áo trước ngực bị xẻ toạc.Băng vải quấn ngực lọt vào mắt hắn, Triệu Huyên trợn mắt nhìn ta, giọng run rẩy: “Ngươi là nữ tử?”Toang thật rồi!Ta vội bịt vạt áo, nghiến răng nói: “Phải thì sao, vấy bẩn thân muội muội là trái luân thường đạo lí, chuyện này truyền ra huynh đừng hòng tranh đoạt hoàng vị!”Triệu Huyên trừng mắt, tay cầm kiếm run rẩy.Trong lòng ta thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ dùng chuyện này để uy h**p hắn cũng là một biện pháp hay.Bạch Chỉ vì muốn sống, bò lên phía trước nói: “Cửu điện hạ đừng nghe lời xằng bậy của nàng, nàng không phải huyết mạch hoàng thất!”“Ngươi câm miệng!”Ta không nhịn được nhào tới tát cho nàng một cái, mắt đỏ ngầu giận dữ quát: “Rốt cuộc ta bạc đãi ngươi chỗ nào, mà muốn hại ta như vậy!”Triệu Huyên một tay nhấc Bạch Chỉ lên, “Nói hết những gì ngươi biết ra, ta sẽ trọng thưởng.”Bạch Chỉ bừng lên hy vọng, không chút kiêng dè đem tất cả những gì mình biết nói ra hết.Đầu ta đau như muốn nứt ra, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.Ngay cả vết thương ở mông cũng không còn cảm thấy đau, chỉ có tiếng ù ù vang vọng bên tai.Bạch Chỉ nói: “Ta muốn được vào phủ Cửu điện hạ, dù chỉ là thiếp.”Cuối cùng ta cũng hiểu ra.Nàng cảm thấy Triệu Huyên có khả năng đoạt vị cao nhất, bây giờ làm thiếp, đợi hắn xưng đế thế nào cũng là một phi tần.Nàng không bao giờ cam tâm làm kẻ hầu hạ.Triệu Huyên trầm mặc rất lâu rồi đột nhiên bật cười khẽ, vẻ mặt vừa tự giễu vừa bất đắc dĩ.“Thập Nhị à.”Hắn chế giễu nói: “Đây chính là cái kết cục của việc cho chó ăn quá no.”Ta cúi đầu, cạn lời.Ngoài phòng lúc này truyền đến tiếng ồn ào, là Đức phi đến.Ta tuyệt vọng chờ đợi Triệu Huyên công bố chuyện này ra ngoài, tứ chi bủn rủn bắt đầu run rẩy ngứa ngáy.

Ta đứng ngoài cửa sổ chứng kiến cảnh tượng ấy, như bị dội một gáo nước lạnh tỉnh cả người.

“Ồ?”

Triệu Huyên tiến về phía nàng, ngón tay trượt qua cổ trắng ngần của nàng, chợt siết chặt lại, bóp nghẹt, “Ta nhớ rồi, ngươi là tì nữ của Thập Nhị. Muốn tính kế ta, ít nhất cũng phải phái người có chút nhan sắc chứ.”

“Ta không phải…”

Bạch Chỉ kinh hoàng lắc đầu, khi sắp nghẹt thở thì Triệu Huyên lại buông tay.

Nàng run rẩy quỳ xuống đất khóc lóc cầu xin: “Nô tì không phải mật thám phái đến, chỉ là tương tư điện hạ đã lâu, mới dám to gan mạo muội cầu ân sủng.”

“Sao ngươi biết chuyện dấu răng?”

Triệu Huyên không tin lý do thoái thác này, nhưng lại rất chuẩn xác tìm ra điểm mấu chốt.

Thấy Bạch Chỉ khóc không nói, Triệu Huyên trực tiếp rút thanh trường kiếm treo trên tường ra, “Kiên nhẫn của ta không tốt đâu.”

“Cửu ca!”

Ta lớn tiếng kêu lên, lảo đảo xông vào phòng.

Bạch Chỉ lập tức rụt cổ lại như gặp quỷ, ta cười gượng với Triệu Huyên: “Tì nữ động lòng phàm cũng không phải chuyện lớn, xin ngài đại nhân đại lượng, tha cho nàng, ta sẽ đưa về nghiêm trị.”

Nói xong, ta liếc mắt ra hiệu cho Bạch Chỉ.

Sau đó lập tức dùng cả tay chân bò ra ngoài, nhưng lại bị hộ vệ ngoài cửa chặn lại, "Ầm" một tiếng đóng chặt cửa.

Ta thầm kêu không ổn, dư quang thấy hàn quang lóe lên, mũi kiếm của Triệu Huyên trực tiếp vạch rách hai má Bạch Chỉ.

Cắt đứt một nửa sợi tóc.

Triệu Huyên cười nói: “Hoàng huynh lòng dạ hẹp hòi, lại càng muốn tính toán.”

Nói xong, đôi mắt phượng khẽ liếc, kiếm chỉ vào Bạch Chỉ, “Không nói rõ ràng, liền phải chết.”

Bạch Chỉ hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống.

“Bạch Chỉ!”

Lòng ta hoảng hốt nhìn theo nàng, tính toán đánh thức lương tri của nàng: “Ta và ngươi cùng nhau lớn lên, ta chưa bao giờ đối xử tệ bạc với ngươi, ngươi nếu có uất ức gì có thể nói hết cho ta.”

Năm đó, chính ta đã cứu nàng từ dưới bụi mận gai của ma ma giặt áo.

Ngoài Ninh phi ra, chỉ có nàng và Chu ma ma là thân thiết và trung thành nhất với ta, nhưng bây giờ nàng lại phản bội ta.

Bạch Chỉ chỉ thẳng vào ta, “Người cùng điện hạ ở ngự hoa viên đêm đó, là Thập Nhị điện hạ!”

Lần này đến lượt Triệu Huyên kinh hãi.

Hắn không dám tin nhíu mày, nhìn ta từ trên xuống dưới, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.

“Cửu điện hạ cứ thoải mái nghiệm chứng.”

Bạch Chỉ vì sống, dứt khoát chơi tới cùng.

Triệu Huyên nghe vậy chậm rãi tiến lại gần, ta liền lùi lại mấy bước, vướng chân suýt ngã: “Cửu ca đừng giận, chuyện này xảy ra giữa nam nhi xác thực khó mở lời, nhưng chỉ cần không nói toạc ra thì coi như không có gì.”

Chưa đợi ta ngụy biện xong, trường kiếm đã nhắm thẳng vào ta chém xuống, tiếng vải rách vang lên, vạt áo trước ngực bị xẻ toạc.

Băng vải quấn ngực lọt vào mắt hắn, Triệu Huyên trợn mắt nhìn ta, giọng run rẩy: “Ngươi là nữ tử?”

Toang thật rồi!

Ta vội bịt vạt áo, nghiến răng nói: “Phải thì sao, vấy bẩn thân muội muội là trái luân thường đạo lí, chuyện này truyền ra huynh đừng hòng tranh đoạt hoàng vị!”

Triệu Huyên trừng mắt, tay cầm kiếm run rẩy.

Trong lòng ta thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ dùng chuyện này để uy h**p hắn cũng là một biện pháp hay.

Bạch Chỉ vì muốn sống, bò lên phía trước nói: “Cửu điện hạ đừng nghe lời xằng bậy của nàng, nàng không phải huyết mạch hoàng thất!”

“Ngươi câm miệng!”

Ta không nhịn được nhào tới tát cho nàng một cái, mắt đỏ ngầu giận dữ quát: “Rốt cuộc ta bạc đãi ngươi chỗ nào, mà muốn hại ta như vậy!”

Triệu Huyên một tay nhấc Bạch Chỉ lên, “Nói hết những gì ngươi biết ra, ta sẽ trọng thưởng.”

Bạch Chỉ bừng lên hy vọng, không chút kiêng dè đem tất cả những gì mình biết nói ra hết.

Đầu ta đau như muốn nứt ra, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.

Ngay cả vết thương ở mông cũng không còn cảm thấy đau, chỉ có tiếng ù ù vang vọng bên tai.

Bạch Chỉ nói: “Ta muốn được vào phủ Cửu điện hạ, dù chỉ là thiếp.”

Cuối cùng ta cũng hiểu ra.

Nàng cảm thấy Triệu Huyên có khả năng đoạt vị cao nhất, bây giờ làm thiếp, đợi hắn xưng đế thế nào cũng là một phi tần.

Nàng không bao giờ cam tâm làm kẻ hầu hạ.

Triệu Huyên trầm mặc rất lâu rồi đột nhiên bật cười khẽ, vẻ mặt vừa tự giễu vừa bất đắc dĩ.

“Thập Nhị à.”

Hắn chế giễu nói: “Đây chính là cái kết cục của việc cho chó ăn quá no.”

Ta cúi đầu, cạn lời.

Ngoài phòng lúc này truyền đến tiếng ồn ào, là Đức phi đến.

Ta tuyệt vọng chờ đợi Triệu Huyên công bố chuyện này ra ngoài, tứ chi bủn rủn bắt đầu run rẩy ngứa ngáy.

Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Ta đứng ngoài cửa sổ chứng kiến cảnh tượng ấy, như bị dội một gáo nước lạnh tỉnh cả người.“Ồ?”Triệu Huyên tiến về phía nàng, ngón tay trượt qua cổ trắng ngần của nàng, chợt siết chặt lại, bóp nghẹt, “Ta nhớ rồi, ngươi là tì nữ của Thập Nhị. Muốn tính kế ta, ít nhất cũng phải phái người có chút nhan sắc chứ.”“Ta không phải…”Bạch Chỉ kinh hoàng lắc đầu, khi sắp nghẹt thở thì Triệu Huyên lại buông tay.Nàng run rẩy quỳ xuống đất khóc lóc cầu xin: “Nô tì không phải mật thám phái đến, chỉ là tương tư điện hạ đã lâu, mới dám to gan mạo muội cầu ân sủng.”“Sao ngươi biết chuyện dấu răng?”Triệu Huyên không tin lý do thoái thác này, nhưng lại rất chuẩn xác tìm ra điểm mấu chốt.Thấy Bạch Chỉ khóc không nói, Triệu Huyên trực tiếp rút thanh trường kiếm treo trên tường ra, “Kiên nhẫn của ta không tốt đâu.”“Cửu ca!”Ta lớn tiếng kêu lên, lảo đảo xông vào phòng.Bạch Chỉ lập tức rụt cổ lại như gặp quỷ, ta cười gượng với Triệu Huyên: “Tì nữ động lòng phàm cũng không phải chuyện lớn, xin ngài đại nhân đại lượng, tha cho nàng, ta sẽ đưa về nghiêm trị.”Nói xong, ta liếc mắt ra hiệu cho Bạch Chỉ.Sau đó lập tức dùng cả tay chân bò ra ngoài, nhưng lại bị hộ vệ ngoài cửa chặn lại, "Ầm" một tiếng đóng chặt cửa.Ta thầm kêu không ổn, dư quang thấy hàn quang lóe lên, mũi kiếm của Triệu Huyên trực tiếp vạch rách hai má Bạch Chỉ.Cắt đứt một nửa sợi tóc.Triệu Huyên cười nói: “Hoàng huynh lòng dạ hẹp hòi, lại càng muốn tính toán.”Nói xong, đôi mắt phượng khẽ liếc, kiếm chỉ vào Bạch Chỉ, “Không nói rõ ràng, liền phải chết.”Bạch Chỉ hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống.“Bạch Chỉ!”Lòng ta hoảng hốt nhìn theo nàng, tính toán đánh thức lương tri của nàng: “Ta và ngươi cùng nhau lớn lên, ta chưa bao giờ đối xử tệ bạc với ngươi, ngươi nếu có uất ức gì có thể nói hết cho ta.”Năm đó, chính ta đã cứu nàng từ dưới bụi mận gai của ma ma giặt áo.Ngoài Ninh phi ra, chỉ có nàng và Chu ma ma là thân thiết và trung thành nhất với ta, nhưng bây giờ nàng lại phản bội ta.Bạch Chỉ chỉ thẳng vào ta, “Người cùng điện hạ ở ngự hoa viên đêm đó, là Thập Nhị điện hạ!”Lần này đến lượt Triệu Huyên kinh hãi.Hắn không dám tin nhíu mày, nhìn ta từ trên xuống dưới, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.“Cửu điện hạ cứ thoải mái nghiệm chứng.”Bạch Chỉ vì sống, dứt khoát chơi tới cùng.Triệu Huyên nghe vậy chậm rãi tiến lại gần, ta liền lùi lại mấy bước, vướng chân suýt ngã: “Cửu ca đừng giận, chuyện này xảy ra giữa nam nhi xác thực khó mở lời, nhưng chỉ cần không nói toạc ra thì coi như không có gì.”Chưa đợi ta ngụy biện xong, trường kiếm đã nhắm thẳng vào ta chém xuống, tiếng vải rách vang lên, vạt áo trước ngực bị xẻ toạc.Băng vải quấn ngực lọt vào mắt hắn, Triệu Huyên trợn mắt nhìn ta, giọng run rẩy: “Ngươi là nữ tử?”Toang thật rồi!Ta vội bịt vạt áo, nghiến răng nói: “Phải thì sao, vấy bẩn thân muội muội là trái luân thường đạo lí, chuyện này truyền ra huynh đừng hòng tranh đoạt hoàng vị!”Triệu Huyên trừng mắt, tay cầm kiếm run rẩy.Trong lòng ta thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ dùng chuyện này để uy h**p hắn cũng là một biện pháp hay.Bạch Chỉ vì muốn sống, bò lên phía trước nói: “Cửu điện hạ đừng nghe lời xằng bậy của nàng, nàng không phải huyết mạch hoàng thất!”“Ngươi câm miệng!”Ta không nhịn được nhào tới tát cho nàng một cái, mắt đỏ ngầu giận dữ quát: “Rốt cuộc ta bạc đãi ngươi chỗ nào, mà muốn hại ta như vậy!”Triệu Huyên một tay nhấc Bạch Chỉ lên, “Nói hết những gì ngươi biết ra, ta sẽ trọng thưởng.”Bạch Chỉ bừng lên hy vọng, không chút kiêng dè đem tất cả những gì mình biết nói ra hết.Đầu ta đau như muốn nứt ra, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.Ngay cả vết thương ở mông cũng không còn cảm thấy đau, chỉ có tiếng ù ù vang vọng bên tai.Bạch Chỉ nói: “Ta muốn được vào phủ Cửu điện hạ, dù chỉ là thiếp.”Cuối cùng ta cũng hiểu ra.Nàng cảm thấy Triệu Huyên có khả năng đoạt vị cao nhất, bây giờ làm thiếp, đợi hắn xưng đế thế nào cũng là một phi tần.Nàng không bao giờ cam tâm làm kẻ hầu hạ.Triệu Huyên trầm mặc rất lâu rồi đột nhiên bật cười khẽ, vẻ mặt vừa tự giễu vừa bất đắc dĩ.“Thập Nhị à.”Hắn chế giễu nói: “Đây chính là cái kết cục của việc cho chó ăn quá no.”Ta cúi đầu, cạn lời.Ngoài phòng lúc này truyền đến tiếng ồn ào, là Đức phi đến.Ta tuyệt vọng chờ đợi Triệu Huyên công bố chuyện này ra ngoài, tứ chi bủn rủn bắt đầu run rẩy ngứa ngáy.

Chương 5: Chương 5