Ta không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở…
Chương 8: Chương 8
Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Khi ta và Triệu Huyên vội vã trở về cung, văn võ bá quan đã quỳ rạp một mảnh trước cửa Càn Thanh Cung.Lão Thừa Tướng dập đầu hô lớn: “Thỉnh hoàng thượng mau chóng lập thái tử!”Chúng quan đồng thanh lặp lại câu nói này.Đức phi nhìn thấy ta và Triệu Huyên đứng cạnh nhau thì nhíu mày. Nàng vốn định tiến đến chất vấn, nhưng đại thái giám lúc này đã bưng thánh chỉ đi ra.Ta cùng mọi người đồng loạt quỳ xuống đất, trong tai ù ù, chỉ nghe được câu cuối cùng: “Thập Nhị hoàng tử Hi Hòa, khí chất xuất chúng, phong tư tuấn tú, có thể lập làm Hoàng thái tử.”Sợi dây căng thẳng trong lòng ta đột nhiên đứt phựt.Ta ngạc nhiên ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Triệu Huyên.Thấy hắn vẫn duy trì tư thế quỳ lạy không hề nhúc nhích, đợi đến khi đại thái giám thúc giục ta tiếp chỉ, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hung ác như dao găm trừng về phía ta.Lòng ta căng thẳng, không dám nhìn hắn nữa.Theo lệ cũ chuyển đến Đông Cung vào đêm khuya, Chu ma ma lại mất tích.Nàng không giống Bạch Chỉ, tuyệt đối sẽ không phản bội ta, cho nên việc nàng mất tích khiến ta lo lắng và hoảng sợ.Ninh phi cũng bắt đầu bất an:“Lập tức đi tìm, đào ba thước đất cũng phải tìm ra cho ta!”Những nơi có thể tìm đều đã tìm hết, cuối cùng ta chỉ có thể kiên trì đi tìm Triệu Huyên.Hắn lạnh lùng nói: “Nô tài của ngươi không thấy, chạy đến chỗ ta làm ầm ĩ cái gì?”“Chu ma ma là người thân rất quan trọng của ta, ngươi trả nàng lại cho ta đi.”Ta kéo tay áo hắn, định nhún nhường để hắn đồng ý.Triệu Huyên vẻ mặt chán ghét phất tay áo, “Cút đi!”Ta biết hắn đang tức giận điều gì.Mất ngôi thái tử, trong lòng hắn đầy phẫn nộ.Nhất là vị trí này lại rơi vào tay một kẻ bất tài, hoặc là hắn cảm thấy những hành động của ta mấy ngày nay đều là tính kế hắn.Nhưng Chu ma ma, ta nhất định phải tìm được.Ta nắm chặt tay, lạnh lùng quát: “Triệu Huyên, cô ra lệnh cho ngươi, giao Chu ma ma ra đây!”Triệu Huyên ngẩn người, vẻ mặt chế giễu nhìn ta hồi lâu, rồi bật cười: “Chạy đến chỗ ta bày ra uy phong thái tử, cái miệng ‘cô’ này gọi thật là trôi chảy!”Không đợi ta phòng bị, hắn mắt đỏ ngầu bóp chặt mặt ta, tàn bạo phỉ nhổ: “Thái tử nhà ai lại có thân thể đàn bà dưới lớp long bào, thái tử nhà ai lại để hoàng huynh tùy ý đùa bỡn!”Ta kinh ngạc trước lời hắn nói, giận dữ tát hắn một cái.Triệu Huyên nghiêng mặt, năm ngón tay hằn rõ vết đỏ.Hắn nghiến răng nói: “Thái tử không đi nữa, đừng trách ta ra tay không nể tình.”Ta xoay người rời đi, vừa bước ra cửa phòng liền nghe thấy tiếng chén trà vỡ tan chát chúa bên trong.Buổi tối, Chu ma ma hấp hối bị ném ở cửa đại điện.Lưỡi của nàng không còn.Trước khi thái y đến chữa trị, nàng nắm chặt tay ta, trợn mắt nhìn ta kêu ú ớ, máu tươi phun ra.Ngón tay gầy guộc run rẩy viết trên đất một chữ: “Chạy!”Ninh phi kéo ta đến trắc điện, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ngày mai con đi Ngọc Phật Tự, cứ nói là thay hoàng thượng cầu phúc, ta sẽ an bài một chuyện, đến lúc đó con giả chết thoát thân rồi đừng bao giờ quay về nữa.”“Vậy còn nương và mọi người thì sao!”“Người đứng sau bắt Chu ma ma chắc chắn muốn dùng cực hình tra tấn để bức cung, nên nàng mới chọn cắn lưỡi tự vẫn.”Ninh phi, người luôn ôn hòa hiền lành, lúc này mắt sáng như đuốc: “E rằng, Cửu hoàng tử đã bắt đầu hành động rồi.”Ta lùi lại nửa bước, trong lòng khó chịu.Triệu Huyên quả thực sẽ không bỏ qua ta.Ninh phi nắm tay ta, nhắc nhở nhiều lần: “Chỉ cần thân phận của con không bị vạch trần, ta và Chu ma ma sẽ không sao cả, hiểu chưa?”Ta gật đầu, được nàng ôm vào lòng.Ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa của thái giám, người đến nói: “Thái tử, hoàng thượng truyền ngài lập tức đến gặp.”Ta hỏi: "Có nói là chuyện gì không?”Thái giám đáp: “Thần không biết, Cửu hoàng tử và những người khác đều ở đó.”Ta như đối mặt với đại quân của địch, biết rõ không còn đường lui.
Khi ta và Triệu Huyên vội vã trở về cung, văn võ bá quan đã quỳ rạp một mảnh trước cửa Càn Thanh Cung.
Lão Thừa Tướng dập đầu hô lớn: “Thỉnh hoàng thượng mau chóng lập thái tử!”
Chúng quan đồng thanh lặp lại câu nói này.
Đức phi nhìn thấy ta và Triệu Huyên đứng cạnh nhau thì nhíu mày. Nàng vốn định tiến đến chất vấn, nhưng đại thái giám lúc này đã bưng thánh chỉ đi ra.
Ta cùng mọi người đồng loạt quỳ xuống đất, trong tai ù ù, chỉ nghe được câu cuối cùng: “Thập Nhị hoàng tử Hi Hòa, khí chất xuất chúng, phong tư tuấn tú, có thể lập làm Hoàng thái tử.”
Sợi dây căng thẳng trong lòng ta đột nhiên đứt phựt.
Ta ngạc nhiên ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Triệu Huyên.
Thấy hắn vẫn duy trì tư thế quỳ lạy không hề nhúc nhích, đợi đến khi đại thái giám thúc giục ta tiếp chỉ, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hung ác như dao găm trừng về phía ta.
Lòng ta căng thẳng, không dám nhìn hắn nữa.
Theo lệ cũ chuyển đến Đông Cung vào đêm khuya, Chu ma ma lại mất tích.
Nàng không giống Bạch Chỉ, tuyệt đối sẽ không phản bội ta, cho nên việc nàng mất tích khiến ta lo lắng và hoảng sợ.
Ninh phi cũng bắt đầu bất an:“Lập tức đi tìm, đào ba thước đất cũng phải tìm ra cho ta!”
Những nơi có thể tìm đều đã tìm hết, cuối cùng ta chỉ có thể kiên trì đi tìm Triệu Huyên.
Hắn lạnh lùng nói: “Nô tài của ngươi không thấy, chạy đến chỗ ta làm ầm ĩ cái gì?”
“Chu ma ma là người thân rất quan trọng của ta, ngươi trả nàng lại cho ta đi.”
Ta kéo tay áo hắn, định nhún nhường để hắn đồng ý.
Triệu Huyên vẻ mặt chán ghét phất tay áo, “Cút đi!”
Ta biết hắn đang tức giận điều gì.
Mất ngôi thái tử, trong lòng hắn đầy phẫn nộ.
Nhất là vị trí này lại rơi vào tay một kẻ bất tài, hoặc là hắn cảm thấy những hành động của ta mấy ngày nay đều là tính kế hắn.
Nhưng Chu ma ma, ta nhất định phải tìm được.
Ta nắm chặt tay, lạnh lùng quát: “Triệu Huyên, cô ra lệnh cho ngươi, giao Chu ma ma ra đây!”
Triệu Huyên ngẩn người, vẻ mặt chế giễu nhìn ta hồi lâu, rồi bật cười: “Chạy đến chỗ ta bày ra uy phong thái tử, cái miệng ‘cô’ này gọi thật là trôi chảy!”
Không đợi ta phòng bị, hắn mắt đỏ ngầu bóp chặt mặt ta, tàn bạo phỉ nhổ: “Thái tử nhà ai lại có thân thể đàn bà dưới lớp long bào, thái tử nhà ai lại để hoàng huynh tùy ý đùa bỡn!”
Ta kinh ngạc trước lời hắn nói, giận dữ tát hắn một cái.
Triệu Huyên nghiêng mặt, năm ngón tay hằn rõ vết đỏ.
Hắn nghiến răng nói: “Thái tử không đi nữa, đừng trách ta ra tay không nể tình.”
Ta xoay người rời đi, vừa bước ra cửa phòng liền nghe thấy tiếng chén trà vỡ tan chát chúa bên trong.
Buổi tối, Chu ma ma hấp hối bị ném ở cửa đại điện.
Lưỡi của nàng không còn.
Trước khi thái y đến chữa trị, nàng nắm chặt tay ta, trợn mắt nhìn ta kêu ú ớ, máu tươi phun ra.
Ngón tay gầy guộc run rẩy viết trên đất một chữ: “Chạy!”
Ninh phi kéo ta đến trắc điện, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ngày mai con đi Ngọc Phật Tự, cứ nói là thay hoàng thượng cầu phúc, ta sẽ an bài một chuyện, đến lúc đó con giả chết thoát thân rồi đừng bao giờ quay về nữa.”
“Vậy còn nương và mọi người thì sao!”
“Người đứng sau bắt Chu ma ma chắc chắn muốn dùng cực hình tra tấn để bức cung, nên nàng mới chọn cắn lưỡi tự vẫn.”
Ninh phi, người luôn ôn hòa hiền lành, lúc này mắt sáng như đuốc: “E rằng, Cửu hoàng tử đã bắt đầu hành động rồi.”
Ta lùi lại nửa bước, trong lòng khó chịu.
Triệu Huyên quả thực sẽ không bỏ qua ta.
Ninh phi nắm tay ta, nhắc nhở nhiều lần: “Chỉ cần thân phận của con không bị vạch trần, ta và Chu ma ma sẽ không sao cả, hiểu chưa?”
Ta gật đầu, được nàng ôm vào lòng.
Ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa của thái giám, người đến nói: “Thái tử, hoàng thượng truyền ngài lập tức đến gặp.”
Ta hỏi: "Có nói là chuyện gì không?”
Thái giám đáp: “Thần không biết, Cửu hoàng tử và những người khác đều ở đó.”
Ta như đối mặt với đại quân của địch, biết rõ không còn đường lui.
Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Khi ta và Triệu Huyên vội vã trở về cung, văn võ bá quan đã quỳ rạp một mảnh trước cửa Càn Thanh Cung.Lão Thừa Tướng dập đầu hô lớn: “Thỉnh hoàng thượng mau chóng lập thái tử!”Chúng quan đồng thanh lặp lại câu nói này.Đức phi nhìn thấy ta và Triệu Huyên đứng cạnh nhau thì nhíu mày. Nàng vốn định tiến đến chất vấn, nhưng đại thái giám lúc này đã bưng thánh chỉ đi ra.Ta cùng mọi người đồng loạt quỳ xuống đất, trong tai ù ù, chỉ nghe được câu cuối cùng: “Thập Nhị hoàng tử Hi Hòa, khí chất xuất chúng, phong tư tuấn tú, có thể lập làm Hoàng thái tử.”Sợi dây căng thẳng trong lòng ta đột nhiên đứt phựt.Ta ngạc nhiên ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Triệu Huyên.Thấy hắn vẫn duy trì tư thế quỳ lạy không hề nhúc nhích, đợi đến khi đại thái giám thúc giục ta tiếp chỉ, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hung ác như dao găm trừng về phía ta.Lòng ta căng thẳng, không dám nhìn hắn nữa.Theo lệ cũ chuyển đến Đông Cung vào đêm khuya, Chu ma ma lại mất tích.Nàng không giống Bạch Chỉ, tuyệt đối sẽ không phản bội ta, cho nên việc nàng mất tích khiến ta lo lắng và hoảng sợ.Ninh phi cũng bắt đầu bất an:“Lập tức đi tìm, đào ba thước đất cũng phải tìm ra cho ta!”Những nơi có thể tìm đều đã tìm hết, cuối cùng ta chỉ có thể kiên trì đi tìm Triệu Huyên.Hắn lạnh lùng nói: “Nô tài của ngươi không thấy, chạy đến chỗ ta làm ầm ĩ cái gì?”“Chu ma ma là người thân rất quan trọng của ta, ngươi trả nàng lại cho ta đi.”Ta kéo tay áo hắn, định nhún nhường để hắn đồng ý.Triệu Huyên vẻ mặt chán ghét phất tay áo, “Cút đi!”Ta biết hắn đang tức giận điều gì.Mất ngôi thái tử, trong lòng hắn đầy phẫn nộ.Nhất là vị trí này lại rơi vào tay một kẻ bất tài, hoặc là hắn cảm thấy những hành động của ta mấy ngày nay đều là tính kế hắn.Nhưng Chu ma ma, ta nhất định phải tìm được.Ta nắm chặt tay, lạnh lùng quát: “Triệu Huyên, cô ra lệnh cho ngươi, giao Chu ma ma ra đây!”Triệu Huyên ngẩn người, vẻ mặt chế giễu nhìn ta hồi lâu, rồi bật cười: “Chạy đến chỗ ta bày ra uy phong thái tử, cái miệng ‘cô’ này gọi thật là trôi chảy!”Không đợi ta phòng bị, hắn mắt đỏ ngầu bóp chặt mặt ta, tàn bạo phỉ nhổ: “Thái tử nhà ai lại có thân thể đàn bà dưới lớp long bào, thái tử nhà ai lại để hoàng huynh tùy ý đùa bỡn!”Ta kinh ngạc trước lời hắn nói, giận dữ tát hắn một cái.Triệu Huyên nghiêng mặt, năm ngón tay hằn rõ vết đỏ.Hắn nghiến răng nói: “Thái tử không đi nữa, đừng trách ta ra tay không nể tình.”Ta xoay người rời đi, vừa bước ra cửa phòng liền nghe thấy tiếng chén trà vỡ tan chát chúa bên trong.Buổi tối, Chu ma ma hấp hối bị ném ở cửa đại điện.Lưỡi của nàng không còn.Trước khi thái y đến chữa trị, nàng nắm chặt tay ta, trợn mắt nhìn ta kêu ú ớ, máu tươi phun ra.Ngón tay gầy guộc run rẩy viết trên đất một chữ: “Chạy!”Ninh phi kéo ta đến trắc điện, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ngày mai con đi Ngọc Phật Tự, cứ nói là thay hoàng thượng cầu phúc, ta sẽ an bài một chuyện, đến lúc đó con giả chết thoát thân rồi đừng bao giờ quay về nữa.”“Vậy còn nương và mọi người thì sao!”“Người đứng sau bắt Chu ma ma chắc chắn muốn dùng cực hình tra tấn để bức cung, nên nàng mới chọn cắn lưỡi tự vẫn.”Ninh phi, người luôn ôn hòa hiền lành, lúc này mắt sáng như đuốc: “E rằng, Cửu hoàng tử đã bắt đầu hành động rồi.”Ta lùi lại nửa bước, trong lòng khó chịu.Triệu Huyên quả thực sẽ không bỏ qua ta.Ninh phi nắm tay ta, nhắc nhở nhiều lần: “Chỉ cần thân phận của con không bị vạch trần, ta và Chu ma ma sẽ không sao cả, hiểu chưa?”Ta gật đầu, được nàng ôm vào lòng.Ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa của thái giám, người đến nói: “Thái tử, hoàng thượng truyền ngài lập tức đến gặp.”Ta hỏi: "Có nói là chuyện gì không?”Thái giám đáp: “Thần không biết, Cửu hoàng tử và những người khác đều ở đó.”Ta như đối mặt với đại quân của địch, biết rõ không còn đường lui.