Ta không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở…
Chương 11: Chương 11
Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Ta trở về thôn trang nhỏ.Ngày xuân ủ rượu, ngày đông đan áo, ngày hè bán dưa, còn nhận thầu một vườn chè.Hằng năm đều có một thương gia lớn đến mua trà của ta.Hắn không nói lý do, cũng không nói bán đi đâu.Nhưng ta biết, chắc chắn là Triệu Huyên.Chúng ta biết nhau ở đâu, sống thế nào, nhưng không bao giờ gặp lại.Hắn không làm phiền sự yên bình của ta, ta cũng không làm xáo trộn tâm trí hắn.Cứ như vậy qua rất nhiều năm.Mặt ta hằn thêm nếp nhăn, tóc mai điểm sợi bạc, rồi sinh bệnh. Lang trung nói ta nhiều nhất chỉ còn hai năm nữa.Ngày đó, đúng vào một ngày đẹp trời.Một chiếc xe ngựa sang trọng dừng trước cửa, cấm quân dàn trận uy nghiêm.Triệu Huyên đến.Hắn vẫn uy nghiêm tuấn lãng như cũ, chỉ là lưng có chút khom xuống.“Sao nàng lại già như vậy?”Ta sờ vào vết nhăn giữa lông mày hắn, cười cười, nước mắt rơi xuống.Triệu Huyên nói: “Chúng ta đều già rồi, bây giờ một mình đến thăm nàng, đừng trách hoàng huynh nhé.”Ta lắc đầu, “Trước giờ chưa từng trách chàng, chỉ là có vài chuyện ta mãi không thể hiểu thấu.”Bây giờ sắp chết, ngược lại lòng rộng mở.Triệu Huyên cầu xin ta.Cầu xin ta cho phép hắn quấy rầy, cho phép hai năm cuối đời có thể ở bên ta.Ta ngầm đồng ý.Hắn cả đời không có con nối dõi, nhường ngôi cho con của huynh đệ. Bỏ lại gánh nặng trên vai, cùng ta sống ở thôn quê.Hắn cuốc đất, ta lau mồ hôi.Năm nho chín mọng, ta đã không thể động đậy, lặng lẽ nằm trên xích đu tắm nắng.Trong khoảnh khắc, ta nghe thấy một tiếng gọi già nua: “Hi Hòa, mặt trời chiếu đến mông rồi kìa.”Mở mắt ra, trước mặt là rất nhiều người.Đó là Ninh phi và Chu ma ma đã rất già, răng rụng hết, còn có Thẩm Nguyệt Chi và phu nhân của hắn.Triệu Huyên nắm tay ta, nghiêng người dùng chóp mũi chạm nhẹ vào chóp mũi ta, nghẹn ngào nói: “Ngủ đi, chúng ta cùng nhau.”Ta cười gật đầu, chậm rãi nhắm mắt lại.
Ta trở về thôn trang nhỏ.
Ngày xuân ủ rượu, ngày đông đan áo, ngày hè bán dưa, còn nhận thầu một vườn chè.
Hằng năm đều có một thương gia lớn đến mua trà của ta.
Hắn không nói lý do, cũng không nói bán đi đâu.
Nhưng ta biết, chắc chắn là Triệu Huyên.
Chúng ta biết nhau ở đâu, sống thế nào, nhưng không bao giờ gặp lại.
Hắn không làm phiền sự yên bình của ta, ta cũng không làm xáo trộn tâm trí hắn.
Cứ như vậy qua rất nhiều năm.
Mặt ta hằn thêm nếp nhăn, tóc mai điểm sợi bạc, rồi sinh bệnh. Lang trung nói ta nhiều nhất chỉ còn hai năm nữa.
Ngày đó, đúng vào một ngày đẹp trời.
Một chiếc xe ngựa sang trọng dừng trước cửa, cấm quân dàn trận uy nghiêm.
Triệu Huyên đến.
Hắn vẫn uy nghiêm tuấn lãng như cũ, chỉ là lưng có chút khom xuống.
“Sao nàng lại già như vậy?”
Ta sờ vào vết nhăn giữa lông mày hắn, cười cười, nước mắt rơi xuống.
Triệu Huyên nói: “Chúng ta đều già rồi, bây giờ một mình đến thăm nàng, đừng trách hoàng huynh nhé.”
Ta lắc đầu, “Trước giờ chưa từng trách chàng, chỉ là có vài chuyện ta mãi không thể hiểu thấu.”
Bây giờ sắp chết, ngược lại lòng rộng mở.
Triệu Huyên cầu xin ta.
Cầu xin ta cho phép hắn quấy rầy, cho phép hai năm cuối đời có thể ở bên ta.
Ta ngầm đồng ý.
Hắn cả đời không có con nối dõi, nhường ngôi cho con của huynh đệ. Bỏ lại gánh nặng trên vai, cùng ta sống ở thôn quê.
Hắn cuốc đất, ta lau mồ hôi.
Năm nho chín mọng, ta đã không thể động đậy, lặng lẽ nằm trên xích đu tắm nắng.
Trong khoảnh khắc, ta nghe thấy một tiếng gọi già nua: “Hi Hòa, mặt trời chiếu đến mông rồi kìa.”
Mở mắt ra, trước mặt là rất nhiều người.
Đó là Ninh phi và Chu ma ma đã rất già, răng rụng hết, còn có Thẩm Nguyệt Chi và phu nhân của hắn.
Triệu Huyên nắm tay ta, nghiêng người dùng chóp mũi chạm nhẹ vào chóp mũi ta, nghẹn ngào nói: “Ngủ đi, chúng ta cùng nhau.”
Ta cười gật đầu, chậm rãi nhắm mắt lại.
Huyên Hi - Đản ThátTác giả: Đản ThátTruyện Cổ Đại, Truyện Đoản VănTa không có chí tiến thủ, chỉ muốn sống một đời sâu gạo. Mẫu phi và mọi người trong Tà Nguyệt Cung đều không đồng thuận với ý chí sống này. Chỉ có Cửu hoàng huynh Triệu Huyên là đồng ý. Hắn châm biếm ta: “Thập Nhị đệ, đừng tưởng rằng giả vờ không có h@m muốn là có thể qua mắt được ta. Cái trò giả heo ăn thịt hổ này đối với ta vô dụng.” Dù ta có giải thích thế nào bản thân không hề có ý định tranh đoạt ngôi vị, hắn vẫn luôn cho rằng ta là người thâm sâu khó lường, hai mặt. Nguyên nhân là vì mỗi lần Triệu Huyên tỉ mỉ sắp xếp kế hoạch, đều bị ta vô tình phá hỏng, dẫn đến việc hắn vô duyên vô cớ may áo cưới cho ta mấy lần. Cũng vì vậy mà phụ hoàng vô cùng sủng ái ta. Triệu Huyên xem ta như đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, luôn cố gắng vượt qua ta trong mọi chuyện. Ví dụ như hôm nay. “Tiểu điện hạ của ta ơi!” Chu ma ma liền đem ta từ trong chăn túm ra, “Mau tỉnh lại thôi, chẳng phải ngài đã giao hẹn cùng Cửu điện hạ đua ngựa sao, chậm trễ là không kịp nữa đâu!” Ta buồn ngủ đến mức không mở… Ta trở về thôn trang nhỏ.Ngày xuân ủ rượu, ngày đông đan áo, ngày hè bán dưa, còn nhận thầu một vườn chè.Hằng năm đều có một thương gia lớn đến mua trà của ta.Hắn không nói lý do, cũng không nói bán đi đâu.Nhưng ta biết, chắc chắn là Triệu Huyên.Chúng ta biết nhau ở đâu, sống thế nào, nhưng không bao giờ gặp lại.Hắn không làm phiền sự yên bình của ta, ta cũng không làm xáo trộn tâm trí hắn.Cứ như vậy qua rất nhiều năm.Mặt ta hằn thêm nếp nhăn, tóc mai điểm sợi bạc, rồi sinh bệnh. Lang trung nói ta nhiều nhất chỉ còn hai năm nữa.Ngày đó, đúng vào một ngày đẹp trời.Một chiếc xe ngựa sang trọng dừng trước cửa, cấm quân dàn trận uy nghiêm.Triệu Huyên đến.Hắn vẫn uy nghiêm tuấn lãng như cũ, chỉ là lưng có chút khom xuống.“Sao nàng lại già như vậy?”Ta sờ vào vết nhăn giữa lông mày hắn, cười cười, nước mắt rơi xuống.Triệu Huyên nói: “Chúng ta đều già rồi, bây giờ một mình đến thăm nàng, đừng trách hoàng huynh nhé.”Ta lắc đầu, “Trước giờ chưa từng trách chàng, chỉ là có vài chuyện ta mãi không thể hiểu thấu.”Bây giờ sắp chết, ngược lại lòng rộng mở.Triệu Huyên cầu xin ta.Cầu xin ta cho phép hắn quấy rầy, cho phép hai năm cuối đời có thể ở bên ta.Ta ngầm đồng ý.Hắn cả đời không có con nối dõi, nhường ngôi cho con của huynh đệ. Bỏ lại gánh nặng trên vai, cùng ta sống ở thôn quê.Hắn cuốc đất, ta lau mồ hôi.Năm nho chín mọng, ta đã không thể động đậy, lặng lẽ nằm trên xích đu tắm nắng.Trong khoảnh khắc, ta nghe thấy một tiếng gọi già nua: “Hi Hòa, mặt trời chiếu đến mông rồi kìa.”Mở mắt ra, trước mặt là rất nhiều người.Đó là Ninh phi và Chu ma ma đã rất già, răng rụng hết, còn có Thẩm Nguyệt Chi và phu nhân của hắn.Triệu Huyên nắm tay ta, nghiêng người dùng chóp mũi chạm nhẹ vào chóp mũi ta, nghẹn ngào nói: “Ngủ đi, chúng ta cùng nhau.”Ta cười gật đầu, chậm rãi nhắm mắt lại.