Khi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai…

Chương 7: Chương 7

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Ngày tháng dường như lại quay về như trước.Phí Khởi vẫn quấn quýt bên Quý Phi như hình với bóng, còn ta vẫn đứng ngoài điện.Chỉ khác là lần này, ta không quỳ mà đứng thẳng, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên trong, sợ rằng chủ nhân có căn dặn gì mà ta bỏ sót.Khi cửa điện mở ra, ta cúi thấp đầu, không dám liếc nhìn người từ trong bước ra.Phí Khởi lại vội vã rời đi, nhưng lần này không phải vì quốc sự mà vì Phượng Loan Cung xảy ra hỏa hoạn, cung nữ hoảng loạn chạy đến bẩm báo.Người trong cung của Quý Phi lần này lại khổ sở.Người trong lòng đột ngột rời đi, mỹ nhân tức giận đập nát cả một gian điện, cuối cùng thậm chí còn lấy cớ bệnh tật để từ chối mấy lần triệu kiến của Phí Khởi.Ta nhặt lên một bình sứ bị vỡ một góc.Vì ta chưa từng trút giận lên bọn hạ nhân nên cung nữ thu dọn cũng dám nói chuyện với ta nhiều hơn một chút:“Cô cô, nghe nói đây là một món đồ do quan diêu vô tình luyện ra, độc nhất vô nhị, đáng giá nghìn vàng, thật đáng tiếc. Nhưng nếu tìm được thợ giỏi, chắc chắn có thể sửa lại.”Ta khẽ cười, vuốt nhẹ lên vết rạn:“Đúng vậy, chắc chắn có thể sửa lại.”Nhưng dù có sửa đến đâu, vết nứt vẫn sẽ còn, phải không?Cung nữ ngẩn người nhìn ta, thì thầm:“Cô cô cười lên thật đẹp… rõ ràng ngày thường không thấy như vậy…”Nói là gọi ta “cô cô”, nhưng thực chất ta cũng chỉ hơn nàng ta vài tuổi.Chung quy lại, ta cũng chỉ là một tân nương vừa gả được một năm đã thành quả phụ.Ta không đáp, chỉ bảo bọn họ dọn dẹp xong thì lui xuống, nhẹ nhàng đóng cửa lại để tránh quấy nhiễu giấc nghỉ của Quý Phi.Bên ngoài trời lại đổ tuyết lớn, hoa mai trong sân nở rộ đỏ rực.Ta đã quen đứng ngoài điện, ngày qua ngày canh giữ.Các cung nữ sợ ta sinh bệnh, đến lúc đó không ai thay họ gánh chịu cơn thịnh nộ của Quý Phi, bèn khoác thêm cho ta một chiếc áo choàng dày.Nhìn theo ánh mắt ta, họ tò mò hỏi:“Cô cô thích mai sao?”Ta cười nhạt:“Không, ta thích đào hơn.”“Mùa đông lạnh lẽo quá. Những gì nở trong mùa đông, ta đều không thích.”Nhưng Quý Phi lại thích.Nàng ta yêu sắc đỏ dưới lớp tuyết trắng, yêu ngồi trong điện ấm áp, vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy.Nàng ta không biết, ở nơi biên cương xa xôi kia, trong những ngày tuyết lớn như thế này, những binh lính khoác trên mình chiếc áo bông mỏng manh, làm sao có thể cầm cự được?Cung nữ không đáp lời ta nữa, đột nhiên quỳ sụp xuống.Ta theo bản năng quay đầu lại.Ở cửa điện, đế vương khoác long bào màu vàng sáng cũng đang nhìn ta.Ta ngây người, vội cụp mắt xuống, cùng quỳ theo.Vịt Bay Lạc BầyĐôi giày gấm thục và vạt áo hoàng bào ngay trước mặt ta.Phí Khởi hỏi:“Ngươi tên gì?”Ta đáp:“Phục Linh.”“Nô tỳ, Thôi Phục Linh.”Lần này, ta biết hắn đã ghi nhớ cái tên của ta.

Ngày tháng dường như lại quay về như trước.

Phí Khởi vẫn quấn quýt bên Quý Phi như hình với bóng, còn ta vẫn đứng ngoài điện.

Chỉ khác là lần này, ta không quỳ mà đứng thẳng, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên trong, sợ rằng chủ nhân có căn dặn gì mà ta bỏ sót.

Khi cửa điện mở ra, ta cúi thấp đầu, không dám liếc nhìn người từ trong bước ra.

Phí Khởi lại vội vã rời đi, nhưng lần này không phải vì quốc sự mà vì Phượng Loan Cung xảy ra hỏa hoạn, cung nữ hoảng loạn chạy đến bẩm báo.

Người trong cung của Quý Phi lần này lại khổ sở.

Người trong lòng đột ngột rời đi, mỹ nhân tức giận đập nát cả một gian điện, cuối cùng thậm chí còn lấy cớ bệnh tật để từ chối mấy lần triệu kiến của Phí Khởi.

Ta nhặt lên một bình sứ bị vỡ một góc.

Vì ta chưa từng trút giận lên bọn hạ nhân nên cung nữ thu dọn cũng dám nói chuyện với ta nhiều hơn một chút:

“Cô cô, nghe nói đây là một món đồ do quan diêu vô tình luyện ra, độc nhất vô nhị, đáng giá nghìn vàng, thật đáng tiếc. Nhưng nếu tìm được thợ giỏi, chắc chắn có thể sửa lại.”

Ta khẽ cười, vuốt nhẹ lên vết rạn:

“Đúng vậy, chắc chắn có thể sửa lại.”

Nhưng dù có sửa đến đâu, vết nứt vẫn sẽ còn, phải không?

Cung nữ ngẩn người nhìn ta, thì thầm:

“Cô cô cười lên thật đẹp… rõ ràng ngày thường không thấy như vậy…”

Nói là gọi ta “cô cô”, nhưng thực chất ta cũng chỉ hơn nàng ta vài tuổi.

Chung quy lại, ta cũng chỉ là một tân nương vừa gả được một năm đã thành quả phụ.

Ta không đáp, chỉ bảo bọn họ dọn dẹp xong thì lui xuống, nhẹ nhàng đóng cửa lại để tránh quấy nhiễu giấc nghỉ của Quý Phi.

Bên ngoài trời lại đổ tuyết lớn, hoa mai trong sân nở rộ đỏ rực.

Ta đã quen đứng ngoài điện, ngày qua ngày canh giữ.

Các cung nữ sợ ta sinh bệnh, đến lúc đó không ai thay họ gánh chịu cơn thịnh nộ của Quý Phi, bèn khoác thêm cho ta một chiếc áo choàng dày.

Nhìn theo ánh mắt ta, họ tò mò hỏi:

“Cô cô thích mai sao?”

Ta cười nhạt:

“Không, ta thích đào hơn.”

“Mùa đông lạnh lẽo quá. Những gì nở trong mùa đông, ta đều không thích.”

Nhưng Quý Phi lại thích.

Nàng ta yêu sắc đỏ dưới lớp tuyết trắng, yêu ngồi trong điện ấm áp, vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy.

Nàng ta không biết, ở nơi biên cương xa xôi kia, trong những ngày tuyết lớn như thế này, những binh lính khoác trên mình chiếc áo bông mỏng manh, làm sao có thể cầm cự được?

Cung nữ không đáp lời ta nữa, đột nhiên quỳ sụp xuống.

Ta theo bản năng quay đầu lại.

Ở cửa điện, đế vương khoác long bào màu vàng sáng cũng đang nhìn ta.

Ta ngây người, vội cụp mắt xuống, cùng quỳ theo.

Vịt Bay Lạc Bầy

Đôi giày gấm thục và vạt áo hoàng bào ngay trước mặt ta.

Phí Khởi hỏi:

“Ngươi tên gì?”

Ta đáp:

“Phục Linh.”

“Nô tỳ, Thôi Phục Linh.”

Lần này, ta biết hắn đã ghi nhớ cái tên của ta.

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Ngày tháng dường như lại quay về như trước.Phí Khởi vẫn quấn quýt bên Quý Phi như hình với bóng, còn ta vẫn đứng ngoài điện.Chỉ khác là lần này, ta không quỳ mà đứng thẳng, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên trong, sợ rằng chủ nhân có căn dặn gì mà ta bỏ sót.Khi cửa điện mở ra, ta cúi thấp đầu, không dám liếc nhìn người từ trong bước ra.Phí Khởi lại vội vã rời đi, nhưng lần này không phải vì quốc sự mà vì Phượng Loan Cung xảy ra hỏa hoạn, cung nữ hoảng loạn chạy đến bẩm báo.Người trong cung của Quý Phi lần này lại khổ sở.Người trong lòng đột ngột rời đi, mỹ nhân tức giận đập nát cả một gian điện, cuối cùng thậm chí còn lấy cớ bệnh tật để từ chối mấy lần triệu kiến của Phí Khởi.Ta nhặt lên một bình sứ bị vỡ một góc.Vì ta chưa từng trút giận lên bọn hạ nhân nên cung nữ thu dọn cũng dám nói chuyện với ta nhiều hơn một chút:“Cô cô, nghe nói đây là một món đồ do quan diêu vô tình luyện ra, độc nhất vô nhị, đáng giá nghìn vàng, thật đáng tiếc. Nhưng nếu tìm được thợ giỏi, chắc chắn có thể sửa lại.”Ta khẽ cười, vuốt nhẹ lên vết rạn:“Đúng vậy, chắc chắn có thể sửa lại.”Nhưng dù có sửa đến đâu, vết nứt vẫn sẽ còn, phải không?Cung nữ ngẩn người nhìn ta, thì thầm:“Cô cô cười lên thật đẹp… rõ ràng ngày thường không thấy như vậy…”Nói là gọi ta “cô cô”, nhưng thực chất ta cũng chỉ hơn nàng ta vài tuổi.Chung quy lại, ta cũng chỉ là một tân nương vừa gả được một năm đã thành quả phụ.Ta không đáp, chỉ bảo bọn họ dọn dẹp xong thì lui xuống, nhẹ nhàng đóng cửa lại để tránh quấy nhiễu giấc nghỉ của Quý Phi.Bên ngoài trời lại đổ tuyết lớn, hoa mai trong sân nở rộ đỏ rực.Ta đã quen đứng ngoài điện, ngày qua ngày canh giữ.Các cung nữ sợ ta sinh bệnh, đến lúc đó không ai thay họ gánh chịu cơn thịnh nộ của Quý Phi, bèn khoác thêm cho ta một chiếc áo choàng dày.Nhìn theo ánh mắt ta, họ tò mò hỏi:“Cô cô thích mai sao?”Ta cười nhạt:“Không, ta thích đào hơn.”“Mùa đông lạnh lẽo quá. Những gì nở trong mùa đông, ta đều không thích.”Nhưng Quý Phi lại thích.Nàng ta yêu sắc đỏ dưới lớp tuyết trắng, yêu ngồi trong điện ấm áp, vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy.Nàng ta không biết, ở nơi biên cương xa xôi kia, trong những ngày tuyết lớn như thế này, những binh lính khoác trên mình chiếc áo bông mỏng manh, làm sao có thể cầm cự được?Cung nữ không đáp lời ta nữa, đột nhiên quỳ sụp xuống.Ta theo bản năng quay đầu lại.Ở cửa điện, đế vương khoác long bào màu vàng sáng cũng đang nhìn ta.Ta ngây người, vội cụp mắt xuống, cùng quỳ theo.Vịt Bay Lạc BầyĐôi giày gấm thục và vạt áo hoàng bào ngay trước mặt ta.Phí Khởi hỏi:“Ngươi tên gì?”Ta đáp:“Phục Linh.”“Nô tỳ, Thôi Phục Linh.”Lần này, ta biết hắn đã ghi nhớ cái tên của ta.

Chương 7: Chương 7