Khi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai…

Chương 8: Chương 8

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… “Bên ngoài có chuyện gì? Ồn ào cái gì vậy?”Quý Phi vốn ngủ rất nông, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ làm nàng ta tỉnh giấc, giờ đây đã bắt đầu nổi giận.Ta định lên tiếng nhưng cũng không dám đứng dậy.Ngược lại, người trước mặt ta lại đẩy cửa bước vào, giọng nói mang theo ý cười:“Kiều Kiều.”Một tiếng gọi thân mật thôi cũng đủ khiến mỹ nhân mềm nhũn cả người, hương thơm lan tỏa khắp gian điện.Ta chậm rãi đứng dậy, bình tĩnh dặn người hầu chuẩn bị nước ấm.Với thân phận hiện tại của ta, đây vốn không phải việc ta nên làm.Thế nhưng cung nữ bê chậu nước vào lại khó xử quay ra, do dự nhìn ta:“Cô cô, nương nương nói muốn ngươi tự tay mang vào.”Vịt Bay Lạc BầyTa hơi sững người, rồi nhận lấy chậu nước, bước vào trong điện.Hơi ấm trong phòng xua đi cái lạnh trên người ta, bên tai những tiếng thì thầm càng thêm rõ ràng, lả lướt đến mức khiến người ta đỏ mặt.Cũng phải thôi, Quý Phi vốn là người ngoại tộc, cử chỉ luôn táo bạo hơn nữ tử Đại Thịnh.Ta nghĩ vậy, ngoan ngoãn cúi đầu, hoàn toàn thờ ơ với những âm thanh khiến người ta phải ngượng ngùng kia.Quý Phi cũng chẳng để tâm đến ta, dường như gọi ta vào chỉ là một ý nghĩ chợt lóe lên mà thôi.Ta cứ lặng lẽ làm việc của mình, vừa định lui ra thì bỗng nghe thấy một tiếng động.Vô thức liếc mắt nhìn qua, mới phát hiện Quý Phi không biết từ lúc nào đã ngủ say.Đế vương ánh mắt sáng rõ, vừa vặn đối diện với ta.Ta mặt không đổi sắc, hành lễ, lặng lẽ lui ra, như thể chưa từng xuất hiện.

“Bên ngoài có chuyện gì? Ồn ào cái gì vậy?”

Quý Phi vốn ngủ rất nông, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ làm nàng ta tỉnh giấc, giờ đây đã bắt đầu nổi giận.

Ta định lên tiếng nhưng cũng không dám đứng dậy.

Ngược lại, người trước mặt ta lại đẩy cửa bước vào, giọng nói mang theo ý cười:

“Kiều Kiều.”

Một tiếng gọi thân mật thôi cũng đủ khiến mỹ nhân mềm nhũn cả người, hương thơm lan tỏa khắp gian điện.

Ta chậm rãi đứng dậy, bình tĩnh dặn người hầu chuẩn bị nước ấm.

Với thân phận hiện tại của ta, đây vốn không phải việc ta nên làm.

Thế nhưng cung nữ bê chậu nước vào lại khó xử quay ra, do dự nhìn ta:

“Cô cô, nương nương nói muốn ngươi tự tay mang vào.”

Vịt Bay Lạc Bầy

Ta hơi sững người, rồi nhận lấy chậu nước, bước vào trong điện.

Hơi ấm trong phòng xua đi cái lạnh trên người ta, bên tai những tiếng thì thầm càng thêm rõ ràng, lả lướt đến mức khiến người ta đỏ mặt.

Cũng phải thôi, Quý Phi vốn là người ngoại tộc, cử chỉ luôn táo bạo hơn nữ tử Đại Thịnh.

Ta nghĩ vậy, ngoan ngoãn cúi đầu, hoàn toàn thờ ơ với những âm thanh khiến người ta phải ngượng ngùng kia.

Quý Phi cũng chẳng để tâm đến ta, dường như gọi ta vào chỉ là một ý nghĩ chợt lóe lên mà thôi.

Ta cứ lặng lẽ làm việc của mình, vừa định lui ra thì bỗng nghe thấy một tiếng động.

Vô thức liếc mắt nhìn qua, mới phát hiện Quý Phi không biết từ lúc nào đã ngủ say.

Đế vương ánh mắt sáng rõ, vừa vặn đối diện với ta.

Ta mặt không đổi sắc, hành lễ, lặng lẽ lui ra, như thể chưa từng xuất hiện.

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… “Bên ngoài có chuyện gì? Ồn ào cái gì vậy?”Quý Phi vốn ngủ rất nông, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ làm nàng ta tỉnh giấc, giờ đây đã bắt đầu nổi giận.Ta định lên tiếng nhưng cũng không dám đứng dậy.Ngược lại, người trước mặt ta lại đẩy cửa bước vào, giọng nói mang theo ý cười:“Kiều Kiều.”Một tiếng gọi thân mật thôi cũng đủ khiến mỹ nhân mềm nhũn cả người, hương thơm lan tỏa khắp gian điện.Ta chậm rãi đứng dậy, bình tĩnh dặn người hầu chuẩn bị nước ấm.Với thân phận hiện tại của ta, đây vốn không phải việc ta nên làm.Thế nhưng cung nữ bê chậu nước vào lại khó xử quay ra, do dự nhìn ta:“Cô cô, nương nương nói muốn ngươi tự tay mang vào.”Vịt Bay Lạc BầyTa hơi sững người, rồi nhận lấy chậu nước, bước vào trong điện.Hơi ấm trong phòng xua đi cái lạnh trên người ta, bên tai những tiếng thì thầm càng thêm rõ ràng, lả lướt đến mức khiến người ta đỏ mặt.Cũng phải thôi, Quý Phi vốn là người ngoại tộc, cử chỉ luôn táo bạo hơn nữ tử Đại Thịnh.Ta nghĩ vậy, ngoan ngoãn cúi đầu, hoàn toàn thờ ơ với những âm thanh khiến người ta phải ngượng ngùng kia.Quý Phi cũng chẳng để tâm đến ta, dường như gọi ta vào chỉ là một ý nghĩ chợt lóe lên mà thôi.Ta cứ lặng lẽ làm việc của mình, vừa định lui ra thì bỗng nghe thấy một tiếng động.Vô thức liếc mắt nhìn qua, mới phát hiện Quý Phi không biết từ lúc nào đã ngủ say.Đế vương ánh mắt sáng rõ, vừa vặn đối diện với ta.Ta mặt không đổi sắc, hành lễ, lặng lẽ lui ra, như thể chưa từng xuất hiện.

Chương 8: Chương 8