Còn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến…
Chương 23: Chương 23
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Trở về Vương phủ, ta trước tiên đi đến viện phụ để tắm rửa, sau đó mới quay về Hộ Tử Tự. Tịnh Tuệ đại sư hôm nay đã đến, đang ở trong phật đường giảng kinh cho Tiểu Thế tử Linh Giác.Linh nhi từ nhỏ không có nhiều bạn, người tiếp xúc nhiều nhất chỉ có ta và Tịnh Tuệ đại sư. Có lẽ vì vậy mà cậu được hun đúc, lại có lẽ do sức khỏe yếu ớt từ nhỏ, giờ đây cậu cũng không giống những cậu bé bình thường thích chạy nhảy vui chơi, mà lại thích quấn quýt bên ta và Tịnh Tuệ đại sư để nghe những câu chuyện nhỏ trong Phật pháp. Đi vào trong, ta cũng ngồi bên cạnh, hóa ra Tịnh Tuệ đại sư đang kể về điển cố Già Diệp nhặt hoa mà cười. Linh nhi nghe được cái hiểu cái không.“Chắc chắn là Phật nói pháp, Già Diệp nghe hiểu mới có thể cười.” Nghe xong câu chuyện, Linh nhi suy nghĩ một hồi rồi nghiêm túc nói.Tịnh Tuệ đại sư mỉm cười gật đầu: “Quả thật là như vậy.”Thấy ta trở về, Linh nhi nói: “Cô cô hôm nay về sớm.”Tịnh Tuệ đại sư lại nói: “Tĩnh Tâm vì sao người về mà lòng không về?”Ta ngồi khoanh chân, chắp tay thở dài nói: “Hôm nay gặp một người bạn cũ, cảnh tượng bi thảm, chạm cảnh sinh tình, thật sự không đành lòng, lòng vẫn như ở lại trong viện của nàng ta khi vãng sinh.”“Chính là thế gian này có quá nhiều tham sân si, tâm sáng bị vô minh che phủ, mới sinh ra nhiều điều thở dài. Phật nói xuất thế pháp, chính là để phá bỏ vô minh này. Người đã sinh lòng từ bi, càng phải phát đại nguyện, lập đại chí, nghiên cứu Phật pháp, phổ độ chúng sinh.”“Đúng vậy. Tĩnh Tâm đã ghi nhớ. Còn xin Tịnh Tuệ đại sư mở sách giảng kinh.”Đêm đó, Vương phi lẽ ra phải đến thăm Linh nhi, nhưng nha hoàn thiếp thân của Vương phi lại đến truyền lời, nói Vương phi hôm nay không được khỏe, tạm thời không đến. Ta đang chuẩn bị sắp xếp giường cho Linh nhi nghỉ ngơi, thì ngoài cửa chùa lại có thông báo, ta vội ra ngoài, thì thấy một lão bà tử cầm đèn, Thế tử từng bước thong thả đi đến ghế đá trong sân ngồi xuống, cũng không biết hắn vào lúc nào.Ban đêm gió lạnh, ta lại thêm cho Linh nhi vài món quần áo, rồi bế cậu ra ngoài. Đến trước mặt Thế tử, ta đặt Linh nhi xuống, đứng trước Thế tử: “Linh nhi, Thế tử gia đến thăm con rồi.”Linh nhi trong ánh đèn dầu mờ ảo, nhìn vào gương mặt mơ hồ của Thế tử, nghiêm túc gọi một tiếng: “Phụ thân.”Thế tử hơi gật đầu, rồi nói với ta: “Gần đây Linh nhi có khỏe không?”Ta đáp: “Nhờ phúc của Vương gia Vương phi, Linh nhi đều khỏe, trước đây có ho cũng không còn tái lại nữa.”“Ừm, mẫu thân hôm nay không được khỏe, bảo ta đến thăm xem sao.” Thế tử có chút chán chường, chân gác lên, bộ dạng bất cần giống như khi còn thiếu niên, chỉ thấy hắn lơ đãng nhìn Linh nhi một cái: “Đứa bé này không giống ta chút nào, giống hệt mẫu thân nó.”“Linh nhi tính tình giống tiểu thư, dung mạo cũng giống Thế tử gia.” Ta cúi người nói.Thế tử khẽ nhếch khóe miệng, không nói gì. Linh nhi lại kéo kéo tay áo ta, thanh âm trong trẻo nói: “Tịnh Tuệ đại sư nói, tướng mạo con người chỉ là một lớp da mà thôi, cô cô cần gì phải phân biệt ai giống ai không giống.”Ta áy náy: “Thế tử gia tha tội, trẻ con nói chuyện không kiêng kỵ.”Tiểu Thế tử gật đầu, đứng dậy định rời đi: “... Vậy hôm nay cứ như vậy đi.”Ta nói: “Linh nhi chào tạm biệt Thế tử.”“Phụ thân đi đường bình an.”Thế tử đi đến cửa bỗng dừng lại, quay đầu mỉm cười với ta: “Người ta nói nữ mười tám đại biến, năm nay ngươi cũng mười tám rồi phải không.”Ta hơi ngạc nhiên, chỉ nghe Thế tử tiếp tục: “Cũng không ngạc nhiên khi mẫu thân luôn nói tốt về ngươi trước mặt ta, tuổi thanh xuân quý giá lại khô đăng cổ Phật, thật khó cho ngươi tận tâm tận lực.”Ta cúi đầu chắp tay: “Đều là việc trong bổn phận.”
Trở về Vương phủ, ta trước tiên đi đến viện phụ để tắm rửa, sau đó mới quay về Hộ Tử Tự. Tịnh Tuệ đại sư hôm nay đã đến, đang ở trong phật đường giảng kinh cho Tiểu Thế tử Linh Giác.
Linh nhi từ nhỏ không có nhiều bạn, người tiếp xúc nhiều nhất chỉ có ta và Tịnh Tuệ đại sư. Có lẽ vì vậy mà cậu được hun đúc, lại có lẽ do sức khỏe yếu ớt từ nhỏ, giờ đây cậu cũng không giống những cậu bé bình thường thích chạy nhảy vui chơi, mà lại thích quấn quýt bên ta và Tịnh Tuệ đại sư để nghe những câu chuyện nhỏ trong Phật pháp. Đi vào trong, ta cũng ngồi bên cạnh, hóa ra Tịnh Tuệ đại sư đang kể về điển cố Già Diệp nhặt hoa mà cười. Linh nhi nghe được cái hiểu cái không.
“Chắc chắn là Phật nói pháp, Già Diệp nghe hiểu mới có thể cười.” Nghe xong câu chuyện, Linh nhi suy nghĩ một hồi rồi nghiêm túc nói.
Tịnh Tuệ đại sư mỉm cười gật đầu: “Quả thật là như vậy.”
Thấy ta trở về, Linh nhi nói: “Cô cô hôm nay về sớm.”
Tịnh Tuệ đại sư lại nói: “Tĩnh Tâm vì sao người về mà lòng không về?”
Ta ngồi khoanh chân, chắp tay thở dài nói: “Hôm nay gặp một người bạn cũ, cảnh tượng bi thảm, chạm cảnh sinh tình, thật sự không đành lòng, lòng vẫn như ở lại trong viện của nàng ta khi vãng sinh.”
“Chính là thế gian này có quá nhiều tham sân si, tâm sáng bị vô minh che phủ, mới sinh ra nhiều điều thở dài. Phật nói xuất thế pháp, chính là để phá bỏ vô minh này. Người đã sinh lòng từ bi, càng phải phát đại nguyện, lập đại chí, nghiên cứu Phật pháp, phổ độ chúng sinh.”
“Đúng vậy. Tĩnh Tâm đã ghi nhớ. Còn xin Tịnh Tuệ đại sư mở sách giảng kinh.”
Đêm đó, Vương phi lẽ ra phải đến thăm Linh nhi, nhưng nha hoàn thiếp thân của Vương phi lại đến truyền lời, nói Vương phi hôm nay không được khỏe, tạm thời không đến. Ta đang chuẩn bị sắp xếp giường cho Linh nhi nghỉ ngơi, thì ngoài cửa chùa lại có thông báo, ta vội ra ngoài, thì thấy một lão bà tử cầm đèn, Thế tử từng bước thong thả đi đến ghế đá trong sân ngồi xuống, cũng không biết hắn vào lúc nào.
Ban đêm gió lạnh, ta lại thêm cho Linh nhi vài món quần áo, rồi bế cậu ra ngoài. Đến trước mặt Thế tử, ta đặt Linh nhi xuống, đứng trước Thế tử: “Linh nhi, Thế tử gia đến thăm con rồi.”
Linh nhi trong ánh đèn dầu mờ ảo, nhìn vào gương mặt mơ hồ của Thế tử, nghiêm túc gọi một tiếng: “Phụ thân.”
Thế tử hơi gật đầu, rồi nói với ta: “Gần đây Linh nhi có khỏe không?”
Ta đáp: “Nhờ phúc của Vương gia Vương phi, Linh nhi đều khỏe, trước đây có ho cũng không còn tái lại nữa.”
“Ừm, mẫu thân hôm nay không được khỏe, bảo ta đến thăm xem sao.” Thế tử có chút chán chường, chân gác lên, bộ dạng bất cần giống như khi còn thiếu niên, chỉ thấy hắn lơ đãng nhìn Linh nhi một cái: “Đứa bé này không giống ta chút nào, giống hệt mẫu thân nó.”
“Linh nhi tính tình giống tiểu thư, dung mạo cũng giống Thế tử gia.” Ta cúi người nói.
Thế tử khẽ nhếch khóe miệng, không nói gì. Linh nhi lại kéo kéo tay áo ta, thanh âm trong trẻo nói: “Tịnh Tuệ đại sư nói, tướng mạo con người chỉ là một lớp da mà thôi, cô cô cần gì phải phân biệt ai giống ai không giống.”
Ta áy náy: “Thế tử gia tha tội, trẻ con nói chuyện không kiêng kỵ.”
Tiểu Thế tử gật đầu, đứng dậy định rời đi: “... Vậy hôm nay cứ như vậy đi.”
Ta nói: “Linh nhi chào tạm biệt Thế tử.”
“Phụ thân đi đường bình an.”
Thế tử đi đến cửa bỗng dừng lại, quay đầu mỉm cười với ta: “Người ta nói nữ mười tám đại biến, năm nay ngươi cũng mười tám rồi phải không.”
Ta hơi ngạc nhiên, chỉ nghe Thế tử tiếp tục: “Cũng không ngạc nhiên khi mẫu thân luôn nói tốt về ngươi trước mặt ta, tuổi thanh xuân quý giá lại khô đăng cổ Phật, thật khó cho ngươi tận tâm tận lực.”
Ta cúi đầu chắp tay: “Đều là việc trong bổn phận.”
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Trở về Vương phủ, ta trước tiên đi đến viện phụ để tắm rửa, sau đó mới quay về Hộ Tử Tự. Tịnh Tuệ đại sư hôm nay đã đến, đang ở trong phật đường giảng kinh cho Tiểu Thế tử Linh Giác.Linh nhi từ nhỏ không có nhiều bạn, người tiếp xúc nhiều nhất chỉ có ta và Tịnh Tuệ đại sư. Có lẽ vì vậy mà cậu được hun đúc, lại có lẽ do sức khỏe yếu ớt từ nhỏ, giờ đây cậu cũng không giống những cậu bé bình thường thích chạy nhảy vui chơi, mà lại thích quấn quýt bên ta và Tịnh Tuệ đại sư để nghe những câu chuyện nhỏ trong Phật pháp. Đi vào trong, ta cũng ngồi bên cạnh, hóa ra Tịnh Tuệ đại sư đang kể về điển cố Già Diệp nhặt hoa mà cười. Linh nhi nghe được cái hiểu cái không.“Chắc chắn là Phật nói pháp, Già Diệp nghe hiểu mới có thể cười.” Nghe xong câu chuyện, Linh nhi suy nghĩ một hồi rồi nghiêm túc nói.Tịnh Tuệ đại sư mỉm cười gật đầu: “Quả thật là như vậy.”Thấy ta trở về, Linh nhi nói: “Cô cô hôm nay về sớm.”Tịnh Tuệ đại sư lại nói: “Tĩnh Tâm vì sao người về mà lòng không về?”Ta ngồi khoanh chân, chắp tay thở dài nói: “Hôm nay gặp một người bạn cũ, cảnh tượng bi thảm, chạm cảnh sinh tình, thật sự không đành lòng, lòng vẫn như ở lại trong viện của nàng ta khi vãng sinh.”“Chính là thế gian này có quá nhiều tham sân si, tâm sáng bị vô minh che phủ, mới sinh ra nhiều điều thở dài. Phật nói xuất thế pháp, chính là để phá bỏ vô minh này. Người đã sinh lòng từ bi, càng phải phát đại nguyện, lập đại chí, nghiên cứu Phật pháp, phổ độ chúng sinh.”“Đúng vậy. Tĩnh Tâm đã ghi nhớ. Còn xin Tịnh Tuệ đại sư mở sách giảng kinh.”Đêm đó, Vương phi lẽ ra phải đến thăm Linh nhi, nhưng nha hoàn thiếp thân của Vương phi lại đến truyền lời, nói Vương phi hôm nay không được khỏe, tạm thời không đến. Ta đang chuẩn bị sắp xếp giường cho Linh nhi nghỉ ngơi, thì ngoài cửa chùa lại có thông báo, ta vội ra ngoài, thì thấy một lão bà tử cầm đèn, Thế tử từng bước thong thả đi đến ghế đá trong sân ngồi xuống, cũng không biết hắn vào lúc nào.Ban đêm gió lạnh, ta lại thêm cho Linh nhi vài món quần áo, rồi bế cậu ra ngoài. Đến trước mặt Thế tử, ta đặt Linh nhi xuống, đứng trước Thế tử: “Linh nhi, Thế tử gia đến thăm con rồi.”Linh nhi trong ánh đèn dầu mờ ảo, nhìn vào gương mặt mơ hồ của Thế tử, nghiêm túc gọi một tiếng: “Phụ thân.”Thế tử hơi gật đầu, rồi nói với ta: “Gần đây Linh nhi có khỏe không?”Ta đáp: “Nhờ phúc của Vương gia Vương phi, Linh nhi đều khỏe, trước đây có ho cũng không còn tái lại nữa.”“Ừm, mẫu thân hôm nay không được khỏe, bảo ta đến thăm xem sao.” Thế tử có chút chán chường, chân gác lên, bộ dạng bất cần giống như khi còn thiếu niên, chỉ thấy hắn lơ đãng nhìn Linh nhi một cái: “Đứa bé này không giống ta chút nào, giống hệt mẫu thân nó.”“Linh nhi tính tình giống tiểu thư, dung mạo cũng giống Thế tử gia.” Ta cúi người nói.Thế tử khẽ nhếch khóe miệng, không nói gì. Linh nhi lại kéo kéo tay áo ta, thanh âm trong trẻo nói: “Tịnh Tuệ đại sư nói, tướng mạo con người chỉ là một lớp da mà thôi, cô cô cần gì phải phân biệt ai giống ai không giống.”Ta áy náy: “Thế tử gia tha tội, trẻ con nói chuyện không kiêng kỵ.”Tiểu Thế tử gật đầu, đứng dậy định rời đi: “... Vậy hôm nay cứ như vậy đi.”Ta nói: “Linh nhi chào tạm biệt Thế tử.”“Phụ thân đi đường bình an.”Thế tử đi đến cửa bỗng dừng lại, quay đầu mỉm cười với ta: “Người ta nói nữ mười tám đại biến, năm nay ngươi cũng mười tám rồi phải không.”Ta hơi ngạc nhiên, chỉ nghe Thế tử tiếp tục: “Cũng không ngạc nhiên khi mẫu thân luôn nói tốt về ngươi trước mặt ta, tuổi thanh xuân quý giá lại khô đăng cổ Phật, thật khó cho ngươi tận tâm tận lực.”Ta cúi đầu chắp tay: “Đều là việc trong bổn phận.”