Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 967: Tất cả đều kinh hãi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Toàn trường tĩnh mịch! Dù là Phương Chấn cũng kinh sợ. Quả quyết sát phạt, dứt khoát, không chút dông dài! Sau chuyện này e rằng không ai dám không vâng lời anh. “Không hổ là sư đệ của cô Tu La…” ... Trong khoang máy bay. Diệp Bắc Minh ngồi ở trên ghế sofa, tất cả những tướng lĩnh khác đều đang đứng. Phương Chấn tay cầm gậy chỉ huy, chỉ vào màn hình điện tử khổng lồ: “Long Soái, trên bản đồ chính là thế cục của vùng biển phương Nam hiện giờ”. “Bốn thế lực Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc, Tượng Quốc chọn vùng biển nước ta để tập kết bốn tàu sân bay”. Sắc măt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Bọn họ muốn khai chiến?” Phương Chấn lắc đầu: “Phỏng đoán không phải khai chiến, chỉ là uy h**p”. Diệp Bắc Minh nhìn bản đồ. Bốn chiếc tàu sân bay kia rõ ràng đã tiến vào vùng biển của Long Quốc. Nếu như bỏ mặc không quan tâm, uy nghiêm của Long Quốc sẽ phải chịu tổn hại cực lớn. Diệp Bắc Minh lạnh giọng hỏi: “Bọn họ có bao nhiêu người?” Phương Chấn trả lời: “Khoảng ba trăm ngàn người”. Diệp Bắc Minh hỏi lại: “Vậy còn chúng ta?” Phương Chấn nói: “Khoảng sáu trăm ngàn người”. Diệp Bắc Minh hừ lạnh nhìn Phương Chấn: “Đúng là phế vật!” “Long Soái, cậu…” Phương Chấn ngây người, trong lòng có chút căm tức, nhưng cũng không dám phát tác. Chỉ thấy Diệp Bắc Minh đảo mắt nhìn đám người trong khoang máy ba: “Còn cả các người, tất cả đều là phế vật!” “Sáu trăm ngàn người đấu với ba trăm ngàn người còn rụt rè e sợ, các người rốt cuộc đang sợ cái gì?” “Bốn chiếc tàu sân bay đến tận cửa nhà rồi vẫn còn giùng giằng với người ta?” “Phải chờ người ta khai hỏa, các người mới đánh lại sao?” “Các người không phải phế vật, vậy ai là phế vật?!!” Diệp Bắc Minh chửi mắng một trận. Đám người Phương Chấn cúi đầu, không dám phản bác. Giây tiếp theo. Diệp Bắc Minh nói: “Truyền lệnh ba quân, không tiếc bất cứ giá nào”. “Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc, Tượng Quốc, bất kỳ kẻ nào dám vượt qua vùng biển của Long Quốc một bước”.“Lập tức khai hỏa cho tôi, tiêu diệt toàn bộ!” Lời vừa dứt. Tất cả đều kinh hãi! Ba mươi mấy người bên trong khoang máy bay mặt chấn động nhìn Diệp Bắc Minh. Ngay cả Phương Chấn cũng sợ ngây người! “Cái gì?”

Toàn trường tĩnh mịch!

 

Dù là Phương Chấn cũng kinh sợ.

 

Quả quyết sát phạt, dứt khoát, không chút dông dài!

 

Sau chuyện này e rằng không ai dám không vâng lời anh.

 

“Không hổ là sư đệ của cô Tu La…”

 

...

 

Trong khoang máy bay.

 

Diệp Bắc Minh ngồi ở trên ghế sofa, tất cả những tướng lĩnh khác đều đang đứng.

 

Phương Chấn tay cầm gậy chỉ huy, chỉ vào màn hình điện tử khổng lồ: “Long Soái, trên bản đồ chính là thế cục của vùng biển phương Nam hiện giờ”.

 

“Bốn thế lực Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc, Tượng Quốc chọn vùng biển nước ta để tập kết bốn tàu sân bay”.

 

Sắc măt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Bọn họ muốn khai chiến?”

 

Phương Chấn lắc đầu: “Phỏng đoán không phải khai chiến, chỉ là uy h**p”.

 

Diệp Bắc Minh nhìn bản đồ.

 

Bốn chiếc tàu sân bay kia rõ ràng đã tiến vào vùng biển của Long Quốc.

 

Nếu như bỏ mặc không quan tâm, uy nghiêm của Long Quốc sẽ phải chịu tổn hại cực lớn.

 

Diệp Bắc Minh lạnh giọng hỏi: “Bọn họ có bao nhiêu người?”

 

Phương Chấn trả lời: “Khoảng ba trăm ngàn người”.

 

Diệp Bắc Minh hỏi lại: “Vậy còn chúng ta?”

 

Phương Chấn nói: “Khoảng sáu trăm ngàn người”.

 

Diệp Bắc Minh hừ lạnh nhìn Phương Chấn: “Đúng là phế vật!”

 

“Long Soái, cậu…”

 

Phương Chấn ngây người, trong lòng có chút căm tức, nhưng cũng không dám phát tác.

 

Chỉ thấy Diệp Bắc Minh đảo mắt nhìn đám người trong khoang máy ba: “Còn cả các người, tất cả đều là phế vật!”

 

“Sáu trăm ngàn người đấu với ba trăm ngàn người còn rụt rè e sợ, các người rốt cuộc đang sợ cái gì?”

 

“Bốn chiếc tàu sân bay đến tận cửa nhà rồi vẫn còn giùng giằng với người ta?”

 

“Phải chờ người ta khai hỏa, các người mới đánh lại sao?”

 

“Các người không phải phế vật, vậy ai là phế vật?!!”

 

Diệp Bắc Minh chửi mắng một trận.

 

Đám người Phương Chấn cúi đầu, không dám phản bác.

 

Giây tiếp theo.

 

Diệp Bắc Minh nói: “Truyền lệnh ba quân, không tiếc bất cứ giá nào”.

 

“Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc, Tượng Quốc, bất kỳ kẻ nào dám vượt qua vùng biển của Long Quốc một bước”.

“Lập tức khai hỏa cho tôi, tiêu diệt toàn bộ!”

 

Lời vừa dứt.

 

Tất cả đều kinh hãi!

 

Ba mươi mấy người bên trong khoang máy bay mặt chấn động nhìn Diệp Bắc Minh.

 

Ngay cả Phương Chấn cũng sợ ngây người!

 

“Cái gì?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Toàn trường tĩnh mịch! Dù là Phương Chấn cũng kinh sợ. Quả quyết sát phạt, dứt khoát, không chút dông dài! Sau chuyện này e rằng không ai dám không vâng lời anh. “Không hổ là sư đệ của cô Tu La…” ... Trong khoang máy bay. Diệp Bắc Minh ngồi ở trên ghế sofa, tất cả những tướng lĩnh khác đều đang đứng. Phương Chấn tay cầm gậy chỉ huy, chỉ vào màn hình điện tử khổng lồ: “Long Soái, trên bản đồ chính là thế cục của vùng biển phương Nam hiện giờ”. “Bốn thế lực Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc, Tượng Quốc chọn vùng biển nước ta để tập kết bốn tàu sân bay”. Sắc măt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Bọn họ muốn khai chiến?” Phương Chấn lắc đầu: “Phỏng đoán không phải khai chiến, chỉ là uy h**p”. Diệp Bắc Minh nhìn bản đồ. Bốn chiếc tàu sân bay kia rõ ràng đã tiến vào vùng biển của Long Quốc. Nếu như bỏ mặc không quan tâm, uy nghiêm của Long Quốc sẽ phải chịu tổn hại cực lớn. Diệp Bắc Minh lạnh giọng hỏi: “Bọn họ có bao nhiêu người?” Phương Chấn trả lời: “Khoảng ba trăm ngàn người”. Diệp Bắc Minh hỏi lại: “Vậy còn chúng ta?” Phương Chấn nói: “Khoảng sáu trăm ngàn người”. Diệp Bắc Minh hừ lạnh nhìn Phương Chấn: “Đúng là phế vật!” “Long Soái, cậu…” Phương Chấn ngây người, trong lòng có chút căm tức, nhưng cũng không dám phát tác. Chỉ thấy Diệp Bắc Minh đảo mắt nhìn đám người trong khoang máy ba: “Còn cả các người, tất cả đều là phế vật!” “Sáu trăm ngàn người đấu với ba trăm ngàn người còn rụt rè e sợ, các người rốt cuộc đang sợ cái gì?” “Bốn chiếc tàu sân bay đến tận cửa nhà rồi vẫn còn giùng giằng với người ta?” “Phải chờ người ta khai hỏa, các người mới đánh lại sao?” “Các người không phải phế vật, vậy ai là phế vật?!!” Diệp Bắc Minh chửi mắng một trận. Đám người Phương Chấn cúi đầu, không dám phản bác. Giây tiếp theo. Diệp Bắc Minh nói: “Truyền lệnh ba quân, không tiếc bất cứ giá nào”. “Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc, Tượng Quốc, bất kỳ kẻ nào dám vượt qua vùng biển của Long Quốc một bước”.“Lập tức khai hỏa cho tôi, tiêu diệt toàn bộ!” Lời vừa dứt. Tất cả đều kinh hãi! Ba mươi mấy người bên trong khoang máy bay mặt chấn động nhìn Diệp Bắc Minh. Ngay cả Phương Chấn cũng sợ ngây người! “Cái gì?”

Chương 967: Tất cả đều kinh hãi!