Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 968: “Thật hay giả vậy!!!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy người ngược lại hít một hơi khí lạnh, cảm giác da đầu tê dại. Phương Chấn liên tục nuốt nước miếng: “Long Soái, cậu… cậu không phải đùa chứ?” Diệp Bắc Minh lạnh như băng nhìn ông ta: “Ông nhìn tôi giống như đang đùa không?” “Khai hỏa!!!” “Rít!” Mấy người cảm thấy phát rét, toàn thân kích động run rẩy. Một phút sau. Sáu trăm ngàn đại quân của chiến đội Tu La nhận được mệnh lệnh. Khai hỏa với bất kỳ ai vượt qua thế lực vùng biển Long Quốc. Trong nháy mắt, toàn bộ chiến đội Tu La chấn động! “Trời ơi, khai hỏa?” “Thật hay giả vậy!!!” “Nghe nói là Long Soái hạ lệnh khai hỏa!” “Mẹ kiếp, Long Soái đỉnh quá!!!” “Ông đây đã không ưng đám hung thần kia lâu rồi, động tý khiêu chiến vùng biển Long Quốc, là cái thá gì thế!!!” “Khai hỏa, toàn lực khai hỏa cho tôi!!!”Cùng lúc đó. Trên một chiếc tàu sân bay của Hùng Quốc. Đội thủy quân lục chiến của Hùng Quốc đang mặc quần cụt, luyện tập gánh nước trên tàu sân bay. Hai binh lính Hùng Quốc mặt đầy hưởng thụ, nằm trên ghế trên bãi cát. Hưởng thụ tắm nắng. “Rosen, thoải mái quá, lại là một kỳ nghỉ tuyệt vời!”, một binh lính Lang Quốc cười, uống một hớp nước ngọt vị chanh. Rosen đeo theo kính râm lớn: “Bob, ai nói không phải chứ?” “Mỗi lần hành động đều giống như đang nghỉ phép vậy”. “Chúng ta đến vùng biển của Long Quốc bao nhiêu lần rồi, đám người Long Quốc kia ngay cả một viên đạn cũng không dám bắn!” Bob cười lớn: “Ha ha ha ha!” “Thêm một năm nữa, tôi cũng sắp giải ngũ rồi”. “Tôi sắp kết hôn với vị hôn thê của mình, đến lúc đó anh nhất định phải tới uống rượu mừng của chúng tôi đó”. “Đương nhiên, vì tình bằng hữu giữa chúng ta, cạn ly”, Rosen giơ ly thủy tinh lên. Hai người cụng ly. Đoàng! Bỗng nhiên. Bầu trời truyền đến tiếng nổ kịch liệt.Hỏa tiễn phá không trung! Giây tiếp theo. Vù vù vù! Tàu sân bay truyền đến tiếng nổ khủng khiếp, radio thông báo: “Tất cả chiến sĩ lập tức vào hàng…” Đoàng!!! Hỏa tiễn rơi xuống, nổ tung boong tàu sân bay.
Mấy người ngược lại hít một hơi khí lạnh, cảm giác da đầu tê dại.
Phương Chấn liên tục nuốt nước miếng: “Long Soái, cậu… cậu không phải đùa chứ?”
Diệp Bắc Minh lạnh như băng nhìn ông ta: “Ông nhìn tôi giống như đang đùa không?”
“Khai hỏa!!!”
“Rít!”
Mấy người cảm thấy phát rét, toàn thân kích động run rẩy.
Một phút sau.
Sáu trăm ngàn đại quân của chiến đội Tu La nhận được mệnh lệnh.
Khai hỏa với bất kỳ ai vượt qua thế lực vùng biển Long Quốc.
Trong nháy mắt, toàn bộ chiến đội Tu La chấn động!
“Trời ơi, khai hỏa?”
“Thật hay giả vậy!!!”
“Nghe nói là Long Soái hạ lệnh khai hỏa!”
“Mẹ kiếp, Long Soái đỉnh quá!!!”
“Ông đây đã không ưng đám hung thần kia lâu rồi, động tý khiêu chiến vùng biển Long Quốc, là cái thá gì thế!!!”
“Khai hỏa, toàn lực khai hỏa cho tôi!!!”
Cùng lúc đó.
Trên một chiếc tàu sân bay của Hùng Quốc.
Đội thủy quân lục chiến của Hùng Quốc đang mặc quần cụt, luyện tập gánh nước trên tàu sân bay.
Hai binh lính Hùng Quốc mặt đầy hưởng thụ, nằm trên ghế trên bãi cát.
Hưởng thụ tắm nắng.
“Rosen, thoải mái quá, lại là một kỳ nghỉ tuyệt vời!”, một binh lính Lang Quốc cười, uống một hớp nước ngọt vị chanh.
Rosen đeo theo kính râm lớn: “Bob, ai nói không phải chứ?”
“Mỗi lần hành động đều giống như đang nghỉ phép vậy”.
“Chúng ta đến vùng biển của Long Quốc bao nhiêu lần rồi, đám người Long Quốc kia ngay cả một viên đạn cũng không dám bắn!”
Bob cười lớn: “Ha ha ha ha!”
“Thêm một năm nữa, tôi cũng sắp giải ngũ rồi”.
“Tôi sắp kết hôn với vị hôn thê của mình, đến lúc đó anh nhất định phải tới uống rượu mừng của chúng tôi đó”.
“Đương nhiên, vì tình bằng hữu giữa chúng ta, cạn ly”, Rosen giơ ly thủy tinh lên.
Hai người cụng ly.
Đoàng!
Bỗng nhiên.
Bầu trời truyền đến tiếng nổ kịch liệt.
Hỏa tiễn phá không trung!
Giây tiếp theo.
Vù vù vù!
Tàu sân bay truyền đến tiếng nổ khủng khiếp, radio thông báo: “Tất cả chiến sĩ lập tức vào hàng…”
Đoàng!!!
Hỏa tiễn rơi xuống, nổ tung boong tàu sân bay.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mấy người ngược lại hít một hơi khí lạnh, cảm giác da đầu tê dại. Phương Chấn liên tục nuốt nước miếng: “Long Soái, cậu… cậu không phải đùa chứ?” Diệp Bắc Minh lạnh như băng nhìn ông ta: “Ông nhìn tôi giống như đang đùa không?” “Khai hỏa!!!” “Rít!” Mấy người cảm thấy phát rét, toàn thân kích động run rẩy. Một phút sau. Sáu trăm ngàn đại quân của chiến đội Tu La nhận được mệnh lệnh. Khai hỏa với bất kỳ ai vượt qua thế lực vùng biển Long Quốc. Trong nháy mắt, toàn bộ chiến đội Tu La chấn động! “Trời ơi, khai hỏa?” “Thật hay giả vậy!!!” “Nghe nói là Long Soái hạ lệnh khai hỏa!” “Mẹ kiếp, Long Soái đỉnh quá!!!” “Ông đây đã không ưng đám hung thần kia lâu rồi, động tý khiêu chiến vùng biển Long Quốc, là cái thá gì thế!!!” “Khai hỏa, toàn lực khai hỏa cho tôi!!!”Cùng lúc đó. Trên một chiếc tàu sân bay của Hùng Quốc. Đội thủy quân lục chiến của Hùng Quốc đang mặc quần cụt, luyện tập gánh nước trên tàu sân bay. Hai binh lính Hùng Quốc mặt đầy hưởng thụ, nằm trên ghế trên bãi cát. Hưởng thụ tắm nắng. “Rosen, thoải mái quá, lại là một kỳ nghỉ tuyệt vời!”, một binh lính Lang Quốc cười, uống một hớp nước ngọt vị chanh. Rosen đeo theo kính râm lớn: “Bob, ai nói không phải chứ?” “Mỗi lần hành động đều giống như đang nghỉ phép vậy”. “Chúng ta đến vùng biển của Long Quốc bao nhiêu lần rồi, đám người Long Quốc kia ngay cả một viên đạn cũng không dám bắn!” Bob cười lớn: “Ha ha ha ha!” “Thêm một năm nữa, tôi cũng sắp giải ngũ rồi”. “Tôi sắp kết hôn với vị hôn thê của mình, đến lúc đó anh nhất định phải tới uống rượu mừng của chúng tôi đó”. “Đương nhiên, vì tình bằng hữu giữa chúng ta, cạn ly”, Rosen giơ ly thủy tinh lên. Hai người cụng ly. Đoàng! Bỗng nhiên. Bầu trời truyền đến tiếng nổ kịch liệt.Hỏa tiễn phá không trung! Giây tiếp theo. Vù vù vù! Tàu sân bay truyền đến tiếng nổ khủng khiếp, radio thông báo: “Tất cả chiến sĩ lập tức vào hàng…” Đoàng!!! Hỏa tiễn rơi xuống, nổ tung boong tàu sân bay.