Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 206: 206: Đợi Thành Chủ Ra Giải Quyết
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Không thể không thừa nhận, Triệu Bân rất là hào phóng.Cũng phải, trong tay hắn có bùa hộ mệnh, Nghiêm Khang chết ngất đi chính là lá bùa hộ mệnh.“Ngươi tốt, ta tốt, mọi người đều tốt!”Triệu Bân nắm chặt kiếm Tử Tiêu, không dám sơ suất.Chỉ cần một thoáng lơ là sẽ bị tiêu diệt ngay! Mấy lão già này ra ngoài chắc chắn không đem theo thể diện, chỉ cần hắn để lộ sơ hở, họ sẽ tấn công trong chớp mắt.“Thả người!”Đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng hô ầm lên, trước giờ chỉ có tộc Huyết Ưng uy h**p người khác chứ đã từng bị người khác uy h**p bao giờ đâu? Cảm giác này thực sự khó chịu, khó chịu đến mức muốn giết người.“Quay về thành nói chuyện, được chứ?”Triệu Bân mỉm cười, hắn cũng không ngốc.Trong thành cấm ẩu đả, vào thành là an toàn, còn ở ngoài thành chẳng có gì đảm bảo, thành chủ thành Vong Cổ cũng không có quyền nhúng tay vào.Vì thế, hắn có thể mất mạng bất cứ lúc nào.“Thả thiếu chủ của ta ra, ngươi sẽ bình an vô sự”.“Thả hắn ra ta còn chết nhanh hơn!”, Triệu Bân cười khẩy, chẳng cần thể diện gì nữa.Nếu giao lá bùa hộ mệnh này ra thì hắn sẽ bị bao vây ngay lập tức.“Ngươi thích chết à!”Trưởng lão Huyết Ưng tính khí vốn đã chẳng ra sao lập tức nổi điên ngay tại chỗ.“Vãn bối chỉ muốn sống thôi”, Triệu Bân cười khinh bỉ: “Mở một con đường đi, thả ta về thành, tự khắc sẽ giao thiếu chủ của ngươi ra.Còn nữa, sự nhẫn nại của vãn bối cũng có giới hạn thôi”.Nói rồi, thanh kiếm Tử Tiêu trong tay Triệu Bân khẽ gầm lên, ánh sáng lạnh như băng đã sượt qua cổ Nghiêm Khang, cũng chỉ là một vết xước rất nông, nhưng ngụ ý cực kỳ rõ ràng: Nếu còn dám lề mề thì tiểu gia không ngại chém đầu hắn luôn.Hành động này quả thực rất có khả năng uy h**p.Mười mấy cao thủ Huyền Dương đạt đỉnh thực sự sợ hãi, đó là thiếu chủ của họ, nếu hắn ta có mệnh hệ gì thì họ khỏi cần quay về nữa, quay về cũng phải chết thôi.“Lùi ra!”Trưởng lão đứng đầu của tộc Huyết Ưng khẽ “hừ” một tiếng, cũng là người đầu tiên mở đường.Lúc này đây, chẳng có gì quan trọng bằng tính mạng của Nghiêm Khang, bảo vệ được thiếu chủ cũng là giữ lại tính mạng cho chính họ.Nối gót ông ta, các trưởng lão khác cũng đồng loạt lùi về sau, nhưng vẫn nhìn Triệu Bân chằm chằm, chỉ đợi tên này lộ ra sơ hở.Chỉ cần một khoảnh khắc thôi là đủ g**t ch*t Triệu Bân rồi.Có đường rồi, Đại Bằng sải cánh mà bay.Thú cưỡi này tâm ý tương thông với Triệu Bân, cũng rất hiểu chuyện, ban đầu bay chậm lắm, mà sau đó tốc độ dần dần tăng lên, nhanh dần nhanh dần, “soạt” một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.“Đi đâu hả!”Đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng tức dồn máu não, lập tức đuổi theo.Soạt! Soạt!Đôi bên một trước một sau xẹt ngang qua bầu trời, dưới ánh mắt chăm chú của đám đông, họ vượt qua tường thành, tiến vào thành Vong Cổ.“Mau mau mau!”Khán giả đồng loạt quay người, hô hào nhau xuống khỏi tường thành.Bên ngoài thành đã không còn kịch hay nữa, một trận chiến không có khói thuốc súng sắp diễn ra trong thành rồi.Soạt!Triệu Bân cũng rất khôn ngoan, chẳng thèm đi đâu mà chạy thẳng tới phủ thành chủ.Đợi khi đám đông trưởng lão đuổi tới nơi, hắn đã đáp xuống trước cửa phủ thành chủ rồi.Hắn cũng muốn vào bên trong phủ lắm, nhưng sợ rằng vào rồi mà không ra được.Phủ thành chủ là chốn hệ trọng, chỗ nào cũng có cấm chế, đương nhiên cũng có cả hệ thống phòng không, dám tự ý bay vào không phận của phủ thành chủ sẽ lập tức bị cung tiễn bắn chết..
Không thể không thừa nhận, Triệu Bân rất là hào phóng.
Cũng phải, trong tay hắn có bùa hộ mệnh, Nghiêm Khang chết ngất đi chính là lá bùa hộ mệnh.
“Ngươi tốt, ta tốt, mọi người đều tốt!”
Triệu Bân nắm chặt kiếm Tử Tiêu, không dám sơ suất.
Chỉ cần một thoáng lơ là sẽ bị tiêu diệt ngay! Mấy lão già này ra ngoài chắc chắn không đem theo thể diện, chỉ cần hắn để lộ sơ hở, họ sẽ tấn công trong chớp mắt.
“Thả người!”
Đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng hô ầm lên, trước giờ chỉ có tộc Huyết Ưng uy h**p người khác chứ đã từng bị người khác uy h**p bao giờ đâu? Cảm giác này thực sự khó chịu, khó chịu đến mức muốn giết người.
“Quay về thành nói chuyện, được chứ?”
Triệu Bân mỉm cười, hắn cũng không ngốc.
Trong thành cấm ẩu đả, vào thành là an toàn, còn ở ngoài thành chẳng có gì đảm bảo, thành chủ thành Vong Cổ cũng không có quyền nhúng tay vào.
Vì thế, hắn có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
“Thả thiếu chủ của ta ra, ngươi sẽ bình an vô sự”.
“Thả hắn ra ta còn chết nhanh hơn!”, Triệu Bân cười khẩy, chẳng cần thể diện gì nữa.
Nếu giao lá bùa hộ mệnh này ra thì hắn sẽ bị bao vây ngay lập tức.
“Ngươi thích chết à!”
Trưởng lão Huyết Ưng tính khí vốn đã chẳng ra sao lập tức nổi điên ngay tại chỗ.
“Vãn bối chỉ muốn sống thôi”, Triệu Bân cười khinh bỉ: “Mở một con đường đi, thả ta về thành, tự khắc sẽ giao thiếu chủ của ngươi ra.
Còn nữa, sự nhẫn nại của vãn bối cũng có giới hạn thôi”.
Nói rồi, thanh kiếm Tử Tiêu trong tay Triệu Bân khẽ gầm lên, ánh sáng lạnh như băng đã sượt qua cổ Nghiêm Khang, cũng chỉ là một vết xước rất nông, nhưng ngụ ý cực kỳ rõ ràng: Nếu còn dám lề mề thì tiểu gia không ngại chém đầu hắn luôn.
Hành động này quả thực rất có khả năng uy h**p.
Mười mấy cao thủ Huyền Dương đạt đỉnh thực sự sợ hãi, đó là thiếu chủ của họ, nếu hắn ta có mệnh hệ gì thì họ khỏi cần quay về nữa, quay về cũng phải chết thôi.
“Lùi ra!”
Trưởng lão đứng đầu của tộc Huyết Ưng khẽ “hừ” một tiếng, cũng là người đầu tiên mở đường.
Lúc này đây, chẳng có gì quan trọng bằng tính mạng của Nghiêm Khang, bảo vệ được thiếu chủ cũng là giữ lại tính mạng cho chính họ.
Nối gót ông ta, các trưởng lão khác cũng đồng loạt lùi về sau, nhưng vẫn nhìn Triệu Bân chằm chằm, chỉ đợi tên này lộ ra sơ hở.
Chỉ cần một khoảnh khắc thôi là đủ g**t ch*t Triệu Bân rồi.
Có đường rồi, Đại Bằng sải cánh mà bay.
Thú cưỡi này tâm ý tương thông với Triệu Bân, cũng rất hiểu chuyện, ban đầu bay chậm lắm, mà sau đó tốc độ dần dần tăng lên, nhanh dần nhanh dần, “soạt” một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
“Đi đâu hả!”
Đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng tức dồn máu não, lập tức đuổi theo.
Soạt! Soạt!
Đôi bên một trước một sau xẹt ngang qua bầu trời, dưới ánh mắt chăm chú của đám đông, họ vượt qua tường thành, tiến vào thành Vong Cổ.
“Mau mau mau!”
Khán giả đồng loạt quay người, hô hào nhau xuống khỏi tường thành.
Bên ngoài thành đã không còn kịch hay nữa, một trận chiến không có khói thuốc súng sắp diễn ra trong thành rồi.
Soạt!
Triệu Bân cũng rất khôn ngoan, chẳng thèm đi đâu mà chạy thẳng tới phủ thành chủ.
Đợi khi đám đông trưởng lão đuổi tới nơi, hắn đã đáp xuống trước cửa phủ thành chủ rồi.
Hắn cũng muốn vào bên trong phủ lắm, nhưng sợ rằng vào rồi mà không ra được.
Phủ thành chủ là chốn hệ trọng, chỗ nào cũng có cấm chế, đương nhiên cũng có cả hệ thống phòng không, dám tự ý bay vào không phận của phủ thành chủ sẽ lập tức bị cung tiễn bắn chết..
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Không thể không thừa nhận, Triệu Bân rất là hào phóng.Cũng phải, trong tay hắn có bùa hộ mệnh, Nghiêm Khang chết ngất đi chính là lá bùa hộ mệnh.“Ngươi tốt, ta tốt, mọi người đều tốt!”Triệu Bân nắm chặt kiếm Tử Tiêu, không dám sơ suất.Chỉ cần một thoáng lơ là sẽ bị tiêu diệt ngay! Mấy lão già này ra ngoài chắc chắn không đem theo thể diện, chỉ cần hắn để lộ sơ hở, họ sẽ tấn công trong chớp mắt.“Thả người!”Đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng hô ầm lên, trước giờ chỉ có tộc Huyết Ưng uy h**p người khác chứ đã từng bị người khác uy h**p bao giờ đâu? Cảm giác này thực sự khó chịu, khó chịu đến mức muốn giết người.“Quay về thành nói chuyện, được chứ?”Triệu Bân mỉm cười, hắn cũng không ngốc.Trong thành cấm ẩu đả, vào thành là an toàn, còn ở ngoài thành chẳng có gì đảm bảo, thành chủ thành Vong Cổ cũng không có quyền nhúng tay vào.Vì thế, hắn có thể mất mạng bất cứ lúc nào.“Thả thiếu chủ của ta ra, ngươi sẽ bình an vô sự”.“Thả hắn ra ta còn chết nhanh hơn!”, Triệu Bân cười khẩy, chẳng cần thể diện gì nữa.Nếu giao lá bùa hộ mệnh này ra thì hắn sẽ bị bao vây ngay lập tức.“Ngươi thích chết à!”Trưởng lão Huyết Ưng tính khí vốn đã chẳng ra sao lập tức nổi điên ngay tại chỗ.“Vãn bối chỉ muốn sống thôi”, Triệu Bân cười khinh bỉ: “Mở một con đường đi, thả ta về thành, tự khắc sẽ giao thiếu chủ của ngươi ra.Còn nữa, sự nhẫn nại của vãn bối cũng có giới hạn thôi”.Nói rồi, thanh kiếm Tử Tiêu trong tay Triệu Bân khẽ gầm lên, ánh sáng lạnh như băng đã sượt qua cổ Nghiêm Khang, cũng chỉ là một vết xước rất nông, nhưng ngụ ý cực kỳ rõ ràng: Nếu còn dám lề mề thì tiểu gia không ngại chém đầu hắn luôn.Hành động này quả thực rất có khả năng uy h**p.Mười mấy cao thủ Huyền Dương đạt đỉnh thực sự sợ hãi, đó là thiếu chủ của họ, nếu hắn ta có mệnh hệ gì thì họ khỏi cần quay về nữa, quay về cũng phải chết thôi.“Lùi ra!”Trưởng lão đứng đầu của tộc Huyết Ưng khẽ “hừ” một tiếng, cũng là người đầu tiên mở đường.Lúc này đây, chẳng có gì quan trọng bằng tính mạng của Nghiêm Khang, bảo vệ được thiếu chủ cũng là giữ lại tính mạng cho chính họ.Nối gót ông ta, các trưởng lão khác cũng đồng loạt lùi về sau, nhưng vẫn nhìn Triệu Bân chằm chằm, chỉ đợi tên này lộ ra sơ hở.Chỉ cần một khoảnh khắc thôi là đủ g**t ch*t Triệu Bân rồi.Có đường rồi, Đại Bằng sải cánh mà bay.Thú cưỡi này tâm ý tương thông với Triệu Bân, cũng rất hiểu chuyện, ban đầu bay chậm lắm, mà sau đó tốc độ dần dần tăng lên, nhanh dần nhanh dần, “soạt” một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.“Đi đâu hả!”Đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng tức dồn máu não, lập tức đuổi theo.Soạt! Soạt!Đôi bên một trước một sau xẹt ngang qua bầu trời, dưới ánh mắt chăm chú của đám đông, họ vượt qua tường thành, tiến vào thành Vong Cổ.“Mau mau mau!”Khán giả đồng loạt quay người, hô hào nhau xuống khỏi tường thành.Bên ngoài thành đã không còn kịch hay nữa, một trận chiến không có khói thuốc súng sắp diễn ra trong thành rồi.Soạt!Triệu Bân cũng rất khôn ngoan, chẳng thèm đi đâu mà chạy thẳng tới phủ thành chủ.Đợi khi đám đông trưởng lão đuổi tới nơi, hắn đã đáp xuống trước cửa phủ thành chủ rồi.Hắn cũng muốn vào bên trong phủ lắm, nhưng sợ rằng vào rồi mà không ra được.Phủ thành chủ là chốn hệ trọng, chỗ nào cũng có cấm chế, đương nhiên cũng có cả hệ thống phòng không, dám tự ý bay vào không phận của phủ thành chủ sẽ lập tức bị cung tiễn bắn chết..