Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 207: 207: “kẻ Nào Đang Gây Ồn Ào!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Thả người!”Mười mấy cao thủ Huyền Dương đạt đỉnh hét ầm lên, bao nãy họ bao vây hắn trên không trung, bây giờ đáp đất rồi vẫn bao vây hắn.Với khí thế ấy, đừng nói là chạy, dù Triệu Bân có bò cũng chưa chắc đã bò ra được.“Hỗn xược!”Không đợi Triệu Bân lên tiếng đã nghe thấy tiếng quát của thị vệ phủ thành chủ.Dám làm loạn trước phủ thành chủ, lá gan to gớm nhỉ! Ăn no rửng mỡ phải không? Coi bọn họ là vật trang trí à?“Nhìn xem, ta đã bảo sẽ đến phủ thành chủ mà!” Đọc nhanh tại Vietwriter“Tên nhóc Triệu Bân đó thành tinh rồi hả? Chọn địa điểm khá đấy!”“Vào thành rồi thì tộc Huyết Ưng không dám làm càn đâu”.Các khán giả cũng đã chạy tới, lời bàn tán vang lên không ngớt.Để xem một vở kịch hay, ai nấy chạy nhanh như thỏ, chỉ một lát thôi đã đen kịt cả vùng, biến cửa phủ thành chủ thành nơi trẩy hội, giao thông tắc nghẽn, đến cả nóc nhà, ngọn cây và bờ tường xung quanh đó cũng lố nhố đầu người.“Vẫn không chịu thả người?”, trưởng lão Huyết Ưng quát lên.“Thả chứ, lát nữa sẽ thả”, Triệu Bân mỉm cười.Hắn đang đợi người.Đợi ai thế? Đợi Dương Hùng ra ngoài, cũng chỉ có lão ta mới có thể trấn áp được cục diện này.“Thích chết hả!”“Ngươi đừng dọa ta nha, kiếm của ta không có mắt đâu”.“Kẻ nào đang gây ồn ào!”Giữa những tiếng mắng chửi, một giọng nói điềm nhiên nhưng uy nghiêm đột ngột vang lên.Vừa nhắc Dương Hùng, Dương Hùng đến thật.Thành chủ của thành Vong Cổ chính là ông vua của thành Vong Cổ, bất kể đi đến đâu cũng mang theo oai phong và sức mạnh uy h**p của mình.Lão ta đã sớm biết bên ngoài thành không yên ổn, cũng đã nghe lão Vong Cổ chuyển lời nên nhanh chóng bước ra, chưa biết chừng còn kiếm được ít tiền trà nước.Tộc Huyết Ưng giàu lắm mà.“Đúng là một nhân tài”.Thấy Triệu Bân uy h**p Nghiêm Khang đang chết ngất, Dương Hùng cười thầm trong lòng.Lão ta đã nghe qua về tình hình từ lão Vong Cổ rồi, đúng là quá đỉnh, hắn có thể đánh thắng tộc Huyết Ưng trong trận chiến trên không, lại còn bắt sống được thiếu chủ Huyết Ưng.Nói thế nào nhỉ, mẹ kiếp, đúng là làm thành Vong Cổ nở mày nở mặt.“Dương huynh, mong huynh giải quyết giúp tộc Huyết Ưng ta!”, đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng lập tức nói, tiện tay chỉ vào Triệu Bân: “Bắt thiếu chủ nhà ta, uy h**p bọn ta.Thành Vong Cổ quy định nghiêm minh, thành chủ không thể dung túng cho tên này được”.“Còn có chuyện này à?”Dương Hùng đứng vững như cây tùng, chắp tay nhìn về phía Triệu Bân..

“Thả người!”

Mười mấy cao thủ Huyền Dương đạt đỉnh hét ầm lên, bao nãy họ bao vây hắn trên không trung, bây giờ đáp đất rồi vẫn bao vây hắn.

Với khí thế ấy, đừng nói là chạy, dù Triệu Bân có bò cũng chưa chắc đã bò ra được.

“Hỗn xược!”

Không đợi Triệu Bân lên tiếng đã nghe thấy tiếng quát của thị vệ phủ thành chủ.

Dám làm loạn trước phủ thành chủ, lá gan to gớm nhỉ! Ăn no rửng mỡ phải không? Coi bọn họ là vật trang trí à?

“Nhìn xem, ta đã bảo sẽ đến phủ thành chủ mà!” Đọc nhanh tại Vietwriter

“Tên nhóc Triệu Bân đó thành tinh rồi hả? Chọn địa điểm khá đấy!”

“Vào thành rồi thì tộc Huyết Ưng không dám làm càn đâu”.

Các khán giả cũng đã chạy tới, lời bàn tán vang lên không ngớt.

Để xem một vở kịch hay, ai nấy chạy nhanh như thỏ, chỉ một lát thôi đã đen kịt cả vùng, biến cửa phủ thành chủ thành nơi trẩy hội, giao thông tắc nghẽn, đến cả nóc nhà, ngọn cây và bờ tường xung quanh đó cũng lố nhố đầu người.

“Vẫn không chịu thả người?”, trưởng lão Huyết Ưng quát lên.

“Thả chứ, lát nữa sẽ thả”, Triệu Bân mỉm cười.

Hắn đang đợi người.

Đợi ai thế? Đợi Dương Hùng ra ngoài, cũng chỉ có lão ta mới có thể trấn áp được cục diện này.

“Thích chết hả!”

“Ngươi đừng dọa ta nha, kiếm của ta không có mắt đâu”.

“Kẻ nào đang gây ồn ào!”

Giữa những tiếng mắng chửi, một giọng nói điềm nhiên nhưng uy nghiêm đột ngột vang lên.

Vừa nhắc Dương Hùng, Dương Hùng đến thật.

Thành chủ của thành Vong Cổ chính là ông vua của thành Vong Cổ, bất kể đi đến đâu cũng mang theo oai phong và sức mạnh uy h**p của mình.

Lão ta đã sớm biết bên ngoài thành không yên ổn, cũng đã nghe lão Vong Cổ chuyển lời nên nhanh chóng bước ra, chưa biết chừng còn kiếm được ít tiền trà nước.

Tộc Huyết Ưng giàu lắm mà.

“Đúng là một nhân tài”.

Thấy Triệu Bân uy h**p Nghiêm Khang đang chết ngất, Dương Hùng cười thầm trong lòng.

Lão ta đã nghe qua về tình hình từ lão Vong Cổ rồi, đúng là quá đỉnh, hắn có thể đánh thắng tộc Huyết Ưng trong trận chiến trên không, lại còn bắt sống được thiếu chủ Huyết Ưng.

Nói thế nào nhỉ, mẹ kiếp, đúng là làm thành Vong Cổ nở mày nở mặt.

“Dương huynh, mong huynh giải quyết giúp tộc Huyết Ưng ta!”, đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng lập tức nói, tiện tay chỉ vào Triệu Bân: “Bắt thiếu chủ nhà ta, uy h**p bọn ta.

Thành Vong Cổ quy định nghiêm minh, thành chủ không thể dung túng cho tên này được”.

“Còn có chuyện này à?”

Dương Hùng đứng vững như cây tùng, chắp tay nhìn về phía Triệu Bân..

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Thả người!”Mười mấy cao thủ Huyền Dương đạt đỉnh hét ầm lên, bao nãy họ bao vây hắn trên không trung, bây giờ đáp đất rồi vẫn bao vây hắn.Với khí thế ấy, đừng nói là chạy, dù Triệu Bân có bò cũng chưa chắc đã bò ra được.“Hỗn xược!”Không đợi Triệu Bân lên tiếng đã nghe thấy tiếng quát của thị vệ phủ thành chủ.Dám làm loạn trước phủ thành chủ, lá gan to gớm nhỉ! Ăn no rửng mỡ phải không? Coi bọn họ là vật trang trí à?“Nhìn xem, ta đã bảo sẽ đến phủ thành chủ mà!” Đọc nhanh tại Vietwriter“Tên nhóc Triệu Bân đó thành tinh rồi hả? Chọn địa điểm khá đấy!”“Vào thành rồi thì tộc Huyết Ưng không dám làm càn đâu”.Các khán giả cũng đã chạy tới, lời bàn tán vang lên không ngớt.Để xem một vở kịch hay, ai nấy chạy nhanh như thỏ, chỉ một lát thôi đã đen kịt cả vùng, biến cửa phủ thành chủ thành nơi trẩy hội, giao thông tắc nghẽn, đến cả nóc nhà, ngọn cây và bờ tường xung quanh đó cũng lố nhố đầu người.“Vẫn không chịu thả người?”, trưởng lão Huyết Ưng quát lên.“Thả chứ, lát nữa sẽ thả”, Triệu Bân mỉm cười.Hắn đang đợi người.Đợi ai thế? Đợi Dương Hùng ra ngoài, cũng chỉ có lão ta mới có thể trấn áp được cục diện này.“Thích chết hả!”“Ngươi đừng dọa ta nha, kiếm của ta không có mắt đâu”.“Kẻ nào đang gây ồn ào!”Giữa những tiếng mắng chửi, một giọng nói điềm nhiên nhưng uy nghiêm đột ngột vang lên.Vừa nhắc Dương Hùng, Dương Hùng đến thật.Thành chủ của thành Vong Cổ chính là ông vua của thành Vong Cổ, bất kể đi đến đâu cũng mang theo oai phong và sức mạnh uy h**p của mình.Lão ta đã sớm biết bên ngoài thành không yên ổn, cũng đã nghe lão Vong Cổ chuyển lời nên nhanh chóng bước ra, chưa biết chừng còn kiếm được ít tiền trà nước.Tộc Huyết Ưng giàu lắm mà.“Đúng là một nhân tài”.Thấy Triệu Bân uy h**p Nghiêm Khang đang chết ngất, Dương Hùng cười thầm trong lòng.Lão ta đã nghe qua về tình hình từ lão Vong Cổ rồi, đúng là quá đỉnh, hắn có thể đánh thắng tộc Huyết Ưng trong trận chiến trên không, lại còn bắt sống được thiếu chủ Huyết Ưng.Nói thế nào nhỉ, mẹ kiếp, đúng là làm thành Vong Cổ nở mày nở mặt.“Dương huynh, mong huynh giải quyết giúp tộc Huyết Ưng ta!”, đám đông trưởng lão tộc Huyết Ưng lập tức nói, tiện tay chỉ vào Triệu Bân: “Bắt thiếu chủ nhà ta, uy h**p bọn ta.Thành Vong Cổ quy định nghiêm minh, thành chủ không thể dung túng cho tên này được”.“Còn có chuyện này à?”Dương Hùng đứng vững như cây tùng, chắp tay nhìn về phía Triệu Bân..

Chương 207: 207: “kẻ Nào Đang Gây Ồn Ào!”