Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 255: 255: “hay Cho Trò Độn Thổ”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hắn cũng muốn thông linh để gọi Đại Bằng ra, sau đó vọt thẳng lên trời, thế nhưng xấu hổ ghê, thuật thông linh giới hạn thời gian, hiển nhiên bây giờ vẫn chưa phải lúc.Đúng lúc nguy khốn, hắn nhìn về phía túi Càn Khôn.Nói đúng ra là đang nhìn quan tài của vua Âm Nguyệt, có thể lôi ra đập chết ông ta được không?Hay là gọi vua Âm Nguyệt ra cũng được.Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Nguyệt Thần, ngụ ý rất rõ ràng: Dạy ta phép điều khiển thi thể.Thế nhưng Nguyệt Thần chẳng để tâm.Ánh mắt của cô ta thẳng thừng ngó lơ Triệu Bân, muốn ngủ thế nào vẫn ngủ thế ấy, nếu nghe kỹ còn nghe thấy cô ta đang ngâm nga một điệu nhạc, rất thong dong, thần thái này đã đủ bày tỏ rằng: chạy đi, chạy nhanh vào.Triệu Bân hít một hơi thật sâu.Thời khắc này, hắn có một khao khát tuy bồng bột nhưng rất mãnh liệt: cưỡng ép “làm gì đó” Nguyệt Thần.Keng! Keng!Trong lúc này, kiếm khí của ông già áo đỏ lại phóng tới, không phải vài luồng, mà là cả một vùng! Có trời mới biết bao nhiêu cây cổ thụ bị chém ngang hông! Nếu không phải vì Triệu Bân nhanh chân thì chắc hẳn hắn cũng bị làm tám mảnh rồi, ông già áo đỏ kia có phải võ tu Huyền Dương bình thường đâu.“Ngươi không thoát được đâu”.Ông già áo đỏ hét ầm lên một tiếng, bước chân bá đạo giẫm nát tảng đá lớn thành tro bụi, sau đó nhảy vọt lên, vung tay quăng ra một cái gương bát quái.Uỳnh!Gương bát quái xoay giữa không trung, có hào quang b*n r* khắp nơi.Không ổn!Triệu Bân khiếp hãi, từng luồng hào quang kia không chỉ đẹp mà còn rất mạnh, nếu dính phải thì cơ thể nhỏ bé của hắn sẽ bị đục thủng một lỗ.Trong chốc nhát, hắn lập tức trốn vào lòng đất.Uỳnh! Đùng!Giống như hắn đã dự tính, uy lực từ hào quang của gương bát quái cực mạnh, mấy tảng đá lớn bị xuyên thủng rát nhẹ nhàng.Cho dù hắn đã trốn xuống lòng đất nhưng cũng rất thê thảm, chân nguyên hộ thể đã vỡ, trên vai trái có thêm một cái lỗ, lúc này đang chảy máu tươi ào ào.“Hay cho trò độn thổ”.Ánh mắt của ông già áo đỏ lóe lên vẻ kinh ngạc, đúng là gặp được bảo bối rồi.Chuyện khác chưa tính, chỉ riêng phép xuyên tường và độn thổ đã là thu hoạch lớn.Đã bảo rồi mà, chuyến này đi không uổng.Chưa kịp dứt lời, ông ta đã giậm chân xuống, định ép Triệu Bân nảy ra.Triệu Bân không ngốc, ngay trước đó, hắn đã tự trồi ra rồi, vung tay ném ra một quả trứng sắt, chính là pháo lôi quang, vật mà hắn phải có khi muốn trốn.Khỏi nói chứ, ông già áo đỏ thực sự bị hoa mắt.Thế nhưng cũng chỉ trong một chốc, đôi mắt kia nhanh chóng khôi phục ánh sáng, đập vào mắt chính là quả pháo lôi quang ban nãy, thêm mười mấy quả nữa đang được ném về phía ông ta..
Hắn cũng muốn thông linh để gọi Đại Bằng ra, sau đó vọt thẳng lên trời, thế nhưng xấu hổ ghê, thuật thông linh giới hạn thời gian, hiển nhiên bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Đúng lúc nguy khốn, hắn nhìn về phía túi Càn Khôn.
Nói đúng ra là đang nhìn quan tài của vua Âm Nguyệt, có thể lôi ra đập chết ông ta được không?
Hay là gọi vua Âm Nguyệt ra cũng được.
Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Nguyệt Thần, ngụ ý rất rõ ràng: Dạy ta phép điều khiển thi thể.
Thế nhưng Nguyệt Thần chẳng để tâm.
Ánh mắt của cô ta thẳng thừng ngó lơ Triệu Bân, muốn ngủ thế nào vẫn ngủ thế ấy, nếu nghe kỹ còn nghe thấy cô ta đang ngâm nga một điệu nhạc, rất thong dong, thần thái này đã đủ bày tỏ rằng: chạy đi, chạy nhanh vào.
Triệu Bân hít một hơi thật sâu.
Thời khắc này, hắn có một khao khát tuy bồng bột nhưng rất mãnh liệt: cưỡng ép “làm gì đó” Nguyệt Thần.
Keng! Keng!
Trong lúc này, kiếm khí của ông già áo đỏ lại phóng tới, không phải vài luồng, mà là cả một vùng! Có trời mới biết bao nhiêu cây cổ thụ bị chém ngang hông! Nếu không phải vì Triệu Bân nhanh chân thì chắc hẳn hắn cũng bị làm tám mảnh rồi, ông già áo đỏ kia có phải võ tu Huyền Dương bình thường đâu.
“Ngươi không thoát được đâu”.
Ông già áo đỏ hét ầm lên một tiếng, bước chân bá đạo giẫm nát tảng đá lớn thành tro bụi, sau đó nhảy vọt lên, vung tay quăng ra một cái gương bát quái.
Uỳnh!
Gương bát quái xoay giữa không trung, có hào quang b*n r* khắp nơi.
Không ổn!
Triệu Bân khiếp hãi, từng luồng hào quang kia không chỉ đẹp mà còn rất mạnh, nếu dính phải thì cơ thể nhỏ bé của hắn sẽ bị đục thủng một lỗ.
Trong chốc nhát, hắn lập tức trốn vào lòng đất.
Uỳnh! Đùng!
Giống như hắn đã dự tính, uy lực từ hào quang của gương bát quái cực mạnh, mấy tảng đá lớn bị xuyên thủng rát nhẹ nhàng.
Cho dù hắn đã trốn xuống lòng đất nhưng cũng rất thê thảm, chân nguyên hộ thể đã vỡ, trên vai trái có thêm một cái lỗ, lúc này đang chảy máu tươi ào ào.
“Hay cho trò độn thổ”.
Ánh mắt của ông già áo đỏ lóe lên vẻ kinh ngạc, đúng là gặp được bảo bối rồi.
Chuyện khác chưa tính, chỉ riêng phép xuyên tường và độn thổ đã là thu hoạch lớn.
Đã bảo rồi mà, chuyến này đi không uổng.
Chưa kịp dứt lời, ông ta đã giậm chân xuống, định ép Triệu Bân nảy ra.
Triệu Bân không ngốc, ngay trước đó, hắn đã tự trồi ra rồi, vung tay ném ra một quả trứng sắt, chính là pháo lôi quang, vật mà hắn phải có khi muốn trốn.
Khỏi nói chứ, ông già áo đỏ thực sự bị hoa mắt.
Thế nhưng cũng chỉ trong một chốc, đôi mắt kia nhanh chóng khôi phục ánh sáng, đập vào mắt chính là quả pháo lôi quang ban nãy, thêm mười mấy quả nữa đang được ném về phía ông ta.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hắn cũng muốn thông linh để gọi Đại Bằng ra, sau đó vọt thẳng lên trời, thế nhưng xấu hổ ghê, thuật thông linh giới hạn thời gian, hiển nhiên bây giờ vẫn chưa phải lúc.Đúng lúc nguy khốn, hắn nhìn về phía túi Càn Khôn.Nói đúng ra là đang nhìn quan tài của vua Âm Nguyệt, có thể lôi ra đập chết ông ta được không?Hay là gọi vua Âm Nguyệt ra cũng được.Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Nguyệt Thần, ngụ ý rất rõ ràng: Dạy ta phép điều khiển thi thể.Thế nhưng Nguyệt Thần chẳng để tâm.Ánh mắt của cô ta thẳng thừng ngó lơ Triệu Bân, muốn ngủ thế nào vẫn ngủ thế ấy, nếu nghe kỹ còn nghe thấy cô ta đang ngâm nga một điệu nhạc, rất thong dong, thần thái này đã đủ bày tỏ rằng: chạy đi, chạy nhanh vào.Triệu Bân hít một hơi thật sâu.Thời khắc này, hắn có một khao khát tuy bồng bột nhưng rất mãnh liệt: cưỡng ép “làm gì đó” Nguyệt Thần.Keng! Keng!Trong lúc này, kiếm khí của ông già áo đỏ lại phóng tới, không phải vài luồng, mà là cả một vùng! Có trời mới biết bao nhiêu cây cổ thụ bị chém ngang hông! Nếu không phải vì Triệu Bân nhanh chân thì chắc hẳn hắn cũng bị làm tám mảnh rồi, ông già áo đỏ kia có phải võ tu Huyền Dương bình thường đâu.“Ngươi không thoát được đâu”.Ông già áo đỏ hét ầm lên một tiếng, bước chân bá đạo giẫm nát tảng đá lớn thành tro bụi, sau đó nhảy vọt lên, vung tay quăng ra một cái gương bát quái.Uỳnh!Gương bát quái xoay giữa không trung, có hào quang b*n r* khắp nơi.Không ổn!Triệu Bân khiếp hãi, từng luồng hào quang kia không chỉ đẹp mà còn rất mạnh, nếu dính phải thì cơ thể nhỏ bé của hắn sẽ bị đục thủng một lỗ.Trong chốc nhát, hắn lập tức trốn vào lòng đất.Uỳnh! Đùng!Giống như hắn đã dự tính, uy lực từ hào quang của gương bát quái cực mạnh, mấy tảng đá lớn bị xuyên thủng rát nhẹ nhàng.Cho dù hắn đã trốn xuống lòng đất nhưng cũng rất thê thảm, chân nguyên hộ thể đã vỡ, trên vai trái có thêm một cái lỗ, lúc này đang chảy máu tươi ào ào.“Hay cho trò độn thổ”.Ánh mắt của ông già áo đỏ lóe lên vẻ kinh ngạc, đúng là gặp được bảo bối rồi.Chuyện khác chưa tính, chỉ riêng phép xuyên tường và độn thổ đã là thu hoạch lớn.Đã bảo rồi mà, chuyến này đi không uổng.Chưa kịp dứt lời, ông ta đã giậm chân xuống, định ép Triệu Bân nảy ra.Triệu Bân không ngốc, ngay trước đó, hắn đã tự trồi ra rồi, vung tay ném ra một quả trứng sắt, chính là pháo lôi quang, vật mà hắn phải có khi muốn trốn.Khỏi nói chứ, ông già áo đỏ thực sự bị hoa mắt.Thế nhưng cũng chỉ trong một chốc, đôi mắt kia nhanh chóng khôi phục ánh sáng, đập vào mắt chính là quả pháo lôi quang ban nãy, thêm mười mấy quả nữa đang được ném về phía ông ta..