Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 256: 256: “sói Lửa Biết Bay”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Uỳnh! Đùng! Uỳnh!Tiếng nổ liên tục vang lên, lôi quang b*n r* tứ phía.Ưm! !Ông già áo đỏ khẽ “hừ” một tiếng, bao nhiêu lôi quang khiến hai mắt ông ta tối thui.Thực tế chứng minh rằng đôi lúc pháo lôi quang có lợi hơn cả bùa nổ.Mà chỉ trong vài khoảnh khắc, Triệu Bân đã lao lên một ngọn núi nhỏ, vọt người nhảy xuống, khi ở giữa không trung, hắn cắn đầu ngón tay, ấn vào hư không.Là thuật thông linh, giới hạn thời gian đã hết.Đại Bằng vừa mới quay về không lâu đã bị gọi ra, hắn tính toán rất chuẩn xác, Đại Bằng cũng đến rất kịp thời, đón ngay được hắn, không lệch tí nào.“Đi, đi mau!”Triệu Bân ho ra một búng máu tươi, phất tay dán hai lá bùa tốc hành lên thân mình Đại Bằng.Cạc! Cạc!Đại Bằng tâm ý tương thông, lập tức giang cánh lao vọt lên trời như một bóng đen.“Thuật thông linh?”Hai mắt lão già áo đỏ khẽ nheo lại, ánh mắt cũng thâm sâu hơn.Con quạ đen to xác kia càng nhìn càng quen nhỉ, ông ta từng gặp qua ở bên ngoài thành Vong Cổ rồi.Hiển nhiên, ông ta cũng tham gia phiên đấu giá của thành Vong Cổ.Mà trận đại chiến của Triệu Bân và Nghiêm Khang, ông ta cũng có mặt ở đó.“Triệu Bân!”Ông già áo đỏ cười khẩy, nhận ra con chim kia là nhận ra Triệu Bân.“Ngăn nó lại!”Ông ta hét ầm lên, cực kỳ bá đạo.Grào!Tiếng gào bỗng chốc vang vọng khắp bầu trời đen kịt, nghe âm thanh thì chắc hẳn là một con sói.Đúng là một con sói thật, một con sói biết bay.Khỏi cần phải nói, nó là tọa kỵ của ông già áo đỏ.Con sói này lượn một vòng trong không trung nhưng không hề lao xuống.Thấy chủ nhân không bắt được Triệu Bân nên xuống đón chủ nhân, còn chưa kịp hạ xuống thì một con chim xù lông đen thui đã lao vọt lên rồi.“Sói lửa biết bay?”Triệu Bân đã trông thấy, đập vào mặt là một làn sóng nhiệt nóng hừng hực.Đúng là một con sói, một con sói lửa.Thế nhưng, con sói lửa này còn có một đôi cánh, toàn thân đắm trong lửa lớn, vóc dáng to lớn phải tới vài ba trượng, khi nó vung cánh, sóng nhiệt nóng rẫy tỏa ra.Nó rất hung hãn, đôi mắt kia cũng đỏ ngầu, nhìn thôi đã thấy sợ rồi..

Uỳnh! Đùng! Uỳnh!

Tiếng nổ liên tục vang lên, lôi quang b*n r* tứ phía.

Ưm! !

Ông già áo đỏ khẽ “hừ” một tiếng, bao nhiêu lôi quang khiến hai mắt ông ta tối thui.

Thực tế chứng minh rằng đôi lúc pháo lôi quang có lợi hơn cả bùa nổ.

Mà chỉ trong vài khoảnh khắc, Triệu Bân đã lao lên một ngọn núi nhỏ, vọt người nhảy xuống, khi ở giữa không trung, hắn cắn đầu ngón tay, ấn vào hư không.

Là thuật thông linh, giới hạn thời gian đã hết.

Đại Bằng vừa mới quay về không lâu đã bị gọi ra, hắn tính toán rất chuẩn xác, Đại Bằng cũng đến rất kịp thời, đón ngay được hắn, không lệch tí nào.

“Đi, đi mau!”

Triệu Bân ho ra một búng máu tươi, phất tay dán hai lá bùa tốc hành lên thân mình Đại Bằng.

Cạc! Cạc!

Đại Bằng tâm ý tương thông, lập tức giang cánh lao vọt lên trời như một bóng đen.

“Thuật thông linh?”

Hai mắt lão già áo đỏ khẽ nheo lại, ánh mắt cũng thâm sâu hơn.

Con quạ đen to xác kia càng nhìn càng quen nhỉ, ông ta từng gặp qua ở bên ngoài thành Vong Cổ rồi.

Hiển nhiên, ông ta cũng tham gia phiên đấu giá của thành Vong Cổ.

Mà trận đại chiến của Triệu Bân và Nghiêm Khang, ông ta cũng có mặt ở đó.

“Triệu Bân!”

Ông già áo đỏ cười khẩy, nhận ra con chim kia là nhận ra Triệu Bân.

“Ngăn nó lại!”

Ông ta hét ầm lên, cực kỳ bá đạo.

Grào!

Tiếng gào bỗng chốc vang vọng khắp bầu trời đen kịt, nghe âm thanh thì chắc hẳn là một con sói.

Đúng là một con sói thật, một con sói biết bay.

Khỏi cần phải nói, nó là tọa kỵ của ông già áo đỏ.

Con sói này lượn một vòng trong không trung nhưng không hề lao xuống.

Thấy chủ nhân không bắt được Triệu Bân nên xuống đón chủ nhân, còn chưa kịp hạ xuống thì một con chim xù lông đen thui đã lao vọt lên rồi.

“Sói lửa biết bay?”

Triệu Bân đã trông thấy, đập vào mặt là một làn sóng nhiệt nóng hừng hực.

Đúng là một con sói, một con sói lửa.

Thế nhưng, con sói lửa này còn có một đôi cánh, toàn thân đắm trong lửa lớn, vóc dáng to lớn phải tới vài ba trượng, khi nó vung cánh, sóng nhiệt nóng rẫy tỏa ra.

Nó rất hung hãn, đôi mắt kia cũng đỏ ngầu, nhìn thôi đã thấy sợ rồi.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Uỳnh! Đùng! Uỳnh!Tiếng nổ liên tục vang lên, lôi quang b*n r* tứ phía.Ưm! !Ông già áo đỏ khẽ “hừ” một tiếng, bao nhiêu lôi quang khiến hai mắt ông ta tối thui.Thực tế chứng minh rằng đôi lúc pháo lôi quang có lợi hơn cả bùa nổ.Mà chỉ trong vài khoảnh khắc, Triệu Bân đã lao lên một ngọn núi nhỏ, vọt người nhảy xuống, khi ở giữa không trung, hắn cắn đầu ngón tay, ấn vào hư không.Là thuật thông linh, giới hạn thời gian đã hết.Đại Bằng vừa mới quay về không lâu đã bị gọi ra, hắn tính toán rất chuẩn xác, Đại Bằng cũng đến rất kịp thời, đón ngay được hắn, không lệch tí nào.“Đi, đi mau!”Triệu Bân ho ra một búng máu tươi, phất tay dán hai lá bùa tốc hành lên thân mình Đại Bằng.Cạc! Cạc!Đại Bằng tâm ý tương thông, lập tức giang cánh lao vọt lên trời như một bóng đen.“Thuật thông linh?”Hai mắt lão già áo đỏ khẽ nheo lại, ánh mắt cũng thâm sâu hơn.Con quạ đen to xác kia càng nhìn càng quen nhỉ, ông ta từng gặp qua ở bên ngoài thành Vong Cổ rồi.Hiển nhiên, ông ta cũng tham gia phiên đấu giá của thành Vong Cổ.Mà trận đại chiến của Triệu Bân và Nghiêm Khang, ông ta cũng có mặt ở đó.“Triệu Bân!”Ông già áo đỏ cười khẩy, nhận ra con chim kia là nhận ra Triệu Bân.“Ngăn nó lại!”Ông ta hét ầm lên, cực kỳ bá đạo.Grào!Tiếng gào bỗng chốc vang vọng khắp bầu trời đen kịt, nghe âm thanh thì chắc hẳn là một con sói.Đúng là một con sói thật, một con sói biết bay.Khỏi cần phải nói, nó là tọa kỵ của ông già áo đỏ.Con sói này lượn một vòng trong không trung nhưng không hề lao xuống.Thấy chủ nhân không bắt được Triệu Bân nên xuống đón chủ nhân, còn chưa kịp hạ xuống thì một con chim xù lông đen thui đã lao vọt lên rồi.“Sói lửa biết bay?”Triệu Bân đã trông thấy, đập vào mặt là một làn sóng nhiệt nóng hừng hực.Đúng là một con sói, một con sói lửa.Thế nhưng, con sói lửa này còn có một đôi cánh, toàn thân đắm trong lửa lớn, vóc dáng to lớn phải tới vài ba trượng, khi nó vung cánh, sóng nhiệt nóng rẫy tỏa ra.Nó rất hung hãn, đôi mắt kia cũng đỏ ngầu, nhìn thôi đã thấy sợ rồi..

Chương 256: 256: “sói Lửa Biết Bay”