Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 257: 257: Đừng Vội Vẫn Còn Đây
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Sói lửa biến dị?”Triệu Bân lầm bầm, hắn từng nghe nói về loài vật này, nhưng hôm nay mới diện kiến.Grào!Sói lửa hung hãn, lửa cháy hừng hực.“Ngăn nó lại!”Ông già áo đỏ quát ầm ầm, mặc dù là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhưng ông ta không biết bay.Khỏi cần ông ta nói, sói lửa đã nhào tới rồi.Tọa kỵ biết bay cấp bậc Huyền Dương cũng rất bạo ngược, dù cách một đoạn xa đã phun ra lửa, biến thành từng luồng kiếm quang bổ về phía Triệu Bân và Đại Bằng.“Không đánh được chủ của ngươi, chẳng lẽ ta còn không đánh nổi ngươi?”Triệu Bân khẽ hừ, Đại Bằng và hắn tâm ý tương thông, cộng thêm bùa chú nên tốc độ cực nhanh, nhẹ nhàng tránh được lửa nóng và kiếm quang, phóng vọt lên những tầng mây, sau đó biến thành một bóng đen, lao đầu xuống.Keng! Keng!Cùng lúc đó, Triệu Bân dùng võ hồn ngự kiếm, Long Uyên và Tử Tiêu lao ra cùng lúc.Con sói lửa kia cũng không ngốc, đã vậy linh trí cực cao, có ý thức chiến đấu, từ xa đã né đi, đôi cánh lửa vùng vẫy, liên tục lao lên trời.“Nổ chết ngươi luôn!”Triệu Bân niệm chú trong lòng, dùng võ hồn để điều khiển, mười mấy thanh phi đao liên tục b*n r*, thanh nào cũng gắn bùa nổ, bị hắn diễn hóa đến cực độ, rơi ngập đầu con sói lửa.Uỳnh! Đùng! Uỳnh!Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng nổ của mấy lá bùa cực kỳ vang vọng.Từ dưới nhìn lên, chỉ thấy được mấy bông pháo hoa.Sói lửa bị thương, bị nổ đến mức tóe máu, trong tiếng gào của nó có thêm sự phẫn nộ và ai oán.“Cho mày kêu này!”Triệu Bân mắng ầm lên, điều khiển kiếm Tử Tiêu từ trên trời chém xuống.Phụt!Trong ánh lửa có cả tia máu, cánh trái của sói lửa bị thương, nhưng nó chịu đòn rất giỏi, Tử Tiêu cũng chỉ để lại một vết chém trên cánh của nó chứ không thể chém đứt được.Đừng vội, vẫn còn đây.Long Uyên lập tức theo sau, nhắm chuẩn vào đầu của sói lửa, đập rất mạnh.Grào!Sói lửa kêu lên thảm thiết, trong lúc lơ là không kịp trụ vững, suýt nữa đã cắm đầu lao xuống.Đợi khi nó ổn định lại thì mười mấy thanh phi đao cũng phóng tới, thanh nào cũng gắn bùa nổ, trông cực kỳ chói mắt..
“Sói lửa biến dị?”
Triệu Bân lầm bầm, hắn từng nghe nói về loài vật này, nhưng hôm nay mới diện kiến.
Grào!
Sói lửa hung hãn, lửa cháy hừng hực.
“Ngăn nó lại!”
Ông già áo đỏ quát ầm ầm, mặc dù là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhưng ông ta không biết bay.
Khỏi cần ông ta nói, sói lửa đã nhào tới rồi.
Tọa kỵ biết bay cấp bậc Huyền Dương cũng rất bạo ngược, dù cách một đoạn xa đã phun ra lửa, biến thành từng luồng kiếm quang bổ về phía Triệu Bân và Đại Bằng.
“Không đánh được chủ của ngươi, chẳng lẽ ta còn không đánh nổi ngươi?”
Triệu Bân khẽ hừ, Đại Bằng và hắn tâm ý tương thông, cộng thêm bùa chú nên tốc độ cực nhanh, nhẹ nhàng tránh được lửa nóng và kiếm quang, phóng vọt lên những tầng mây, sau đó biến thành một bóng đen, lao đầu xuống.
Keng! Keng!
Cùng lúc đó, Triệu Bân dùng võ hồn ngự kiếm, Long Uyên và Tử Tiêu lao ra cùng lúc.
Con sói lửa kia cũng không ngốc, đã vậy linh trí cực cao, có ý thức chiến đấu, từ xa đã né đi, đôi cánh lửa vùng vẫy, liên tục lao lên trời.
“Nổ chết ngươi luôn!”
Triệu Bân niệm chú trong lòng, dùng võ hồn để điều khiển, mười mấy thanh phi đao liên tục b*n r*, thanh nào cũng gắn bùa nổ, bị hắn diễn hóa đến cực độ, rơi ngập đầu con sói lửa.
Uỳnh! Đùng! Uỳnh!
Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng nổ của mấy lá bùa cực kỳ vang vọng.
Từ dưới nhìn lên, chỉ thấy được mấy bông pháo hoa.
Sói lửa bị thương, bị nổ đến mức tóe máu, trong tiếng gào của nó có thêm sự phẫn nộ và ai oán.
“Cho mày kêu này!”
Triệu Bân mắng ầm lên, điều khiển kiếm Tử Tiêu từ trên trời chém xuống.
Phụt!
Trong ánh lửa có cả tia máu, cánh trái của sói lửa bị thương, nhưng nó chịu đòn rất giỏi, Tử Tiêu cũng chỉ để lại một vết chém trên cánh của nó chứ không thể chém đứt được.
Đừng vội, vẫn còn đây.
Long Uyên lập tức theo sau, nhắm chuẩn vào đầu của sói lửa, đập rất mạnh.
Grào!
Sói lửa kêu lên thảm thiết, trong lúc lơ là không kịp trụ vững, suýt nữa đã cắm đầu lao xuống.
Đợi khi nó ổn định lại thì mười mấy thanh phi đao cũng phóng tới, thanh nào cũng gắn bùa nổ, trông cực kỳ chói mắt.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Sói lửa biến dị?”Triệu Bân lầm bầm, hắn từng nghe nói về loài vật này, nhưng hôm nay mới diện kiến.Grào!Sói lửa hung hãn, lửa cháy hừng hực.“Ngăn nó lại!”Ông già áo đỏ quát ầm ầm, mặc dù là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhưng ông ta không biết bay.Khỏi cần ông ta nói, sói lửa đã nhào tới rồi.Tọa kỵ biết bay cấp bậc Huyền Dương cũng rất bạo ngược, dù cách một đoạn xa đã phun ra lửa, biến thành từng luồng kiếm quang bổ về phía Triệu Bân và Đại Bằng.“Không đánh được chủ của ngươi, chẳng lẽ ta còn không đánh nổi ngươi?”Triệu Bân khẽ hừ, Đại Bằng và hắn tâm ý tương thông, cộng thêm bùa chú nên tốc độ cực nhanh, nhẹ nhàng tránh được lửa nóng và kiếm quang, phóng vọt lên những tầng mây, sau đó biến thành một bóng đen, lao đầu xuống.Keng! Keng!Cùng lúc đó, Triệu Bân dùng võ hồn ngự kiếm, Long Uyên và Tử Tiêu lao ra cùng lúc.Con sói lửa kia cũng không ngốc, đã vậy linh trí cực cao, có ý thức chiến đấu, từ xa đã né đi, đôi cánh lửa vùng vẫy, liên tục lao lên trời.“Nổ chết ngươi luôn!”Triệu Bân niệm chú trong lòng, dùng võ hồn để điều khiển, mười mấy thanh phi đao liên tục b*n r*, thanh nào cũng gắn bùa nổ, bị hắn diễn hóa đến cực độ, rơi ngập đầu con sói lửa.Uỳnh! Đùng! Uỳnh!Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng nổ của mấy lá bùa cực kỳ vang vọng.Từ dưới nhìn lên, chỉ thấy được mấy bông pháo hoa.Sói lửa bị thương, bị nổ đến mức tóe máu, trong tiếng gào của nó có thêm sự phẫn nộ và ai oán.“Cho mày kêu này!”Triệu Bân mắng ầm lên, điều khiển kiếm Tử Tiêu từ trên trời chém xuống.Phụt!Trong ánh lửa có cả tia máu, cánh trái của sói lửa bị thương, nhưng nó chịu đòn rất giỏi, Tử Tiêu cũng chỉ để lại một vết chém trên cánh của nó chứ không thể chém đứt được.Đừng vội, vẫn còn đây.Long Uyên lập tức theo sau, nhắm chuẩn vào đầu của sói lửa, đập rất mạnh.Grào!Sói lửa kêu lên thảm thiết, trong lúc lơ là không kịp trụ vững, suýt nữa đã cắm đầu lao xuống.Đợi khi nó ổn định lại thì mười mấy thanh phi đao cũng phóng tới, thanh nào cũng gắn bùa nổ, trông cực kỳ chói mắt..