Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 259: 259: “truy Cầu Phú Quý Trong Hiểm Cảnh”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân đáp lại một câu rồi nhấc bút vẽ bùa.Hắn không vẽ bùa nổ, bùa tốc hành hay bùa định thân mà vẽ bùa nhẹ thân, bởi vì khó đứng vững trong không trung nên vẽ bùa rất khó khăn, ba lá bùa đã bị hỏng.Thế nhưng, hắn rất bình tĩnh.Đến lá bùa thứ năm mới vẽ ra được, hắn vẽ liền tám lá bùa nhẹ thân.Vẫn chưa hết.Đến lá bùa thứ chín, hoa văn mà hắn vẽ ra đã thay đổi.Phen này hắn vẽ bùa nặng thân.Đúng vậy, là bùa nặng thân.Có bùa nhẹ thân thì cũng có bùa nặng thân, Nguyệt Thần chưa từng dạy hắn loại bùa chú này, nhưng vì thiên phú dị bẩm nên hắn tự lĩnh ngộ ra.Một cái nhẹ thân, một cái nặng thân.Khả năng của hai loại bùa này hoàn toàn ngược nhau, chỉ cần vẽ ngược hoa văn trên lá bùa là được.Hắn nghĩ như thế, cách này chắc là ổn đó, không thành vấn đề.Đúng vậy, không có vấn đề gì.Nguyệt Thần ngồi dậy, nhìn nó với vẻ hứng thú.Bùa nhẹ thân do cô ta sáng tạo ra, còn bùa nặng thân là do Triệu Bân cải biên lại, hắn đã vẽ xong rồi.Chậc chậc chậc.Đường đường là thần linh mà phải chậc lưỡi như vậy.Vẽ bùa trên không trung, độ khó quá cao, nhưng một võ tu Chân Linh như hắn có thể khắc phục được, đồng thời còn tự nghĩ ra kiểu bùa mới.Vào trận mới mài giáo.Thiên phú thế này, quá đáng sợ.“Tú Nhi, bùa này có khả năng nặng thân không”.Triệu Bân hỏi, trong tay cầm một lá bùa, chính là bùa nặng thân mà hắn mới vẽ ra, nhìn bút pháp tuy còn xấu nhưng quả thực đã vẽ ra được.“Miễn cưỡng trông được”.Nguyệt Thần liếc nhìn rồi đáp rất qua loa.“Được thôi!”Triệu Bân phấn khởi, lại nhấc bút vẽ như rồng bay phượng múa.“Ngươi nghĩ cho kỹ đấy, liều mình với cao thủ đỉnh cao Huyền Dương rất có khả năng sẽ bị tiêu diệt”.“Truy cầu phú quý trong hiểm cảnh”.Triệu Bân không ngừng lại, vừa vẽ bùa vừa trả lời.Vả lại, hắn còn chọn lựa nào khác không?Không giết được lão già kia, Triệu gia sẽ chịu tội.“Có thể thử dùng khí thế Thiên Võ để dọa ông ta, chắc chắn có thể uy h**p được”, Nguyệt Thần nói..
Triệu Bân đáp lại một câu rồi nhấc bút vẽ bùa.
Hắn không vẽ bùa nổ, bùa tốc hành hay bùa định thân mà vẽ bùa nhẹ thân, bởi vì khó đứng vững trong không trung nên vẽ bùa rất khó khăn, ba lá bùa đã bị hỏng.
Thế nhưng, hắn rất bình tĩnh.
Đến lá bùa thứ năm mới vẽ ra được, hắn vẽ liền tám lá bùa nhẹ thân.
Vẫn chưa hết.
Đến lá bùa thứ chín, hoa văn mà hắn vẽ ra đã thay đổi.
Phen này hắn vẽ bùa nặng thân.
Đúng vậy, là bùa nặng thân.
Có bùa nhẹ thân thì cũng có bùa nặng thân, Nguyệt Thần chưa từng dạy hắn loại bùa chú này, nhưng vì thiên phú dị bẩm nên hắn tự lĩnh ngộ ra.
Một cái nhẹ thân, một cái nặng thân.
Khả năng của hai loại bùa này hoàn toàn ngược nhau, chỉ cần vẽ ngược hoa văn trên lá bùa là được.
Hắn nghĩ như thế, cách này chắc là ổn đó, không thành vấn đề.
Đúng vậy, không có vấn đề gì.
Nguyệt Thần ngồi dậy, nhìn nó với vẻ hứng thú.
Bùa nhẹ thân do cô ta sáng tạo ra, còn bùa nặng thân là do Triệu Bân cải biên lại, hắn đã vẽ xong rồi.
Chậc chậc chậc.
Đường đường là thần linh mà phải chậc lưỡi như vậy.
Vẽ bùa trên không trung, độ khó quá cao, nhưng một võ tu Chân Linh như hắn có thể khắc phục được, đồng thời còn tự nghĩ ra kiểu bùa mới.
Vào trận mới mài giáo.
Thiên phú thế này, quá đáng sợ.
“Tú Nhi, bùa này có khả năng nặng thân không”.
Triệu Bân hỏi, trong tay cầm một lá bùa, chính là bùa nặng thân mà hắn mới vẽ ra, nhìn bút pháp tuy còn xấu nhưng quả thực đã vẽ ra được.
“Miễn cưỡng trông được”.
Nguyệt Thần liếc nhìn rồi đáp rất qua loa.
“Được thôi!”
Triệu Bân phấn khởi, lại nhấc bút vẽ như rồng bay phượng múa.
“Ngươi nghĩ cho kỹ đấy, liều mình với cao thủ đỉnh cao Huyền Dương rất có khả năng sẽ bị tiêu diệt”.
“Truy cầu phú quý trong hiểm cảnh”.
Triệu Bân không ngừng lại, vừa vẽ bùa vừa trả lời.
Vả lại, hắn còn chọn lựa nào khác không?
Không giết được lão già kia, Triệu gia sẽ chịu tội.
“Có thể thử dùng khí thế Thiên Võ để dọa ông ta, chắc chắn có thể uy h**p được”, Nguyệt Thần nói.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân đáp lại một câu rồi nhấc bút vẽ bùa.Hắn không vẽ bùa nổ, bùa tốc hành hay bùa định thân mà vẽ bùa nhẹ thân, bởi vì khó đứng vững trong không trung nên vẽ bùa rất khó khăn, ba lá bùa đã bị hỏng.Thế nhưng, hắn rất bình tĩnh.Đến lá bùa thứ năm mới vẽ ra được, hắn vẽ liền tám lá bùa nhẹ thân.Vẫn chưa hết.Đến lá bùa thứ chín, hoa văn mà hắn vẽ ra đã thay đổi.Phen này hắn vẽ bùa nặng thân.Đúng vậy, là bùa nặng thân.Có bùa nhẹ thân thì cũng có bùa nặng thân, Nguyệt Thần chưa từng dạy hắn loại bùa chú này, nhưng vì thiên phú dị bẩm nên hắn tự lĩnh ngộ ra.Một cái nhẹ thân, một cái nặng thân.Khả năng của hai loại bùa này hoàn toàn ngược nhau, chỉ cần vẽ ngược hoa văn trên lá bùa là được.Hắn nghĩ như thế, cách này chắc là ổn đó, không thành vấn đề.Đúng vậy, không có vấn đề gì.Nguyệt Thần ngồi dậy, nhìn nó với vẻ hứng thú.Bùa nhẹ thân do cô ta sáng tạo ra, còn bùa nặng thân là do Triệu Bân cải biên lại, hắn đã vẽ xong rồi.Chậc chậc chậc.Đường đường là thần linh mà phải chậc lưỡi như vậy.Vẽ bùa trên không trung, độ khó quá cao, nhưng một võ tu Chân Linh như hắn có thể khắc phục được, đồng thời còn tự nghĩ ra kiểu bùa mới.Vào trận mới mài giáo.Thiên phú thế này, quá đáng sợ.“Tú Nhi, bùa này có khả năng nặng thân không”.Triệu Bân hỏi, trong tay cầm một lá bùa, chính là bùa nặng thân mà hắn mới vẽ ra, nhìn bút pháp tuy còn xấu nhưng quả thực đã vẽ ra được.“Miễn cưỡng trông được”.Nguyệt Thần liếc nhìn rồi đáp rất qua loa.“Được thôi!”Triệu Bân phấn khởi, lại nhấc bút vẽ như rồng bay phượng múa.“Ngươi nghĩ cho kỹ đấy, liều mình với cao thủ đỉnh cao Huyền Dương rất có khả năng sẽ bị tiêu diệt”.“Truy cầu phú quý trong hiểm cảnh”.Triệu Bân không ngừng lại, vừa vẽ bùa vừa trả lời.Vả lại, hắn còn chọn lựa nào khác không?Không giết được lão già kia, Triệu gia sẽ chịu tội.“Có thể thử dùng khí thế Thiên Võ để dọa ông ta, chắc chắn có thể uy h**p được”, Nguyệt Thần nói..