Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 260: 260: “tiêu Diệt Con Nghiệt Súc Đó Đi!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Ông ta đuổi theo gắt như vậy, không cho ta thời gian”.Triệu Bân nhấc bút chấm mực, khả năng này dù có, nhưng gần như bằng không.Vì thế, chi bằng đấu một trận.Tiểu bối cảnh giới Huyền Dương, nếu tính toán chính xác, vẫn có thể tiêu diệt được tiền bối Huyền Dương đỉnh cao.“Hơi hối hận rồi!”Nguyệt Thần hít một hơi thật sâu, vốn dĩ định tạo cơ hội cho Triệu Bân luyện tập, ai ngờ chấp niệm của tên nhóc này quá nặng, vì gia tộc mà muốn liều mạng với cả Huyền Dương đỉnh cao.Một Chân Linh tầng thứ tư mà muốn tiêu diệt Huyền Dương đỉnh cao thì khó như lên trời.Vì vậy cô ta đã cảm thấy hối hận rồi.Trong trận chiến tiếp theo đây, nếu diệt được ông già áo đỏ thì còn đỡ, còn nếu như không tiêu diệt được, cô ta và Triệu Bân đều phải bỏ mạng ở đây.Nói trắng ra thì đây là trận chiến được cược bằng cả tính mạng.Nhưng cô ta không hề ngăn cản.Dù trong thời khắc quan trọng này, cô ta vẫn không dạy Triệu Bân phép khống chế xác.Cô ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc Triệu Bân có bao nhiêu tiềm lực.Nếu như Triệu Bân có thể vượt qua được kiếp nạn này thì sẽ có tư cách xuất sư.“Triệu Bân, ngươi chạy không thoát đâu!”Ông già áo đỏ hừ một tiếng lạnh lùng.Gào!Tốc độ của con sói lửa mà ông ta đang cưỡi rất nhanh, chỉ tính việc nó là tọa kỵ cấp Huyền Dương thôi thì cũng đã bỏ xa Đại Bằng cấp Chân Linh rồi, cộng thêm bí thuật của chủ nhân nữa, nó chẳng khác nào đốm lửa di độngKeng, keng!Đáp lại ông già áo đỏ là mười mấy thanh phi đao có treo bùa nổ,“Chỉ có mấy tấm bùa nổ nhỏ nhoi mà muốn làm ta bị thương sao?”Ông già áo đỏ làm lơ, phóng ra chân nguyên hộ thể để bảo vệ toàn bộ cơ thể của mình và toàn bộ cơ thể của sói lửa, số bùa nổ đó có nổ thì cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi.Khói vẫn chưa tan ra hết thì Triệu Bân đã nhảy từ trên trời xuống.Còn Đại Bằng sải cánh bay thẳng lên bầu trời sao rộng lớn.“Tiêu diệt con nghiệt súc đó đi!”Ông già áo đỏ chỉ về Đại Bằng ở phía xa rồi cũng nhảy xuống từ trên không trung, đuổi theo Triệu Bân vào rừng rậm.Còn sói lửa thì dâng lên đôi cánh lửa, đuổi giết Đại Bằng.Ầm! Bụp! Ầm!Những tiếng vang lớn không ngớt trong khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao chọc trời ngã rạp xuống đất, cát đá bay tung tóe khắp nơi, khung cảnh hoang tàn, Huyền Dương đỉnh cao nổi giận rất đáng sợ.Không biết đến lúc nào tiếng nổ mới tắt hẳn..
“Ông ta đuổi theo gắt như vậy, không cho ta thời gian”.
Triệu Bân nhấc bút chấm mực, khả năng này dù có, nhưng gần như bằng không.
Vì thế, chi bằng đấu một trận.
Tiểu bối cảnh giới Huyền Dương, nếu tính toán chính xác, vẫn có thể tiêu diệt được tiền bối Huyền Dương đỉnh cao.
“Hơi hối hận rồi!”
Nguyệt Thần hít một hơi thật sâu, vốn dĩ định tạo cơ hội cho Triệu Bân luyện tập, ai ngờ chấp niệm của tên nhóc này quá nặng, vì gia tộc mà muốn liều mạng với cả Huyền Dương đỉnh cao.
Một Chân Linh tầng thứ tư mà muốn tiêu diệt Huyền Dương đỉnh cao thì khó như lên trời.
Vì vậy cô ta đã cảm thấy hối hận rồi.
Trong trận chiến tiếp theo đây, nếu diệt được ông già áo đỏ thì còn đỡ, còn nếu như không tiêu diệt được, cô ta và Triệu Bân đều phải bỏ mạng ở đây.
Nói trắng ra thì đây là trận chiến được cược bằng cả tính mạng.
Nhưng cô ta không hề ngăn cản.
Dù trong thời khắc quan trọng này, cô ta vẫn không dạy Triệu Bân phép khống chế xác.
Cô ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc Triệu Bân có bao nhiêu tiềm lực.
Nếu như Triệu Bân có thể vượt qua được kiếp nạn này thì sẽ có tư cách xuất sư.
“Triệu Bân, ngươi chạy không thoát đâu!”
Ông già áo đỏ hừ một tiếng lạnh lùng.
Gào!
Tốc độ của con sói lửa mà ông ta đang cưỡi rất nhanh, chỉ tính việc nó là tọa kỵ cấp Huyền Dương thôi thì cũng đã bỏ xa Đại Bằng cấp Chân Linh rồi, cộng thêm bí thuật của chủ nhân nữa, nó chẳng khác nào đốm lửa di động
Keng, keng!
Đáp lại ông già áo đỏ là mười mấy thanh phi đao có treo bùa nổ,
“Chỉ có mấy tấm bùa nổ nhỏ nhoi mà muốn làm ta bị thương sao?”
Ông già áo đỏ làm lơ, phóng ra chân nguyên hộ thể để bảo vệ toàn bộ cơ thể của mình và toàn bộ cơ thể của sói lửa, số bùa nổ đó có nổ thì cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi.
Khói vẫn chưa tan ra hết thì Triệu Bân đã nhảy từ trên trời xuống.
Còn Đại Bằng sải cánh bay thẳng lên bầu trời sao rộng lớn.
“Tiêu diệt con nghiệt súc đó đi!”
Ông già áo đỏ chỉ về Đại Bằng ở phía xa rồi cũng nhảy xuống từ trên không trung, đuổi theo Triệu Bân vào rừng rậm.
Còn sói lửa thì dâng lên đôi cánh lửa, đuổi giết Đại Bằng.
Ầm! Bụp! Ầm!
Những tiếng vang lớn không ngớt trong khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao chọc trời ngã rạp xuống đất, cát đá bay tung tóe khắp nơi, khung cảnh hoang tàn, Huyền Dương đỉnh cao nổi giận rất đáng sợ.
Không biết đến lúc nào tiếng nổ mới tắt hẳn.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Ông ta đuổi theo gắt như vậy, không cho ta thời gian”.Triệu Bân nhấc bút chấm mực, khả năng này dù có, nhưng gần như bằng không.Vì thế, chi bằng đấu một trận.Tiểu bối cảnh giới Huyền Dương, nếu tính toán chính xác, vẫn có thể tiêu diệt được tiền bối Huyền Dương đỉnh cao.“Hơi hối hận rồi!”Nguyệt Thần hít một hơi thật sâu, vốn dĩ định tạo cơ hội cho Triệu Bân luyện tập, ai ngờ chấp niệm của tên nhóc này quá nặng, vì gia tộc mà muốn liều mạng với cả Huyền Dương đỉnh cao.Một Chân Linh tầng thứ tư mà muốn tiêu diệt Huyền Dương đỉnh cao thì khó như lên trời.Vì vậy cô ta đã cảm thấy hối hận rồi.Trong trận chiến tiếp theo đây, nếu diệt được ông già áo đỏ thì còn đỡ, còn nếu như không tiêu diệt được, cô ta và Triệu Bân đều phải bỏ mạng ở đây.Nói trắng ra thì đây là trận chiến được cược bằng cả tính mạng.Nhưng cô ta không hề ngăn cản.Dù trong thời khắc quan trọng này, cô ta vẫn không dạy Triệu Bân phép khống chế xác.Cô ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc Triệu Bân có bao nhiêu tiềm lực.Nếu như Triệu Bân có thể vượt qua được kiếp nạn này thì sẽ có tư cách xuất sư.“Triệu Bân, ngươi chạy không thoát đâu!”Ông già áo đỏ hừ một tiếng lạnh lùng.Gào!Tốc độ của con sói lửa mà ông ta đang cưỡi rất nhanh, chỉ tính việc nó là tọa kỵ cấp Huyền Dương thôi thì cũng đã bỏ xa Đại Bằng cấp Chân Linh rồi, cộng thêm bí thuật của chủ nhân nữa, nó chẳng khác nào đốm lửa di độngKeng, keng!Đáp lại ông già áo đỏ là mười mấy thanh phi đao có treo bùa nổ,“Chỉ có mấy tấm bùa nổ nhỏ nhoi mà muốn làm ta bị thương sao?”Ông già áo đỏ làm lơ, phóng ra chân nguyên hộ thể để bảo vệ toàn bộ cơ thể của mình và toàn bộ cơ thể của sói lửa, số bùa nổ đó có nổ thì cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi.Khói vẫn chưa tan ra hết thì Triệu Bân đã nhảy từ trên trời xuống.Còn Đại Bằng sải cánh bay thẳng lên bầu trời sao rộng lớn.“Tiêu diệt con nghiệt súc đó đi!”Ông già áo đỏ chỉ về Đại Bằng ở phía xa rồi cũng nhảy xuống từ trên không trung, đuổi theo Triệu Bân vào rừng rậm.Còn sói lửa thì dâng lên đôi cánh lửa, đuổi giết Đại Bằng.Ầm! Bụp! Ầm!Những tiếng vang lớn không ngớt trong khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao chọc trời ngã rạp xuống đất, cát đá bay tung tóe khắp nơi, khung cảnh hoang tàn, Huyền Dương đỉnh cao nổi giận rất đáng sợ.Không biết đến lúc nào tiếng nổ mới tắt hẳn..