Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 261: 261: Đống Bùa Định Thân Lập Tức Phát Sáng

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân rất thê thảm, giống như một người mới vừa tắm máu, hắn lảo đảo lùi về sau, mãi cho đến khi đụng vào một vách đá thì mới khom lưng ho ra một ngụm máu, ngay cả đứng cũng đứng không vững nữa.“Chạy đi, sao không chạy nữa đi!”Ông già áo đỏ bước ra từ trong bóng tối, nhếch môi, cười với vẻ rất nham hiểm.Dưới ánh trăng, cặp mắt già nua đáng sợ nằm trong hai hốc mắt hõm sâu như phát ra ánh sáng màu máu.“Nếu ông giết ta thì nhà họ Triệu sẽ không tha cho ông đâu”, Triệu Bân hừ một tiếng lạnh lùng.“Rừng núi hoang vu, sẽ không có ai biết ta đã giết ngươi đâu!”.Ông già áo đỏ cười nham hiểm, ánh mắt như sáng lên.Ông ta đã coi Triệu Bân như một kho tàng, đừng nói những thứ khác, chỉ mấy tấm bùa tốc hành và bùa nổ không thôi thì cũng đã rất quý giá rồi.Triệu Bân không nói gì, âm thầm bấm ấn quyết trong tay áo.Đó là ấn quyết thuật ngự kiếm, nhưng hắn không dùng Tử Tiêu và Long Uyên…Hắn đang dùng một thứ khác.“Ra đây, ra đây cho ta!”Triệu Bân thầm hét lên trong lòng, đó là tiếng gào thét từ linh hồn.Thắng hay thua đều trông hết vào lần này.Khổ nỗi thứ đó quá nặng, khó mà điều khiển được, vì vậy, võ hồn của hắn đã phải chịu phụ tải rất lớn, thất khiếu đều chảy máu, người ngoài nhìn thấy cũng cảm thấy hãi hùng.“Nể mặt Triệu Uyên, cho ngươi được chết nhẹ nhàng!”Ông già áo đỏ cười đầy ẩn ý, chân nguyên chuyển động trong lòng bàn tay, biến thành một luồng kiếm khí.Theo ông ta, chỉ cần dùng kiếm khí này thôi thì đã có thể nhẹ nhàng chém chết Triệu Bân rồi.Leng keng!Ông ta chưa kịp ra tay thì đã nghe thấy tiếng leng keng, bùa chú bay xuống rợp trời.Đó là số bùa chú đã được Triệu Bân bố trí từ trước.“Bùa định thân à?”Ông già áo đỏ kinh ngạc, số bùa chú đang bay ngập trời đó chính là loại bùa định thân đã bị thất truyền từ lâu.Không phải ông ta chưa từng thấy nhưng đây là lần đầu tiên thấy số lượng lớn thế này.Có lẽ vì số lượng quá nhiều nên nó đã biến thành mưa bùa được bùa chú hợp thành, bao trùm lấy ông ta.“Mở!”Lúc ông già áo đỏ đang ngạc nhiên thì bỗng bưng Triệu Bân khẽ hét lên.Đống bùa định thân lập tức phát sáng.Khiến ông già áo đỏ cũng không kịp trở tay, bùa định thân ở cấp độ này thì không thể giữ chân được ông ta, nhưng khổ nỗi số lượng quá nhiều nên ông ta cũng bị kiềm chân lại trong giây lát.“Ra đây cho ta!”Triệu Bân hét lớn lên, xương ngực cũng vỡ ra, máu tươi chảy khắp người.Ù!Hắn vẫn chưa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng ù ù..

Triệu Bân rất thê thảm, giống như một người mới vừa tắm máu, hắn lảo đảo lùi về sau, mãi cho đến khi đụng vào một vách đá thì mới khom lưng ho ra một ngụm máu, ngay cả đứng cũng đứng không vững nữa.

“Chạy đi, sao không chạy nữa đi!”

Ông già áo đỏ bước ra từ trong bóng tối, nhếch môi, cười với vẻ rất nham hiểm.

Dưới ánh trăng, cặp mắt già nua đáng sợ nằm trong hai hốc mắt hõm sâu như phát ra ánh sáng màu máu.

“Nếu ông giết ta thì nhà họ Triệu sẽ không tha cho ông đâu”, Triệu Bân hừ một tiếng lạnh lùng.

“Rừng núi hoang vu, sẽ không có ai biết ta đã giết ngươi đâu!”.

Ông già áo đỏ cười nham hiểm, ánh mắt như sáng lên.

Ông ta đã coi Triệu Bân như một kho tàng, đừng nói những thứ khác, chỉ mấy tấm bùa tốc hành và bùa nổ không thôi thì cũng đã rất quý giá rồi.

Triệu Bân không nói gì, âm thầm bấm ấn quyết trong tay áo.

Đó là ấn quyết thuật ngự kiếm, nhưng hắn không dùng Tử Tiêu và Long Uyên…

Hắn đang dùng một thứ khác.

“Ra đây, ra đây cho ta!”

Triệu Bân thầm hét lên trong lòng, đó là tiếng gào thét từ linh hồn.

Thắng hay thua đều trông hết vào lần này.

Khổ nỗi thứ đó quá nặng, khó mà điều khiển được, vì vậy, võ hồn của hắn đã phải chịu phụ tải rất lớn, thất khiếu đều chảy máu, người ngoài nhìn thấy cũng cảm thấy hãi hùng.

“Nể mặt Triệu Uyên, cho ngươi được chết nhẹ nhàng!”

Ông già áo đỏ cười đầy ẩn ý, chân nguyên chuyển động trong lòng bàn tay, biến thành một luồng kiếm khí.

Theo ông ta, chỉ cần dùng kiếm khí này thôi thì đã có thể nhẹ nhàng chém chết Triệu Bân rồi.

Leng keng!

Ông ta chưa kịp ra tay thì đã nghe thấy tiếng leng keng, bùa chú bay xuống rợp trời.

Đó là số bùa chú đã được Triệu Bân bố trí từ trước.

“Bùa định thân à?”

Ông già áo đỏ kinh ngạc, số bùa chú đang bay ngập trời đó chính là loại bùa định thân đã bị thất truyền từ lâu.

Không phải ông ta chưa từng thấy nhưng đây là lần đầu tiên thấy số lượng lớn thế này.

Có lẽ vì số lượng quá nhiều nên nó đã biến thành mưa bùa được bùa chú hợp thành, bao trùm lấy ông ta.

“Mở!”

Lúc ông già áo đỏ đang ngạc nhiên thì bỗng bưng Triệu Bân khẽ hét lên.

Đống bùa định thân lập tức phát sáng.

Khiến ông già áo đỏ cũng không kịp trở tay, bùa định thân ở cấp độ này thì không thể giữ chân được ông ta, nhưng khổ nỗi số lượng quá nhiều nên ông ta cũng bị kiềm chân lại trong giây lát.

“Ra đây cho ta!”

Triệu Bân hét lớn lên, xương ngực cũng vỡ ra, máu tươi chảy khắp người.

Ù!

Hắn vẫn chưa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng ù ù..

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân rất thê thảm, giống như một người mới vừa tắm máu, hắn lảo đảo lùi về sau, mãi cho đến khi đụng vào một vách đá thì mới khom lưng ho ra một ngụm máu, ngay cả đứng cũng đứng không vững nữa.“Chạy đi, sao không chạy nữa đi!”Ông già áo đỏ bước ra từ trong bóng tối, nhếch môi, cười với vẻ rất nham hiểm.Dưới ánh trăng, cặp mắt già nua đáng sợ nằm trong hai hốc mắt hõm sâu như phát ra ánh sáng màu máu.“Nếu ông giết ta thì nhà họ Triệu sẽ không tha cho ông đâu”, Triệu Bân hừ một tiếng lạnh lùng.“Rừng núi hoang vu, sẽ không có ai biết ta đã giết ngươi đâu!”.Ông già áo đỏ cười nham hiểm, ánh mắt như sáng lên.Ông ta đã coi Triệu Bân như một kho tàng, đừng nói những thứ khác, chỉ mấy tấm bùa tốc hành và bùa nổ không thôi thì cũng đã rất quý giá rồi.Triệu Bân không nói gì, âm thầm bấm ấn quyết trong tay áo.Đó là ấn quyết thuật ngự kiếm, nhưng hắn không dùng Tử Tiêu và Long Uyên…Hắn đang dùng một thứ khác.“Ra đây, ra đây cho ta!”Triệu Bân thầm hét lên trong lòng, đó là tiếng gào thét từ linh hồn.Thắng hay thua đều trông hết vào lần này.Khổ nỗi thứ đó quá nặng, khó mà điều khiển được, vì vậy, võ hồn của hắn đã phải chịu phụ tải rất lớn, thất khiếu đều chảy máu, người ngoài nhìn thấy cũng cảm thấy hãi hùng.“Nể mặt Triệu Uyên, cho ngươi được chết nhẹ nhàng!”Ông già áo đỏ cười đầy ẩn ý, chân nguyên chuyển động trong lòng bàn tay, biến thành một luồng kiếm khí.Theo ông ta, chỉ cần dùng kiếm khí này thôi thì đã có thể nhẹ nhàng chém chết Triệu Bân rồi.Leng keng!Ông ta chưa kịp ra tay thì đã nghe thấy tiếng leng keng, bùa chú bay xuống rợp trời.Đó là số bùa chú đã được Triệu Bân bố trí từ trước.“Bùa định thân à?”Ông già áo đỏ kinh ngạc, số bùa chú đang bay ngập trời đó chính là loại bùa định thân đã bị thất truyền từ lâu.Không phải ông ta chưa từng thấy nhưng đây là lần đầu tiên thấy số lượng lớn thế này.Có lẽ vì số lượng quá nhiều nên nó đã biến thành mưa bùa được bùa chú hợp thành, bao trùm lấy ông ta.“Mở!”Lúc ông già áo đỏ đang ngạc nhiên thì bỗng bưng Triệu Bân khẽ hét lên.Đống bùa định thân lập tức phát sáng.Khiến ông già áo đỏ cũng không kịp trở tay, bùa định thân ở cấp độ này thì không thể giữ chân được ông ta, nhưng khổ nỗi số lượng quá nhiều nên ông ta cũng bị kiềm chân lại trong giây lát.“Ra đây cho ta!”Triệu Bân hét lớn lên, xương ngực cũng vỡ ra, máu tươi chảy khắp người.Ù!Hắn vẫn chưa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng ù ù..

Chương 261: 261: Đống Bùa Định Thân Lập Tức Phát Sáng