Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 304: 304: Khô Sơn Đại Sư

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đợi ta thành thần.Đợi ta có thể đánh thắng cô.Nếu như ta không làm gì cô, thì ta sẽ không mang họ Triệu nữa.Hí hí hí!Nguyệt Thần cười khúc khích.Cô ta nằm trong ý thức của Triệu Bân, làm sao có thể không biết suy nghĩ của Triệu Bân được.Chà, nguyện vọng không tệ.Chỉ có điều, nguyện vọng này so với thực tế còn xa xôi lắm!"Cửa hàng binh khí Liễu gia, ba mươi vạn lượng, cầm lấy".Liễu Thương Không quát lớn rồi đứng dậy, xoay người phất tay áo bỏ đi.Lão ta đã đưa ra một tấm địa khế của cửa hàng binh khí, cộng thêm một xấp ngân phiếu dày, nhưng lão ta không đưa tận tay, mà chỉ ném ra ngoài.Một xấp ngân phiếu dày vung vẩy trên không trung, giống như một cơn mưa ngân phiếu từ trên trời rơi xuống vậy, trông vô cùng cám dỗ.Ừng ực!Nhìn ngân phiếu bay đầy trời, khán giả đồng loạt nuốt nước miếng.Ngân phiếu kìa! Bên kia cũng là ngân phiếu kìa!Đáng tiếc, không ai dám thò tay ra lấy, thành chủ còn đứng đây, ai dám thò tay ra chứ!"Tới đây, xin nhường đường một chút"."Lão già này nhích qua chút đi, đạp lên ngân phiếu nhà ta rồi"."Đừng hòng thò tay trộm, không thấy thành chủ đang nhìn sao?"Tiểu Hắc mập và nhóc hám tiền cũng nóng nảy la lên, người khác không dám nhặt tiền, nhưng hai người bọn họ tất nhiên dám, đám ngân phiếu tán lạc, cộng thêm địa khế của cửa hàng binh khí đều được nhặt về.Bọn họ gom hết rồi đếm lại, ây da gì đây? Còn thiếu năm ngàn lượng."Giữ lại uống trà".Chư Cát Huyền Đạo xoa tay, lão mập thì vuốt râu, còn có thằng nhóc tóc tím cũng nhón tay lấy đi một tấm ngân phiếu, có bạc mà, ngu gì không nhặt!"Chia đôi đi".Lúc đưa lại số ngân phiếu cho Triệu Bân, cũng chỉ còn dư lại hai mươi vạn lượng."Có hai ngươi, ta thật vui quá".Triệu Bân tặc lưỡi cất ngân phiếu vào, có hai mươi vạn lượng cũng không tệ."Ngươi muốn lấy Liễu Như Nguyệt thật sao?""Không phải ta nói"."Đừng có láo, ai cũng nghe thấy ngươi nói gì"."Có thể...là heo nái nhà ai không buộc kỹ, chạy ra gây ồn ào đó".Triệu Bân đưa ra một ví dụ mà hắn cho là thích hợp.Xong chuyện, hắn lại nhét giẻ vào miệng.Nguyệt Thần liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt gian tà, nếu như cô ta đoán không sai, nếu như cô ta không có nghe lầm, thì con heo nái mà Triệu Bân nói tới chính là ám chỉ cô ta."Khô Sơn đại sư".Dương Hùng vuốt râu, mỉm cười nhìn Khô Sơn, Liễu gia cũng đã giao món đặt cược ra rồi, ngươi còn muốn quỵt sao?"Giao"..

Đợi ta thành thần.

Đợi ta có thể đánh thắng cô.

Nếu như ta không làm gì cô, thì ta sẽ không mang họ Triệu nữa.

Hí hí hí!

Nguyệt Thần cười khúc khích.

Cô ta nằm trong ý thức của Triệu Bân, làm sao có thể không biết suy nghĩ của Triệu Bân được.

Chà, nguyện vọng không tệ.

Chỉ có điều, nguyện vọng này so với thực tế còn xa xôi lắm!

"Cửa hàng binh khí Liễu gia, ba mươi vạn lượng, cầm lấy".

Liễu Thương Không quát lớn rồi đứng dậy, xoay người phất tay áo bỏ đi.

Lão ta đã đưa ra một tấm địa khế của cửa hàng binh khí, cộng thêm một xấp ngân phiếu dày, nhưng lão ta không đưa tận tay, mà chỉ ném ra ngoài.

Một xấp ngân phiếu dày vung vẩy trên không trung, giống như một cơn mưa ngân phiếu từ trên trời rơi xuống vậy, trông vô cùng cám dỗ.

Ừng ực!

Nhìn ngân phiếu bay đầy trời, khán giả đồng loạt nuốt nước miếng.

Ngân phiếu kìa! Bên kia cũng là ngân phiếu kìa!

Đáng tiếc, không ai dám thò tay ra lấy, thành chủ còn đứng đây, ai dám thò tay ra chứ!

"Tới đây, xin nhường đường một chút".

"Lão già này nhích qua chút đi, đạp lên ngân phiếu nhà ta rồi".

"Đừng hòng thò tay trộm, không thấy thành chủ đang nhìn sao?"

Tiểu Hắc mập và nhóc hám tiền cũng nóng nảy la lên, người khác không dám nhặt tiền, nhưng hai người bọn họ tất nhiên dám, đám ngân phiếu tán lạc, cộng thêm địa khế của cửa hàng binh khí đều được nhặt về.

Bọn họ gom hết rồi đếm lại, ây da gì đây? Còn thiếu năm ngàn lượng.

"Giữ lại uống trà".

Chư Cát Huyền Đạo xoa tay, lão mập thì vuốt râu, còn có thằng nhóc tóc tím cũng nhón tay lấy đi một tấm ngân phiếu, có bạc mà, ngu gì không nhặt!

"Chia đôi đi".

Lúc đưa lại số ngân phiếu cho Triệu Bân, cũng chỉ còn dư lại hai mươi vạn lượng.

"Có hai ngươi, ta thật vui quá".

Triệu Bân tặc lưỡi cất ngân phiếu vào, có hai mươi vạn lượng cũng không tệ.

"Ngươi muốn lấy Liễu Như Nguyệt thật sao?"

"Không phải ta nói".

"Đừng có láo, ai cũng nghe thấy ngươi nói gì".

"Có thể.

.

.

là heo nái nhà ai không buộc kỹ, chạy ra gây ồn ào đó".

Triệu Bân đưa ra một ví dụ mà hắn cho là thích hợp.

Xong chuyện, hắn lại nhét giẻ vào miệng.

Nguyệt Thần liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt gian tà, nếu như cô ta đoán không sai, nếu như cô ta không có nghe lầm, thì con heo nái mà Triệu Bân nói tới chính là ám chỉ cô ta.

"Khô Sơn đại sư".

Dương Hùng vuốt râu, mỉm cười nhìn Khô Sơn, Liễu gia cũng đã giao món đặt cược ra rồi, ngươi còn muốn quỵt sao?

"Giao".

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đợi ta thành thần.Đợi ta có thể đánh thắng cô.Nếu như ta không làm gì cô, thì ta sẽ không mang họ Triệu nữa.Hí hí hí!Nguyệt Thần cười khúc khích.Cô ta nằm trong ý thức của Triệu Bân, làm sao có thể không biết suy nghĩ của Triệu Bân được.Chà, nguyện vọng không tệ.Chỉ có điều, nguyện vọng này so với thực tế còn xa xôi lắm!"Cửa hàng binh khí Liễu gia, ba mươi vạn lượng, cầm lấy".Liễu Thương Không quát lớn rồi đứng dậy, xoay người phất tay áo bỏ đi.Lão ta đã đưa ra một tấm địa khế của cửa hàng binh khí, cộng thêm một xấp ngân phiếu dày, nhưng lão ta không đưa tận tay, mà chỉ ném ra ngoài.Một xấp ngân phiếu dày vung vẩy trên không trung, giống như một cơn mưa ngân phiếu từ trên trời rơi xuống vậy, trông vô cùng cám dỗ.Ừng ực!Nhìn ngân phiếu bay đầy trời, khán giả đồng loạt nuốt nước miếng.Ngân phiếu kìa! Bên kia cũng là ngân phiếu kìa!Đáng tiếc, không ai dám thò tay ra lấy, thành chủ còn đứng đây, ai dám thò tay ra chứ!"Tới đây, xin nhường đường một chút"."Lão già này nhích qua chút đi, đạp lên ngân phiếu nhà ta rồi"."Đừng hòng thò tay trộm, không thấy thành chủ đang nhìn sao?"Tiểu Hắc mập và nhóc hám tiền cũng nóng nảy la lên, người khác không dám nhặt tiền, nhưng hai người bọn họ tất nhiên dám, đám ngân phiếu tán lạc, cộng thêm địa khế của cửa hàng binh khí đều được nhặt về.Bọn họ gom hết rồi đếm lại, ây da gì đây? Còn thiếu năm ngàn lượng."Giữ lại uống trà".Chư Cát Huyền Đạo xoa tay, lão mập thì vuốt râu, còn có thằng nhóc tóc tím cũng nhón tay lấy đi một tấm ngân phiếu, có bạc mà, ngu gì không nhặt!"Chia đôi đi".Lúc đưa lại số ngân phiếu cho Triệu Bân, cũng chỉ còn dư lại hai mươi vạn lượng."Có hai ngươi, ta thật vui quá".Triệu Bân tặc lưỡi cất ngân phiếu vào, có hai mươi vạn lượng cũng không tệ."Ngươi muốn lấy Liễu Như Nguyệt thật sao?""Không phải ta nói"."Đừng có láo, ai cũng nghe thấy ngươi nói gì"."Có thể...là heo nái nhà ai không buộc kỹ, chạy ra gây ồn ào đó".Triệu Bân đưa ra một ví dụ mà hắn cho là thích hợp.Xong chuyện, hắn lại nhét giẻ vào miệng.Nguyệt Thần liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt gian tà, nếu như cô ta đoán không sai, nếu như cô ta không có nghe lầm, thì con heo nái mà Triệu Bân nói tới chính là ám chỉ cô ta."Khô Sơn đại sư".Dương Hùng vuốt râu, mỉm cười nhìn Khô Sơn, Liễu gia cũng đã giao món đặt cược ra rồi, ngươi còn muốn quỵt sao?"Giao"..

Chương 304: 304: Khô Sơn Đại Sư