Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 305: 305: Kịch Hay Cũng Đến Lúc Tàn

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, túi tiền, binh khí, địa hỏa...cả người trên dưới chỉ trừ quần áo, tất cả đều giao ra, có rất nhiều cao thủ cảnh giới Địa Tạng đang âm thầm theo dõi ông ta, ngoan ngoãn giao ra thì tốt, còn nếu không chịu giao ra, thì chắc chắn sẽ có người giúp ông ta giao ra.Đến lúc đó thì sẽ không có ai nhẹ nhàng như thế này đâu.Thứ mà Khô Sơn cần lúc này chính là thể diện, trong giờ phút quan trọng, giữ lại chút mặt mũi vẫn tốt hơn."Nào, nuốt viên đan dược này đi".Chư Cát Huyền Đạo lãnh đạm nói, rồi b*n r* một viên đan dược màu đen."Đan Thực Cốt hai vân?""Làm như vậy là muốn lấy mạng của Khô Sơn thật sao?""Cũng không phải"."Nuốt đan Thực Cốt cũng sẽ không chết người, mỗi tháng chỉ cần uống thuốc giải đúng hạn là được, nói thẳng ra là, lão già kia phải dùng phương pháp này để khống chế Khô Sơn, ông ta đã thua cái mạng mình cho Triệu gia, cho nên đương nhiên phải làm việc cho Triệu gia, phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu như không nghe lời thì sẽ không có thuốc giải"."Thật tàn nhẫn quá"."Điều này còn có thể trách ai, là do ông ta tự mình cược thêm, nếu như người thua là Triệu Bân, có khi Khô Sơn còn nhẫn tâm hơn.Tự mình đặt cược, thua thì phải nhận.Đúng là tự mình tạo nghiệt, ác giả ác báo"."Điều này không có gì sai hết".Tiếng tặc lưỡi thổn thức lại thi nhau vang lên, tất cả đều đang nhìn Khô Sơn trên đài, không biết là thương hại hay là xúc động, một luyện khí sư đỉnh đỉnh đại danh, chỉ vì một trận tỷ thí mà thua mất tất cả.Sắc mặt Khô Sơn tối sầm lại.Công dụng của viên đan dược này ông ta cũng biết, cũng hiểu được ngụ ý của đối phương.Dù sao cũng đã nói rồi.Điều này còn có thể trách ai, chỉ có thể tự trách bản thân! Tự cho mình là kẻ mạnh, tham lam không biết điểm dừng."Nếu không nuốt được, lão phu cũng có thể giúp ngươi".Chư Cát Huyền Đạo khoan thai nói, người của thiên tông tới đây đều là những nhân vật hung ác, thua chính là thua, phải ngoan ngoãn thực hiện ước định cho tốt nếu không muốn thấy máu đổ."Ta...!nuốt".Khô Sơn cuối cùng cũng cầm lấy đan Thực Cốt, một hơi nuốt xuống.Hự!Đau đớn kéo đến ngay sau đó, ông ta chỉ cảm thấy xương cốt bị cổ trùng gặm nhấm, đau nhức không thể tả."Nào, đi cùng lão phu".Chư Cát Huyền Đạo chắp tay sau lưng bước đi, sau đó lại bắn một viên đan dược bay ra ngoài, Khô Sơn nhanh chóng bắt lấy, đây chính là thuốc giải của đan Thực Cốt, cần phải uống đúng hạn mỗi tháng, nếu không có thuốc giải, thì cứ tự mình chịu đựng cơn đau đớn tận xương tủy đi.Chậc chậc chậc!Khán giả tặc lưỡi, một vị luyện khí đại sư, đồng thời cũng là một vị cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, thế mà cứ như vậy bị mang đi.Quả là một món cược quá lớn.Kịch hay, cũng đến lúc tàn..

Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, túi tiền, binh khí, địa hỏa.

.

.

cả người trên dưới chỉ trừ quần áo, tất cả đều giao ra, có rất nhiều cao thủ cảnh giới Địa Tạng đang âm thầm theo dõi ông ta, ngoan ngoãn giao ra thì tốt, còn nếu không chịu giao ra, thì chắc chắn sẽ có người giúp ông ta giao ra.

Đến lúc đó thì sẽ không có ai nhẹ nhàng như thế này đâu.

Thứ mà Khô Sơn cần lúc này chính là thể diện, trong giờ phút quan trọng, giữ lại chút mặt mũi vẫn tốt hơn.

"Nào, nuốt viên đan dược này đi".

Chư Cát Huyền Đạo lãnh đạm nói, rồi b*n r* một viên đan dược màu đen.

"Đan Thực Cốt hai vân?"

"Làm như vậy là muốn lấy mạng của Khô Sơn thật sao?"

"Cũng không phải".

"Nuốt đan Thực Cốt cũng sẽ không chết người, mỗi tháng chỉ cần uống thuốc giải đúng hạn là được, nói thẳng ra là, lão già kia phải dùng phương pháp này để khống chế Khô Sơn, ông ta đã thua cái mạng mình cho Triệu gia, cho nên đương nhiên phải làm việc cho Triệu gia, phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu như không nghe lời thì sẽ không có thuốc giải".

"Thật tàn nhẫn quá".

"Điều này còn có thể trách ai, là do ông ta tự mình cược thêm, nếu như người thua là Triệu Bân, có khi Khô Sơn còn nhẫn tâm hơn.

Tự mình đặt cược, thua thì phải nhận.

Đúng là tự mình tạo nghiệt, ác giả ác báo".

"Điều này không có gì sai hết".

Tiếng tặc lưỡi thổn thức lại thi nhau vang lên, tất cả đều đang nhìn Khô Sơn trên đài, không biết là thương hại hay là xúc động, một luyện khí sư đỉnh đỉnh đại danh, chỉ vì một trận tỷ thí mà thua mất tất cả.

Sắc mặt Khô Sơn tối sầm lại.

Công dụng của viên đan dược này ông ta cũng biết, cũng hiểu được ngụ ý của đối phương.

Dù sao cũng đã nói rồi.

Điều này còn có thể trách ai, chỉ có thể tự trách bản thân! Tự cho mình là kẻ mạnh, tham lam không biết điểm dừng.

"Nếu không nuốt được, lão phu cũng có thể giúp ngươi".

Chư Cát Huyền Đạo khoan thai nói, người của thiên tông tới đây đều là những nhân vật hung ác, thua chính là thua, phải ngoan ngoãn thực hiện ước định cho tốt nếu không muốn thấy máu đổ.

"Ta...!nuốt".

Khô Sơn cuối cùng cũng cầm lấy đan Thực Cốt, một hơi nuốt xuống.

Hự!

Đau đớn kéo đến ngay sau đó, ông ta chỉ cảm thấy xương cốt bị cổ trùng gặm nhấm, đau nhức không thể tả.

"Nào, đi cùng lão phu".

Chư Cát Huyền Đạo chắp tay sau lưng bước đi, sau đó lại bắn một viên đan dược bay ra ngoài, Khô Sơn nhanh chóng bắt lấy, đây chính là thuốc giải của đan Thực Cốt, cần phải uống đúng hạn mỗi tháng, nếu không có thuốc giải, thì cứ tự mình chịu đựng cơn đau đớn tận xương tủy đi.

Chậc chậc chậc!

Khán giả tặc lưỡi, một vị luyện khí đại sư, đồng thời cũng là một vị cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, thế mà cứ như vậy bị mang đi.

Quả là một món cược quá lớn.

Kịch hay, cũng đến lúc tàn.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, túi tiền, binh khí, địa hỏa...cả người trên dưới chỉ trừ quần áo, tất cả đều giao ra, có rất nhiều cao thủ cảnh giới Địa Tạng đang âm thầm theo dõi ông ta, ngoan ngoãn giao ra thì tốt, còn nếu không chịu giao ra, thì chắc chắn sẽ có người giúp ông ta giao ra.Đến lúc đó thì sẽ không có ai nhẹ nhàng như thế này đâu.Thứ mà Khô Sơn cần lúc này chính là thể diện, trong giờ phút quan trọng, giữ lại chút mặt mũi vẫn tốt hơn."Nào, nuốt viên đan dược này đi".Chư Cát Huyền Đạo lãnh đạm nói, rồi b*n r* một viên đan dược màu đen."Đan Thực Cốt hai vân?""Làm như vậy là muốn lấy mạng của Khô Sơn thật sao?""Cũng không phải"."Nuốt đan Thực Cốt cũng sẽ không chết người, mỗi tháng chỉ cần uống thuốc giải đúng hạn là được, nói thẳng ra là, lão già kia phải dùng phương pháp này để khống chế Khô Sơn, ông ta đã thua cái mạng mình cho Triệu gia, cho nên đương nhiên phải làm việc cho Triệu gia, phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu như không nghe lời thì sẽ không có thuốc giải"."Thật tàn nhẫn quá"."Điều này còn có thể trách ai, là do ông ta tự mình cược thêm, nếu như người thua là Triệu Bân, có khi Khô Sơn còn nhẫn tâm hơn.Tự mình đặt cược, thua thì phải nhận.Đúng là tự mình tạo nghiệt, ác giả ác báo"."Điều này không có gì sai hết".Tiếng tặc lưỡi thổn thức lại thi nhau vang lên, tất cả đều đang nhìn Khô Sơn trên đài, không biết là thương hại hay là xúc động, một luyện khí sư đỉnh đỉnh đại danh, chỉ vì một trận tỷ thí mà thua mất tất cả.Sắc mặt Khô Sơn tối sầm lại.Công dụng của viên đan dược này ông ta cũng biết, cũng hiểu được ngụ ý của đối phương.Dù sao cũng đã nói rồi.Điều này còn có thể trách ai, chỉ có thể tự trách bản thân! Tự cho mình là kẻ mạnh, tham lam không biết điểm dừng."Nếu không nuốt được, lão phu cũng có thể giúp ngươi".Chư Cát Huyền Đạo khoan thai nói, người của thiên tông tới đây đều là những nhân vật hung ác, thua chính là thua, phải ngoan ngoãn thực hiện ước định cho tốt nếu không muốn thấy máu đổ."Ta...!nuốt".Khô Sơn cuối cùng cũng cầm lấy đan Thực Cốt, một hơi nuốt xuống.Hự!Đau đớn kéo đến ngay sau đó, ông ta chỉ cảm thấy xương cốt bị cổ trùng gặm nhấm, đau nhức không thể tả."Nào, đi cùng lão phu".Chư Cát Huyền Đạo chắp tay sau lưng bước đi, sau đó lại bắn một viên đan dược bay ra ngoài, Khô Sơn nhanh chóng bắt lấy, đây chính là thuốc giải của đan Thực Cốt, cần phải uống đúng hạn mỗi tháng, nếu không có thuốc giải, thì cứ tự mình chịu đựng cơn đau đớn tận xương tủy đi.Chậc chậc chậc!Khán giả tặc lưỡi, một vị luyện khí đại sư, đồng thời cũng là một vị cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, thế mà cứ như vậy bị mang đi.Quả là một món cược quá lớn.Kịch hay, cũng đến lúc tàn..

Chương 305: 305: Kịch Hay Cũng Đến Lúc Tàn